Giả Kết Hôn Xong Tôi Đem Con Chuồn Lẹ - Chương 34

Tác giả: Tuyên Lê


Chương 34: Nguyễn Khả Hạ toàn là công


Tin weibo hoài nghi thân phận của T không ngừng được đẩy lên top, chủ thớt đăng bài cũng được đẩy lên, thậm chí còn leo lên cả cuối danh sách hotsearch trên weibo.
Nhưng chẳng mấy chốc, chủ thớt này trở thành trò cười cho thiên hạ.
Cư dân hóng hớt thị phi ăn thị đến ngập mồm, không ngờ hết biến này lại đến biến khác. Bọn họ hít phốt đến bổ phổi, cảm thấy thị này quả là hợp khẩu vị, bây giờ là cú chốt cho chuỗi hoài nghi nối tiếp hoài nghi kia.
Đầu tiên là ca sĩ Từ Thiên Nhụy theo dõi tài khoản của T, thậm chí còn bình luận dưới bài đăng weibo duy nhất kia nữa, (Còn viết nhạc nữa không?>, giọng điệu thân quen vô cùng.
Nam ca sĩ Nhâm Sương thì chẳng thèm bình luận mà còn thả nhẹ cái like, chia sẻ ba lần như thể sẽ được quà livestream vậy.
Những người hoài nghi thân phận của T hố nặng.
Hai người này là ai cơ chứ?
Nếu như nói T là nhà sáng tác nhạc, chỉ có người nào nghe âm nhạc chuyên sâu mới hiểu được nhạc của anh, bây giờ hai người này lên sàn thì toàn là người thuộc hàng top ai cũng biết mặt biết tên.
Từ Thiên Nhụy, nữ ca sĩ trẻ tuổi, debut được 7 năm rồi được mệnh danh là thánh nữ trong giới âm nhạc.
Ngay cả Nhâm Sương, chớp mắt phẩy tay cũng ra tác phẩm đỉnh đỉnh, thái tử của làng âm nhạc, trên weibo có hơn 50 triệu fan theo dõi.
Lẽ nào những người ở trình độ bậc thầy này lại hạ mình đi bình luận vào một tài khoản giả mạo à?
Cứ cho là weibo của T có người lợi dụng để đẩy bài lên đi chăng nữa, thì hai người này cũng đâu có thuộc cùng một công ty quản lý đâu, chẳng có liên hệ gì với nhau hết.
Ai có đủ năng lực tiền tài để mua chuộc hai người tầm cỡ này để làm trò con bò lừa gạt thiên hạ chứ, hơn nữa chỉ dựa vào thân phận của họ thôi cũng chẳng cần phải dùng đến thủy quân để tẩy trắng cho T.
Quả nhiên không hổ danh là đại thần.
Từ Thiên Nhụy và Nhâm Sương đều ra mặt, hàng loạt ca sĩ tai to mặt lớn trong giới âm nhạc bắt đầu đổ xô vào bình luận.
Không ít fan hạnh phúc rớt nước mắt khi tìm thấy thần tượng của mình.
(Má ôi, T đỉnh quá trời>
(Chẳng thua kém gì ngày xưa>
(Đại thần ngầu quá xá, mau trả lời bình luận cho nữ thần của tui đi chứ>
(Nữ thần cảm thấy rất bối rối>
......
Nguyên cả một ngày hít thị đến nổ phổi, đến đây cũng coi như kết thúc cho tràng drama vả tới tấp. Không còn ai nghi ngờ thân phận của T nữa, nhưng tất cả đều hưng phấn bừng bừng đoán già đoán non xem mối quan hệ giữa Nguyễn Khả Hạ và T rốt cuộc là gì.
Bao nhiêu ca sĩ có tiếng tăm chia sẻ bài viết đó, T chẳng thèm ngó ngàng gì, chẳng thèm theo dõi lại.
Từ đầu đến cuối, tài khoản weibo chỉ bấm theo dõi duy nhất Nguyễn Khả Hạ.
***
Đến ngày hôm sau Nguyễn Khả Hạ mới biết hồi kết của câu chuyện. Trong khi các thực tập sinh đã lan truyền chuyện này đến là tưng bừng rồi, mọi người đều ngưỡng mộ hỏi, "Sao cậu lại quen được với T thế?"
"Thế cậu có quen nữ thần Từ Thiên Nhụy không? Xin chữ kí cô ấy cho tôi với."
"T ngoài đời nhìn như thế nào?"
Nguyễn Khả Hạ lơ ngơ trả lời, "Quen trên mạng. Nhờ số tôi may."
Nhưng Diệp Ninh cảm thấy Nguyễn Khả Hạ nào có đơn giản chỉ là số may/


Là cậu xứng đáng.
Cậu ấy thực sự có tài, mới được T công nhận. Nếu chỉ là một bao cỏ vô dụng bên lề đường thì làm gì có cơ hội như vậy. Đại thần cũng chẳng thèm ngó cậu lấy một cái ấy chứ.
Cơ mà Nguyễn Khả Hạ thật sự tốt số sao?
Gia đình cậu gặp phải biến cố lớn như thế. Sau khi cậu tham gia chương trình, ngay từ đầu đã phải gánh chịu bao nhiêu lời dị nghị, còn bị thương nữa. Nếu như cậu không có phần thể hiện tốt, e là thua chắc dưới tay La Dực từ lâu rồi.
Chỉ là cậu biến nguy thành cơ.
Diệp Ninh cảm thấy tất cả những điều này là thứ mà Nguyễn Khả Hạ xứng đáng có được.
- ------------------------------------------------
Giờ nghỉ, Nguyễn Khả Hạ mượn điện thoại một lúc, trước khi gửi mail cho Timber, cậu tìm một bài hát do Timber viết rồi ngồi nghe cái đã.
Sau đó càng nghe càng đê mê, càng nghe càng bái phục.
Bài hát mà T sáng tác không giống những bài hát theo phong trào trên thị trường âm nhạc.
Khó có thể nói chính xác khác ở chỗ nào, chung quy là Nguyễn Khả Hạ cảm thấy bản thân mình sẽ không thể nào viết ra được một bài hát có âm luật, ca từ đạt được đến trình độ này.
Tóm lại, đây là cảm giác rất chi đê mê.
Nguyễn Khả Hạ mở mail ra, ((Cảm ơn học trưởng đã ra mặt nói giúp cho em! Nếu như sau này có việc gì em có thể làm được để giúp anh thì anh nhất định phải nói với em nhé>>
T trả lời tức thì, ((Chuyện nhỏ ấy mà>>
Nguyễn Khả Hạ ngẫm nghĩ một hồi vẫn không nhịn được, hỏi, ((Có thể cho em hỏi là tại sao học trưởng không viết nhạc nữa không ạ?>>

T: ((Không có thời gian>>
Nguyễn Khả Hạ tiếc đứt ruột, ((Vậy sao. Thật sự là quá tiếc luôn, học trưởng viết nhạc hay như thế cơ mà, âm luật vừa cao vừa khó, ca từ thì sâu sắc, đơn giản nhưng lại khiến lay động lòng người, em thật sự thấy tiếc vì anh không viết nhạc nữa>>
Phó Hàn Xuyên: "......"
Tự dưng được nịnh nọt, trong lòng bỗng thấy có chút cảm giác hưởng thụ.
T: ((Cậu sẽ vượt qua tôi thôi>>
Nguyễn Khả Hạ: ((Không dám nghĩ tới đâu. Nhưng em sẽ cố gắng hết sức!>>
***
La Dực trân trân nhìn số phiếu của Nguyễn Khả Hạ ngày càng bỏ xa mình, trong lòng cảm thấy đố kị đến phát đắng.
Sao tên này lại may mắn đến thế? Tại sao tất cả mọi người đều giúp đỡ cậu ta?
La Dực cảm thấy chức quán quân bây giờ chỉ còn là mơ mộng hão huyền mà thôi. Nhưng nếu...... nếu như Nguyễn Khả Hạ thật sự kí kết với Vân Đằng, tài nguyên của công ty nhiều như thế, chỉ cần dựa vào độ hot của Nguyễn Khả Hạ hiện tại cũng có thể hình dung ra được anh ta sẽ bị Nguyễn Khả Hạ đay nghiến, dẫm bẹp dưới chân, không ngóc đầu lên nổi.
"Chị Ngô, em nghe nói công ty......định kí với Nguyễn Khả Hạ. Thật hả chị?"
Ngô Lệ, quản lý của La Dực ở đầu dây bên kia tâm tình cũng chẳng thoải mái tẹo nào. La Dực là người chẳng chịu thua kém ai bao giờ, vốn dĩ mong anh ta giật được ngôi quán quân, bây giờ thì ngay cả Diệp Ninh cũng vượt anh ta rồi. Nếu cứ tiếp tục thế này, thì được hạng ba cũng coi như may lắm rồi.
Ngô Lệ nói, "Ừ, sếp muốn cho người đến thương lượng với Nguyễn Khả Hạ từ lâu rồi."
La Dực cuống lên, "Sao các chị không nghĩ cách ngăn lại chứ?"
Ngô Lệ chau mày, nói, "Bây giờ cậu dùng cái thái độ đấy nói chuyện với chị à?"

La Dực nghiến răng, "Em xin lỗi, tâm trạng em không được tốt, không cố ý cáu giận với chị đâu."
Ngô Lệ cũng mở lời an ủi anh ta, "Cậu cứ tập trung vào cuộc thi đi. Ít nhất thì cũng phải đảm bảo đừng bị tụt hậu nữa. Những chuyện khác thì cậu khỏi phải lo."
La Dực ậm ừ.
Ngô Lệ thầm nghĩ, cậu của cậu là phó đạo diễn, cho cậu bao nhiêu đất diễn như thế. Bản thân cậu không thả lỏng, không hút được fan, phạm lỗi liên tục thì trách ai vào đây?
Giới giải trí chính là như vậy, muốn có tiếng thì phải giỏi, muốn nổi tiếng thì phải dựa vào số.
Nhưng Ngô Lệ không muốn Nguyễn Khả Hạ kí với Vân Đằng thật, vì nếu Nguyễn Khả Hạ kí rồi, chắc chắn sẽ để cho người khác làm quản lý, cô không muốn ai tranh giành tài nguyên với nghệ sĩ của mình. Huống hồ, bây giờ nào có ai tranh được với Nguyễn Khả Hạ?
- ------------------------------------
Cuộc thi bắt đầu từ đầu tháng 12 đến trung tuần tháng một, tính đến thời điểm hiện tại đã đi được nửa chặng đường, còn kéo dài qua cả tết âm lịch. 29 tế, tổ tiết mục cho thí sinh nghỉ ngơi xả láng.
Hai mươi mấy thí sinh còn trụ lại đến bây giờ cứ như đám trẻ nhỏ được thưởng quà chạy nhảy chơi bời tưng bừng. Quả nhiên là đầy không khí tết. Tổ tiết mục cố gắng hết sức để trang hoàng, chuẩn bị đồ dùng, dụng cụ, thức ăn để cho thí sinh tận hưởng cái tết thật trọn vẹn.
Nhưng đương nhiên là phải đem sự trọn vẹn ấy đến cho tất cả mọi người bằng việc đi từ thiện cô nhi viện.
Lúc không có máy quay, mặt Diệp Ninh như sắp gục ngã đến nơi.
Cậu và Nguyễn Khả Hạ được phân đến phòng trẻ sơ sinh.
Diệp Ninh không thấy việc làm từ thiện này là thừa thãi hay không cần thiết, chỉ là cậu rất sợ trẻ con, đặc biệt là trẻ sơ sinh. Cậu cảm thấy bọn nhóc này hoàn toàn không thể giao tiếp được, hay khóc nháo nhào lên chẳng vì lý do gì cả. Nhưng bây giờ phải ghi hình, cậu không thể bỏ mặc đám trẻ được nhưng cũng sợ hãi không dám lại gần.
Nguyễn Khả Hạ an ủi cậu, "Không sao, để tôi."
Cậu quá quen với chuyện này rồi.

Nhân viên ở cô nhi viện dạy họ làm thế nào tắm rửa cho bé, mặc quần áo, thay tã thay bỉm.
Em bé bé tí bé tẹo này do hai người họ phụ trách cả một chiều luôn.
Trước tiên phải tắm cho bé.
Nguyễn Khả Hạ lấy thân mình che camera lại, "Đại ca à, đợi tí đã."
Cậu lấy khăn bông ra, che bộ phận quan trọng của bé lại, còn nói chuyện với bé, "Che cho bé con nhá, bé trai còn nhỏ nhưng cũng hông được tồng ngồng đâu nà."
Bé con nằm trong chậu nước, Nguyễn Khả Hạ bảo Diệp Ninh, "Diệp Ninh, cậu đỡ đầu cho bé đi."
Diệp Ninh không biết để tay vào đâu, hết giơ rồi lại rụt tay lại, luôn tay xuống đỡ đầu cho em bé. Đầu em bé bé tí tẹo, Diệp Ninh sợ làm đau em bé lắm.
Sau đó Nguyễn Khả Hạ ngâm khăn bông mềm vào trong nước ấm, nhẹ nhàng lau người cho bé, môi bé chu hết cả lên.
Nguyễn Khả Hạ tự dưng nhớ Nguyên Bảo.
Cậu vẫn không quen với việc làm ba, nhưng cậu vẫn không thể nào không nhớ bé con nhà mình được.
Nguyễn Khả Hạ quay sang Diệp Ninh, bảo, "Bây giờ bé con đang thoải mái đó."
Diệp Ninh không tin, "Sao cậu biết được, nó có biết nói đâu."
Nguyễn Khả Hạ nói, "Cậu nhìn mặt của bé đi, em bé dễ hiểu lắm, không khóc không quấy nghĩa là đang thấy thoải mái rồi."
Diệp Ninh nửa tin nửa ngờ, "Thật hả?"
"Thật, cậu đến đây thử xem." Nguyễn Khả Hạ đưa khăn bông cho Diệp Ninh.


Diệp Ninh cầm khăn, nhẹ nhàng lau bụng nhỏ của em bé, em bé lập tức cười khanh khách.
Diệp Ninh không nhịn được bật cười, hóa ra trẻ con không đáng sợ như mình tưởng tượng. Nhưng trong lòng cậu lại không khỏi xót xa, em bé chưa được mấy tháng tuổi đã bị bỏ rơi rồi, còn chưa nhận thức được về thế giới này, sau này không biết sẽ phải chịu bao nhiêu sóng gió nữa.
Tuần này, tổ tiết mục cho một đoạn phúc lợi siêu dài làm quà cho fan.
Tả Tử Minh vẫn còn là trẻ con, bị đám nhóc chọc đến mức dậm chân không biết phải nói gì. Lê Thiêm chơi cùng đám trẻ, kết quả còn vui hơn cả bọn trẻ. Cảnh các thực tập sinh chơi đùa với đám trẻ khiến fan gục như điếu đổ.
Đến khi cảnh chuyển đến hội Nguyễn Khả Hạ và Diệp Ninh, Nguyễn Khả Hạ đang dạy Diệp Ninh tư thế bế em bé.
Trên diễn đàn: (Chòi ôiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii dịu dàng quá thể đáng>
(Giống một nhà ba người vậy>
(Tư thế Nguyễn Nguyễn bế em bé kiểu như quen lắm rồi ấy>
(Tui muốn làm em bé>
(Huhuhuhuhu anh ấy dịu dàng thấy mợ, chu đáo quá thể, không cho máy quay quay ciu ciu của em bé>
......
Lệ Nghiêu trêu chọc Phó Hàn Xuyên đến nghiện, mỗi lần cp của Nguyễn Khả Hạ thả thính là y như rằng anh phải chọn bằng được cái ảnh nào hường phấn hết cỡ có thể để mà gửi cho Phó Hàn Xuyên xem.
Lệ Nghiêu: (Xem tập mới rồi chứ, cho anh xem thêm lần nữa nè>
Ảnh Nguyễn Khả Hạ bế em bé, Diệp Ninh mỉm cười đứng bên cạnh, còn thêm dòng chữ đính kèm: "Một nhà ba người".
Phó Hàn Xuyên nhìn một cái, xóa ảnh đi.
Anh đã từng nghe qua mấy biệt danh Nguyễn Khả Hạ rồi.
Ví dụ như là "Hoàng tử hòa hiếu", "Mặt trời bí ngô" đại loại vậy.
Phó Hàn Xuyên nhìn mà phải cười khẩy.
Mười mấy cp, Nguyễn Khả Hạ toàn là công.
Đúng là khó tin mà.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc