Giả Kết Hôn Xong Tôi Đem Con Chuồn Lẹ - Chương 35

Tác giả: Tuyên Lê


Chương 35: Muốn đem cả người cùng về nhà
"Nhật ký trưởng thành của Idol" ghi hình xuyên suốt cả tết. Thực tập sinh độ tuổi trung bình là 20, rất nhiều người lần đầu tiên đón tết xa nhà. Tuy rằng sẽ thấy nhớ nhà, nhưng đón tết cùng anh em kề vai chiến đấu hơn một tháng trời lại là một trải nghiệm rất mới mẻ.
Từ 29 tháng 12 âm lịch, tổ tiết mục đã miễn buổi tập sáng sớm, các thực tập sinh cuối cùng cũng có thể ngủ nướng thỏa thuê. Vật lộn tập luyện vất vả hơn một tháng trời, cuối cùng cũng có thể được nghỉ ngơi thoải mái.
Tổ tiết mục còn tận tâm chuẩn bị rất nhiều hoạt động, ví dụ như là mấy trò chơi nhỏ rồi phát quà vặt chẳng hạn.
Ngày 30 tết, bốn người phòng 303 ngủ đến tận trưa mới dậy. Ăn trưa xong, Lê Thiêm: "cùng nhau đi xem phim đi."
Diệp Ninh lạnh nhạt đáp, "Không đi."
Tả Tử Minh khuyên cậu, "Đi mà anh. Chúng mình cùng nhau đi, anh Nguyễn cũng đi mà."
Nguyễn Khả Hạ hỏi, "Phim gì thế?"
Lê Thiêm: "Hình như là phim hài gì đó. Đang chiếu ở phòng tập nhà 1 ấy, họ lắp máy chiếu rồi dựng thành cái rạp chiếu phim tạm thời luôn."
Nguyễn Khả Hạ gật đầu, "Tôi cũng đi."
Cuối cùng Diệp Ninh bị ba người lôi đi, đành phải nhập hội.
Lê Thiêm phấn khích bừng bừng, "Đến khi kết thúc chương trình rồi, mấy anh em mình cùng nhau đi xem phim đi."
Nguyễn Khả Hạ gật đầu cái rụp, "Duyệt."
Tả Tử Minh: "Em cũng muốn đi."
Diệp Ninh nói, "Không có cơ hội đâu. Tôi không ở lại Bắc Kinh."

Lê Thiêm: "Tại sao?"
Diệp Ninh nghi hoặc nhìn anh, "Cái gì là cái gì, nhà tôi có ở đây đâu."
Lê Thiêm nói, "Nhà tôi cũng có ở đây đâu. Thanh niên không được đi đây đi đó lập nghiệp à?"
Diệp Ninh: "Vô vị."
Tự nhiên lòng Lê Thiêm trùng hẳn xuống, cũng chẳng biết là vì sao nữa.
Diệp Ninh liếc Lê Thiêm một cái, dường như muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại thôi.
Rạp chiếu phim tạm thời là phòng tập có xếp theo bậc thang, cả phòng tối đen như mực, chỉ có màn chiếu phía trên phát ra ánh sáng yếu ớt.
Men theo ánh sáng mập mờ đó, có thể thấy mười mấy người đang ngồi đó xem phim. Truyện được chỉnh sửa và đăng tại ThichTruyen.VN - Thích Truyện Chấm VN
Hoạt động này cũng có kha khá người tham gia. Từ lúc tham gia chương trình, chỉ có luyện tập và luyện tập. Máy quay, máy ảnh hay điển thoại đều bị quản lý nghiêm ngặt. Thật sự đã rất lâu rồi không được xem phim. Bây giờ bên ngoài rạp đang chiếu phim gì cũng chẳng biết nữa.
Những thực tập sinh khác thấy hội Nguyễn Khả Hạ đẩy cửa bước vào liền vẫy, "Mau lên, sắp bắt đầu rồi."
Lê Thiêm lòng vẫn nặng như chì, chọn bừa một chỗ rồi ngồi xuống.
Tả Tử Minh theo gót Lê Thiêm, định ngồi xuống thì bị Nguyễn Khả Hạ lôi lại. Nguyễn Khả Hạ ý bảo để Diệp Ninh ngồi xuống trước.
Diệp Ninh ngoài miệng nói, "Làm gì" những vẫn đi vào ngồi xuống bên cạnh Lê Thiêm.
Tả Tử Minh không nắm bắt được tình hình, lại chuẩn bị lạch bạch bám đít vào ngồi, Nguyễn Khả Hạ khoác vai cậu nhóc, đẩy cậu ngồi ra hàng sau.
Tả Tử Minh: "Sao thế ạ?"


Nguyễn Khả Hạ: "Bao nhiêu chỗ ngồi thế này, đừng cứ dính mãi vào nhau thế."
Tả Tử Minh ngơ ngẩn bảo, "Hàng đấy có ai ngồi đâu ạ, không chật đâu anh."
Nguyễn Khả Hạ nhẹ nhàng xoa đầu cậu chàng, "Đừng hỏi nhiều, em còn nhỏ lắm. Xem phim đi."
Vài phút sau, bộ phim bắt đầu. Là một bộ phim hài vật vã, Nguyễn Khả Hạ cười đến chảy cả nước mắt.
Tả Tử Minh nhanh chóng chìm vào tình tiết hài hước của bộ phim, quên béng luôn thắc mắc vừa nãy. Lê Thiêm cũng thoải mái hơn, để phiền não ban nãy sang một bên, vừa cười vừa dựa vào người Diệp Ninh rồi bị cậu chán ghét đẩy ra.
Trong phim, chuyển đến cảnh ban đêm.
Màn hình tối dần, mọi người cười đến mệt, thở lấy hơi.
Nhưng cảnh ban đêm này hình như hơi lâu, cảnh vẫn cứ tối âm u mãi, chẳng mấy chốc trong phòng đều chìm vào bóng tối.
Có người nói, "Sao thế? Hay là máy tính hỏng rồi?"
Thẩm Lương ngồi hàng đầu đứng dậy nói, "Để tôi xem."
Thẩm Lương lò dò trong bóng tối, đi đến chỗ máy tính, "Kì thế, tự động tắt rồi."
Tả Tử Minh ôm chặt cánh tay Nguyễn Khả Hạ,"Anh, anh có nghe thấy tiếng gì là lạ không?"
Nguyễn Khả Hạ nghe thấy rồi. Hình như là tiếng gió rít, còn thoang thoảng cả tiếng khóc nữa.
Nguyễn Khả Hạ không biết có phải mình nghe nhầm hay không, đột nhiên thấy lạnh gáy, sởn hết gai ốc nhưng vẫn cố an ủi Tả Tử Minh, "Không sao đâu."
Cậu nói, "Thẩm Lương, cậu mở điện lên xem."

Thẩm Lương đi đến bên tường, gạt cầu dao lên nhưng đèn vẫn không bật.
Thẩm Lương lầm bẩm, "Sao thế? Mất điện à?"
Ngay lúc này, màn hình phía trước xuất hiện một bóng người kì quái, rồi từ từ đi lại gần.
Không biết là ai hét đầu tiên.
Nguyễn Khả Hạ và Tả Tử Minh trợn tròn mắt, sau đó cùng nhau co giò chạy, "AAAAAAAAAAAA! CÁI QUỶ GÌ THẾ!!!!!"
Cánh cửa sau phòng tập khẽ mở, hai bóng người màu trắng bước vào.
Sau khi lên sóng.
Diễn đàn: (Đm! Dọa chết tôi rồi!>
(Cái quỷ gì thế?>
(Tổ tiết mục xấu xa vồn>
(Nhìn biểu cảm của Nguyễn Nguyễn với Tiểu Minh kìa, cười chết tôi>
Thực ra đằng sau màn chiếu là một tấm kính, nhân viên mặc đồ trắng, đội tóc giả, bôi máu giả bê bết đang uốn éo sau tấm kính.
Thẩm Lương đứng ngay ở phía trước phòng tập, gần tấm kính kia nhất, sợ đến ngồi phịch xuống sàn.
Ngoài ra còn có 2 nhân viên giả quỷ chui vào phòng tập, dọa các thực tập sinh.
Cả phòng toàn tiếng khóc than với quỷ tru.

Nhân viên giả quỷ lại gần chỗ Lê Thiêm bị cậu dùng tay "luyện võ" đập cho liên tục vào mặt.
(Quỷ: Tôi khổ quá mà>
(Quỷ: Đừng bạo hành nhân viên được không ạ>
(Hahahahahaha xin lỗi cơ mà hahahahaha>
Lê Thiêm cứ như vớ được phao cứu sinh, liều chết ôm Diệp Ninh. Diệp Ninh mặt lạnh tanh, vỗ vai Lê Thiêm, "Là giả đấy."
Cư dân mạng nhìn cảnh Lê Thiêm bị dọa cho run như cầy sấy thì cười đến ngoạc mồm.
(Đột nhiên cảm thấy bị đục thuyền>
(Đục thuyền!>
(Diệp Ninh! Sau này tui không gọi cậu là Đại Mỹ 0 nữa đâu! Cậu là Đại Mỹ 1! Cậu 1 quá trời là 1!!!!>
Nguyễn Khả Hạ kéo Tả Tử Minh dậy, chạy ra cửa nhưng cửa lại bị khóa. Nhưng cái này thì làm sao mà làm khó được đám thanh niên? Hai phút sau, cửa bị đẩy ra một cách đầy bạo lực, thực tập sinh ùa ra khỏi phòng tập, có người nước mắt ngắn nước mắt dài, có người mồm vẫn còn đang chửi dở, "Mấy người là đồ thiếu đạo đức!"
Lê Thiêm sợ đến nhũn cả chân, được Diệp Ninh tốt bụng kéo ra khỏi phòng.
......
Bộ dạng bị dọa cho toán loạn của các thực tập sinh đều bị camera giấu trong phòng ghi lại hết, tổ đạo diễn trốn ở trong phòng nhỏ bên cạnh cười ngất.
Lê Thiêm nhớ ra phòng nào, tức giận xông đến đập cửa ầm ầm.
Không ai trả lời, trong phòng im như thóc.

Lê Thiêm không từ bỏ, tiếp tục gõ cửa, "Mở cửa ra, tôi biết mấy người ở trong đó."
(Hahahahaha thẹn quá hóa giận>
(Đừng trốn ở trong nữa, tui biết là mấy ông ở nhà mà>
(Các người xấu xa quá thể! Làm tốt lắm!>
Nguyễn Khả Hạ ngăn lại, "Thôi bỏ đi, sắp tết đến nơi rồi."
Mắt Lê Thiêm phiếm hồng, "Sắp đến tết rồi mà bọn họ làm chuyện vô đạo đức thế à? Tôi không cần mặt mũi hay gì?"
Nguyễn Khả Hạ và Diệp Ninh: "Phụt."
Tả Tử Minh: "Hớ hớ hớ hớ hớ......."
Diễn đàn: (Hahahahahahaahahahah xin lỗi nhưng mà tui nhịn không nổi hahahaha>
(Rapper cool ngầu nước mắt nước mũi tèm lem>
.......
Lê Thiêm tức giận cả một buổi chiều, đến tối, tổ tiết mục mua đồ lẩu, mua gà quay về, các thực tập sinh miễn cưỡng tha thứ cho hành vi vô nhân đạo lúc trưa.
Tất cả các thí sinh và nhân viên đều ngồi quay quần bên nhau xem chương trình cuối năm.
Kì Hàng có biểu diễn trên chương trình cuối năm, lúc anh lên sàn, các thực tập sinh đều đứng dậy nhảy nhót tưng bừng.
Thí sinh nào biết gói bánh chẻo thì chịu trách nhiệm gói bánh, còn thí sinh nào không biết thì chịu trách nhiệm ăn bánh.


Một PD tay cầm túi to bự, phát cho mỗi người một bao lì xì, kể cả nhân viên cũng có phần, "Kim chủ ba ba có thưởng."
Nguyễn Khả Hạ cầm trên tay, ước chừng trọng lượng, "Dày thế, chả lẽ bên trong toàn 1 tệ à?"
Tả Tử Minh cười ngoạc mồm.
Nguyễn Khả Hạ mở ra, thở một hơi lạnh.
Một trăm tờ một trăm(*).
(*) Khoảng 33,520 triệu.
Các thực tập sinh: "Hào phóng vãi! Lời to rồi!"
Nguyễn Khả Hạ: "Oa, sao nhiều thế, vị kim chủ ba ba nào vậy?"
PD phát lì xì bảo, "Phó tổng."
Nguyễn Khả Hạ buồn cười lặp lại, "Phó tổng."
Lê Thiêm ngưỡng mộ đầy mặt, "Phó Hàn Xuyên ấy, cậu không biết à? Trẻ tuổi nhưng đức cao vọng trọng, tài năng hơn người, vừa cao vừa đẹp trai, sinh ra đã ở vạch đích."
Nguyễn Khả Hạ nhìn ánh mắt ngưỡng mộ của Lê Thiêm, "Tôi nghe fan nói là cậu là đại gia Quảng Đông, không ngưỡng mộ ai bao giờ cơ mà."
Nhà Lê Thiêm phải gọi là giàu, theo nghề này chỉ là sở thích mà thôi.
Fan thương anh, chỉ sợ nếu anh không được debut thì sẽ phải về nhà tiếp quản công ty gia đình.
Lê Thiêm: "Làm sao mà đọ được chứ? Tôi lấy ví dụ cho cậu nhé, nhà tôi có một viên kim cương nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa thì nhà anh ta có cả một quặng kim cương. Mà không phải chỉ có mỗi một quặng kim cương đâu ấy. Là khác nhau một trời một vực, hiểu không?"
Nguyễn Khả Hạ đùa, "Giàu như thế mà cho mỗi mười nghìn, có phải là ki bo quá không?"
Lê Thiêm lập tức bịt mồm Nguyễn Khả Hạ lại, nhìn trái ngó phải, may mà xung quanh ồn ào, cũng không có máy quay nào đang quay họ, "Nói gì thế, để cho kim chủ ba ba nghe thấy thì cậu còn yên ổn không?"
***
Lúc xem chương trình cuối năm, tay Nguyễn Khả Hạ đang cầm một hộp sữa bò hương chuối, đây là nhãn hiệu của một nhà đầu tư khác muốn quảng cáo. Cậu rất thích uống sữa này vì trên hộp có mác dán, Nguyễn Khả Hạ đương nhiên lại táy máy ngồi mân mê bóc.
Được một lúc thì xé được lớp dán bên ngoài ra, Nguyễn Khả Hạ sung sướng xé tiếp. Kết quả----- tự nhiên cảm thấy sai sai.
Đầu tiên Tả Tử Minh hô lớn, sau đó gập người mà cười ngặt nghẽo, "Hớ hớ hớ hớ hớ......"
Lê Thiêm cũng chỉ vào mặt cậu mà cười, "Đã bảo tay cậu cứ thích táy máy cho lắm vào, kiểu gì cũng xảy ra chuyện cho mà xem!"
Nguyễn Khả Hạ cúi đầu nhìn, hộp sữa bị thủng một cái lỗ lớn, màu vàng của sữa ướt cả một mảng cái áo trắng đồng phục thực tập sinh cậu mới thay hôm nay.
Lê Thiêm: "Tiêu rồi, tôi nghĩ thôi cũng biết trên diễn đàn nói gì, chắc chắn toàn là "hahahahaha" cho mà xem."
Lúc này camera vẫn đang quay Nguyễn Khả Hạ.
Nguyễn Khả Hạ lập tức quay sang ống kính cười, "Sữa chuối Nữu Gia, hương thơm bền lâu, dư vị còn mãi."
Tả Tử Minh cười ngất, "Tăng lương, tăng lương hớ hớ hớ hớ hớ......"
Mấy người vội vã lấy khăn giấy lau cho Nguyễn Khả Hạ, Nguyễn Khả Hạ cầm cái áo khoác lông lên, định về phòng ngủ để thay sang bộ khác.
Cậu vừa đi ra khỏi hội trường, ở chỗ rẽ cuối hành lang, có một bóng hình quen thuộc đang đứng dựa vào tường.
Phó Hàn Xuyên cất điện thoại đi, cặp chân dài sải bước đến trước mặt Nguyễn Khả Hạ.
Vừa gửi wechat gọi người thì người đã ra rồi.
Nguyễn Khả Hạ còn chưa kịp giật mình thì đã thấy Phó Hàn Xuyên cười rồi.
Hôm nay anh mặc một bộ vest màu đen khá thoải mái và cái áo dạ cao cổ, tóc cũng không vuốt ra đằng sau kiểu trưởng thành già dặn như mọi khi mà để xõa ra trước trán, lúc cười lên nhìn giống như thanh niên trẻ trung vậy.
Nguyễn Khả Hạ lúng túng, "Cười cái gì? Có gì buồn cười à?"
Tuy rằng màu vàng trên quần áo cậu nhìn hơi buồn cười thật nhưng mà làm gì có chuyện Phó Hàn Xuyên lại chỉ vì cái thứ vớ vẩn này mà buồn cười cho được.
Nguyễn Khả Hạ hỏi, "Anh không ở nhà đón tết với ông nội mà lại chạy đường dài tới đây để phát lì xì à?"
Phó Hàn Xuyên trả lời ngắn gọn.
"Đến thăm cậu."
Nguyễn Khả Hạ hoảng loạn, nghĩ, má lại nữa?
Nhưng lần này cậu nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, "Chắc chắn là ông nội bảo anh tới."
Phó Hàn Xuyên không thừa nhận mà cũng chẳng phù nhận, cùng Nguyễn Khả Hạ chầm chậm đi về phòng phủ.
Dường như tất cả nhân viên đều tụ tập ở hội trường đón tết với thực tập sinh rồi, các cô gái đu idol bên ngoài khu nhà cũng về cả rồi.
Đường từ hội trường đến kí túc xá, chẳng có một bóng người.
Bầu không khí giá lạnh rơi vào yên tĩnh.
Dường như cả thế giới này chỉ còn hai người họ vậy.
Phó Hàn Xuyên đến cửa phòng 303 với Nguyễn Khả Hạ, "Tôi có được vào không?"
Nguyễn Khả Hạ cười, "Đương nhiên là được, anh không chê phòng bày bừa là được."
Vào phòng một cái, Nguyễn Khả Hạ vào nhà vệ sinh để thay quần áo.
Phó Hàn Xuyên nhìn xung quanh phòng.
Tuần nào anh cũng xem chương trình, biết rõ Nguyễn Khả Hạ nằm giường nào.
Ở đầu giường bên trái là con búp bê xấu "điên đảo chúng sinh" mà lần trước Nguyễn Khả Hạ livestream lột đồ.
Ở góc phòng, bên cạnh vali màu tím của Nguyễn Khả Hạ là cây đàn ghi ta mà anh cho cậu.
Phó Hàn Xuyên khẽ cười, hình như Nguyễn Khả Hạ rất thích mấy màu sáng.
Nguyễn Khả Hạ thay áo thần tốc đi ra. Cậu thay sang cái áo màu đỏ làm nổi bật làn da trắng bóc.
Đây là cái áo tổ tiết mục mới phát cho thực tập sinh, cậu cực kì thích luôn. Đón tết thì nên mặc màu đỏ, Nguyễn Khả Hạ vốn định sáng mai mới mặc cơ, nhưng bây giờ đành phải mặc vậy.
Phó Hàn Xuyên ánh mắt thâm trầm, cúi đầu nhìn cậu, đưa cho cậu một cái túi giấy nhỏ.
"Cái gì thế?" Nguyễn Khả Hạ cầm lấy. Cái túi này Phó Hàn Xuyên cầm từ nãy, hóa ra là để đưa cho cậu thật.
Phó Hàn Xuyên: "Đồ chơi."
Nguyễn Khả Hạ mở túi giấy ra, mắt lập tức phát sáng. Là đàn kalimba! Trên thân đàn khắc hoa văn cầu kì cực kì tinh tế.
Nguyễn Khả Hạ nhẹ nhàng sờ phần phím đàn, nói, "Cảm ơn."
Phó Hàn Xuyên: "Không có gì."
Lúc đi công tác anh nhìn thấy nó, không do dự mà mua luôn.
Loại nhạc cụ nhỏ này không dùng để biểu diễn bao giờ, lúc anh mua về tự mình chỉnh lại âm để cho chuẩn, nhưng dùng để dỗ trẻ con thì cũng không đến nỗi nào.
Quả nhiên Nguyễn Khả Hạ thích mê, cứ cầm mãi trên tay không nỡ buông.
Cậu đúng là có máu âm nhạc, trước giờ chưa từng chơi đàn kalimba, ban đầu chỉ gảy gảy bừa, một lúc sau đã gảy được thành một bài hát hoàn chỉnh rồi.
Phó Hàn Xuyên nhận ra Nguyễn Khả Hạ đang chơi bản nhạc mà T viết.
Nguyễn Khả Hạ và Phó Hàn Xuyên câu được câu không, vừa nghe âm thanh trong trẻo của kalimba, vừa nói chuyện về Nguyên Bảo và ông nội.
Điện thoại của Nguyễn Khả Hạ rung lên, là tin nhắn của Tả Tử Minh, (>
Phó Hàn Xuyên hỏi, "Gọi cậu về à?"
Nguyễn Khả Hạ: "Ừ, nhưng mà...... tôi không về cũng không sao."
Cậu thấy Phó Hàn Xuyên lái xe đường xa đến đây, chưa nói chuyện được mấy câu đã đuổi người ta đi thì không hay cho lắm.
Phó Hàn Xuyên lại đứng dậy, "Lần tới lại đến thăm cậu." Dù sao thì anh cũng không muốn làm lỡ dở thời gian Nguyễn Khả Hạ ghi hình.
"Hử?" Nguyễn Khả Hạ tự nhiên tim nhảy loạn lên, quen miệng từ chối thẳng thừng, "Không cần đâu, thăm tôi làm gì, không cần đến. Tôi cũng bận lắm."
Phó Hàn Xuyên không nói gì, chỉ cười.
Nguyễn Khả Hạ tiễn Phó Hàn Xuyên đến tận bãi gửi xe, đứng ở bên cạnh xe anh.
Trước khi đóng cửa xe, Phó Hàn Xuyên thấy Nguyễn Khả Hạ khoanh tay trước ngực, tay rụt cả vào trong ống tay áo khoác dày cộp.
Đáng yêu thật. Anh nghĩ.
Đột nhiên Nguyễn Khả Hạ nghĩ ra cái gì đó, gõ cửa kính.
Cửa kính kéo xuống, Nguyễn Khả Hạ nói, "Anh đợi chút, tôi đi lấy chút đồ, anh đừng đi vội đấy. Đợi tôi."
Phó Hàn Xuyên nói, "Ừ."
Lúc Nguyễn Khả Hạ quay về đến hội trường thì bánh chẻo nóng hổi đã được vớt ra. Dù đã luộc dưới nước rồi nhưng cậu vẫn có thể nhìn phát biết ngay đâu là bánh mình gói. Cậu gấp mép bánh hình hoa nhưng kết quả thì xấu ma chê quỷ hờn.
Nguyễn Khả Hạ hỏi nhân viên, "Chị có cái hộp sạch nào để gói mang đi không chị?"
Nhân viên hỏi, "Em lấy hộp làm gì?"
Nguyễn Khả Hạ: "Em sợ nửa đêm đói, mang mấy cái về để ăn."
Nhân viên nói, "Đói thì úp mì mà ăn, bánh chẻo ăn nóng mới ngon."
Nguyễn Khả Hạ tìm đại lý do, ""Không sao, em thả vào trong nồi lẩu là nóng ngay."
Nhân viên: "......" Đứa bé đẹp trai thế này sao suốt ngày làm mấy trò kì cục thế.
Nguyễn Khả Hạ nhân lúc mọi người mải xem chương trình cuối năm và ăn uống liên hoan, lén lút ôm hộp bánh chẻo chạy ra ngoài. Cậu mở cửa xe Phó Hàn Xuyên ra, chui vào ngồi.
Phó Hàn Xuyên cầm lấy, "Đây là......"
"Bánh chẻo."
Phó Hàn Xuyên: "Cậu gói?"
Nguyễn Khả Hạ: "Ừ, tự tôi gói đấy, ngay cả tôi còn chưa kịp ăn nữa."
Phó Hàn Xuyên cười, trầm giọng nói, "Xấu."
"......" Nguyễn Khả Hạ nhớ lại cái câu mà Phó Hàn Xuyên ngày trước suốt ngày nói cậu, đem lại y nguyên trả lại cho anh. "Không biết nói chuyện thì nói ít thôi."
Phó Hàn Xuyên cười, "Cảm ơn."
Đèn trong xe chỉ sáng lờ mờ, nụ cười nhẹ của Phó Hàn Xuyên lại trở nên cực kì dịu dàng, Nguyễn Khả Hạ nhìn đến ngu người.
Đẹp trai. Đúng là đẹp trai thật đấy.
Hơn nữa còn mang lại cái cảm giác trưởng thành đầy mê lực, là thứ mà đám trẻ loai choai hội cậu chẳng bao giờ có được.
Nguyễn Khả Hạ xoa xoa mũi, "Không có gì, bọn tôi trộn bừa nhân đấy, chưa chắc đã ngon đâu. Cũng muộn rồi, anh mau về nhà đi. Lái xe cẩn thận."
Nguyễn Khả Hạ mở cửa, xuống xe. Phó Hàn Xuyên cẩn thận để hộp bánh chẻo vào phần ngăn đựng đồ cạnh ghế lái, từ từ khởi động xe.
Nhìn gương chiếu hậu, Nguyễn Khả Hạ mặc áo lông vũ dày cộp, tay giấu vào bên trong ống tay áo, hai tay giơ lên vẫy vẫy.
Môi cậu mấp máy, làn khói trắng do trời lạnh phả ra.
Phó Hàn Xuyên nhận ra cậu đang nói, "Chúc mừng năm mới."
Xe Maybach đi ra khỏi khu nhà, Phó Hàn Xuyên nhớ đến hộp bánh chẻo mỗi cái một kiểu, trong mắt đầy ý cười.
Muốn đem cả người cùng về nhà.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc