Hãn Phu - Chương 134

Tác giả: Neleta


Tưởng Khang Thần bị thanh âm hô hào luyện tập buổi sáng đánh thức. Lúc tỉnh dậy y có hơi ngốc nghếch, không biết mình đang ở nơi nào. Cho tới khi thân thể truyền tới cơn đau nhức, y mới thanh tỉnh hoàn toàn. Giường rất cứng, lại bởi vì bôn ba một đường cuối cùng cũng tới nơi, cả người buông lơi, mệt mỏi tràn ngập, và đau đớn khắp người. Đỡ cái eo cứng ngắc xuống giường, Tưởng Khang Thần giống như lão già tám chục tuổi lết tới bên cạnh bàn, cầm ấm trà, há miệng rót vào. Nước lạnh, nhưng y quá khát, không thể để ý nhiều như vậy.
Giải khát xong, Tưởng Khang Thần mới cảm thấy có chút lạnh. Y nhanh chóng thay y phục, tìm bình cố nguyên cao, ăn hai muỗng, bụng lập tức không khó chịu nữa.
Hoạt động một chút gân cốt, Tưởng Khang Thần ra khỏi trại. Đại Minh Vinh, Đại Chiến Kiêu và tướng lĩnh cấp cao của Hổ Hành Quân đều có phủ đệ riêng, tuy không thể so với kinh thành, nhưng so với doanh trại thì thoải mái hơn nhiều. Nhưng mọi người đều lựa chọn ở tại doanh trại, cùng đồng cam cộng khổ với binh sĩ.
Tưởng Khang Thần vừa bước ra, lập tức có người tiến lại. "Tưởng nội quan, tiểu nhân Tào Đống, tướng quân phái tiểu nhân tới cho ngài sai phái. Ngài đói bụng chưa, tiểu nhân đi lấy đồ ăn cho ngài."
Tưởng Khang Thần gọi y lại. "Cứ từ từ. Ta muốn một bình nước nóng, ta có mang lương thực, muốn nấu chút cháo uống."
"Vâng, tiểu nhân lập tức chuẩn bị."
Buổi sớm ở Hổ Hành quan rất lạnh, Tưởng Khang Thần xoa xoa bàn tay, quay trở lại trong trướng. Trong doanh trướng không có gì để sưởi ấm, y thẩy thêm mấy khúc củi vào chậu than đã tắt, nhóm lửa. Vào giờ phút này, y rất nhớ căn phòng ấm áp ở thôn Tú Thủy.
Tào Đóng rất mau đã trở lại, còn mang theo hai người. Tưởng Khang Thần tuy nói không cần, Tào Đống vẫn mang theo ít lương khô tới, còn mang theo một cái bếp lò nhỏ, và bát đũa. Tưởng Khang Thần uống miếng nước nóng, rồi rửa tay, rửa mặt. Bếp lửa đã cháy, rốt cuộc cũng ấm lên đôi chút. Không để Tào Đống ở trong doanh trướng hầu hạ, Tưởng Khang Thần tự mình ngao cháo. Gạo trắng này là do Thiệu Vân An chuẩn bị cho y lúc hồi kinh. Gạo tốt nhất mua ở ngoài tiệm, sau đó còn sàng lọc lại một lần, hạt gạo trong suốt đầy đặn. Chỉ có một túi, bởi vì thân mình y không tốt, Thiệu Vân An dặn y phải nấu cháo uống. Từ khi hồi kinh bắt đầu bận rộn, y chưa kịp ăn, lúc rời kinh mới mang theo.
Khi mùi cháo thơm bay ra, Tưởng Khang Thần liếm liếm miệng, lần sau phải hỏi Thiệu Vân An về loại gạo này, ngửi mùi thật thơm, so với gạo trong phủ của y còn thơm hơn. Y đâu biết rằng, sàng lọc chỉ là cái cớ, gạo này có xuất xứ từ trong không gian. Tưởng Khang Thần có bệnh bao tử nghiêm trọng, cho nên Thiệu Vân An mới đưa túi gạo cho y, để y điều dưỡng dạ dày.
"Tưởng nội quan dậy rồi sao?"
Tưởng Khang Thần đứng lên. "Tại hạ đã tỉnh."
Mành trướng bị vén lên, Đại Chiến Kiêu một thân nóng hầm hập mà đi đến, cầm một túi đồ vật trong tay. Nhìn thấy Tưởng Khang Thần nấu cháo, y nhíu mày. "Sao Tưởng nội quan lại tự mình nấu cháo? Tào Đống đâu? Sao không ở đây?"
"Tào Đống có tới, là tại hạ tự mình muốn nấu cháo, dù sao tại hạ cũng không có gì làm. Tự mình nấu cháo còn có thể ấm áp chút. Tiểu tướng quân dùng bữa chưa? Gạo này là Thiệu Vân An và Vương Thạch Tỉnh cho tại hạ. Tại hạ bận rộn chưa có cơ hội ăn, lần này có mang theo."
Nghe nói là đệ đệ của mình đưa, tự động bỏ qua Vương Thạch Tỉnh, Đại Chiến Kiêu nói. "Thế ta không thèm khách khí, Tưởng nội quan cũng không cần câu nệ, cứ gọi thẳng tục danh của ta là được."
"Sao có thể. Ngài là Võ uy tướng quân do hoàng thượng phong hào, tại hạ chẳng qua là nội thần."

"Nhưng ngài là huynh trưởng của đệ đệ ta, chưa kể, ta cũng nên gọi ngài một tiếng huynh trưởng, gia gia của ta và Ông gia gia là bằng hữu. Ta nhớ không nhầm, Ông gia gia là nghĩa phụ của ngài đúng không?"
Tưởng Khang Thần trả lời. "Ông bá nhận đệ đệ của tại hạ là Khang Ninh làm nghĩa tử, nhưng trong lòng tại hạ, ông ấy cũng như một phụ thân khác."
Đại Chiến Kiêu. "Vậy ta càng phải gọi ngài là Khang Thần đại ca. Ngài cứ gọi ta là Chiến Kiêu đi."
Tưởng Khang Thần suy nghĩ một chút, cũng không chối từ, nói. "Ngài nói cũng có lý, Ông bá cùng lão tướng quân là tình nghĩa chí thâm, hai người tri giao nhiều năm. Vậy tại hạ từ chối thì quá bất kính, không có người ngoài sẽ gọi như vậy."
"Như vậy mới tốt!"
Ông lão và Đại lão tướng quân có mối quan hệ thâm giao, nhưng bởi vì nam nhi của Đại gia cơ hồ đều ở biên quan, mấy năm chẳng được vài lần hồi kinh, cho nên không quen biết nhiều người kinh thành. Đại Chiến Kiêu thậm chí còn chưa từng gặp mặt Tưởng Khang Thần và Tưởng Khang Ninh, ngay cả Đại Minh Vinh cũng chỉ nhận thức phụ thân của bọn họ..
Cháo đã nấu chín. Tưởng Khang Thần múc hai chén, phối hợp cùng với món mì kao lao lao mà Tào Đống mang bới, là loại mì cuộn thành hình ống, được làm từ bột ngô và bột mì. Không phải là loại mì vàng óng như hiện đại. Vào thời cổ đại, mì có màu đen, vì lý do kỹ thuật, lúa mì không thể nghiền mịn và được trộn lẫn với rất nhiều cám. Hơn nữa, nơi này là biên quan, ăn no hay không đã là cả một vấn đề, quan tâm chi hình thức. Mì kao lao lao vừa cứng vừa đen, nhưng là loại lương khô có thể lấp no bụng. Đừng nhìn Đại Chiến Kiêu là tứ phẩm tướng quân, thức ăn cũng rất bình thường, nhiều nhất là đi tìm chút đồ ăn dân giã đỡ thèm. Nhìn nồi cháo nóng hôi hổi, y cảm thấy thèm.
Đại Chiến Kiêu không khách khí, múc một muỗng thổi thổi, không sợ nóng, húp vào.
"Huha! Thật ngon!"
Tưởng Khang Thần thấy thế nói. "Vân An từng nói, ăn uống không nên quá nóng, nếu không sẽ bị bệnh."
Đại Chiến Kiêu ngẩng đầu, Tưởng Khang Thần lôi ra hai chùm dưa dưa từ trong cái bình gốm y mang theo, dùng kéo cắt nhỏ. "Đây là đồ chua, lương thực mang tới cho đại soái cũng có, là Vân An làm."
Đại Chiến Kiêu. "Khang Thần đại ca, ngài nói cho ta biết thêm chuyện của Vân An đi. Phụ soái ta nói, hắn là tiểu đệ, nhưng ta sợ tới lúc đó lại thất vọng."
Tưởng Khang Thần nói. "Nếu lỡ như nhận sai, Chiến Kiêu có thêm một bằng hữu như Vân An cũng tốt mà. Vân An coi ta là huynh trưởng, ta lại xem hắn như ân nhân."
"Lời này nghĩa là sao?"
"Chúng ta vừa ăn vừa nói đi."


"Được."
***
Tới giữa trưa, Đại Chiến Kiêu mời từ doanh trướng của Tưởng Khang Thần đi ra. Thần sắc của y không thoải mái như lúc mới đến, nhưng nói nghiêm trọng thì cũng không phải, nói vui sướng cũng không phải. Y tới thẳng chu doanh tìm phụ thân, trên đường đụng phải hai huynh đệ phó tướng Thạch Tráng, Thạch Cường.
Thạch Cường hưng phấn nói. "Tướng quân, thuộc hạ đã mua hết toàn bộ dê ở trên chợ, có sau mươi ba con! Thuộc hạ cũng nói với người bán dê, yêu cầu họ tìm thêm dê, có bao nhiêu chúng ta mua bấy nhiêu, cả da chúng ta cũng mua hết. Thuộc hạ còn mua được ba mươi cân bột, kêu các huynh đệ chuẩn bị làm mì.
Thạch Tráng có chút lo lắng. "Tướng quân, quân tiên phong ăn riêng thế này có tốt lắm không. Lúc thuộc hạ đi về gặp không ít người hỏi han. Có người nói, đại quan ở kinh thành quyên tặng cho quân tiên phong rất nhiều ngân lượng, mọi người đang bàn tán sôi nổi. Lý tham tướng còn phái người tới hỏi. Còn có, chúng ta có đủ bạc để mua không? Vạn nhất tới lúc người ta đến lấy bạc, chúng ta không trả nổi thì làm sao bây giờ?"
Đại Chiến Kiêu bình tĩnh đáp. "Nếu có ai hỏi, các ngươi cứ nói là không biết, cứ nói là ta kêu các ngươi đi làm, còn bạc, cứ việc yên tâm."
Thạch Tráng. "Chúng ta vốn cũng không biết, nếu thiếu soái nói đủ, vậy thuộc hạ không lo lắng nữa. Chỉ là ăn riêng thế này..."
Sáng sớm, y được tướng quân ra lệnh đi mua dê, da và lương thảo, còn nói có bao nhiêu mua bấy nhiêu, y vẫn còn đang mơ mơ màng màng.
"Ta tự có lý do." Đại Chiến Kiêu nhấc chân, không tới doanh trướng của phụ thân nữa, mà hướng về phía sân luyện võ. "Truyền lệnh xuống, hôm nay quân tiên phong nghỉ ngơi, toàn bộ tới sân luyện võ giết dê, ăn dê."
"Tướng quân! Như vậy chỉ sợ!"
Thạch Tráng càng lo lắng, đệ đệ Thạch Cường càng vui vẻ.
"Đi thôi! Tới lúc ăn ta sẽ giải thích. Đúng rồi." Đại Chiến Kiêu quay người. "Để lại hai mươi con dê nướng, các ngươi tới doanh trướng của cha ta, lấy gia vị nướng thịt, nhớ lấy thêm ít đồ chua và dương nãi tử tửu."
"Hả?"
"Đi đi."
"Không lấy được thì đừng có tới gặp mặt ta."

Giao cho phó tướng của minh một vấn đề nan giải, Đại Chiến Kiêu bước đi. Thạch Cường chọc chọc huynh trưởng. "Ca, tìm đại soái lấy gia vị đi. Còn đồ chua với dương nãi tử tửu là cái gì?"
"Chỉ biết ăn! Ngươi tự đi đi!"
Thạch Tráng hùng hổ bỏ đi, tới doanh trướng của đại soái để lấy gia vị nướng thịt và rượu, không phải là đi chịu chết sao! Thiếu soái của bọn họ chẳng biết ăn trúng cái thứ tà mà nào, chẳng hiểu đang suy tính cái gì!
Tự nhiên bị đại ca mắng, Thạch Cường cũng nổi giận, nhìn cái bóng của đại ca quát to. "Ta đi, ta đi! Ngươi đừng có mà ăn đó, hừ!"
Trong doanh trướng của Phiêu kỵ tướng quân, đại soái của Hổ Hành Quan, Đại Minh Vinh, đốt một cái chậu than, so với cái lều to đùng thì giống như muối bỏ biển, căn bản chẳng có nổi một tí khả năng giữ ấm. Mới vừa xử lý xong một phần quân vụ, Đại Minh Vinh đang viết thư, khớp xương ngón tay của ông thô to, trên mu bàn tay khô khốc nứt nẻ.
"Đại soái!"
"Tiến vào!"
Đại Minh Vinh không ngẩng đầu. Trướng mành bị lính canh gác vén lên, thủ lĩnh quân cánh tả của Hồ Hành quan, Đới Mạo mặt râu quai nón sải bước tiến vào. "Đại Soái! Chiến Kiêu phái người đi mua mấy chục con dê, còn mua rất nhiều bột mì, mạt tướng nghe nói, quân hậu thiên tuế thưởng một bút bạc, đây là chuyện gì xảy ra? Dực Hổ quân chúng ta từ khi nào có thể đánh lẻ như thế? Bạc của thiên tuế chỉ ban cho Chiến Kiêu thôi hay sao? Chẳng lẽ kêu các huynh đệ chúng ta trơ mắt đứng nhìn?"
Đại Minh Vinh ngẩng đầu, không nhanh không chậm nói. "Người tới từ kinh thành là Tưởng Khang Thần Tưởng nội quan, hắn là nội quan bên cạnh thiên tuế, cấp tứ phẩm, cũng là huynh trưởng của Tưởng Khang Ninh, nghĩa tử của Ông lão."
Đới Mạo nghe thế, trừng to mắt. "Thiên tuế thực sự thưởng bạc cho Chiến Kiêu ư? Không thưởng cho những người khác sao?"
Đại Minh Vinh. "Sao lại không có. Lương thảo và vật tư Tưởng nội quan mang đến chính là thiên tuế ban thưởng cho Dực Hổ quân, Phi Ưng quân cũng có một nửa." Ông hất cằm về hướng mấy cái rương cùng bình gốm lỉnh kỉnh. "Những cái đó là thiên tuế ban thưởng cho tướng lĩnh chúng ta, chốc nữa ta sẽ kêu người tới phân, toàn là mấy thứ quý hiếm mới nổi trong kinh thành. Lương thảo và vật tư này không phải do hộ hộ cấp, mà là thiên tuế rút từ quỹ cứu trợ, bổ sung lương thảo cho các tướng sĩ của Dực Hổ quân và Phi Ưng quân, là thiên tuế thương cảm chúng ta, các ngươi còn bất mãn cái gì?"
Đới Mao ngậm miệng. "Nhưng, Chiến Kiêu mua mấy chục con dê, chỉ có phần của quân tiên phong, những người khác đều phàn nàn."
Đại Minh Vinh nhàn nhã nói. "Chiến Kiêu mua dê, là do thuộc hạ dưới trướng của nó kiếm được lời, quyên tặng bạc cho quân tiên phong. Tướng lĩnh khác muốn ăn, tự tự kêu lính của họ quyên góp bạc."
"Hả? Cái gì quyên bạc?"
Đại Minh Vinh đang định giải thích, bên ngoài truyền tới tiếng thông báo. "Báo..."

"Vào đi!"
Thạch Cường xốc mành tiến vào, vừa thấy Đới Mạo cũng ở đây, y đột nhiên có điểm chột dạ. Hành lễ. "Phó tướng quân tiên phong, Thạch Cường bái kiến đại soái, bái kiến Đới tướng quân!"
Đại Minh Vinh. "Có chuyện gì?"
Thạch Cường không dám nhìn đại soái, ấp a ấp úng. "Ừm, à, ờ, là thiếu soái, ờ, mệnh mạt tướng, tìm đại soái ngài, lấy, ờm, lấy..."
Đới Mạo giơ chân đạp một phát. "Ấp a ấp úng cái gì? Có chuyện nói thẳng! Một tên hán tử mà lề mề như đàn bà! Ngươi tính gả chồng làm nam thê à!"
Thạch Cường lập tức thẳng sống lưng. "Đại soái! Thiếu soái lệnh mạt tướng tới tìm đại soái lấy gia vị nướng thịt, đồ chua và dương nãi tử tửu!"
Đại Minh Vinh còn chưa kịp phản ứng, Đới Mạo nghe thấy thì sửng sốt. "Cái gì gia vị, đồ chua và dương nãi tử tửu?" Quay đầu. "Đại soái, chúng ta có rượu ư?"
Người tham gia quân ngũ, nghe thấy từ rượu là đôi mắt lập tức phát sáng.
Đại Minh Vinh rốt cuộc không thể nhàn nhã nổi nữa, ông day day thái dương. "Dương nãi tử tửu, thiếu soái các ngươi tối hôm qua đã uống hết phần của nó. Mấy cái rương kia, có mấy bình gốm dán giấy, ngươi tìm thử xem bình nào là gia vị, bình nào là đồ chua."
"Vâng!" Thạch Cường lại bất động, nói. "Thiếu soái ra lệnh cho mạt tướng, không lấy được đồ thì không được gặp mặt ngài ấy. Còn dương nãi tử tửu nữa."
Đại Minh Vinh trầm mặt. "Tối hôm qua nó đã uống sạch nửa cái bình dương nãi tử tửu, tổng cộng chỉ có sáu bình nhỏ, còn phải phân cho Đại tướng quân ba bình. Ngươi nói với nó, muốn uống thì tự tới tìm bổn soái!"
Thạch Cường hơi co rúm người, sau đó cười nham nhở đi tìm gia vị và đồ chua.
Đới Mạo cuống lên. "Đại soái, dương nãi tử tửu là cái gì a? Sao ít như vậy, như thế nào phân đủ?"
Gân xanh trên trán Đại Minh Vinh giật giật, hỏi lại. "Ngươi có biết một bình dương dương nãi tửu ở kinh thành báo bao nhiêu không?"
Đới Mạo đương nhiên là lắc đầu, Thạch Cường đang tìm gia vị và đồ chua cũng vểnh tai.

Đại Minh Vinh cầm chén trà. "Một chén như thế này năm lượng bạc, ngươi tính thử xem một cái bình nhỏ thì mất bao nhiêu."
"Tới năm lượng bạc?" Là bộ phận quần thể nghèo nhất Đại Yến quốc, phản ứng đầu tiên của Đới Mạo chính là. "Không phải thực sự là dùng sữa dê để làm đó chứ?"
Cái trán của Đại Minh Vinh nổi thêm mấy sợi gân đen. "Dương nãi tửu làm từ quả nhót!"
Đới Mạo lau mồ hôi. "Hết hồn! Ngay sau đó. "Quả nhót thì quả nhót, còn bày đặt gọi cái gì dương nãi tửu. Quả nhót chỗ nào mà không có! Người kinh thành sao tự dưng nhiều bạc như thế? Rượu nhưỡng từ dã quả cũng đáng giá nhiều bạc như vậy?"
Đại Minh Vinh tự nhủ phải bình tĩnh. "Ngươi có thể không uống."
Đới Mạo đầu tiên là. "..." Sau đó, nở nụ cười cực kỳ nịnh nọt nói. "Đại soái, ngài cho ta nếm thử chén rượu năm lượng bạc coi mùi vị thế nào được chứ?"
Đại Minh Vinh. "Không có mùi vị!"
"Đại soái..."
Đại Minh Vinh nổi hết da gà. "Cút cút cút! Tên tiểu tử Chiến Kiêu muốn ăn dê, ngươi đi gọi các tướng lĩnh khác, chúng ta chuẩn bị rượu thịt ăn."
"Ai!" Đới Mạo liếm liếm miệng, nghĩ đến thịt lại thấy thèm.
Đã tìm được bình gia vị và đồ chua, Thạch Cường lên tiếng. "Đại soái, mạt tướng đã tìm xong."
"Là cái nào?"
"Mấy cái này là bình gia vị, còn đây là đồ chua." Thạch Cường cũng nịnh nọt cười nói. "Đại soái, mứt trái cây và cố nguyên cao là cái gì thế? Còn trà Long Tĩnh nữa, là trà sao?"
"Để ta xem." Đới Mạo vài bước tiến tới.
Đại Minh Vinh. "Mấy thứ đó kêu thiếu soái của các ngươi tự mình tới lấy. Lấy về muốn phân thế nào tùy nó." Đới Mạo. "Đại soái, mấy thứ này là thiên tuế thưởng cho chúng ta sao?"


Đại Minh Vinh đáy mắt nặng nề. "Không phải thiên tuế ban thưởng, cũng là người khác quyên tặng." Ông nhìn Thạch Cường. "Ngươi lấy sáu bình gia vị, ba bình đồ chua."
"Vâng!"
Thạch Cường đi ra ngoài kêu người, rất nhanh lại có người tiến vào, bưng gia vị và đồ chua đi. Y vừa rời khỏi, Đới Mạo lại tiếp tục hỏi. "Đại soái, bạc của Chiến Kiêu rốt cuộc là từ đâu tới?"
Đại Minh Vinh giải thích. "Là thuộc hạ đã xuất ngũ của Chiến Kiêu kiếm lời lớn, đồng cảm cho các chiến hữu, quyên tặng một tuyệt bút bạc cho quân tiên phong. Chiến Kiêu sẽ giải thích, các ngươi cứ nghe nó là được, ta không tiện nhiều lời."
Đới Mạo. "Vậy mạt tướng đi nói với mọi người, lỡ tin đồn lan rộng, không tốt cho Chiến Kiêu."
"Không cần, cứ để nó tự xử lý."



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc