Hãn Phu - Chương 110

Tác giả: Neleta


Vương trạch.
Ba đứa nhỏ cùng nhau khóc. Quách Tử Du, Quách Tử Mục, Chu thúc, Chu thẩm vừa lo vừa sợ. Nhóm người Đinh Nhất Lâm không thể đến hậu viện, bọn họ ở tiền viện nôn nóng chờ tin tức. Yến Phù Sinh và Tần Âm sau khi biết quy định này, cũng không ra hậu viện, mà ở lại tiền viện trấn an mọi người, đồng thời hỏi han quy củ trong nhà trước để làm quen.
"Ni tử, không khóc, không khóc, cha con nhất định sẽ tìm được cha nhỏ." Quách Tử Du ôm Ni tử đang khóc nức nở không ra hơi, không ngừng động viên, nhưng chính y cũng lo tới mức tóc hóa bạc mấy sợi. Chu thẩm ở bên cạnh rơi nước mắt, bọn họ luôn sống thành thật, chưa từng gặp qua sự tình nào giống thế này.
Vương Thanh khóc thương tâm nhất, bởi vì người xấu lấy danh nghĩa bé đi lừa cha nhỏ. Mà Tưởng Mạt Hi cũng khóc nức nở không kém. Sau khi biết An thúc bị người xấu trói lại mang đi không rõ tung tích thì bắt đầu khóc, khóc rất thương tâm.
"Đại Quách, thúc thúc, ta sợ."
"Ni tử không sợ, cha nhỏ con không có chuyện gì."
Tưởng Mạt Hi giật nhẹ ống tay áo của Quách Tử Du, khóc lóc nói. "Tìm, An thúc."
Quách Tử Du lau nước mắt cho Tưởng Mạt Hi. "An thúc của con sẽ về, chúng ta ở nhà chờ tin tức, hiện tại không biết người nào trói An thúc của con, bên ngoài không biết có an toàn hay không, lúc này chúng ta không thể làm rối loạn thêm. Hi nhi không sợ, không khóc."
Quách Tử Mục ôm Vương Thanh. Quách Tử Mục không biết cách an ủi người khác, y chỉ có thể vỗ nhẹ sau lưng Vương Thanh, lau nước mắt cho bé.
"Trở về trở về trở về rồi! Tiểu lão gia trở về rồi!"
Tô Sách và Miêu Nguyên từ bên ngoài chạy vào, cao hứng hô to. Ba đứa nhỏ ngay lập tức ngừng khóc. Ni tử ở trong lòng Quách Tử Du triền xuống dưới, chạy ra ngoài. Vương Thanh cùng Tưởng Mạt Hi cũng chạy theo. Ni tử khóc khóc gọi. "Cha nhỏ cha nhỏ..."
Vương Thanh cũng kêu. "Cha nhỏ...!"
Tưởng Mạt Hi không nói gì, nhưng nhóc chạy nhanh nhất.
Nghe thấy thanh âm hài tử, đang bị Vương Thạch Tỉnh ôm vào, Thiệu Vân An lập tức nói hắn buông mình xuống, bước nhanh về phía hậu viện. Rất nhanh, hắn nhìn thấy ba hài tử. Kết quả, vốn đã dừng khóc, ba đứa nhỏ vừa nhìn thấy hắn thì nước mắt lại xoạt xoạt rơi ra, Ni tử oa một tiếng khóc lên, nhào vào trong ngực hắn. Vương Thanh nức nở gọi. "Cha nhỏ! Ai đánh cha nhỏ!"
Tượng Mạt Hi cũng vội vàng túm lấy Thiệu Vân An, đôi mắt ngập nước chằm chằm nhìn gương mặt tím đen của Thiệu Vân An. Thiệu Vân An vốn dĩ không hề có cảm giác muốn khóc, chỉ là vô cùng phẫn nộ. Nhưng giờ này, hắn lại muốn khóc, mấy hài tử nhà hắn thật khiến người ta đau lòng!

Ngồi xuống ôm lấy Ni Tử cùng Tưởng Mạt Hi, hắn vươn tay hướng Vương Thanh, Vương Thanh nhào qua, ôm lấy ba hài tử, Thiệu Vân An nói. "Cha nhỏ không có việc gì, đừng khóc đừng khóc, chỉ là nhìn qua hơi đáng sợ, bôi chút thuốc vào ngày mai sẽ tốt lên. Lần này dọa các con là lỗi của cha nhỏ, về sau tuyệt đối sẽ không để chuyện này phát sinh. Đừng khóc, đừng khóc."
Vương Thạch Tỉnh tiến lên ôm Ni tử. "Đều vào trong đi."
Thiệu Vân An đứng lên, ôm Tưởng Mạt Hi và Vương Thanh vào bên trong. Tưởng Khang Ninh đứng ở phía sau, nhìn Tưởng Mạt Hi gào khóc, nhìn Tưởng Mạt Hi nắm chặt y phục Thiệu Vân An, tâm trạng phẫn nộ dần dần có thêm vài phần hạnh phúc.
Thiệu Vân An lần này xảy ra chuyện thực sự dọa sợ mọi người. Vương Thạch Tỉnh bây giờ tay còn phát run, chớ nói chi là ba hài tử nhìn thấy gương mặt bị đánh của hắn. Quách Tử Mục nhìn thấy Thiệu Vân An, nước mắt thiếu chút nữa rơi xuống. Quách Tử Du nói y mau đi nấu cơm.
Cho tới khi dỗ dành ba hài tử ngừng khóc, cho tới khi những người quan tâm hắn bình tĩnh trở lại. Thiệu Vân An mới thở phào một hơi nói. "Sau này xuất môn ta sẽ cẩn thận, tuyệt đối sẽ không phạm phải sai lầm lần nữa."
"Cha nhỏ..."
Thiệu Vân An lau đi nước mắt lại chảy ra của Vương Thanh. "Chuyện này không liên quan tới con, là kẻ xấu giả mạo danh nghĩa của con. Nếu như Ni tử không ở nhà học cầm, kẻ xấu e rằng sẽ nói Ni tử xảy ra chuyện. Kẻ xấu là nhắm đến trà và rượu của nhà chúng ta, nếu không dùng danh nghĩa của con cũng sẽ dùng danh nghĩa người khác. Trong nhà chỉ có con là ra ngoài đi học, con về sau phải cẩn thận, cha cũng sẽ phái người bảo vệ con."
"Cha nhỏ...ngài làm con sợ..."
"Không sao rồi, không sợ..."
Thiệu Vân An xoa đầu Vương Thanh, cũng xoa đầu Tưởng Mạt Hi, sau đó ôm chặt Ni tử vẫn không chịu rời khỏi hắn. Ni tử không hề có ký ức về mẫu thân, cha nhỏ chính là mẫu thân của bé.
Tưởng Mạt Hi tới trước mặt cữu cữu, nắm lấy tay cữu cữu, khuôn mặt nhỏ nghiêm khắc. "Ai?"
Tưởng Khang Ninh ôm Tưởng Mạt Hi lên, ngồi xuống, không che dấu nói. "Chuyện này là do người của Hằng viễn hầu phủ ở kinh thành làm. Bọn họ muốn lấy công thức trà và rượu của chúng ta. Đã bắt được người, cữu cữu hứa với con, nhất định không bỏ qua cho hắn!"
Tưởng Mạt Hi nắm chặt nắm đấm. "Đánh hắn!"
"Đúng, cữu cữu sẽ đánh hắn."
Yến Phù Sinh ngồi đối diện Thiệu Vân An, từ khi vào cửa vẫn hướng Thiệu Vân An và Vương Thạch Tỉnh khom người hành lễ. Vương Thạch Tỉnh vươn tay ôm chặt bên hông Thiệu Vân An, lên tiếng. "Vân An, người thúc thúc tìm cho chúng ta hôm nay đã đến. Chuyện trong nhà sau này có hai người họ giúp đệ."


Thiệu Vân An ngẩng đầu, lúc vào cửa thì phát hiện ra hai gương mặt mới, chủ yếu là, Vương Thạch Tỉnh lại để hai người này tiến vào chính sảnh, hắn kỳ thực rất tò mò. Chỉ là an ủi hài tử quan trọng hơn, hắn còn chưa kịp hỏi.
Yến Phù Sinh hướng Thiệu Vân An hành lễ. "Yến Phù Sinh gặp qua tiểu lão gia, đại thiếu gia, nhị thiếu gia, đại tiểu thư."
"Tần Âm gặp qua tiểu lão gia, đại thiếu gia, nhị thiếu gia, đại tiểu thư. Tiểu lão gia gọi ta Tần nương là được."
Vương Thạch Tỉnh giải thích. "Bọn họ là người trong cung mà thúc thúc tìm tới, giúp đệ quản gia."
Phản ứng đầu tiên của Thiệu Vân An chính là, người trong cung ra, cái miếu nhỏ này của bọn họ chứa những ai vậy? Tưởng Khang Ninh lên tiếng. "Vân An, ngươi để Tử Du hỗ trợ chế trà, nhưng việc trong nhà lại chưa có ai thay ngươi chia sẻ. Sau này cứ để Yến Phù Sinh làm quản gia, Tần Âm phụ trách quản lý nữ quyến, hầu hạ tiểu thư, như vậy Tử Du có thể yên tâm giúp ngươi và Thạch Tỉnh, đỡ phải phân tâm lo việc trong nhà."
Tưởng Khang Ninh nói như vậy khẳng định có dụng ý của y, Thiệu Vân An đáp. "Thế nghe theo đại ca đi." Hắn nhìn Yến Phù Sinh và Tần Âm. "Nhà chúng ta không có nhiều quy củ, nhưng nếu thúc thúc thấy cần thiết đưa các ngươi tới, vậy các ngươi cứ làm đi, nhưng đừng làm cho mấy đứa nhỏ thấy gò bó. Việc nhỏ các ngươi cứ hỏi Chu thúc và Chu thẩm, bọn họ xem như là nửa người nhà của ta, nếu không rõ thì có thể hỏi ta hoặc Tỉnh ca. Quách tiểu ca không thích gặp người ngoài, hắn chủ yếu sinh hoạt ở hậu viện. Đinh đại ca và nhóm nam phó không thể tới hậu viện, Miêu Nguyên và Tô Sách còn nhỏ, không tính ở bên trong."
Yến Phù Sinh cùng Tần Âm gật đầu. "Yến Phù Sinh / Tần Âm nhớ kỹ." Yến Phù Sinh nói tiếp. "Tiểu lão gia, xin thứ cho Phù Sinh lắm miệng, ngài là lão gia, là chủ nhân, sau này nô bộc trong nhà xưng hô phải có tôn ti trật tự, tránh thời gian lâu dài lại quên mất thân phận chủ tớ, làm hỏng đại sự của chủ tử."
Một người hiện đại như Thiệu Vân An thì biết cái gì là tôn ti trật tự, việc này Tưởng Khang Ninh cũng từng nói qua với hắn. Tưởng Khang Ninh nói. "Chuyện này hai người các ngươi sau này hãy nói. Tử Du, Tử Mục, Chu thúc và Chu thẩm là người nhà không phải nô bộc, phải dùng lễ đối đãi."
"Yến Phù Sinh / Tần Âm nhớ kỹ."
Vương Thạch Tỉnh lúc này mới lên tiếng. "Các ngươi đi xuống đi. Hôm nay mệt mỏi rồi, Ngày mai các ngươi chính thức tiếp quản sự vụ trong nhà. Tử Du, chức trách của mọi người trong nhà phiền ngươi nói cho họ biết."
"Được."
Vương Thạch Tỉnh đứng lên, "Đại ca, ta mang Vân An về phòng đổi xiêm y, bọn nhỏ giao cho ngài."
"Các ngươi đi thôi."
Thiệu Vân An buông Ni tử, vịn tay Vương Thạch Tỉnh đang duỗi ra đứng lên, đi theo Vương Thạch Tỉnh trở về phòng. Đi tới cửa, hắn xoay người. "Đại ca, có chuyện này ta quên nói với ngài."
Tưởng Khang Ninh buông Tưởng Mạt Hi, đứng dậy đi tới, Thiệu Vân An tới gần lỗ tai y thấp giọng nói. "Đại ca, tên kia vũ nhục hoàng thượng và quân hậu, uế ngôn khó nghe, ngài đừng hỏi hắn nói cái gì, tốt nhất là để hoàng thượng tự mình thẩm vấn. Chuyện này ta đã nói với vị thống lĩnh kia."

Tưởng Khang Ninh nhíu mày. "Rất khó nghe sao?"
"Không phải khó nghe, mà là vũ nhục. Ngài tốt nhất không nên nghe, để hoàng thượng tự mình tra hỏi, tuyệt đối..." Thiệu Vân An làm động tác chém đầu. Trên đường trở về hắn đã suy tính kỹ, chuyện này nên để hoàng thượng tự tra khảo mới tốt, bằng không cái vị Đại thống lĩnh kia thẩm tra ra, nói y làm sao theo đúng sự thật mà bẩm báo cho hoàng thượng được, sợ đến lúc đó lại vướng phải tội "nghe được lời bất lương về quân hậu."
Tưởng Khang Ninh thấy vậy không hỏi. Tò mò hại chết miêu, sự tình liên quan tới hoàng thượng và quân hậu thiên tuế, nếu Thiệu Vân An không thể nói cho y, y không nên hỏi nhiều mới tốt. Y mở miệng. "Việc này đại ca sẽ xử lý."
"Được."
Thiệu Vân An ra hiệu Vương Thạch Tỉnh đi. Vương Thạch Tỉnh trực tiếp ôm lấy eo hắn, mang vào. Tưởng Khang Ninh nắm chặt tay, xoay người lại. "Thanh nhi, Hi nhi, lại đây, các con cũng về phòng thay y phục. Hạ Xuân, Hạ Thu, các ngươi mang tiểu thư về phòng thay y phục."
"Vâng."
Hạ Xuân và Hạ Thu dắt Ni tử, Tần Âm lên tiếng. "Ta cũng đi chung."
Tưởng Khang Ninh hướng nàng gật đầu, Tần Âm cúi người, ôm lấy Ni tử. Yến Phù Sinh nói. "Ta đến phòng bếp nhìn thử, sợ là chốc nữa Đại Phó thống lĩnh sẽ đến."
"Ngươi đi đi."
Vương Thạch Tỉnh mang Thiệu Vân An về phòng đương nhiên không phải để thay y phục. Vừa bước vào, Vương Thạch Tỉnh đã ôm lấy Thiệu Vân An khiến xương cốt hắn đau cả lên. Thiệu Vân An ôm eo hắn, chôn đầu trong lồng ngực hắn nhỏ giọng nói. "Tỉnh ca, người Hằng viễn hầu phủ khi dễ ta."
"Ta thay đệ giáo huấn bọn họ!"
Vương Thạch Tỉnh đau lòng muốn chết. Tiểu tức phụ hắn không dám động một đầu ngón tay lại bị người khác đánh, quản cái gì hầu phủ hay không hầu phủ, khi dễ tức phụ hắn chính là khi dễ hắn. Cho dù hắn là tên nhà quê vẫn muốn đấu với bọn họ một phen!
"Tên gia hỏa kia dám nói long ỷ của hoàng thượng là cái ngai trống, hắn muốn đoạt kim sơn của hoàng thượng, còn nói quân hậu dựa vào mông để thượng vị, hơn nữa quân hậu có thể sống tới sang năm hay không còn chưa biết."
Vương Thạch Tỉnh hít một hơi, buông tức phụ ra. "Hắn thực sự nói như vậy?"
Thiệu Vân An gật đầu. "Mấy lời này ta có thể tự nói sao?"

Vương Thạch Tỉnh. "Hắn chết chắc rồi."
Thiệu Vân An gật đầu. "Hắn tuyệt đối chết chắc rồi! Cho nên ta mới nói đại ca để hoàng thượng tự mình thẩm tra, ta là người có thể tùy tiện đánh sao?"
Vương Thạch Tỉnh tức khắc lại đau lòng, nhẹ nhàng xoa mặt tức phụ. "Tại sao không dùng linh nhũ lau đi?"
Thiệu Vân An. "Cái này gọi là chứng cớ. Ta tiêu trừ mất chứng cớ thì làm cách nào dạy bảo hắn."
Vương Thạch Tỉnh kéo tức phụ ngồi xuống. "Đệ lấy linh nhũ ra đi, ta giúp đệ xoa."
"Không cần vội!" Thiệu Vân An lấy cái gương ra, tự mình xem một chút, lại hít vào hai hơi. "Mịa nó! Ta mà không uống linh nhũ tuyệt đối sẽ đau chết. Tên kia khẳng định dùng hết sức cha sinh mẹ đẻ, lần này không hại chết hắn ta không phải Thiệu Vân An!"
Vương Thạch Tỉnh cực kỳ đau lòng. "Ta xoa cho đệ một ít, mấy điểm xanh tím này ta nhìn lại đau lòng."
Thiệu Vân An cất gương, nói. "Hiện tại trong nhà có thêm hai người ngoài, nên cẩn thận một chút. Thật là, An thúc một hai muốn tìm người trong cung cho chúng ta, sau này làm việc lại phải cẩn thận."
Thiệu Vân An nói như vậy Vương Thạch Tỉnh mới nhớ tới. Hắn lôi hai tờ khế ước trong ngực ra. "Đây là giấy bán thân của hai người kia. An Nhàn nói hai người này sau này là của chúng ta, nếu bọn họ dám ức hiếp chủ nhân, An thúc sẽ xử trí bọn họ. An Nhàn còn nói, chuyện này quân hậu từng tự mình hỏi qua.
Thiệu Vân An líu lưỡi. "Quá khoa trương. Chúng ta cứ quan sát trước đi. Nếu tòa miếu nhỏ của chúng ta không giữ được hai người họ thì chúng ta thương lượng với An thúc một chút, thả bọn họ tự do thôi." Việc mua bán nhân khẩu thế này, Thiệu Vân An vẫn hơi nặng gánh trong lòng.
"Đệ làm chủ."
Vương Thạch Tỉnh ôm Thiệu Vân An lên người, ôm chặt hắn. "Tiểu tức phụ, đau không?"
"Đau, đau muốn chết, trong miệng ta đều bị rách, may mà có linh nhũ."
"Mau cho ta nhìn một cái."
Vương Thạch Tỉnh đau lòng mang tức phụ trở về phòng, ba hài từ giao cho Tưởng Khang Ninh. Tưởng Khang Ninh làm quan nhiều năm, tạm thời đương chức vú em. Chuyện hôm nay khiến ba hài tử sợ hãi, đặc biệt Thiệu Vân An còn mang theo thương tích trở về. Đối với bọn nhỏ quen thuộc lối sống đơn giản mà nói, sự tình lần này đâu thể dễ dàng tiếp thu.

Tưởng Khang Ninh không dỗ dành hài tử, đơn giản dẫn ba đứa đi đọc sách. Y không bắt bọn nhỏ đọc văn chương khô khan, mà kể chuyện xưa Tây Du Ký. Là quyển truyện xưa duy nhất trong đống thư tịch Thiệu Vân An đưa ra. Trước đó Thiệu Vân An từng kể cho Vương Thanh và Ni tử một đoạn ngắn về Tây Du Ký, sau này thì chuyển nhà, Thiệu Vân An càng ngày càng vội, người trong nhà cũng dần dần nhiều lên, hắn không có thời gian kể tiếp cho bọn nhỏ. Vừa nghe là Tây Du Ký, Vương Thanh và Ni tử tạm thời quên thương tâm, Tưởng Mạt Hi không phản ứng gì, chờ tới khi Tưởng Khang Ninh kể sang hồi thứ hai, Tưởng Mạt Hi mới giựt tay áo y thúc giục mau tiếp tục.
***
Kinh thành.
Sầm lão, Sầm phu nhân, Khang Thụy và Tằng chưởng quầy vừa mới tới lại lần lượt tách ra. Khang Thụy muốn tới thăm nhạc phụ đại nhân, Sầm lão và Sầm phu nhân muốn đi thăm nhi tử, Tằng chưởng quầy muốn đi thăm bằng hữu. Ngày thứ hai, y muốn mang thư của Thiệu Vân An đi tìm An công công.
Sầm lão và Sầm phu nhân hồi kinh không thông tri ngày giờ cụ thể cho nhi tử và nhi nữ, chỉ báo bọn họ ít ngày nữa sẽ tới kinh thành. Thời gian đã là chạng vạng, Sầm lão và Sầm phu nhân ngồi trên chiếc xe ngựa đi thuê, từ cửa sổ tham quan đường phố kinh thành. Rời kinh thành mười năm, Sầm lão nhịn không được cảm khái. "Kinh thành đúng là có chút biến hóa."
Bớt đi vẻ tiêu điều thời điểm tiên đế về già dở thói xa hoa, nhiều hơn vẻ mộc mạc ồn ào, tuy không so được với thời kỳ vàng son, nhưng dưới con mắt của Sầm lão nó thật sống động. Có thể nói, theo một nghĩa nào đó, việc Vĩnh Minh đế đăng cơ đều được mọi người hoan nghênh. Đã từng, Sầm lão đối với quốc gia này nặng gánh ưu tư, nếu cứ tiếp tục như thế, quốc gia không còn là một quốc gia nữa, nhưng bây giờ, nội tâm Sầm lão lại bùng cháy lên ngọn lửa mãnh liệt vốn đã từng bị dập tắt.
Sầm phu nhân nói. "Rời đi mười năm, có thể nào không có biến hóa, chính là không biết kinh thành có phải cảnh còn người mất hay không."
Sầm lão. "Còn cũng được, không còn cũng được, ta với bà tới đây không phải vì chuyện này, ngày mai bà cùng ta đi bái phỏng sư huynh."
"Được."
Xe ngựa tiến vào ngõ Thần Hàng, rồi dừng lại trước cổng một trạch viện khá bình thường so với những trạch viện khác. Ngõ Thần Hàng, phố Thu Uyển và hẻm Dao Vân là ba địa phương sinh sống của các quan lớn kinh thành. Nhi tử Sầm lão là chưởng tiến sĩ ở kinh sư Quốc Tử Giám, là lão sư phụ trách một khoa nào đó của Quốc Tử Giám, cấp lục phẩm. Thời này, nội dung dạy học ở kinh sư Quốc Tử Giám còn chưa phân chia rõ ràng, không giống Quốc Tử Giám ở thời kỳ Minh Thanh được chia làm bảy ngành học chính, mỗi ngành học đều có người phụ trách riêng. Quốc Tử Giám ở Yến Quốc chỉ có thể được coi là giai đoạn phát triển ban đầu của cơ sở giáo dục quốc gia. Mặc dù có phân chia giáo dục riêng biệt giữa kinh thành và địa phương, nhưng quy mô và sự phát triển vẫn còn trong giai đoạn trứng nước.
Nhi tử và nghĩa tế của Sầm lão đều nhậm chức ở Quốc Tử Giám. Nhi tử Sầm lão được thừa hưởng tinh thần nghiên cứu học thuật của phụ thân, là một người giỏi về nghiên cứu nhưng không giỏi về chính trị. Nhi tử Sầm lão, Sầm Quyết Uyên, ba mươi tuổi đã là giáo chưởng tiến sĩ, so với người cùng tuổi thì học thức vô cùng uyên bác. Nữ nhi của Sầm lão thì gả cho nhi tử của chưởng vụ Quốc Tử Giám, chức chưởng vụ chỉ xếp sau chức tế tửu, Thiệu Vân An quen thuộc lịch sử, chưởng vụ còn được gọi là ty nghiệp. Nghĩa tế của Sầm lão cũng là chưởng giáo tiến sĩ. Có thể nói, một nhà Sầm lão đều làm công tác giáo dục.
Sầm lão xuống xe, gã tiểu tư theo sau lập tức tiến lên gõ cửa. Thủ vệ gác cổng nghe nói là phụ mẫu của gia chủ tới, lập tức mở cổng nghênh đón. Sầm Quyết Uyên vừa mới từ Quốc Tử Giám trở về, biết được cha nương đã tới, y vội vã ra tiếp đón. Nhìn thấy cha nương, y vui mừng tiến lên. "Cha nương, sao các ngài không nói cho nhi tử biết hôm nay đến, nhi tử sai người đi đón."
Nhìn thấy nhi tử, Sầm phu nhân rất vui vẻ, nói. "Cha ngươi không biết chính xác khi nào thì đi, chờ quyết định xong nói cho ngươi thì đã trễ, An nhi và Thạch Tỉnh đã an bài hành trình hết rồi, cũng nói không cần ngươi bận tâm, Thạch Tỉnh còn thuê cho chúng ta cả một chiếc thuyền, cha nương dọc đường đi ăn ngon, ngủ ngon, thưởng thức cảnh đẹp ven đường đến kinh thành."
Sầm Quyết Uyên nghe vậy rất là cảm động, mang theo cha nương vào nhà, mở miệng hỏi: "Tiểu đệ một nhà khi nào vào kinh? Lúc làm lễ nhận thân, ta thân là đại ca lại không đến dự, trong lòng rất băn khoan."
Sầm lão lên tiếng. "An nhi và Thạch Tỉnh không ngại cái này. Chỉ Yên cùng Bích Hoa đâu?"


"Đã phái người đi thông tri. Còn chưa nói với cha nương, Chỉ Yên có thai, mới vừa hai tháng, hôm qua mới biết được."
Sầm lão cùng Sầm phu nhân vừa nghe, tức khắc kinh hỉ: "Chỉ Yên có thai?"
Sầm phu nhân vội vàng nói: "Vậy nói nó mau mau nghỉ ngơi, bên ngoài trời lạnh, đừng để nó đi ra."
"Cha, nương."
"Gia gia, nãi nãi,"
Đang nói, thê tử Sầm Quyết Uyên là Sầm Tiết thị cùng nữ nhi Sầm Bích Hoa ra tới.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc