Giả Kết Hôn Xong Tôi Đem Con Chuồn Lẹ - Chương 55

Tác giả: Tuyên Lê


Chương 55: Phiên ngoại 1: Đám cưới và sinh nhật


Vốn dĩ Nguyễn Khả Hạ không muốn tổ chức đám cưới làm gì. Giấy chứng nhận thì lấy rồi, con cũng sinh rồi, công khai cũng công khai rồi đâm ra cũng chẳng cần thiết phải tổ chức làm gì cho phiền.
Nhưng Phó Hàn Xuyên nói, "Anh muốn tổ chức."
Nguyễn Khả Hạ thấy, nếu Phó Hàn Xuyên muốn thì chẳng nhẽ cậu lại không chiều anh à, "Nếu thế hay là tháng sau đi. Lúc đấy em không bận lắm. Để em hỏi hội Tiểu Minh xem là hội đó có rảnh không nhé."
Phó Hàn Xuyên đồng ý. Thực ra anh không phải người coi trọng quá nhiều vào lễ nghi, cảm thấy có đám cưới hay không thì cũng như nhau. Chỉ là anh nghĩ, người khác có, Nguyễn Khả Hạ cũng phải có.
Hai người đều không muốn khua chiêng gõ trống, tổ chức linh đình. Vì thế hôn lễ chỉ mời vài người bạn thân thiết đến tham dự, cùng nhau ăn bữa cơm. Địa điểm được chọn là một trang viên tư nhân của Phó Viễn Sâm.
Phong cảnh trong trang viên đẹp tựa một bức tranh, có một thảm cỏ cực kỳ rộng, rất phù hợp để dựng một đám cưới ngoài trời.
Đám cưới vô cùng đơn giản, khách mời không nhiều, ngoài người nhà ra thì có thêm vài người trong công ty, còn có vài người bạn thân thiết với Nguyễn Khả Hạ như là Kỳ Hàng, Tạ Thần, cả hội Tả Tử Minh, Lê Thiêm. Lệ Nghiêu thì bị lôi lên làm người chủ trì hôn lễ.
Nguyễn Khả Hạ không có người thân nên quản gia Vương đảm nhận vị trí thay cho bố của cậu. Nguyễn Khả Hạ khoác tay quản gia Vương, bước trên thảm đỏ.
Lúc nhìn thấy Phó Hàn Xuyên, Nguyễn Khả Hạ đột nhiên ngây ra.
Phó Hàn Xuyên mặc bộ vest thiết kế vừa người, dáng người thẳng tắp, đôi chân dài miên man. Nguyễn Khả Hạ biết Phó Hàn Xuyên đẹp trai lắm, chỉ là ở bên nhau, kề cận lâu thế rồi cũng không còn lạ nữa. Nhưng hôm nay, anh đứng trong khung cảnh này, Phó Hàn Xuyên đứng ở cuối thảm đỏ đợi cậu, ánh nắng mặt trời chiếu rọi lên người anh, làm dậy lên vẻ đẹp trai đến chói mắt.
Quản gia Vương thấy Nguyễn Khả Hạ không bước đi nữa, cũng đứng lại theo cậu.
Lệ Nghiêu đứng trên bục gào lên, "Đừng đần thối ra đấy nữa! Là chồng cậu đấy! Không nhìn nhầm đâu!"
Tất cả mọi người đều cười.
Nguyễn Khả Hạ lùng túng bước về phía trước. Cậu thầm nghĩ chắc vẻ mặt ban nãy của cậu nhìn ngớ ngẩn lắm, không thể kiềm chế được cảm xúc mà.
Phó Hàn Xuyên đón lấy tay Nguyễn Khả Hạ từ quản gia Vương.
Tim Nguyễn Khả Hạ đập loạn lên trong lồng ngực.
Ban đầu, cậu không hề muốn tổ chức đám cưới một chút nào, nhưng đến khi thật sự tổ chức thì lại cảm thấy vô cùng háo hức, vô cùng bồn chồn. Dường như buổi lễ có thể điều khiển được cảm xúc của người ta vậy. Nguyễn Khả Hạ nghĩ, phần đời còn lại của mình sẽ ở bên người đứng trước mắt mình đây. Cảm giác hạnh phúc dâng tràn lên. Truyện được chỉnh sửa và đăng tại ThichTruyen.VN - Thích Truyện Chấm VN
Phó Hàn Xuyên cũng rất bồn chồn, lòng bàn tay còn hơi rịn mồ hôi.
Nguyên Bảo một tuổi rưỡi, đã chạy lông nhông được rồi, đã có thể nghe hiểu mọi người nói gì. Lệ Nghiêu đưa cho bé con hộp nhẫn cưới của hai người, bảo bé con lên đưa nhẫn cho hai ba của mình.
Lệ Nghiêu nói, "Sau đây xin mời bé cưng của chúng ta lên đưa nhẫn."
Dì Lý nhấc Nguyên Bảo từ trên ghế xuống, "Nguyên Bảo ngoan, đưa hộp nhẫn cho ba lớn nào."
Nguyên Bảo gật đầu, đôi chân ngắn cũng cỡn chạy một mạch lên trên bục, đưa hộp nhẫn cho Phó Hàn Xuyên.
Nguyễn Khả Hạ xoa đầu Nguyên Bảo, "Cảm ơn cục cưng."
Nhưng Nguyên Bảo hoàn thành nhiệm vụ xong lại không chịu đi xuống, cứ ôm chặt lấy chân Nguyễn Khả Hạ, đòi bế.
Nguyễn Khả Hạ khóc không ra nước mắt. Toàn bộ khách mời bị cái sự đáng yêu này tấn công muốn hôn mê luôn. Cuối cùng dì Lý phải đi lên bế Nguyên Bảo xuống.
Lúc hai người trao nhẫn cho nhau, mắt Phó Viễn Sâm dường như đầy nước, quản gia Vương thì cười tít cả mắt.
Dì Lý bế Nguyên Bảo lén lau nước mắt, Nguyên Bảo không hay biết gì, đưa bàn tay nhỏ xíu lên lau nước mắt cho bà.
Hai tay Lăng Thu ôm lấy ngực, cảm thấy xung quanh toàn là bong bóng màu hồng. Kỳ Hàng nắm tay Tạ Thần, hai người nhìn nhau cười.
Kỳ Hàng nghĩ, mình cũng muốn kết hôn.
Phó Hàn Xuyên khẽ mỉm cười, nhìn cái là biết hôm nay anh cực cực cực kỳ vui.


Lệ Nghiêu chưa bao giờ thấy Phó Hàn Xuyên như thế này. Đúng là tình yêu thay đổi cả con người, khiến cho anh cũng muốn đi lập gia đình ngay tức khắc.
Lê Thiêm ở dưới hô lên, "Sao còn chưa hô chú rể thế?"
Lệ nghiêu cười toe toét, xém tí nữa là quên, nói với Phó Hàn Xuyên, "Bây giờ chú rể có thể hôn nhau."
Bao nhiêu người nhìn như thế, Nguyễn Khả Hạ vô cùng khó xử, vội nói, "Thôi thôi. Chồng chồng lâu năm rồi mà."
Phó Hàn Xuyên lại vô cùng hào phóng, một tay đỡ lấy gáy Nguyễn Khả Hạ, kéo lại, hôn chụt một cái lên môi cậu.
Lệ Nghiêu, Lê Thiêm cả Kỳ Hàng đều hò reo, tất cả mọi người đều đứng lên hò theo làm Nguyễn Khả Hạ đỏ hết cả mặt.
Đám cưới được tổ chức vô cùng đơn giản, chẳng mấy chốc đã kết thúc. Sau đó mọi người cùng nhau ăn một bữa cơm thân mật.
Tiệc tàn, Nguyên Bảo được Phó Viễn Sâm bế về nhà để tạo chút không gian cho Phó Hàn Xuyên và Nguyễn Khả Hạ.
Hai người đều uống rượu, lái xe đưa họ về biệt thự.
Lúc lái xe đến chân núi, Nguyễn Khả Hạ nói, "Phó Hàn Xuyên, em thấy hơi khó chịu. Chúng mình đi bộ lên đi."
Cậu uống rượu vào, giọng nói vô cùng nhẹ nhàng, nghe giống như đang làm nũng vậy. Phó Hàn Xuyên thích chết đi được.
Phó Hàn Xuyên bảo lái xe dừng lại, hai người xuống xe, chậm rãi đi bộ về.
Nguyễn Khả Hạ dựa vào Phó Hàn Xuyên, đầu hơi quay quay, đi cũng không đi thẳng được.
Phó Hàn Xuyên quỳ một gối trước mặt Nguyễn Khả Hạ, "Anh cõng em."
Nguyễn Khả Hạ không khách sáo, cứ thế trèo lên lưng Phó Hàn Xuyên. Phó Hàn Xuyên cõng cậu, từ từ đi lên con dốc thoải ở lưng núi.

Phong cảnh ngoài biệt thự rất đẹp, xung quanh đủ loại cây cao cây thấp khác nhau. Bóng cây đổ dưới lòng đường. Trên ngọn cây treo nhưng cái đèn tinh xảo, tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp.
Khu dân cư thưa thớt khiến cho Nguyễn Khả Hạ nhớ tới Tết năm trước, Phó Hàn Xuyên đến khu Lệ Chi để tim cậu. Hình như khung cảnh khi ấy cũng thế này.
Dường như cả thế giới chỉ còn lại hai người.
Đột nhiên Nguyễn Khả Hạ nói, "Phó Hàn Xuyên."
Phó Hàn Xuyên: "Hửm?"
Nguyễn Khả Hạ ngà ngà say, giọng nói nhẹ tựa như gió, "Anh bắt đầu thích em từ lúc nào thế?"
Phó Hàn Xuyên nghĩ một chút.
Anh nhớ lại cái lần lái xe lạc đường ở Anh, khi ấy Nguyên Bảo vẫn chưa chào đời. Anh và Nguyễn Khả Hạ cùng nhau ở trong khách sạn nhỏ ấy. Đó là lần đầu tiên anh cảm thấy trái tim mình rung động. Sau đó mới càng ngày càng ý thức được rõ ràng rằng mình đã thích Nguyễn Khả Hạ rồi.
Thực ra trước đó, anh cũng đã có chút thiện cảm với cậu, nếu không sẽ chẳng bao giờ cố ý viện cớ đi công tác để đến đón Giáng Sinh với cậu. Nhưng khi ấy anh chẳng nghĩ rằng mình thích cậu rồi.
Nguyễn Khả Hạ vui lắm, giọng nói như muốn nhảy lên vì vui sướng, "Sớm vậy sao. Hóa ra anh thích em trước, tốt quá rồi."
"Ừ." Phó Hàn Xuyên cười, hỏi, "Em thì sao?"
Nguyễn Khả Hạ cười, hơi thở ấm nóng phả vào cổ Phó Hàn Xuyên làm anh thấy ngứa ngáy, khiến cho cả trái tim cũng thấy ngứa ngáy.
"Em cũng không biết nữa. Lúc em phát hiện ra thì hình như em đã thích anh lắm rồi."
- ---------------------------------------------------------
Nguyễn Khả Hạ giấu đồ vào trong túi quần, lúc đi qua phòng Phó Hàn Xuyên liền lập tức rảo bước thật nhanh.

"Nguyễn Nguyễn, lại đây."
Nguyễn Khả Hạ đứng hình, mặt đau khổ. Sau đó lê lết đi tới, "Sao thế?"
Phó Hàn Xuyên: "Em đi lấy cái gì thế?"
Nguyễn Khả Hạ: "Đâu có lấy gì đâu? Em chả hiểu anh đang nói gì á."
Phó Hàn Xuyên đứng dậy, chầm chậm đi đến trước mặt Nguyễn Khả Hạ, đưa tay ra sờ túi quần cậu.
Nguyễn Khả Hạ: "Ấy ấy, sao anh lại giở trờ lưu manh thế?"
Phó Hàn Xuyên: "Anh sờ cục cưng của anh thì làm sao?"
Mặt Nguyễn Khả Hạ đỏ bừng lên, không ho he tiếng nào. Nếu như nói về độ vô liêm sỉ thì xin phép trao vương miện cho Phó Hàn Xuyên.
Từ khi đến với nhau, dường như cánh của tà lưa cưa cẩm của Phó Hàn Xuyên được mở khóa. Thi thoảng anh cứ nói mấy câu chòng ghẹo làm mặt cậu đỏ bừng rồi tim đập thình thịch không thôi.
Cứ như thể vị thế của hai người đổi lại cho nhau ấy. Trước đây toàn là Nguyễn Khả Hạ cãi vốn chọc tức Phó Hàn Xuyên làm anh không nói nên lời. Còn giờ đây thì cậu lại bị Phó Hàn Xuyên lấn át.
Nguyễn Khả Hạ nghĩ, kiểm tra thì kiểm tra nhanh lên, mông cậu bị lạnh tê hết cả rồi.
Phó Hàn Xuyên từ từ mò túi quần trước, sờ một chút. Sau đó anh thò tay ra phía sau Nguyễn Khả Hạ.
Quả nhiên là giấu ở túi quần sau mông.
Phó Hàn Xuyên lấy hộp kem trong túi quần ra, "Anh đã bảo là mỗi ngày chỉ được ăn một hộp thôi mà?"
Nguyễn Khả Hạ nói lí nhí, "Em muốn ăn mà."

Phó Hàn Xuyên mềm giọng xuống, "Ngày mai rồi ăn, em sẽ đau dạ dày đấy."
Nguyễn Khả Hạ nói, "Em phản đối! Em có phải con nít đâu!"
Phó Hàn Xuyên cười, "Em không phải con nít? Nguyên Bảo còn nghe lời hơn em."
Nguyễn Khả Hạ hậm hực, "Nguyên Bảo chỉ nghe lời anh thôi. Anh không biết lúc anh ở nhà nó quẩy tưng bừng thế nào đâu."
Cậu hậm hực to tiếng đây, sau rồi lại lí nhí làm nũng, "Xin anh đấy, cho em ăn một hộp thôi nà, bây giờ dạ dày em khỏe lắm nhó, hông đau nữa đâu nà."
Phó Hàn Xuyên nhếch môi, "Được thôi. Nhưng mà, ăn một hộp thì buổi tối thêm một lần."
Nguyễn Khả Hạ vừa nghe xong lập tức giằng lấy hộp kem, phừng phừng đi xuống dưới tầng, cho kem vào tủ lạnh.
Nhu cầu Phó Hàn Xuyên dồi dào thật, còn thích đổi chác kiểu đấy.
Lần trước Nguyễn Khả Hạ quỳ trên giường, Phó Hàn Xuyên chặn cậu lại với đầu giường, làm cậu từ phía sau khiến Nguyễn Khả Hạ muốn chạy cũng không chạy nổi.
Không được ăn kem là chuyện nhỏ nhưng cảm giác tê tái không dậy nổi vào sáng mai thì cậu không muốn nếm đâu.
Nguyễn Khả Hạ cũng không phải là không thích làm những chuyện đó. Phó Hàn Xuyên biết làm lắm nhé, lần nào cũng làm cậu lên mây. Nhưng mà thể lực của cậu và Phó Hàn Xuyên chênh lệch rất lớn, làm đằng sau thật sự đốt cháy hết cả sức lực.
Lúc cậu từ chối thì Phó Hàn Xuyên dùng lời ngon tiếng ngọt lừa cậu. Kết quả đến sáng hôm sau thì toàn thân Nguyễn Khả Hạ như chảy ra trên giường, một ngón tay cũng không muốn cử động.
Nguyễn Khả Hạ biết Phó Hàn Xuyên thương cậu lắm, thực ra anh đã phải kiềm chế lắm rồi. Hơn nữa cậu còn phải giữ dáng, chưa bao giờ bỏ bê tập thể dục. Nhưng thật sự dù tập thể dục cỡ nào thì phương diện kia chắc là bẩm sinh chứ không luyện được đâu.
Nguyễn Khả Hạ vui vẻ nghĩ, may còn có Nguyên Bảo. Có đứa con thích bám càng mình cũng không hoàn toàn là xấu. Ít nhất thì còn đem ra làm bia đỡ đạn được.
Nguyên Bảo vừa tròn 3 tuổi, Phó Hàn Xuyên liền bắt nhóc con ngủ một mình một phòng.


Nguyễn Khả Hạ kinh ngạc, "Làm gì có ông bố nào lại nhẫn tâm như anh?"
Phó Hàn Xuyên quăng cho cậu một đống tài liệu, ý bảo khoa học đã nghiên cứu rằng, trẻ em 3 tuổi có thể ngủ một mình được, chỉ cần có biện pháp bảo vệ hợp lý là được.
Nguyễn Khả Hạ cạn lời.
Cậu nằm lỳ ở nhà lâu rồi thật sự không thể chịu được nữa, đành đặt hy vọng nhỏ nhoi lên Chu Viên để cô thu xếp càng nhiều việc cho cậu càng tốt. Tốt nhất là đi công tác nước ngoài hoặc là chu du tỉnh này tỉnh kia để Phó Hàn Xuyên đỡ phải cả ngày chỉ nghĩ làm cậu thế này thế nọ.
- -----------------------------------------------------
Sắp đến sinh nhật Phó Hàn Xuyên rồi, Nguyễn Khả Hạ đau hết cả đầu không biết phải tặng gì cho anh. Phó Hàn Xuyên chẳng thiếu cái gì cả. Nào là đồng hồ, cà vạt, thắt lưng đủ kiểu đồ trên người anh đều đổi hết thành đồ Nguyễn Khả Hạ tặng rồi. Thực sự Nguyễn Khả Hạ nghĩ không ra là phải tặng cái gì.
Cậu lò dò vào một trang web chuyên dành cho anh em cùng chung chí hướng để hỏi. Kết quả những đồng chí (*) này toàn kiến nghị những thứ rất chi là gợi tình.
(*) Đồng chí là chỉ gay.
Nguyễn Khả Hạ gõ cành cạch vào điện thoại: Cuộc sống của các ông ngoài XXX ra thì không còn gì nữa hả?
Anh em:
Nguyễn Khả Hạ đọc một lô gợi ý rồi dần dần bị thuyết phục.
Thời gian này quả thực cậu bận bù đầu với việc chuẩn bị concert, phải giữ cho trạng thái cũng như cơ thể phải thật ổn định. Phó Hàn Xuyên phải nhịn cực kỳ vất vả. Nguyễn Khả Hạ lành rồi thành ra quên luôn cơn đau mỏi điên cuồng vào hôm sau, tự nhiên cảm thấy mình như đang nợ Phó Hàn Xuyên vậy.
Vì thế cậu lên mạng mua mấy đồ tình thú mà mình chưa dùng bao giờ, cũng là mấy món là các đồng chí trên mạng nhiệt liệt đề cử, bảo là sẽ có hiệu quả ngoài sức tưởng tượng cho xem.
Cửa hàng còn gửi thêm quà tặng kèm, tròn tròn, lông lông.
(*) Mạnh dạn đoán là cái này =)))))
Nguyễn Khả Hạ nhìn một lúc lâu mới biết đấy là cái gì.
Cũng hơi...... đáng yêu. Cũng muốn thử một chút.
Sau đó cậu tắm rửa sạch sẽ thơm tho, cố quên đi sự xấu hổ mà nhét thứ đó vào trong.
Quay đầu nhìn vào gương, ừm cũng khá là...... đáng yêu.
Phó Hàn Xuyên về đến nhà thì thấy một màn này.
Nguyễn Khả Hạ mặc một cái áo phông rộng thùng thình, bên dưới thì chẳng mặc gì cả, ở giữa mông là...... một cái đuôi tròn.
Thời khắc Nguyễn Khả Hạ thấy Phó Hàn Xuyên, cơ mặt cậu hoàn toàn tê liệt.
Sao cái anh này đi đường mà như thi triển khinh công không phát tiếng động thế hả????!!!!!!
Nguyễn Khả Hạ vội vã che cái đuôi đi, xoay người lại.
Không biết có phải nhìn nhầm hay không nhưng mà cậu hình như thấy mắt Phó Hàn Xuyên vừa lóe lên ánh đỏ đáng sợ.
(*) Anh Xuyên đứng đây từ chiều =)))))
Tuyệt vọng.
Phó Hàn Xuyên đi chầm chậm từng bước một lại gần, hai tay khóa chặt lấy cậu vào trong lòng, "Đây là...... bất ngờ dành cho anh à?"
Nguyễn Khả Hạ sợ đến mức giọng phát run lên, "Không phải......"
Cậu thò tay xuống, kéo vội cái đuôi ra.
Một tiếng "pực" phát ra vô cùng trong trẻo......
Ánh mắt Phó Hàn Xuyên càng trở nên đáng sợ hơn.
Nguyễn Khả Hạ nói không ra hơi, "Ăn, ăn bánh ga, ga, gato đã......"
Phó Hàn Xuyên: "Ăn cái khác trước đã."
Nguyễn Khả Hạ: "Em muốn ăn. Em đói rồi!"
Phó Hàn Xuyên trầm giọng, "Anh bón cho em no."
Nguyễn Khả Hạ:...... Công nhận. Anh giỏi nói lời lẳng lơ lắm.
Khi gương mặt lạnh lùng của Phó Hàn Xuyên bị kích thích bởi tình dụ*c, Nguyễn Khả Hạ từng nghĩ anh sexy thật đấy. Nhưng giờ đây, anh sexy thì sexy thật. Nhưng mà sexy đến phát sợ huhuhuhu.
Phó Hàn Xuyên vừa thúc, vừa nói, "Anh thích món quà sinh nhật này lắm. Có thể làm thêm nhiều bất ngờ kiểu này không?"
Nguyễn Khả Hạ chảy cả nước mắt, đứt quãng nói, "Làm...... Làm cái gì mà làm! Thận em...... chịu...... không nổi nữa rồi!"
Phó Hàn Xuyên: "Chịu được."
Nguyễn Khả Hạ kêu lên, "Em không chịu nổi! Em không chịu nổi! Được chưa!!!!!"
Tổ sư đúng là tự tạo nghiệp, không thể sống! Nguyễn Khả Hạ cảm thấy bản thân mình cực kỳ có quyền phát ngôn cho độ sâu sắc của câu nói này.
Lâu lắm rồi Phó Hàn Xuyên không được giải tỏa, lại cộng thêm pha tấn công mãnh liệt từ vị trí của đuôi thỏ bông nên hôm đó thật sự là làm vô cùng mãnh liệt. Kết quả, Nguyễn Khả Hạ mắng cũng không mắng nổi. Phó Hàn Xuyên có chút hối hận. Anh kích động quá, nhất thời không kiềm chế được bản thân.
Nguyễn Khả Hạ giật mình, "Anh làm gì thế?"
Phó Hàn Xuyên: "Kiểm tra xem em có bị thương không."
Nguyễn Khả Hạ vùi mặt vào trong gối, "Anh đừng nhìn nữa."
Phó Hàn Xuyên xem xét cẩn thận. May mà chỉ bị đỏ thôi, không chảy máu.
"Xin lỗi cục cưng, lần sau anh sẽ chú ý."
Nguyễn Khả Hạ nghe mà tức á, nhưng không có sức đâu để mà gắt, "Ha ha, anh còn nghĩ có lần sau cơ à. MƠ ĐI!"



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc