Giả Kết Hôn Xong Tôi Đem Con Chuồn Lẹ - Chương 50

Tác giả: Tuyên Lê


Chương 50: Em sẽ ở bên anh mãi mãi


Sáng hôm sau, Phó Hàn Xuyên sang nấu bữa sáng cho Nguyễn Khả Hạ.
Đang ăn thì đột nhiên Nguyễn Khả Hạ nhớ ra, "Phó Hàn Xuyên, nhà là nhà của anh. Anh không định tặng em luôn à? Anh lại còn lấy tiền của em nữa?"
Phó Hàn Xuyên cười, "Cả người cũng là của em rồi mà."
Nguyễn Khả Hạ lập tức nín.
Cậu sờ sờ gương mặt đang nóng bừng cả lên. Phó Hàn Xuyên như thế này đúng là không thể đỡ được.
Trước khi đi làm, Phó Hàn Xuyên kéo Nguyễn Khả Hạ đến cửa căn hộ đối diện. Nguyễn Khả Hạ: "Làm gì thế?"
Phó Hàn Xuyên không trả lời, ấn mấy cái lên mã vân tay trên cửa, sau đó kéo tay Nguyễn Khả Hạ, ấn ngón cái của cậu lên, nhập vân tay của cậu vào.
"Như thế này thì lúc nào em cũng đến tìm anh được."
Nguyễn Khả Hạ cứng mồm, "Em tìm anh làm gì chứ."
Phó Hàn Xuyên cười, ôm ghì cậu vào trong lòng, "Nguyễn Nguyễn, đây là lần đầu tiên anh thích một người. Nếu anh có làm gì sai, làm gì không tốt thì em nói với anh nhé."
Trong lòng Nguyễn Khả Hạ thầm nghĩ, anh làm siêu siêu tốt, em cũng thích anh lắm lắm.
Nhưng mà những lời sến súa đó thì cậu chẳng thể thốt ra ngoài được.
- -----------------------------------------
Chương trình "Sáng tác đỉnh nhất" mà Nguyễn Khả Hạ tham gia bắt đầu chiếu tập 2. Trong tập này chính là cảnh cậu và Lục Đình Hiên hợp tác với nhau, thế là được một màn náo nhiệt tưng bừng trên mạng.
Dù gì thì 3 năm trước, Nguyễn Khả Hạ đã công khai bày tỏ tình cảm với Lục Đình Hiên trước truyền thông.
Lúc đó Nguyễn Khả Hạ còn là đồ bỏ đi, bị fan Lục Đình Hiên mắng cho vuốt mặt không kịp.
Bây giờ thì hai người gần như ở cùng một đẳng cấp. Nguyễn Khả Hạ giờ đây đã là ca sĩ mới xuất sắc, có nhan sắc, có thực lực, lượng fan lại đông đảo cuồng nhiệt, fan Lục Đình Hiên nào có cửa để mà chửi cậu.
Fan couple chìm nghỉm lâu năm lại có cơ hội nhem nhóm chui lên.
Buổi tối, Phó Hàn Xuyên về, Nguyễn Khả Hạ liền cảm thấy hình như tâm trạng anh không vui.
Bây giờ cậu cũng coi như có thể đoán được sương sương tâm trạng của Phó Hàn Xuyên rồi.
Nguyễn Khả Hạ nghĩ ngợi một hồi, rồi bám lấy cổ anh, leo lên đu người anh, "Anh làm sao thế? Không vui hử?"
Phó Hàn Xuyên đặt tay lên tay Nguyễn Khả Hạ, "Sao lại hỏi thế?"
Nguyễn Khả Hạ: "Hừm...... Để em xem nào, có phải là anh xem chương trình rồi không?"
Sau này Nguyễn Khả Hạ đã suy nghĩ kỹ rồi. Lúc cậu tham gia chương trình tuyển idol, Phó Hàn Xuyên luôn luôn nắm rõ từng động thái của cậu như trong lòng bàn tay, chắc chắn là lén lút ngồi xem chương trình rồi.
Phó Hàn Xuyên không nói gì. Nguyễn Khả Hạ kinh ngạc phát hiện tai anh đỏ hết cả lên rồi.
Nguyễn Khả Hạ cười toe, Phó Hàn Xuyên cũng biết xấu hổ kiki.
"Úi em biết rồi! Anh nhìn thấy xếp hạng trên siêu thoại nên ghen rồi phải hông?"
Nguyễn Khả Hạ đùa vui cười tít cả mắt. Không ngờ Phó Hàn Xuyên còn xem mấy cái đó nữa.
Phó Hàn Xuyên nhàn nhạt nói, "Anh không hiểu em đang nói gì."
Nguyễn Khả Hạ vắt vẻo trên lưng Phó Hàn Xuyên, cứ thể để anh cõng vào trong bếp nhưng vẫn quyết không buông, tiếp tục trêu chọc, "Thế anh có biết siêu thoại của anh với em là gì hông? Chắc chắn là anh nhìn quen tên couple mình lắm đó nha......"


Phó Hàn Xuyên: "Không biết."
Nguyễn Khả Hạ nhịn cười, "Hầy, thế thì tiếc quá. Anh không biết trong siêu thoại có mấy bài hay ho thế nào đâu nhá......"
Tai Phó Hàn Xuyên càng ngày càng đỏ, đột nhiên vươn tay ra sau, ôm lấy Nguyễn Khả Hạ đặt lên trên kệ bếp rồi chặn cái miệng lắm lời của cậu lại.
Nguyễn Khả Hạ không nói được một câu chòng ghẹo nào nữa rồi. Cậu bị hôn đến mức đầu óc quay cuồng, sau đó mặt đỏ bừng, nhảy vội xuống chuồn lẹ.
Phó Hàn Xuyên nghĩ, thứ hay ho trên siêu thoại anh tích lâu như thế rồi, cuối cùng cũng có ngày lôi ra dùng từng cái một.
Nguyễn Khả Hạ và Nguyên Bảo ngồi trên sô pha đợi Phó Hàn Xuyên nấu nướng dọn cơm. Cậu lấy điện thoại ra, đổi sang nick chính, hủy theo dõi Lục Đình Hiên.
Fan couple được quyền ship tự do, nhưng cậu cũng phải làm rõ quan điểm của bản thân. Cậu không muốn dây dưa với người mình không thích, càng không muốn khiến Phó Hàn Xuyên phải thấy khó chịu trong lòng.
- --------------------------------Truyện được chỉnh sửa và đăng tại ThichTruyen.VN - Thích Truyện Chấm VN---------------------------------
Sau khi ru Nguyên Bảo ngủ rồi, Nguyễn Khả Hạ tựa vào lòng Phó Hàn Xuyên, ngồi xem tivi.
Đột nhiên Phó Hàn Xuyên hỏi, "Nguyễn Nguyễn, ngày mai em có rảnh không?"
Nguyễn Khả Hạ: "Ngày mai em không có việc gì. Sao thế?"
Phó Hàn Xuyên nói, "Đi với anh đến một nơi."
Nguyễn Khả Hạ tò mò, "Đi đâu thế?"
Phó Hàn Xuyên nắm tay cậu, "Ngày mai là ngày giỗ của em trai anh. Anh đưa em đến gặp thằng bé, gặp cả ba mẹ anh nữa."
Nguyễn Khả Hạ hơi ngạc nhiên. Cậu không biết Phó Hàn Xuyên có em trai.

Cậu xoay người lại nhìn Phó Hàn Xuyên, vòng tay ôm anh thật chặt.
Hôm sau, Nguyễn Khả Hạ và Phó Hàn Xuyên đưa Nguyên Bảo đến nhà ông nội Phó rồi cùng ông nội đến nghĩa trang.
Biểu cảm của Phó Hàn Xuyên và Phó Viễn Sâm vẫn như thường ngày, không hề lộ ra một chút đau buồn nào cả. Nhưng khi Nguyễn Khả Hạ nhìn thấy ba ngôi mộ kia, tâm trạng đột nhiên trùng hẳn xuống.
Ba mẹ Phó Hàn Xuyên không còn nữa rồi.
Em trai anh cũng không còn nữa. Trên ảnh thì mới chỉ khoảng 10 tuổi thôi.
Lẽ ra đã có thể là một nhà 5 người hạnh phúc rồi.
Trái tim Nguyễn Khả Hạ cứ quặn lại, đau đớn. Cậu cảm thấy tính cách của Phó Hàn Xuyên chắc chắn là do chịu cảnh ly biệt với người thân nên mới bị ảnh hưởng.
Phó Hàn Xuyên nhẹ nhàng lau đi lớp bụi trên mộ, đặt lên đó một bó hoa, nắm tay Nguyễn Khả Hạ nói, "Đây là bạn đời của con."
Giống như anh đang giới thiệu Nguyễn Khả Hạ với người nhà đã mất vậy.
Nguyễn Khả Hạ căng thẳng cúi gập người trước ba ngôi mộ.
Ba người họ không ở lại nghĩa trang lâu lắm, một lúc sau thì về nhà ông nội Phó, cùng nhau ăn bữa cơm tối.
Nguyên Bảo ở lại với ông nội, Nguyễn Khả Hạ và Phó Hàn Xuyên thì cùng nhau về khu chung cư.
Trước khi ai vào nhà người nấy, Nguyễn Khả Hạ ôm chặt Phó Hàn Xuyên một hồi lâu.
Phó Hàn Xuyên hôn tóc cậu, "Chắc em mệt rồi, mau về nghỉ ngơi đi."
Nguyễn Khả Hạ: "Ừm, anh cũng ngủ sớm nhé."

Nguyễn Khả Hạ vào nhà tắm rửa, lúc chuẩn bị đi ngủ thì dì Lý gọi điện thoại đến.
"Tiểu Nguyễn ngủ chưa thế? Thật sự xin lỗi, muộn thế này rồi còn làm phiền cháu."
Nguyễn Khả Hạ vội nói, "Cháu vẫn chưa ngủ đâu ạ. Dì Lý có chuyện gì sao ạ?"
Dì Lý trầm mặc một lúc, "Ừ, Phó lão tiên sinh đã do dự lâu lắm nhưng đến cuối vẫn bảo dì nói với cháu."
Nguyễn Khả Hạ: "Dì nói đi, cháu nghe đây ạ."
Dì Lý nói, "Khi Tiểu Xuyên còn nhỏ, tính cách cậu ấy không như hiện tại đâu. Tình cảm hai anh em của cậu ấy và Tiểu Mộc tốt lắm, chắc hẳn là do là sinh đôi nên tình cảm càng thân thiết hơn. Thực ra Tiểu Xuyên không thích âm nhạc đến thế đâu, nhưng vì Tiểu Mộc lúc học tiểu học bắt đầu học piano lại rất thích hát nữa."
Nguyễn Khả Hạ cực kỳ ngạc nhiên, em trai Phó Hàn Xuyên tên là Phó Gia Mộc, hai người là anh em sinh đôi. Vì thế Phó Hàn Xuyên mới đến học viện Patrick để học nhạc là để hoàn thành tâm nguyện của em trai sao?
"Em trai mất thực sự là cú sốc lớn với Tiểu Xuyên."
Lúc dì Lý kể, Nguyễn Khả Hạ im lặng nghe, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh.
"Lúc hai người họ 10 tuổi, gia đình có cho mời một kỹ sư thiết kế sân vườn về làm việc. Kẻ này vì tham tiền, có móc nối với đường dây bên ngoài, bắt cóc Tiểu Xuyên và Tiểu Mộc. Đám bắt cóc nhốt hai người vào trong một nhà xưởng ở ngoại ô...... Trong đó không có cửa sổ, không có đèn, không ánh sáng. Mà khi ấy Tiểu Mộc đang bị bệnh."
"Tiểu Mộc bị sốt cao, đám bắt cóc mất hết nhân tính, không chăm chữa cho thằng bé. Qua cả một đêm dài, Tiểu Mộc không chống đỡ được nữa......"
Nguyễn Khả Hạ không thể tin nổi, mở to mắt.
Giọng dì Lý hơi run lên, nhưng vẫn cố nói nốt, "Mất trong vòng tay của Tiểu Xuyên."
Nguyễn Khả Hạ cắn chặt môi, ngón tay siết chặt điện thoại đến trắng bệch cả ra.
Cậu không dám tưởng tượng ra cảnh đó.

Khi ấy Phó Hàn Xuyên mới có 10 tuổi, anh ôm em trai trong căn phòng tối đen cả một đêm dài......
Anh ấy phải tuyệt vọng đến nhường nào chứ......
Chẳng trách...... chẳng trách anh ấy sợ bóng tối, chẳng trách anh ấy luôn phòng bị tất cả những người xung quanh.
Dì Lý nói, "Sau khi Tiểu Xuyên được cứu ra, cả một thời gian dài không nói một câu nào hết. Ba của cậu ấy và cả Phó lão tiên sinh nữa phải đi tìm bác sĩ tâm lý để chữa trị cho cậu ấy. Sau này mới chịu nói mấy câu thì mọi người mới yên lòng. Nhưng từ đó trở đi, cậu ấy không giống những đứa trẻ cùng lứa nữa."
Nguyễn Khả Hạ hiểu dì Lý nói không giống là không giống điểm nào.
Ngay từ đầu, cậu đã cảm thấy Phó Hàn Xuyên cực kỳ trầm ổn, bình tĩnh thái quá, giống như người vô cảm vậy. Dường như anh chẳng quan tâm đến bất kỳ điều gì hết.
Cuộc sống của Phó Hàn Xuyên chỉ xoay vần quanh công việc, ngay cả chuyện kết hôn cũng nghe lời ông nội...... Khi ấy Nguyễn Khả Hạ có cảm giác, cảm giác Phó Hàn Xuyên chỉ làm những gì mà anh nên làm.
Nhưng sau này, dần dần tiếp xúc với nhau nhiều hơn, Nguyễn Khả Hạ mới phát hiện ra thực ra Phó Hàn Xuyên rất ấm áp.
Dì Lý nói, "Lúc cậu ấy 5 tuổi thì mẹ mất, sau đó em trai cũng...... Thời gian sau thì ba cậu ấy cũng đổ bệnh mà đi. Thực sự Tiểu Xuyên và Phó lão tiên sinh đã trải qua quãng thời gian khó khăn lắm. Bên ngoài Tiểu Xuyên cực kỳ xuất sắc, tất cả mọi người đều ngưỡng mộ cậu ấy, Nhưng những thứ mà người bình thường nào cũng có thì cậu ấy chẳng thể nào có được."
"Nhưng bây giờ có cậu và Nguyên Bảo rồi, thật sự là may mắn."
Nguyễn Khả Hạ nghĩ, người may mắn là cậu mới đúng.
Cúp điện thoại, Nguyễn Khả Hạ lập tức phi ra ngoài, cậu mở cửa căn hộ đối diện, chạy thẳng vào phòng ngủ của Phó Hàn Xuyên.
Phó Hàn Xuyên nghe thấy tiếng động, vừa ngồi dậy trên giường thì Nguyễn Khả Hạ đã chạy vào rồi.
Ánh đèn ngủ mập mờ như đâm thẳng vào mắt Nguyễn Khả Hạ. Cậu chưa từng nghĩ lý do khiến Phó Hàn Xuyên sợ bóng tối lại thảm khốc đến thế.
Phó Hàn Xuyên nói, "Em lại đây ngồi đi."


Nguyễn Khả Hạ đi tới, ngồi xuống giường.
Phó Hàn Xuyên hỏi, "Sao tự nhiên lại chạy sang thế, nhớ anh à?"
Nguyễn Khả Hạ nói, "Tại sao lại không nói cho em biết?"
Phó Hàn Xuyên kinh ngạc một hồi, sau đó an ủi cậu: "Sợ em buồn. Dù sao cũng là chuyện đã qua rồi, không muốn làm em phải buồn."
Nguyễn Khả Hạ đau lòng nói, "Sau này, chuyện gì anh cũng phải kể cho em, được không?"
Phó Hàn Xuyên đưa tay ra, ôm cậu, vùi mặt vào cổ áo cậu.
Hai tay Nguyễn Khả Hạ nhẹ nhàng đặt lên lưng anh. Cậu cảm thấy trên người Phó Hàn Xuyên có chút yếu đuối mà cậu chưa từng thấy.
Phó Hàn Xuyên nhẹ giọng gọi cậu, "Nguyễn Nguyễn."
Gần đây, anh mới gọi cậu như vậy.
Hai chữ "Nguyễn Nguyễn" từ Phó Hàn Xuyên mang theo chút ấm áp mềm mại lại vừa mang theo sự hài lòng mãn nguyện.
Nguyễn Khả Hạ đau lòng vô cùng.
"Ừ, em đây."
Cậu cảm thấy vòng tay Phó Hàn Xuyên siết chặt lại.
Phó Hàn Xuyên nói, "Em đừng đi."
Nguyễn Khả Hạ: "Em không đi đâu hết."
"Sau này em cũng đừng đi."
Nguyễn Khả Hạ nhẹ nhàng xoa lưng anh, "Em không đi, không đi đâu."
Chuyện khác Nguyễn Khả Hạ có thể cả gan làm, nhưng về mặt tình cảm thì lại rất ngượng ngùng. Cậu nhịn sự xấu hổ xuống, ngắc ngứ nói, "Em...... Em sẽ ở bên anh mãi mãi."
Phó Hàn Xuyên dụi đầu vào cổ Nguyễn Khả Hạ, "Cảm ơn em."
Tại sao tự dưng lại nói cảm ơn chứ, Nguyễn Khả Hạ có chút thẹn thùng, "Cảm, cảm ơn cái gì chứ, không cần khách sáo."
"Cảm ơn em." Phó Hàn Xuyên nhẹ giọng lặp lại lần nữa.
"Có em ở bên cạnh, anh mới biết thế nào là hạnh phúc."
Trái tim Nguyễn Khả Hạ quặn lại, như thể có cái gì đó chua chát trào lên khỏi ngực.
Cuối cùng biến thành nước mắt, chảy giàn giụa.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc