Giả Kết Hôn Xong Tôi Đem Con Chuồn Lẹ - Chương 39

Tác giả: Tuyên Lê


Chương 39: Ngọt lắm
Về đến nhà Phó Hàn Xuyên, lúc xuống xe, anh muốn bế Nguyên Bảo nhưng Nguyên Bảo không chịu, phải để Nguyễn Khả Hạ bế mới được cơ.
Nguyễn Khả Hạ nói, "Không sao, để tôi bế."
Nguyễn Khả Hạ tay bận bế con, lúc vào nhà không tiện tay cởi giày.
Cậu bèn thương lượng với Nguyên Bảo, "Con để cho ba lớn bế con một lát, ba cởi giày ra rồi bế con tiếp được không?"
Nguyên Bảo tỏ vẻ không đồng tình, ôm chặt cổ Nguyễn Khả Hạ không chịu buông.
Nguyễn Khả Hạ định đá giày ra, nhưng cậu đi giày thể thao, dây giày thắt thì chặt, đá không bay.
Phó Hàn Xuyên ngồi xổm xuống,
Nguyễn Khả Hạ sợ đến giật lùi hai bước, "Anh làm gì thế, anh đừng......"
"Đừng giãy." Một tay Phó Hàn Xuyên nắm lấy mắt cá chân Nguyễn Khả Hạ, không cho cậu lùi lại, tay kia thì tháo dây giày ra, giúp Nguyễn Khả Hạ cởi giày ra, sau đó xếp giày ở cạnh chân cậu.
Nguyễn Khả Hạ đờ ra mất mấy giây, cảm thấy từ chân lên đầu tê rần, tê lên tận đỉnh đầu ngọn tóc.
Phó Hàn Xuyên thấy cậu đứng im bất động, "Còn đứng ngây ra đó làm gì?"
Nguyên Bảo thấy gì liền bắt chước theo, vỗ vỗ Nguyễn Khả Hạ, "A a a... a." Giống như đang giục cậu vậy.
Lòng Nguyễn Khả Hạ rối như vớ bòng bong xỏ dép đi trong nhà vào, thầm than khóc, ây ây ây, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì thế này.
Rất lâu rồi Nguyễn Khả Hạ không đến nhà Phó Hàn Xuyên, phòng của cậu được dọn dẹp vô cùng sạch sẽ ngăn nắp, không chút bụi bặm nào hết, chăn ga gối đệm cũng được thay mới cả.

Cây Lan Ý (*) ở bệ cửa sổ vẫn tươi mơn mởn, có thể thấy là được người ta chăm sóc cẩn thận nhường nào.
(*) Cây Lan Ý:
Phó Hàn Xuyên dẫn cậu đến phòng để quần áo của anh, "Tôi dọn giá này này rồi, sau này cậu có thể để quà của fan. Quần áo của cậu thích thì cũng có thể để ở đây."
Nguyễn Khả Hạ ngại ngùng nói, "Cảm ơn."
Cậu đem hết quà của fan tặng đợt vừa rồi ra bày lên trên kệ.
Đồ chơi nhồi bông, mũ mão đủ loại màu và một đống trang sức đủ thể loại hình dáng,..... Tất cả được bày ở giữa một đống vest chỉnh tề nghiêm trang nhìn lộn xộn nhấp nhổm nhưng càng nhìn thì lại càng thấy hài hòa một cách khó nói nên lời.
***
Buổi tối, Nguyên Bảo ngủ ở phòng Phó Hàn Xuyên. Bây giờ Nguyên Bảo rất dễ nuôi, không phải bón sữa lúc nửa đêm nữa rồi.
Nguyễn Khả Hạ nằm trên giường lăn qua lộn lại.
Sao lần này quay về lại thấy kỳ lạ thế này.
Phó Hàn Xuyên vốn dĩ không thích những đồ lòe loẹt diêm dúa, ấy thế mà lại để cho cậu để đồ của mình vào phòng để quần áo của anh nữa.
Hơn nữa, ban nãy cậu ngó vào trong tủ lạnh, toàn kem là kem, trong phòng bếp còn có thêm một cái tủ to oành chất toàn là đồ ăn vặt.
Giống như ở nhà đợi cậu quay lại vậy.
Nguyễn Khả Hạ thấy nếu cứ thế này, cậu thật sự không nỡ đi.


Cậu bật dậy, lôi tờ hợp đồng ký kết trước đây với Phó Hàn Xuyên, xem lại một lượt mới yên tâm đi ngủ.
Trên đời này không có bữa tiệc nào là không tàn. Cậu và Phó Hàn Xuyên vì Nguyên Bảo mới đi chung với nhau một đoạn đường này, sau khi hợp đồng kết thúc, ai đi đường nấy, như chưa từng quen nhau thôi.
- -------------------------
Tuy rằng "Nhật ký trưởng thành của Idol" phong ba bão táp mịt mù, nhưng vẫn không hề ảnh hưởng đến độ hot của Nguyễn Khả Hạ. Bây giờ cuộc thi đã kết thúc, cậu cũng phải cân nhắc đến chuyện ký hợp đồng.
Cuộc tuyển chọn idol kết thúc, xuất hiện một vài lời đàm tiếu không hay cho lắm. Vì trước giờ idol được chọn là dựa vào độ hot, dựa vào lưu lượng, có quá nhiều idol nổi một đoạn thời gian rồi sau đó chìm nghỉm mất hút. Nguyễn Khả Hạ muốn trở thành idol không thể thay thế được, gạt bỏ định kiến về lưu lượng.
Nguyễn Khả Hạ xếp hết những công ty từng liên lạc với cậu trong thời gian tham gia cuộc thi thành một danh sách, cẩn thận điều tra xem xét từng công ty một, viết ra những ưu nhược điểm của từng chỗ.
Cậu không đặt nặng về mức lương cơ bản hay giá trị cổ phần của công ty đó, mà cậu trước hết xem xét liệu công ty đó có tận tâm trong việc hỗ trợ đầu tư cho ca sĩ ra album hay không.
Nguyễn Khả Hạ xem xét cân nhắc kỹ lưỡng, chỉ có duy nhất Tinh Quang và Vân Đằng là 2 công ty khá mạnh trên trường âm nhạc.
Nhưng công ty Vân Đằng tác phong làm việc chẳng ra gì đã bị loại từ vòng gửi xe rồi. Nguyễn Khả Hạ lấy số điện thoại liên lạc với người quản lý bên Tinh Quang.
Vừa nhận điện thoại thì Nguyễn Khả Hạ giật cả mình, không ngờ người nhận lại là chủ tịch của Tinh Quang. Coi trọng cậu đến vậy sao?
Lệ Nghiêu thầm nghĩ, nửa kia của đại cổ đông, anh làm gì có gan chểnh mảng.
Nguyễn Khả Hạ nói, "Xin chào Lệ chủ tịch."
Lệ Nghiêu chân thành nói, "Chào tiểu Nguyễn, cuối cùng cũng đợi được điện thoại của cậu! Công ty chúng tôi cực kỳ mong đợi được ký hợp đồng với cậu. Về các vấn đề của hợp đồng thì chi bằng chúng ta gặp nhau bàn bạc trực tiếp nhé."
Nguyễn Khả Hạ: "...... Được ạ."
Cậu thấy cứ kỳ kỳ. sao vị chủ tịch này lại nhiệt tình thế, cậu có phải siêu sao màn bạc triệu đô gì đâu.

Lúc Nguyễn Khả Hạ ra ngoài thì đưa Nguyên Bảo đến nhà ông nội, thời gian này cậu không có công việc gì, chỉ ở nhà chơi với con thôi. Còn mấy tháng nữa thôi là cậu sẽ dọn ra khỏi nhà Phó Hàn Xuyên rồi, cậu muốn dành thêm thời gian ở với Nguyên Bảo.
Đến tòa nhà đặt trụ sở công ty Tinh Quang, Nguyễn Khả Hạ được dẫn thẳng lên phòng chủ tịch.
Chủ tịch Lệ Nghiêu khoảng 30 tuổi, đôi mắt đào hoa, nhìn bề ngoài khiến cho người ta có cảm giác đây là một người đàn ông khá tinh tế.
Trong phòng làm việc còn có một người phụ nữ trung niên nữa, họ Chu, là quản lý của Nguyễn Khả Hạ.
Lệ Nghiêu nhiệt tình bắt tay Nguyễn Khả Hạ, sau đó lấy hợp đồng mà anh tỉ mỉ đích thân chuẩn bị soạn thảo ra.
Nguyễn Khả Hạ đọc một hồi, đến phần phân chia tỷ lệ hợp đồng......
"20-80(*)...... cái này quá là.... Tôi......."
(*) Cái này là khi hợp tác với nhau, thu được 100 thì anh 20 còn tôi 80. Ở đây để bé Hạ hốt hết 80% luôn.
Lệ Nghiêu lập tức nói, "20-80 có phải là ít quá không? Để tôi cho người sửa thành 10-90 nhé?"
Nguyễn Khả Hạ vội quơ tay, "Không phải, ngài hiểu lầm rồi. Tôi thấy bây giờ tôi mới chỉ là người mới, mới, không xứng nhận được hợp đồng giá trị cao thế này."
Lệ Nghiêu cười, "Cậu không xứng thì ai xứng? Nếu mà tôi để 40-60, 30-70 lỡ như Phó Hàn Xuyên không cho tôi tiền nữa thì tôi phải làm sao?"
Biểu cảm Nguyễn Khả Hạ vỡ vụn, "Hả?"
Lệ Nghiêu nhìn biểu cảm của cậu, "Cậu không biết sao?"
Nguyễn Khả Hạ: "Biết......gì cơ?"
Lệ Nghiêu không ngờ Phó Hàn Xuyên không nói với Nguyễn Khả Hạ chuyện này, thầm nghĩ, thôi xong, bỏ mợ rồi, lắm mồm quá rồi.

Lệ Nghiêu liền đổi chủ đề, "Không có gì hết, chúng ta xem hợp đồng tiếp đi. Tiểu Nguyễn phải tự tin vào bản thân chứ, dựa vào thực lực của cậu thì hợp đồng này không đáng giá bao nhiêu hết......"
Nguyễn Khả Hạ không hỏi gì nữa, cậu cũng đoán được hòm hòm rồi, đợi về nhà rồi hỏi thẳng Phó Hàn Xuyên.
Ký xong hợp đồng, quản lý Chu Viên của Nguyễn Khả Hạ nói với cậu về sắp xếp công việc sắp tới.
Chu Viên là một người cực kỳ chín chắn, Nguyễn Khả Hạ cảm thấy nói chuyện với cô rất dễ hiểu, đúng trọng tâm.
Chu Viên nói, "Tiểu Nguyễn, gần đây có bộ phim "Vong Quy", là phim cổ trang, đang tìm bài hát chủ đề. Nếu như cậu có thời gian liệu có thể thử viết một bài có được không? Nếu như ổn thì có thể tham dự, biết đâu lại được chọn."
Nguyễn Khả Hạ vui vẻ đồng ý.
- ---------------------------------------------------
Nguyễn Khả Hạ đi thang máy, rời khỏi Tinh Quang. Thang máy dừng ở tầng 10, cửa mở ra.
Lục Đình Hiên đi cùng với một người đàn ông khác mà Nguyễn Khả Hạ không quen bước vào, người kia có nét giống với Lục Đình Hiên.
Nguyễn Khả Hạ nhìn thằng về phía trước, coi như không nhìn thấy.
Lục Đình Hiên vừa nhìn thấy Nguyễn Khả Hạ thì lập tức nhíu mày, nhưng người đi cùng anh ta thì lại cười nói, "Bây giờ tiểu Nguyễn nổi tiếng rồi liền coi như không quen biết người anh cả này nữa à?"
Lục Đình Hiên "hừ" một tiếng.
Nguyễn Khả Hạ cố gắng lục trong trí nhớ, tự gọi là anh cả, vẻ ngoài có nét giống Lục Đình Hiên, chắc là anh của Lục Đình Hiên – Lục Đình Hạo.
Nguyễn Khả Hạ không nói gì, chỉ lạnh nhạt gật đầu.
Lục Đình Hạo nhìn lướt tập tài liệu trong tay Nguyễn Khả Hạ, "Tầng 16 là Tinh Quang, tiểu Nguyễn đến ký hợp đồng à?"

Nguyễn Khả Hạ nói, "Câu hỏi này tôi không tiện trả lời."
Nghệ sĩ ký kết với công ty nào, chưa được công bố chính thức thì không thể nói bừa được, hơn nữa là nói với cái loại người nhân cách xấu xa này.
Lục Đình Hạo nghĩ, đúng là bây giờ Nguyễn Khả Hạ có ô dù lớn chống lưng, đủ lông đủ cánh rồi. Trước đây cứ bám dính lấy hai anh em nhà họ, bây giờ lại dám dùng cái loại thái độ đấy để nói chuyện với anh ta.
Lục Đình Hạo trong lòng chẳng vui vẻ gì, nhưng giọng nói lại không hề để lộ ra sự khó chịu ra, "Quả nhiên tiểu Nguyễn là người nổi tiếng rồi, vững chân rồi, anh không ngờ em lại chọn Tinh Quang chứ không chọn Vân Đằng. Người làm anh như anh đây thấy thế mà đau lòng đấy."
Nguyễn Khả Hạ ghét bằng chết cái loại người âm hiểm thích tính kế người khác kiểu này, thang máy vừa đến nới, cửa mở một cái là cậu đi thẳng ra ngoài, không thèm nhìn hai người kia.
Lục Đình Hiên nhìn bóng lưng của Nguyễn Khả Hạ, cảm thấy cậu thực sự thay đổi quá lớn.
Trước đây anh ta từng xem phần biểu diễn của Nguyễn Khả Hạ, đã thấy kinh ngạc đến đỉnh điểm rồi. Hôm nay lại nhìn thấy bộ mặt lạnh tanh của cậu, lại càng thấy khó tin hơn nữa.
Lục Đình Hạo ánh mắt hung ác, "Sao thế? Lại hứng thú à? Thấy ưng thì cướp, cướp người từ tay Phó Hàn Xuyên càng có cảm giác thành tựu."
- --------------------------------------------------
Sau khi Nguyễn Khả Hạ rời đi, Lệ Nghiêu vội vã gọi điện thoại cho Phó Hàn Xuyên.
"Vị kia nhà anh đúng thật là bảo bối trời cho, anh đoán xem cậu nhóc lấy cái gì ra?"
Phó Hàn Xuyên: "Cái gì?"
Lệ Nghiêu: "Cậu nhóc đưa cho tôi một bản kế hoạch phát triển sự nghiệp, mặt nghiêm túc nói với tôi, "Tôi có một bản kế hoạch không được thành thục cho lắm", ha ha ha ha ha ha thú vị quá trời."
Phó Hàn Xuyên nhếch môi cười.
Đây đúng là tác phong của Nguyễn Khả Hạ, Phó Hàn Xuyên nhớ lúc hai người họ ký hợp đồng với nhau, Nguyễn Khả Hạ cũng lấy ra một bản điều mục mà cậu liệt kê ra. Bạn nhỏ làm việc rất cẩn thận.


Sau đó, Lệ Nghiêu bắt đầu lắp bắp úp mở, "Ờm...... tôi nói với anh này. Tôi không cẩn thận bán đứng anh mất rồi. Tôi nói này, sao chuyện như này cũng giấu con nhà người ta thế? Không thành thật tí nào!"
Phó Hàn Xuyên: "Biết rồi. Sau này đừng lắm lời nữa."
Lệ Nghiêu thấy Phó Hàn Xuyên không tức giận liền thở phào một hơi.
***
Phó Hàn Xuyên tan làm về nhà, Nguyên Bảo đang bò đi bò lại trong cũi, Nguyễn Khả Hạ đang mặc bộ đồ ngủ in hình Shin cậu bé bút chì, ngồi trên sô pha đọc sách trên kindle, đôi chân trắng bóc đang đung đưa trên thành ghế.
Thấy Phó Hàn Xuyên bước vào, Nguyễn Khả Hạ liếc mắt, "Anh về rồi à."
Phó Hàn Xuyên hỏi, "Đã ăn chưa?"
Nguyễn Khả Hạ lắc đầu, "Chưa ăn."
Phó Hàn Xuyên nói, "Tôi nấu cơm, ăn cùng nhau."
Biết không phải làm cơm cái, Nguyễn Khả Hạ sướng như lên mây, gật đầu lia lịa, "Được."
Tay nghề nấu ăn của Phó Hàn Xuyên không tồi chút nào. Nguyễn Khả Hạ cực kì thích ăn món sườn xào chua ngọt mà anh nấu, tuyệt cú mèo.
Lúc ăn cơm, Nguyễn Khả Hạ hỏi, "Ờm...... Anh là cổ đông Tinh Quang à?"
Phó Hàn Xuyên: "Ừ."
Nguyễn Khả Hạ: "Thế sao anh không nói với tôi?" Cậu cảm thấy có khi nào Phó Hàn Xuyên không muốn cậu ký với Tinh Quang, không muốn sau này tách nhau ra rồi vẫn phải có chút liên lạc dính líu lấy nhau, như thế sẽ rất phiền phức.
"Tôi không bảo," Phó Hàn Xuyên nói, "Vì tôi không muốn ảnh hưởng đến sự phán đoán của cậu. Chọn công ty nào với cậu mà nói thì là chuyện quan trọng, cậu nên chọn công ty mà mình thích, không nên bị ảnh hưởng bởi yếu tố bên ngoài."
Nguyễn Khả Hạ chớp chớp mắt, thực sự là không hiểu lắm.
Nhưng trong lòng đã rõ, Phó Hàn Xuyên đã nói như vậy thì chắc là không phải không muốn cậu ký với Tinh Quang đâu.
- ---------------------------
Để chăm sóc cho Nguyên Bảo, trong phòng sách của Phó Hàn Xuyên cũng trải thảm dành cho em bé, tiện cho anh vừa làm việc vừa trông bé con.
Buổi tối, Nguyễn Khả Hạ đến phòng sách chơi với Nguyên Bảo, Phó Hàn Xuyên đang pha sữa cho bé con.
Điện thoại Phó Hàn Xuyên để ở một bên, bật loa ngoài, đầu dây bên kia hình như đang đợi quyết định của anh, Nguyễn Khả Hạ nghe thấy "7 điểm phần trăm" gì đó, dù sao cũng là thứ ngôn ngữ ngoài hành tinh cậu nghe không hiểu.
Phó Hàn Xuyên lạnh nhạt nghe, thi thoảng nói "ừ" hoặc là "không được", tay còn đang múc bột sữa, đổ nước vào.
Tầm mắt Nguyễn Khả Hạ bất tri bất giác bị thu hút.
Cảnh vừa bình tĩnh ra lệnh, vừa pha sữa cho con thật sự quá vi diệu.
Nguyễn Khả Hạ nhìn đến thất thần, Phó Hàn Xuyên đưa mắt lên nhìn cậu, Nguyễn Khả Hạ lập tức bối rối quay sang chọc Nguyên Bảo.
Cậu cầm một cái bánh quy nhỏ cho Nguyên Bảo ăn, cho bé con ăn 2-3 miếng thì cậu ăn 1 miếng, "Con không được ăn cái này nhiều quá đâu."
Bánh quy trẻ em khác với bánh cho người lớn, rất mềm, vị cũng nhạt, cũng khá ngon, thế nên Nguyễn Khả Hạ lại ăn thêm cái nữa.
Nguyên Bảo mếu máo, chuẩn bị tinh thần khóc tới nơi.
Nguyễn Khả Hạ đe dọa, "Không được khóc, nếu khóc thì mai không cho con ăn nữa."
Nguyên Bảo lập tức thu hồi vẻ uất ức lại.
Nguyễn Khả Hạ buồn cười thò tay ra chọt chọt vào cái má phúng phính của Nguyên Bảo.
Thời gian này em bé tuy chỉ bập bẹ không nói được tròn vành rõ chữ nhưng người lớn nói gì thì đại khái cũng nghe hiểu được, cực kì thú vị.
Lúc này Phó Hàn Xuyên cúp điện thoại, cầm bình sữa đi tới, anh thấy Nguyễn Khả Hạ cứ hết lần này đến lần khác bỏ mồm bánh quy trẻ em, cũng cảm thấy cậu rất thú vị.
Nguyễn Khả Hạ cảm nhận được ánh mắt Phó Hàn Xuyên đang nhìn mình, đột nhiên thấy có chút ngớ ngẩn, lớn to đầu thế này rồi còn cướp đồ ăn của bé con.
Cậu chần chừ đưa một cái cho anh, "Anh ăn không?"
Phó Hàn Xuyên nắm lấy cổ tay cậu, cúi đầu xuống, trực tiếp ăn bánh mà Nguyễn Khả Hạ đang cầm trên tay luôn.
Đầu ngón tay Nguyễn Khả Hạ chạm nhẹ như không vào môi Phó Hàn Xuyên, cảm giác cực kì mềm mại.
Phó Hàn Xuyên nói, "Ngọt lắm."
Sau đó đặt bình sữa xuống, như không có chuyện gì xảy ra, xoay người đi.
Nguyễn Khả Hạ đơ mất một lúc, tai từ từ đỏ lên.
Vốn dĩ có ngọt đâu. Đồ ăn cho em bé không được cho quá nhiều đường mà.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc