Hãn Phu - Chương 162

Tác giả: Neleta


Đợi không bao lâu, Quách Tử Mục mang mặt nạ xuất hiện. Y cúi đầu tiến vào, không chờ La Vinh Vương lên tiếng, y quỳ xuống hành lễ. "Nô tài Quách Tử Mục bái kiến hoàng thượng."
Quách Tử Mục là nô bộc, y vừa mở miệng, thần sắc Vĩnh Minh Đế lập tức âm trầm, hồi lâu mới nói. "Bình thân."
Trên mặt La Vinh Vương hiện rõ vẻ đau lòng, hoàng thượng nói xong, ông lập tức lại gần đỡ Quách Tử Mục dậy. Quách Tử Mục tối qua mới thừa nhận mây mưa, còn quỳ như vậy, thân thể nhất định không thoải mái.
"Ngồi đi."
"Nô tài không dám."
Với thân phận Quách Tử Mục, quả thực không thể ngồi xuống. Nhưng La Vinh Vương không rảnh quan tâm, ông kéo Quách Tử Mục, ấn y ngồi xuống ghế, còn mình thì ngồi xuống bên cạnh y. Vĩnh Minh Đế nhìn cảnh này, nhịn không được trêu đùa. "Hoàng thúc, lần đầu tiên trẫm thấy ngài sốt sắng với người ta đấy, xem ra, ngài thực sự nhận định hắn."
La Vinh Vương nắm tay Quách Tử Mục, trước mặt mọi người thể hiện tình cảm, gật đầu như gà mổ thóc. "Đúng vậy đúng vậy, lão thần không hề nghĩ tới, từng tuổi này rồi, còn có thể gặp được người yêu thích, cũng yêu thích lão thần."
Quách Tử Mục trước sau cúi đầu, nắm chặt tay La Vinh Vương. Tay y vô cùng lạnh lẽo, y sợ hãi con người có quyền thế nhất thiên hạ kia bắt y tháo mặt nạ.
Vĩnh Minh Đế nâng chén trà, nhấp một ngụm, mở miệng hỏi. "Quách Tử Mục, nguyên nhân gì khiến ngươi thích vị hoàng thúc này của trẫm?"
La Vinh Vương nhất thời lúng túng không thôi, hoàng thượng sao hỏi trực tiếp thế.
Quách Tử Mục không ngẩng đầu, cắn môi, nhỏ giọng trả lời. "Chính là, yêu thích."
Vĩnh Minh Đế nói tiếp. "Trẫm nghe đồn, ngươi có một gương mặt tuyệt thế vô song, trẫm không hiểu, sao ngươi lại nguyện ý gả cho La Vinh Vương."
"Hoàng thượng." La Vinh Vương cất tiếng, không muốn nhìn Vĩnh Minh Đế bức bách Quách Tử Mục.
Quách Tử Mục hiện giờ vô cùng cảm ơn mình bị tính tình hung hãn của Thiệu Vân An ảnh hưởng, nếu giống như trước kia, y nhất định chỉ dám trốn sau lưng người khác, sợ tới mức phát khóc.
Cho dù phi thường sợ hãi, Quách Tử Mục lấy hết can đảm đáp. "Nô tài tình nguyện không mang gương mặt này. Nô tài thích, chính là thích." Câu nói này mang theo vài phần quật cường.

La Vinh Vương cảm động cực kỳ, lên tiếng bảo vệ Quách Tử Mục. "Hoàng thượng, do lão thần khăng khăng muốn thú Quách Tử Mục làm chính quân. Thần cứ nghĩ cả đời này sẽ không thể nào gặp được người khiến thần động tâm, không ngờ gặp được Tử Mục, kính mong hoàng thượng thành toàn."
La Vinh Vương đứng dậy quỳ gối, Quách Tử Mục kìm nén nước mắt, cũng quỳ theo. Vĩnh Minh Đế giật mình, vội vàng tiến lên đỡ La Vinh Vương, Quách Tốn tinh ý tiến lên đỡ Quách Tử Mục. Vĩnh Minh Đế vội nói. "Hoàng thúc ngài hiểu lầm trẫm. Ngài có người yêu thích, trẫm đương nhiên cao hứng. Nếu ngài chỉ nạp thiếp thất, trẫm hôm nay tự nhiên sẽ không tới. Nhưng ngài muốn nạp vương chính quân, nếu trẫm không hỏi vài câu, sao có thể ban thánh chỉ?" Vốn dĩ hắn còn định trêu chọc La Vinh Vương, nhưng vì cái quỳ này mà hủy bỏ tất cả.
La Vinh Vương kinh hỉ.
Vĩnh Minh Đế nói. "Thời điểm hoàng thúc và vương phi thành thân quá mức keo kiệt. Hiện tại ngài thú vương chính quân, còn là người mà ngài yêu thích, đương nhiên không thể không phô trương. Ngài đã cầu thân Vương gia chưa?"
"...Có có!"
Quách Tử Mục sửng sốt, hỏi lúc nào? Quách Tử Mục là gia nô của Vương Thạch Tỉnh và Thiệu Vân An, cho nên Vĩnh Minh Đế mới nói là cầu thân với vương gia.
Vĩnh Minh Đế gật đầu. "Vậy trẫm sẽ nhờ Khâm Thiên Giám chọn ngày lành tháng tốt, rồi hạ chỉ tứ hôn, hoàng thúc thấy thế nào?"
"Tốt tốt!" La Vinh Vương vui tới mức nếp nhăn nhiều thêm mấy cái. Quách Tử Mục cúi đầu suy nghĩ, nghĩ ra thì bỗng nở nụ cười.
Vĩnh Minh Đế nhịn không được hỏi tiếp. "Nhưng mà, thân phận của hắn, tựa hồ vẫn là nô tịch?"
La Vinh Vương lập tức hành lễ. "Thỉnh hoàng thượng giải trừ nô tịch của Tử Mục và huynh trưởng hắn. Lúc trước bọn họ đồng ý làm nô bộc là do tình cảnh ép buộc."
"Việc này trẫm có nghe nói. Hoàng thúc muốn nghênh thú vương chính quân, vấn đề thân phận phải giải quyết đầu tiên, không thể để hắn mang danh nô tịch gả vào vương phủ. Trẫm sẽ suy nghĩ, bất quá, hoàng thúc cứ chờ cưới vương chính quân vào phủ đi. An bài thân phận cho hắn xong, trẫm sẽ lệnh Khâm Thiên Giám chọn ngày, giao cho lễ bộ xử lý, bên vương phi..."
La Vinh Vương lập tức đáp. "Bên vương phi lão thần sẽ tự mình nói. Bên cạnh thần có Tử Mục, nàng càng yên tâm tu phật."
Đối với vị vương thẩm này, Vĩnh Minh Đế thực bất đắc dĩ. Quách Tốn mở miệng. "Hoàng thượng, canh giờ không còn sớm, thiên tuế đang chờ ngài qua dùng bữa."
Vĩnh Minh Đế nhìn sắc trời, xác thật đã trễ, nói. "Trẫm tới tướng quân phủ, hoàng thúc không cần tiễn."
"Phải tiễn phải tiễn." La Vinh Vương trong lòng cao hứng. Vĩnh Minh Đế cũng không khách sáo, để La Vinh Vương tiễn tới đại môn. Trước khi bước lên ngự liễn, Vĩnh Minh Đế dừng lại, xoay người. "Trẫm nghe nói vương chính quân làm đồ ăn rất ngon, khiến thân thể quân hậu thoải mái, trẫm và quân hậu nhất định phải nếm thử tay nghề của vương chính quân."


La Vinh Vương. "Thần cầu còn không được." Miệng rồng đã đồng ý thân phận vương chính quân của Quách Tử Mục, La Vinh Vương mừng rỡ không thôi.
Vĩnh Minh Đế hài lòng cười, bước vào ngự liễn.
"Khởi giá..."
Long xa chậm rãi nâng lên, La Vinh Vương cung tiễn hoàng đế. Cho tới khi không còn thấy hình bóng cỗ kiệu, La Vinh Vương lập tức kéo Quách Tử Mục về phòng.
Vào phòng, La Vinh Vương tháo mặt nạ Quách Tử Mục ra, kéo y nằm lên giường, khẩn trương hỏi han. "Thân mình còn đau không? Vừa rồi quỳ lâu, mau đưa đầu gối cho ta nhìn."
Bị ấn ngồi lên giường, Quách Tử Mục ôm chặt eo, dụi đầu vào ngực ông. La Vinh Vương dừng động tác, sau đó vuốt ve tóc y. "Vừa rồi đã để ngươi chịu ủy khuất. Tử Mục, ngươi chịu khổ rồi, ta tuy là vương gia, nhưng không chí lớn, không quyền thế, ta..."
"Lúc thành thân, ta mang mặt nạ, mọi người có cười nhạo ngài hay không?"
Bị chen ngang, La Vinh Vương ngây ngẩn.
"Ta không thích người khác nhìn thấy mặt. Vừa rồi, ta rất sợ hoàng thượng bắt ta tháo mặt nạ."
La Vinh Vương đau lòng,
Vỗ vỗ, xoa xoa.
"Đừng sợ đừng sợ. Cho dù ta không có quyền thế, nhưng cũng là vương gia. Cho dù hoàng thượng nhìn thấy mặt ngươi, ngài sẽ không có tâm tư gì. Nếu ngài dám, ta sẽ đi tìm quân hậu." Vì chọc tiểu nam thê vui vẻ, La Vinh Vương dám lớn gan dùng bí sử hoàng gia dụ dỗ.
"Hoàng thượng vô cùng sợ vợ. Ngài đánh không lại quân hậu. Giang sơn Yến quốc do Đại gia trông coi, hoàng thượng nếu có sắc tâm, tuyệt đối không có sắc đảm."
Quách Tử Mục quả nhiên nở nụ cười.
Kéo giãn khoảng cách với Quách Tử Mục, La Vinh Vương nửa quỳ định xem đầu gối y. Quách Tử Mục ôm cổ La Vinh Vương không cho xem, còn nói một câu khiến La Vinh Vương chống đỡ không nổi.

"Chân ta không còn sức, ngài ở lại với ta."
La Vinh Vương ngửa đầu, giống như sắp chảy máu mũi. Thiệu Vân An mà ở đây nhất định sẽ kêu. [Quách tiểu ca, ngươi nguyên lai không phát triển theo hướng ngạo kiều thụ, ngươi căn bản là phát triển theo hướng dụ thụ!]
Trên ngự liễn, Quách Tốn tò mò hỏi. "Hoàng thượng, vì sao ngài không kêu người nọ tháo mạt nạ?"
Vĩnh Minh Đế liếc xéo ông một cái. "Ngươi cho là trẫm tới vương phủ nhìn mỹ nhân?"
Quách Tốn không dám thừa nhận ông đúng là nghĩ như vậy, nịnh nọt nói. "Nô tài đương nhiên biết hoàng thượng không tới xem mỹ nhân, chỉ là nghe nói, người nọ khuynh quốc khuynh thành, nô tài cảm thấy có chút khoa trương. Nếu hắn thực sự khuynh quốc khuynh thành, hắn thích vương gia, nô tài thật sự có chút lo lắng."
Vĩnh Minh Đế lười biếng dựa vào kiệu, nói. "Trẫm đã nhắc nhở đó thôi, hoàng thúc cho là hắn thật lòng, trẫm đâu cần phải làm ác nhân. Chỉ là..."
Biểu tình Vĩnh Minh Đế trở nên nghiêm trọng. Quách Tốn hỏi. "Chỉ là cái gì?"
Vĩnh Minh Đế bộ dáng "không dễ giải quyết", nói. "Trẫm vừa nãy khoác loác, nói hôn sự của hoàng thúc lần nảy phải làm lớn, nhưng mà bạc, ai ra?"
Quách Tốn nuốt khan.
"Quốc khố hiện tại trống không như cũ, ngân lượng từ việc bán trà không thể lãng phí. Ngươi nói cho trẫm nghe thử, bạc này, ai ra?"
Quách Tốn nhéo bắp đùi (nín cười đó), nói. "Vương gia đại hôn, hoàng thượng đương nhiên phải xuất một phần. Nô tài nghĩ, Vương chính quân xem như xuất thân từ Vương gia, không bằng, để hai vị thần tài kia xuất một phần?"
Vĩnh Minh Đế nhìn Quách Tốn, ánh mắt dường như muốn nói. "Tại sao giờ này trẫm mới phát hiện ra ngươi là nhân tài?" Vĩnh Minh Đế vỗ đùi. "Cứ làm như thế!"
Quách Tốn. "..."
Đợi tới khi Vĩnh Minh Đế đến phủ tướng quân, bữa tối đã chuẩn bị xong. Ba hài tử bị lão phu nhân và lão chính quân mang đi dùng bữa với những người khác. Trong An Tư viện chỉ có quân hậu, Vương Thạch Tỉnh, Thiệu Vân An, Đại lão tướng quân và Vĩnh Minh Đế vừa mới tới.
Vĩnh Minh Đế vừa đến, quân hậu lập tức nói. "Đồ ăn hôm nay do Vân An đích thân làm, thần chờ không kịp."

Vĩnh Minh Đế hơi chột dạ, ngoài mặt tươi cười. "Hoàng thúc muốn tái hôn, muốn thú chính quân, trẫm..."
"Phốc, khụ khụ khụ..."
Một tiếng ho khan bất ngờ gián đoạn lời giải thích của Vĩnh Minh Đế, ở mức độ nào đó là đang giúp hắn. Thiệu Vân An quả thực là không cố ý, nhưng bị sặc nước bọt không nín được. Vương Thạch Tỉnh vỗ lưng cho hắn, lão tướng quân nhanh chóng rót chén trà, cũng vỗ lưng.
Rốt cuộc cũng ngừng, Thiệu Vân An nhấp ngụm trà, áy náy giải thích. "Xin lỗi, đột nhiên bị sặc."
Vĩnh Minh Đế cười hỏi. "Có phải bị lời của trẫm dọa sợ hay không?"
Thiệu Vân An thành thật gật đầu, lớn mật hỏi. "Hoàng thượng, Mộ Dung bá bá, ách, Vương gia thú, chắc không phải là, Quách Tử Mục chứ?"
Vĩnh Minh Đế xua tay. "Hoàng thúc để các ngươi gọi bá bá, các ngươi cứ việc gọi như thế. Người hoàng thúc muốn thú chính là gia nô trong phủ các ngươi, Quách Tử Mục."
"Sao lại nhanh thế" Thiệu Vân An kinh ngạc. Ngày hôm qua Quách tiểu ca còn đang sầu muộn, không biết làm thế nào câu dẫn Mộ Dung bá bá, mà hôm nay hai người đã chuẩn bị thành thân rồi? Chẳng lẽ tối hôm qua hắn đi ngủ, là ngủ cả một năm sao?
Vĩnh Minh Đế trêu đùa. "Không nhanh. Hoàng thúc và hắn đã thực hiện chu công chi lễ, nếu không mau thành thân, coi chừng không lâu nữa hài tử sẽ ra đời."
"Ta..." Thiệu Vân An xém chút là phun ra chữ "fuck." "Ta, thật là không nghĩ tới." Chẳng lẽ mấy quyển truyện hắn đưa có tác dụng ư? (Có ai biết là truyện gì không?)
Quân hậu nhàn nhạt lên tiếng. "Hoàng thượng, dùng bữa đi, đồ ăn nguội rồi."
Vĩnh Minh Đế lập tức đáp. "Dùng bữa dùng bữa, trẫm đói bụng."



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc