Giả Kết Hôn Xong Tôi Đem Con Chuồn Lẹ - Chương 49

Tác giả: Tuyên Lê


Chương 49: Ba sẽ giúp con ăn hết nhá


Phó Hàn Xuyên cứ thế thừa nhận mình là chó nhẹ như lông hồng làm Nguyễn Khả Hạ không hung dữ nổi luôn.
Lúc này cậu mới phát hiện tư thế bây giờ mình đang trèo lên người Phó Hàn Xuyên hơi bị ái muội.
Nửa thân trên thì nằm trên ngực Phó Hàn Xuyên, hai chân thì tách ra hai bên người anh, trên cổ Phó Hàn Xuyên còn hiện ra dấu đỏ mờ mờ do bị cậu cắn.
Nguyễn Khả Hạ không khỏi nghĩ đến hành vi ban nãy của mình, hình như còn giống chó hơn......
Hai tay cậu chống xuống ghế sô pha, định đứng dậy. Phó Hàn Xuyên ghì tay, lôi cậu đè lại lên người mình.
Toàn thân Nguyễn Khả Hạ căng cứng: "Anh, anh làm gì thế?"
Phó Hàn Xuyên không trả lời câu hỏi mà nói, "Quà em tặng anh, anh thích lắm."
Lòng Nguyễn Khả Hạ phơi phới, mồm vẫn giả vờ không quan tâm, "Tiện tay mua thôi, anh thích là được."
"Chỉ cần là đồ em tặng thì anh thích hết." Phó Hàn Xuyên nhẹ nhàng nói. "Chữ khắc trên đó, anh càng thích hơn."
Mặt Nguyễn Khả Hạ đỏ lên. Cậu lén lút khắc vào chỗ khó nhìn rồi, sao mà lại bị phát hiện ra nhanh thế...... Kể cả có phát hiện ra thì cũng đừng có nói chứ, cứ như cậu tâm cơ lắm ấy.
Phó Hàn Xuyên dịu dàng nhìn Nguyễn Khả Hạ, một tay đặt lên eo cậu, một tay giữ sau gáy cậu.
Hơi thở hai người đan vào nhau, tim Nguyễn Khả Hạ sắp nhảy ra khỏi lồng ngực rồi. Tốc độ này sao mà nhanh quá trời...... Cậu vẫn còn chưa đồng ý đâu nha, sao người này lại thế nhờ......
Kính coong.
Chuông cửa reo.
Nguyễn Khả Hạ hết hồn đẩy vội Phó Hàn Xuyên ra. Cậu xém chút nữa quên béng mất chuyện Kỳ Hàng và Tạ Thần đến chơi rồi.
Phó Hàn Xuyên đứng lên, định ra ngoài mở cửa, Nguyễn Khả Hạ vội nói, "Là anh của em với Kỳ Hàng. Trước hết anh cứ trốn đi đã."
Phó Hàn Xuyên: "......" Người như anh không nên gặp ai à?
"Đừng cuống, không phải hai người họ biết cả rồi à?"
Nguyễn Khả Hạ ngây ra, bình tĩnh lại. Ừ ha, họ biết cả rồi còn gì, hơn nữa còn biết cậu với Phó Hàn Xuyên có con cơ mà. Cậu đang cuống cái gì thế nhờ?
Chắc là tại bầu không khí ban nãy khiến cậu cảm thấy như thể đang lén lút chim chuột thì bị phát hiện ấy.
Nguyễn Khả Hạ kéo lại cổ áo Phó Hàn Xuyên, vỗ vỗ gương mặt đang nóng như lửa, đi ra mở cửa.
Kỳ Hàng vừa vào cửa đã nói, "Mặt cậu sao đỏ thế?"
Quay sang thấy gương mặt không biểu tình của Phó Hàn Xuyên.
Âu kê đã hiểu rồi nà.
Phó Hàn Xuyên lạnh nhạt gật đầu với Kỳ Hàng và Tạ Thần coi như chào hỏi.
Kỳ Hàng nhìn thấy dấu vết trên cổ Phó Hàn Xuyên, thầm nghĩ, vừa nãy bọn họ làm cái gì thế? Kịch liệt thế cơ à? Thế mà Nguyễn Khả Hạ còn nói cái gì mà hợp đồng hết hạn rồi. Lừa đảo!
Tạ Thần đưa cho Nguyễn Khả Hạ túi quần áo và đồ chơi tặng Nguyên Bảo, cùng với Kỳ Hàng ngó qua Nguyên Bảo đang ngủ ngon lành trong cũi, sau đó nói với Nguyễn Khả Hạ, "Nguyễn Nguyễn, tụi anh còn có chút việc nên tụi anh đi trước nhé."
Nguyễn Khả Hạ níu lại, "Đừng đi mà, còn chưa ăn bánh gato nữa."
Kỳ Hàng cực kỳ không nhanh nhạy nói, "Ừ đó, ăn bánh gato xong rồi đi, với cả bé con chưa dậy mà. Ngủ rồi thì đâu có chơi cùng được."
Tạ Thần nhìn Kỳ Hàng một cái rồi lôi đi.


Đóng cửa.
Phó Hàn Xuyên nói, "Chúng ta tiếp tục."
Nguyễn Khả Hạ như thế mình đến nhà người khác làm khách, hai tay ngoan ngoãn đặt lên đùi ngồi ngay ngắn trên sô pha, giả vờ không hiểu, "Tiếp tục gì cơ?"
Phó Hàn Xuyên không nói gì.
Đột nhiên mắt Nguyễn Khả Hạ hoa lên, bị ấn xuống sô pha.
Cơ thể hai người dính sát vào với nhau.
Một tay cậu bị giữ ở bên người, một tay đặt lên cổ Phó Hàn Xuyên.
Phó Hàn Xuyên chạm trán mình vào trán cậu, sau đó từ từ cúi đầu xuống, nhẹ nhàng hôn cậu.
Mắt Nguyễn Khả Hạ chớp chớp mấy cái rồi từ từ nhắm mắt lại.
Nguyễn Khả Hạ cảm thấy bản thân như đang nằm trên đám mây mềm mại trôi bồng bềnh. Môi hai người nhẹ nhàng mơn trớn nhau.
Người nằm ở trên nhẹ nhàng vươn đầu lưỡi ra, chạm vào môi cậu. Nguyễn Khả Hạ run một cái, dường như tóc dựng ngược cả lên.
Đầu lưỡi Phó Hàn Xuyên nhẹ nhàng khắc họa đường môi Nguyễn Khả Hạ, sau đó anh thấp giọng nói, "Ngoan, mở miệng ra nào."
Mắt Nguyễn Khả Hạ hơi hé ra, trong mắt toàn là nước, ngốc nghếch hỏi, "Gì cơ?"
Phó Hàn Xuyên nhân cơ hội này cúi xuống hôn tiếp.
Miệng bị mở ra, bị sự mềm mại khó chối từ xâm chiếm lấy.

Nguyễn Khả Hạ còn nghe thấy tiếng nước dao động nhỏ, toàn bộ khoang mũi đều là mùi hương khiến người ta an tâm của Phó Hàn Xuyên. Hai tay cậu siết chặt lấy quần áo của Phó Hàn Xuyên, chỉ cảm thấy bản thân mình bị hôn đến mềm nhũn như nước. Não bộ đã hoàn toàn ngừng hoạt động mất rồi.
Không biết qua bao lâu nữa, Nguyễn Khả Hạ tai đỏ bừng đẩy Phó Hàn Xuyên ra.
Vì cậu nghe thấy âm thanh non nớt gọi, "ba ba......"
Trong chiếc cũi nhỏ ở góc phòng khách, Nguyên Bảo đang trưng ra gương mặt mịt mù lơ mơ, hai tay nhỏ nắm lấy lan can, đang ngóc đầu ngó về phía sô pha.
Lẽ nào bị con nhìn thấy rồi...... Mất mặt quá thể.
Nguyễn Khả Hạ hung dữ lườm Phó Hàn Xuyên.
Cậu cứ tưởng mình hung dữ lắm cơ, nhưng không hề hay biết trong mắt Phó Hàn Xuyên, mắt cậu lấp lánh toàn nước, mặt phiếm hồng như mây trời hoàng hôn. Cái lườm này chẳng có tí đe dọa nào cả, chỉ khiến người ta càng muốn bắt nạt thôi.
Phó Hàn Xuyên an ủi: "Anh che rồi, con không thấy đâu."
Nguyễn Khả Hạ vừa tức vừa xấu hổ bế Nguyên Bảo lên.
Phó Hàn Xuyên rơi vào trầm tư, nhìn Nguyên Bảo ngây ngốc kia.
Phải nghĩ cách tống thằng nhóc này đi.
Nguyễn Khả Hạ đi đến cái cũi nhỏ mới thấy có gì đó sai sai. Cậu đưa tay ra nhìn, ngón áp út tay trái có thêm một cái nhẫn từ bao giờ.
Vừa nãy cậu bị u mê, không biết Phó Hàn Xuyên đeo cho cậu lúc nào.
Nguyễn Khả Hạ khẩu thị tâm phi nói, "Ai cho anh đeo? Em còn chưa chấp nhận đâu nhá."
Phó Hàn Xuyên đi đến, ôm cậu từ sau lưng, "Anh không đợi được. Lúc nào em mới có thể chấp nhận anh thế?"

Nguyễn Khả Hạ bối rối, rồi tháo nhẫn ra, cho vào trong túi áo, "Xem biểu hiện của anh. Cái này thì em giữ giúp anh, nếu mà anh biểu hiện kém thì em trả lại cho anh."
Phó Hàn Xuyên cười, "Anh nhất định sẽ biểu hiện thật tốt."
- -----------------------------------------
Nguyễn Khả Hạ bế Nguyên Bảo đến bàn ăn, cho ngồi vào ghế trẻ em, đội mũ sinh nhật cho bé con.
Phó Hàn Xuyên gọi điện thoại cho nhà hàng đã đặt trước, "Xin lỗi, hôm nay không đi nữa, tôi sẽ trả tiền."
Nguyễn Khả Hạ không muốn ra ngoài. Cậu cảm thấy ở cùng nhà với Phó Hàn Xuyên như thế này vui lắm, với lại đưa Nguyên Bảo ra ngoài cũng không tiện nữa.
Phó Hàn Xuyên gọi điện thoại cho nhà hàng, đưa đồ ăn đến tận nơi luôn.
Nguyễn Khả Hạ cắm một cây nến lên bánh gato, thắp lên, chụp cho Nguyên Bảo một tấm với bánh gato.
Phó Hàn Xuyên nói, "Chúng ta cùng nhau chụp một tấm."
Nguyễn Khả Hạ cầm điện thoại, ba người cùng nhau chụp một kiểu.
Phó Hàn Xuyên vẫn giữ gương mặt không cảm xúc, nhưng Nguyễn Khả Hạ có thể nhìn ra được sự vui vẻ trong ánh mắt của anh.
Nguyễn Khả Hạ giúp Nguyên Bảo thổi nến, chỉ vào bánh gato socola và đống đồ ăn mê li trên bàn, "Cục cưng nhìn xem, tất cả đều mua cho con đấy. Có vui hông? Nhưng mà bây giờ con không ăn được, ba sẽ giúp con ăn hết nhá."
Nguyên Bảo:......
Bé con ngồi ôm bình sữa nhìn hai ba ăn, vui thật đó.
Nguyễn Khả Hạ ăn no nứt bụng, ngồi chơi với Nguyên Bảo trong phòng khách, nhìn Phó Hàn Xuyên dọn dẹp trong phòng ăn.

Cậu hài lòng nghĩ, nhu mì đảm đang ghê.
Nếu cả đời cứ thế này thì hạnh phúc thật đó.
*
Buổi tối, Phó Hàn Xuyên và Nguyễn Khả Hạ cùng nhau tắm cho Nguyên Bảo.
Nguyên Bảo trần như nhộng ngồi trong bồn tắm, xung quanh toàn là vịt đồ chơi nổi lềnh bềnh.
Đang tắm rồi Nguyên Bảo bắt đầu nghịch, cố ý vung nước lên người Nguyễn Khả Hạ.
Nguyễn Khả Hạ giơ tay ra cù Nguyên Bảo, chỉ vào Phó Hàn Xuyên, "Sao con không hắt vào ba lớn?"
Nguyên Bảo bị buồn, cười khanh khách. Nhóc con sợ Phó Hàn Xuyên, nào dám hất, chỉ dám chọc Nguyễn Khả Hạ thôi.
Nguyễn Khả Hạ nói, "Còn nhỏ tí thế này đã biết mềm nắn rắn buông rồi à?"
Nguyên Bảo sợ, nhưng cậu không sợ đâu nhá. Cậu vốc nước hất về phía Phó Hàn Xuyên.
Tay áo Phó Hàn Xuyên ướt sũng tức thì.
Ba người đùa chán đùa chê, Nguyễn Khả Hạ và Phó Hàn Xuyên đều ướt sũng. Phó Hàn Xuyên cười, nhìn Nguyễn Khả Hạ, "Làm sao bây giờ, anh không có quần áo để thay."
Nguyễn Khả Hạ giãy nảy lên nói, "Trong tủ quần áo em có, anh đi thay đi." Lúc cậu đi có lén lút chôm mấy bộ quần áo của Phó Hàn Xuyên.
Phó Hàn Xuyên xúc động, ôm mặt Nguyễn Khả Hạ, hôn chụt một cái lên trán cậu.
Nguyên Bảo giương đôi mắt ngây thơ, ngơ ngác nhìn.


Nguyễn Khả Hạ nói không nên lời, "Em, anh...... Em còn chưa chấp nhận anh đâu đấy. Sao anh cứ hở ra là giở trò sờ mó thế nhở?"
Phó Hàn Xuyên cúi đầu xuống, nhìn Nguyễn Khả Hạ, "Thế thì em có nguyện ý để anh giở trò không?"
Nguyễn Khả Hạ bị nhìn đến nhũn cả chân: "....... Đương nhiên là không cho rồi."
Chắc chắn là cho rồi!
Phó Hàn Xuyên lại gần, Nguyễn Khả Hạ căng thẳng nhắm tịt mắt. Lại muốn hôn à......
Má Phó Hàn Xuyên cọ qua mặt Nguyễn Khả Hạ, nhẹ nhàng ghé tai cậu nói, "Ừ, anh biết rồi."
Sau đó xoay người đi......
Nguyễn Khả Hạ kinh ngạc đến tròn mắt, mặt đỏ gay, đứng đực ở đấy.
Bị chơi rồi...... Đáng ghét!
Nguyên Bảo vỗ tay, ngây thơ phát ra tiếng cười non nớt.
Nguyễn Khả Hạ chuyển hướng trút giận, "Con cười cái gì mà cười? Nhóc con xấu xa này!"
*
Phó Hàn Xuyên thay quần áo xong đi ra, phụ trách lau khô người, mặc quần áo, ru Nguyên Bảo ngủ.
Nguyễn Khả Hạ cứ như ông lớn, nhàn nhã ngồi rung đùi trên ghế sô pha.
Cuối cùng Nguyên Bảo cũng ngủ, Phó Hàn Xuyên theo gót Nguyễn Khả Hạ vào phòng ngủ.
Nguyễn Khả Hạ vẫn còn tức chuyện ban nãy, "Anh vào theo làm gì? Em chỉ có một cái giường đơn thôi."
Phó Hàn Xuyên: "Ngủ cùng nhau."
Nguyễn Khả Hạ hừ một cái, "Mơ đẹp ghê, về nhà của anh đi. Chúng ta còn chưa tiến triển đến bước có thể ngủ chung một giường đâu."
Phó Hàn Xuyên tiếc nuối nói: "Thế thì anh đi đây."
Nguyễn Khả Hạ nghiêm mặt: "Anh đi đi."
Phó Hàn Xuyên: "Anh đi thật đây."
Nguyễn Khả Hạ nhịn cười, đẩy anh ra ngoài cửa, "Mau đi đi. Bai bai."
Tuy cậu muốn lắm, nhưng mà thật sự không dám ngủ chung một giường với Phó Hàn Xuyên đâu. Cậu sợ mình không kiềm chế được vồ vào, hơn nữa trong nhà cũng không chuẩn bị cái gì......
Phó Hàn Xuyên vuốt tóc Nguyễn Khả Hạ, xoay người đi.
Sau đó......
Ấn tay vào khóa vân tay, mở cửa căn hộ đối diện.
Nguyễn Khả Hạ: "......"
Phó Hàn Xuyên nói, "Nguyễn Nguyễn, có muốn đến nhà anh chơi không?"
Nguyễn Khả Hạ thông suốt rồi. Tại sao chủ nhà đột nhiên đổi ý, lại còn tiền nhà rẻ thế nữa.
Trên đời này làm gì có chuyện tốt thế?
Không ngờ Phó Hàn Xuyên lại tính cả rồi, rào hết rồi, sớm đã lùa cậu vào hố rồi.
Nguyễn Khả Hạ không thèm để mắt tới, "Không đi."
Nói xong, quay người đóng cửa. Biểu cảm trên mặt không thể duy trì được nữa, cuối cùng, cười toe cười toét.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc