Hãn Phu - Chương 191

Tác giả: Neleta


Ngày hôm qua vừa mới tiến cung, hôm nay lại bị quân hậu gọi vào, Thiệu Vân An không rõ quân hậu có ý tứ gì, bình thường đối phương ít khi nào triệu hắn vào cung. Mang theo nghi hoặc, Thiệu Vân An mang theo một hộp bánh mochi Quách Tử Mục mới làm hôm qua, lên xe ngựa từ hoàng cung tới đón. Hôm qua, quân hậu chỉ ăn hai cái, còn dư lại Quách công công đã mang tới cho hoàng thượng. Nghe La Vinh Vương nói, trước kia từng có một đoạn thời gian rất dài Vĩnh Minh Đế không được ăn no, hắn lại rất thích đồ ngọt. Nghĩ lại, hai người họ hồi xưa khẳng định thực khổ, cũng bởi vì từng đồng cam cộng khổ, còn là đại nạn, cho nên tình cảm mới tốt đẹp như vậy.
Không kịp chuẩn bị thứ gì mới mẻ, Thiệu Vân An đành phải mượn hoa hiến phật, mang toàn bộ bánh mochi mà Quách Tử Mục làm còn dư tiến cung.
Sau khi phất lui toàn bộ người hầu, quân hậu vào thẳng vấn đề, hỏi. "Tối qua An trạch tiến cung, cầu bổn quân xóa bỏ nô tịch."
"Hả?" Rồi sau đó thì sao? Thiệu Vân An không thể hiểu được quân hậu muốn nói với hắn cái gì. Chẳng lẽ triệu hắn tiến cung chỉ để nghe chuyện của An công công hay sao?
Quân hậu nhìn Thiệu Vân An. "Thứ từng bị cắt mất của hắn bắt đầu mọc trở lại, hắn không muốn tiếp tục làm thái giám."
Thiệu Vân An rõ ràng bị kinh hãi, âm thầm hét lớn trong đầu. "Không thể nào!"
Quân hậu trực tiếp hỏi. "Ngươi có biết tại sao vật của hắn lại mọc lên không?"
Thiệu Vân An da đầu tê dại, quân hậu nhấc chén, rũ mắt uống trà. Thiệu Vân An nuốt nước bọt, thận trọng đáp. "Không phải, liên quan tới ta đúng không?"
"Ngươi nói thử xem?"
Thiệu Vân An tiến lên vài bước, lớn mật ngồi đối diện với quân hậu, cách bàn trà. "Tiểu thúc, dữu tử trà đầu tiên ta làm cho ngài, ta có đưa cho An thúc..."
"Hử? Ngươi gọi hắn là gì?"
"Ách, có đưa cho An công công hai bình, đồ ăn khác lúc gửi cho ngài cũng gửi cho ông ấy một phần, chẳng lẽ có liên quan với nhau?"
Quân hậu giương mắt. "Không liên quan, vậy ngươi nói nó liên quan tới chuyện gì?" Buông chén trà, quân hậu không hề che giấu. "Ngươi thật sự không hiểu lý do tại sao thân mình bổn quân hồi phục sao?"
Thiệu Vân An xấu hổ cười cười. "Làm sao ta biết được chuyện này sẽ xảy ta. Chẳng phải lúc đó ta vẫn còn là một kẻ chân lấm tay bùn phải đi tìm người chống lưng sao. An công công trung thành với tiểu thúc như vậy, có thể mọc lại đương nhiên là chuyện tốt."
Quân hậu lạnh mặt, Thiệu Vân An lập tức sửa lại thái độ. "Cái kia, tiểu thúc, ta thật sự không ngờ mà. Dữu tử trà có thêm lá tiên thảo, thức ăn đưa vào trong cung đều dùng nước ngâm rễ tiên thảo, như vậy xem ra, dù không còn tiên quả, nước ngâm vẫn còn dính ít tiên khí."

Quân hậu lấy ngón tay chọc trán Thiệu Vân An. "May mà An trạch ăn. Nếu là thái giám khác, ngươi biết có bao nhiêu nguy hiểm hay không? Người kia trong phủ ngươi, ngươi cũng cho hắn ăn đúng chứ?"
Thiệu Vân An lắc đầu. "Không. Chỉ có vài bình dữu tử trà làm từ lá tiên thảo, tất cả đã chuyển vào kinh thành. Bất quá, đồ ăn trong nhà đều dùng nước ở trên núi, có thể là do tích lũy lâu ngày nên có hiệu quả chăng?" Thiệu Vân An chửi bậy trong đầu, không phải tự ngài đưa người tới sao.
Quân hậu cũng hiểu người là do mình tự phái tới, nhẹ giọng nói. "Hiện tại đã biết, ngày sau phải cẩn thận."
Thiệu Vân An sờ sờ cằm. "Ta cảm thấy thủy không có khả năng khiến đồ vật mọc lại, chỉ có thể là lá cây. An công công ở chỗ ta lâu như vậy cũng không có động tĩnh gì." Đương nhiên, Thiệu Vân An biết rõ thứ gây ra tác dụng đó là thứ gì. Linh tuyền chỉ có tác dụng cường thân kiện thể, linh nhũ mới có công dụng này.
Trong đầu chợt lóe linh quang, Thiệu Vân An đột nhiên cao giọng. "Tiểu thúc, chúng ta sắp phát tài."
Quân hậu giật mình nhìn dáng vẻ kinh hỉ của hắn, hít sâu một hơi, quên mất đứa nhỏ này đã xa nhà mười mấy năm, không thể ngày một ngày hai mà học hết phép tắc lễ nghi được.
"Nói chuyện đàng hoàng, đừng có rống lớn."
Trà, rượu mang đi đấu giá đều dùng nguyên liệu trong không gian, hoặc là dùng linh tuyền để tưới. Thiệu Vân An vốn nghĩ rằng những thứ từ nhà đầu giá sau khi mọi người ăn xong thấy có lợi, lúc đó giá cả mới tăng lên được. Bởi vì hắn không thể giải thích rõ tác dụng của nó. Nhưng hiện tại có An công công làm ví dụ nha, hắn có thể quang minh chính đại phát bảng hiệu quảng cáo "kéo dài tuổi thọ."
"Tiểu thúc, đồ bán ở nhà đấu giá đều dùng nước ở sau núi. Ngài nói, nếu những người đó biết thứ này tốt cho thân thể, có tác dụng kéo dài tuổi thọ, vậy không phải là giành giật nhau sao? Khẩu hiệu quảng cáo có thể dùng là "tinh hoa được nuôi dưỡng từ tiên sơn bảo địa." Có ngài và hoàng thượng làm bảng hiệu sống, nhất định hoàng kim bạc trắng sẽ cuồn cuộn đổ về a!"
Quân hậu do dự, Thiệu Vân An nói. "Mấy thứ kia dùng xong khẳng định có tác dụng bổ ích, chúng ta chỉ phóng đại lợi ích này ra bên ngoài mà thôi. Chỉ cần nói với người ngoài rằng, thứ này tuyệt đối tốt, công dụng như vậy còn ngại đắt sao, có tiền chưa chắc đã mua được." Đấm một quyền vào lòng bàn tay. "Muốn tới nhà đấu giá, còn phải xem ngươi có đủ thân phận hay không. Chúng ta sẽ làm cho phong cách của nhà đấu giá cao tới mức dù người có tiền, sẽ có người có tiền nhiều hơn. Dù sao cả thiên hạ này, cái khác có thể thiếu, nhưng tiền thì không. Đại Yến chúng ta thiếu nhất bây giờ chính là gì, chính là tiền a! Có tiền, tướng sĩ biên quan còn sợ ăn không no mặc không ấm hay sao? Có như vậy vũ khí trang bị của chúng ta mới được nâng cấp."
Quân hậu không chút do dự. "Ngươi viết tấu chương tỉ mỉ chi tiết cho ta."
Lần này, Thiệu Vân An do dự.
"Như thế nào?"
Thiệu Vân An chột dạ. "Ta sẽ nói với Khang Thần đại ca, nhờ Khang Thần đại ca viết được không? Ách, có vài chữ, ta viết không được tốt."
Quân hậu lần này thực sự tức giận.


"Đường đường là nhị phẩm chính quân, thiếu gia Đại gia, chất tử của bổn quân mà tự không biết viết, nói ra ngoài vậy mặt mũi của bổn quân để vào đâu! Bắt đầu từ ngày mai, mỗi ngày tiến cung học viết!"
Nhìn vẻ mặt quân hậu, Thiệu Vân An ngoan ngoãn gật đầu. Trong hai vị thượng giả, người hắn sợ nhất không phải Vĩnh Minh Đế mà là quân hậu. Thiệu Vân An thầm nghĩ. "Vĩnh Minh Đế "si tình" như vậy, trong đó nhất định có khoản bị "thê quản nghiêm". Quân hậu nổi giận thật đúng là làm cho người ta sợ hãi mà."
Sau khi rời cung, Thiệu Vân An trước tiên đi tìm Tưởng Khang Thần. Tuy Tưởng Khang Thần là nội quan, nhưng vì thay mặt quân hậu làm việc nên phần lớn thời gian không ở trong cung. Trình bày với Tưởng Khang Thần về yêu cầu của quân hậu xong, Thiệu Vân An hồi phủ tìm cha nhỏ để an ủi tâm linh bị tổn thương của mình.
Ngày hôm sau Tưởng Khang Thần mang tấu chương tiến cung, quân hậu xem xong gật đầu liên tục. Được giải thoát khỏi gông cùm Võ gia, tìm được hướng đi mới, Tưởng Khang Thần tiến bộ thần tốc. Mấy ngày nữa chính là thời điểm lần đầu tiên khai trương nhà đấu giá Vân Long, quân hậu xem tấu chương xong thì giao quyền khai trương nhà đấu gia lại cho Tưởng Khang Thần. Tưởng Khang Thần nhận lệnh, rời khỏi hoàng cung, tới thẳng tướng quân phủ. Đối với việc đấu giá y hoàn toàn mù tịt. Vốn dĩ chuyện này sẽ giao cho An công công, quân hậu lại tạm thời thay đổi thành y, Tưởng Khang Thần muốn nhanh chóng gặp mặt Thiệu Vân An học hỏi kinh nghiệm.
Tại cơ sở thí nghiệm vùng ngoại ô kinh thành, Mộ Dung Nghi và Vương Thạch Tỉnh đang ở ngoài ruộng kiểm tra. Chưa kể, sau một thời gian làm việc chăm chỉ, Mộ Dung Nghi thật sự gầy hơn hẳn, cộng thêm làn da bị phơi rám nắng, nhìn không còn vẻ trắng trẻo mập mạp như bánh màn thầu lên men lúc trước. Màu da của Vương Thạch Tỉnh không thay đổi nhiều, nhưng vết sẹo trên mặt đã mờ tới mức nhìn không thấy. Mắt trái bình thường như mắt phải. Nếu không nói, không ai tin rằng hắn từng bị mù mắt.
Lúc này, hai người đang uống trà trong chỗ ở, nhấp ngụm trà xanh, tư vị phải nói là quá thoải mái. Lau mồ hôi trên đầu và cổ, Mộ Dung Nghi cởi vạt áo, cơ thể mập mạp toát đầy mồ hôi. Thật ra, y sợ nhất chính là ra ngoài vào thời tiết nắng nóng. Vương Thạch Tỉnh rót đầy trà cho y, nói. "Trời càng ngày càng nóng, đừng ra ruộng nữa, ta đi một mình được rồi."
Mộ Dung Nghi lau mồ hôi, nói. "Đây là việc ta cầu hoàng thượng để làn, làm sao có thể lười biếng."
Đang nói, một vị tôi tớ tiến vào, hành lễ xong thì nói. "Hầu gia, thế tử. Vương Thiệu chính quân phái người truyền lời, muốn hầu gia và thế tử hồi kinh tham gia hội đấu giá."
Vương Thạch Tỉnh liếc mắt nhìn Mộ Dung Nghi một cái, đáp. "Đã biết."
Người hầu lui ra, Mộ Dung Nghi hỏi. "Hội đấu giá là cái gì?"
Tin tức về nhà đấu giá còn chưa hoàn toàn công bố. Trước đây thân thể Mộ Dung Nghi không được tốt, tin tức không linh thông, sau khi hồi phục thì lại phát sinh một đống việc, cho nên chưa nắm rõ tin tức lắm.
Vương Thạch Tỉnh đơn giản trả lời. "Vân An kiến nghị thiên tuế mở nhà đấu giá, bán một ít đồ quý hiếm, người trả giá cao nhất sẽ có được đồ vật."
Mộ Dung Nghi cười nói. "Thật mới lạ, quả nhiên y như cha ta nói, Vân An có rất nhiều ý tưởng. Vậy chúng ta chuẩn bị trở về thôi."
"Được."
Lúc hai người hồi kinh đã là chạng vạng, trực tiếp về lại phủ. Vương Thạch Tỉnh vừa bước vào không bao lâu, Thiệu Vân An bước ra. Nhìn thấy tức phụ nhà mình, vẻ mặt nghiêm túc thường ngày của Vương Thạch Tỉnh bỗng trở nên dịu dàng hơn một chút.

"Tỉnh ca, ăn cơm trước, ăn xong đi tắm."
"Đệ ăn chưa?"
"Ăn rồi. Về phòng đi."
"Ta đi thỉnh an gia gia đã."
"Ừ."
Sau khi thỉnh an trưởng bối xong, Vương Thạch Tỉnh theo Thiệu Vân An về phòng. Ở tướng quân phủ, Vương Thạch Tỉnh tự xem mình là "nữ tế" của Đại gia, không phải là nhất phẩm hầu gia, lễ nghi nào nên có với trưởng bối, hắn không chỉ chu toàn mọi mặt mà còn rất quy củ. Bởi vì tâm tính và thái độ này của hắn mà các trưởng bối Đại gia rất hài lòng, ít nhất không cảm thấy hắn không xứng với Thiệu Vân An như ban đầu.
Ăn bữa cơm do chính tay tức phụ nhà mình làm, Vương Thạch Tỉnh thỏa mãn thở một hơi hài lòng. Đã ăn quen đồ ăn của tức phụ, mấy món ăn ở ngoại ô kinh thành thật sự khó nuốt trôi.
"Mấy đứa Thanh nhi đâu?" Qua một hồi, Vương Thạch Tỉnh hỏi.
"Thanh nhi ở trong phòng đọc sách, Ni tử sang chơi với các tỷ muội, Hi nhi thì không biết."
"Hả?" Vương Thạch Tỉnh kinh ngạc.
Thiệu Vân An nói. "Nhóc xin ta một nghìn lượng bạc, nói muốn mua người, còn mua hai người ở chỗ gia gia, không biết đang làm cái gì, ngày nào cũng không thấy, ta không hỏi, nhóc không nói, ta hỏi nhóc cũng không trả lời."
Vương Thạch Tỉnh nhíu mày.
Thiệu Vân An có hơi lo lắng. "Chuyện Võ Giản đã kích thích nó rất nhiều, hơn nữa nó không phải đứa nhỏ bình thường. Ta thật sự lo lắng, không biết nó có bị bóng ma tâm lý hay không."
"Ta sẽ nói chuyện với nó."
"Cũng được."

Vương Thạch Tỉnh không nói chuyện, há miệng ăn cơm. Đợi hắn ăn xong, Thiệu Vân An gọi người tới dọn dẹp.
Trong một tòa nhà bí ẩn tại kinh thành, Tưởng Mạt Hi mặt vô biểu tình nhìn người trên mặt đất, trên chân người nọ có hai vết nỏ tiễn, máu không ngừng phun ra. Khuôn mặt người nọ trắng bệch, đau đớn vạn phần. Trên tay Tưởng Mạt Hi là một chiếc nỏ nhỏ tinh xảo. Trước mặt nhóc, một trăm thợ thủ công run rẩy quỳ trên mặt đất. Đứng phía sau nhóc là hai vị hán tử dáng người đĩnh bạt, một người mang miếng bịt mắt màu đen, người còn lại bị cụt một tay, ánh mắt hai người nhìn Tưởng Mạt Hi đầy vẻ kinh hãi.
Nâng mắt khỏi tên nam nhân sắp chết không thể nghi ngờ, Tưởng Mạt Hi đối mặt với trăm thợ thủ công, hé môi, thốt ra những lời lãnh đạm. "Chết, hay, sống."
"Chủ tử khai ân, chủ tử khai ân!"
Một trăm thợ thủ công quỳ rạp dưới đất dập đầu, ai cũng không ngờ hài tử nhỏ thế này nhưng lại máu lạnh đến thế. Mặc kệ người trên mặt đất đang chảy máu, Tưởng Mạt Hi móc một tờ giấy trong ngực ra, độc nhãn nam tử không dám chần chờ, vội vàng vươn tay tiếp nhận, cánh tay từng giết chết không biết bao nhiêu người Hồ bây giờ lại run rẩy dữ dội!
"Đọc."
Độc nhãn nam tử lập tức mở tờ giấy ra đọc.
Tưởng Mạt Hi không nói chuyện bình thường được, cũng không thèm nói. Chuyện nhóc muốn nói đều viết ở trên giấy. Muốn mạng thì phải biết nghe lời, không được có tâm tư khác. Chờ độc nhãn nam tử đọc xong, Tưởng Mạt Hi nâng cầm. "Vào đi."
"Vâng, vâng."
Không ai trong số nhóm thợ thủ công dám chậm trễ, bọn họ sợ tới mức chân mềm nhũn, chống tay đỡ nhau đứng dậy, quay người trở lại mấy gian phòng nhỏ phía sau, nơi mà bọn họ sẽ bán mạng cả đời.
Tưởng Mạt Hi nhìn tên nam tử nằm dưới mặt đất gần như đã tắt thở. "Kéo đi."
Độc nhãn nam tử đi tới, ở phía sau y, Tưởng Mạt Hi lại phun ra một câu. "Quản tốt, miệng."
Thân thể độc nhãn nam tử run một chút, mím môi, kéo tên thợ thủ công (thi thể) ra ngoài. Những người thợ thủ công nhìn thấy chủ tử mới chỉ là một hài tử, vì vậy tự nhiên không thèm để trong lòng. Hiện tại, không ai dám sinh lòng phản kháng. Ngay cả vị cựu quân lính, bây giờ là thủ hạ của Tưởng Mạt Hi, vốn cũng không để Tưởng Mạt Hi vào mắt, nhưng hiện tại không dám có chút xíu khinh thường nào đối với đứa nhỏ ăn nói không nhanh nhẹn này. Chỉ cần Tưởng Mạt Hi lôi nỏ tiễn ra là bọn họ đã khiếp sợ không thôi.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc