Giả Kết Hôn Xong Tôi Đem Con Chuồn Lẹ - Chương 26

Tác giả: Tuyên Lê


Online 24/7
Vì chương này dài gấp ba lần so với các chương khác nên tui xin phép tách làm đôi nhé.
- ---------------------------
Nguyễn Khả Hạ hỏi, <>
Phó Hàn Xuyên gần như trả lời ngay lập tức, <>
Nguyễn Khả Hạ giật mình, không ngờ Phó Hàn Xuyên lại trả lời nhanh như thế, cứ như chỉ đợi để nhắn tin thôi ấy.
Đáng lẽ ra phải rất bận mới đúng chứ nhỉ? Nguyễn Khả Hạ nhớ là khi anh về nhà rồi vẫn phải giải quyết một núi công việc mà.
Nguyễn Khả Hạ lắc lắc đầu, cậu biết Nguyên Bảo không ở chỗ Phó Hàn Xuyên, vốn chỉ muốn nhắn mấy câu thôi, chứ gọi điện thoại thì...... có biết nói cái gì đâu chứ.
Vì thế, cậu trả lời, <>
Phó Hàn Xuyên không trả lời, mà trực tiếp gọi điện thoại đến luôn.
Nguyễn Khả Hạ ngớ ra, không hiểu sao tự dưng lại thấy căng thẳng.
Cậu tìm một góc không có ai, hít một hơi thật sâu, rồi mới ấn nhận cuộc gọi.
Nguyễn Khả Hạ, "Alo?"
"Sao hôm nay lại được dùng điện thoại thế?"
Giọng của Phó Hàn Xuyên truyền tới qua điện thoại, dường như còn trầm hơn cả lúc nói chuyện trực tiếp.

Nguyễn Khả Hạ không hiểu tại sao tim mình nhảy loạn cả lên.
Có lẽ là vì lâu lắm rồi không liên lạc với người này nên mới thấy có chút lạ lẫm.
Phó Hàn Xuyên hỏi, "Sao không nói gì thế?"
Nguyễn Khả Hạ sực tỉnh, "À tôi vừa mới livestream xong, được phép dùng điện thoại một lát. Nguyên Bảo ở nhà ông nội à?"
Phó Hàn Xuyên: "Ừ. Nó ngoan lắm, vẫn khoẻ. Cậu không cần phải lo."
"Tôi không lo." Tay Nguyễn Khả Hạ lại bắt đầu không ngoan, cậy cậy sờ sờ logo của chương trình trên áo, vắt óc nghĩ xem nên nói chuyện gì với Phó Hàn Xuyên, "Thế còn ông nội thì sao? Dạo này sức khoẻ của ông thế nào?"
Phó Hàn Xuyên, "Ông cũng rất khoẻ."
Nguyễn Khả Hạ lại hỏi: "Dì Lý thì sao? Bà ấy lớn tuổi rồi, một mình chăm sóc cho Phó Thừa Trạch, không biết có quá sức không. Hay là thuê thêm người giúp dì Lý?"
"Được, tôi sẽ cân nhắc."
Lại đến lúc Nguyễn Khả Hạ lấy hết tế bào não ra để nghĩ đề tài nói chuyện.
Phó Hàn Xuyên nói, "Không hỏi thăm tôi sao?"
Giọng nói trầm ấm của đối phương đầy ý cười truyền ra từ điện thoại làm Nguyễn Khả Hạ cảm thấy tai mình cứ ngứa ngứa làm sao ấy.
Cậu thấy kì lạ hết sức. Phó Hàn Xuyên mà cũng nói ra mấy lời kiểu này á?
"Anh, chắc là anh vẫn khoẻ đấy nhờ. Tôi nghe là biết mà."
Phó Hàn Xuyên cười, "Hiểu tôi thế cơ à."


Nguyễn Khả Hạ thảng thốt nghĩ. Phó Hàn Xuyên thay đổi rồi. Chả ai làm gì mà cứ hở ra là cười, rõ ràng trước đây có thích cười bao giờ đâu. Đã thế lại còn biết nói đùa nữa.
Cuộc trò chuyện này khiến Nguyễn Khả Hạ thấy bí bách căng thẳng vô biên. Cậu vội vã nói, "Nhân viên đến thu điện thoại rồi, không nói chuyện với anh nữa, tôi đi tập đây."
Phó Hàn Xuyên nói, "Ừ. Tạm biệt."
Nguyễn Khả Hạ chốt hạ một câu, "Bai bai." rồi kết thúc vội cuộc gọi.
Cậu nói dối Phó Hàn Xuyên nhưng lại không áy náy tẹo nào. Mà lại còn thở phào một hơi. Cậu cảm thấy Phó Hàn Xuyên hôm nay cứ kì kì làm sao á.
Mới gọi điện thoại được năm phút, vẫn còn hơn hai mươi phút nữa mới phải nộp điện thoại, Nguyễn Khả Hạ quyết định gửi mail cho Timber.
Trong lòng cậu lúc nào cũng nhớ đến Timber, lần trước, học trưởng giúp cậu cải biên lại bài hát, giúp cậu đạt được thành tích tốt như vậy mà cậu vẫn chưa kịp nói lời cảm ơn nữa.
<>
Phó Hàn Xuyên vừa cúp điện thoại, thì thấy email Nguyễn Khả Hạ gửi tới.
......
Hừ.
Chưa thu điện thoại à?
Nguyễn Khả Hạ không ngờ Timber trả lời thần tốc y hệt như Phó Hàn Xuyên.
<<Đừng khách sáo. Chúc mừng cậu đạt được kết quả tốt. Tôi đã xem phần biểu diễn của cậu, rất xuất sắc.>>
Nguyễn Khả Hạ liền thấy ngài ngại. Cậu biết mình đã làm lộ rất nhiều thông tin. Nếu như để ý là biết ngay cậu là ai.

Thực ra Nguyễn Khả Hạ không sợ bị lộ. Cậu dùng bài hát mà học trưởng cải biên lại, cậu rất muốn cho học trưởng thấy được mình không làm lãng phí công sức của anh.
Nhưng không ngờ tới, ấy thế mà Timber lại xem chương trình này.
Thế thì sau này, anh ấy biết cậu là ai, nhưng cậu lại chẳng biết anh là ai hết.
Cơ mà thế cũng chẳng sao.
Nguyễn Khả Hạ hỏi, <>
Timber: <>
Nguyễn Khả Hạ vui đến tít cả mắt, được người tài như học trưởng công nhận mà lị.
Timber còn hỏi, <>
Nguyễn Khả Hạ: <>
Nguyễn Khả Hạ và Timber nói chuyện với nhau bằng mail, gửi qua gửi lại bao nhiêu là mail.
Đến tận khi nhân viên đến thu điện thoại, Nguyễn Khả Hạ nói, "Một phút nữa thôi ạ, chỉ một phút nữa thôi ạ."
Cậu gửi một mail cuối cho Timber, <>
Phó Hàn Xuyên nhếch khoé môi.
Nói chuyện với tôi rất vui? Sao lúc này gọi điện thoại lại không nghe ra cậu đang vui nhỉ?
- -----------------------

Có tổng cộng chín người giành được năm trái tim trở lên trong tuần thứ hai. Chín thực tập sinh này dành thời gian luyện tập, hoàn thành quay MV tuyên truyền.
Trên weibo của tổ tiết mục và trang web chính thức của chương trình đã tung ra MV quảng cáo.
Tổ tiết mục mời những nhà tạo mẫu cũng như thợ trang điểm giỏi nhất đến để tút tát cho các thực tập sinh. Chín thiếu niên mặc áo vải lụa đen khoét cổ chữ V, đem lại cảm giác thuần khiết nhưng lại khiến các fan phải gào thét, "Moẹ nó gợi cảm vl, tui chảy máu mũi chết đây."
Đoạn MV này là nguồn tài nguyên cắt ghép cho fan của các nhà.
Vì Nguyễn Khả Hạ là thực tập sinh duy nhất được sáu trái tim nên thời gian lên hình nhiều nhất.
Trong siêu thoại, xuất hiện vô số đại thần photoshop lẫn hoạ sĩ vẽ fanart, từng cái liếc mắt thôi cũng khiến con dân điên cuồng gửi nhau.
Ngụy Lạc Lạc dùng nick chính Đấm Một Cú Là Khóc Một Tràng biên tập lại hình ảnh của Nguyễn Khả Hạ, đăng lên weibo kèm theo dòng cap: "Tui gục ngã rồi."
Bình luận phía dưới bắt đầu kéo nhau nhảy lên.
<>
<>
<>
<>
<>
<>
......

Ngụy Lạc Lạc thấy người hâm mộ Nguyễn Khả Hạ ngày càng nhiều, trong lòng thấy vui thay cho Nguyễn Khả Hạ.
Các fan đều biết xu hướng tính dục của Nguyễn Khả Hạ, không hề ngần ngại để ý mà cổ vũ cho cậu. Chứng tỏ rằng mọi người không chỉ mê đắm vì nhan sắc của cậu mà còn bị thực lực của cậu cưa đổ.
Nguyễn Khả Hạ chưa từng làm họ thất vọng, bất kể là vocal hay vũ đạo đều cực kì vững vàng.
Hơn thế trong ổn định lại có cả tiến bộ, mỗi một lần biểu diễn lại đem đến cho họ một lần kinh ngạc.
Các fan lọt hố Nguyễn Khả Hạ vô cùng tự hào, vì mỗi tuần đều có thể nhìn thấy sự nỗ lực của cậu, càng vui hơn nữa khi có thể nhìn thấy kết quả của sự nỗ lực đó.
Cậu từ chỗ không hề biết rap, đến bây giờ có thể rap diss một số đoạn có độ khó nhất định rồi, khiến fan phải gào lên, <>
Dân chuyên nghe cũng có thể thấy được đoạn này đã được tập luyện cẩn thận rồi.
Thực sự đối với Nguyễn Khả Hạ mà nói, tham gia chương trình này là để luyện tập, để va vấp, để học hỏi. Cậu nghỉ ngơi hết một năm này, chỉ có thể tập trung luyện vocal, sáng tác nhạc thôi, còn những kỹ năng khác đều còn lơ mơ, đặc biệt là vũ đạo.
Sau khi phẫu thuật được mấy tháng rồi cậu cũng không dám vận động mạnh, tất cả các kỹ năng vũ đạo đều chỉ ở trong đầu thôi, điều kiện sức khoẻ bản thân lại không cho phép cậu thực hiện thành động tác thực tế.
Hiện nay, cơ thể cậu đã hoàn toàn hồi phục rồi. Cuối cùng cũng có thể tìm lại cảm giác khi xưa trong quá trình luyện tập. Bây giờ khi đứng trước ống kính, vũ đạo của cậu ngày càng có tiến bộ, càng ngày càng khiến mọi người phải kinh ngạc.
- --------------------------------
Tờ mờ sáng, tổ tiết mục dùng loa phóng thanh kéo các thực tập sinh tỉnh dậy khỏi cơn mê ngủ.
<>
Lê Thiêm đưa tay cố vuốt mấy lọn tóc vểnh ngược vểnh xuôi xuống, "Đệt, phát điên mất thôi."
Các thực tập sinh điên cuồng ném đá, vật lộn rời giường vội vã đánh răng rửa mặt.


Nhóm người Nguyễn Khả Hạ bước vào hội trường diễn số 2, thấy trên sàn trải ra mấy tấm thảm mát xa (*).
(*) Thảm mát xa:
Lê Thiêm sợ hãi, "Lại định bày trò gì đây? Tôi không dẫm lên mấy cái thảm đấy đâu. Đau chết đi được ấy."
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tả Tử Minh cũng nhăn lại thành một đoàn, "Em cũng không muốn đâu."
Đạo diễn tay cầm loa nói lớn, "Buổi sáng ngày hôm nay sẽ tổ chức một hoạt động nhỏ. Các thực tập sinh sẽ thi đấu với tổ nhân viên. Nếu như các bạn thắng, thì buổi chiều được nghỉ, vui chơi tự do."
Tất cả các thực tập sinh đều vỗ tay hoan hô: "Wowww!"
Cường độ tập luyện của họ quá dày đặc, thực sự rất cần thời gian để nghỉ ngơi.
Để được nghỉ thì dăm ba cái thảm mát xa thì đã là gì!
Vòng đầu tiên các thực tập sinh thi đấu kéo co với tổ nhân viên.
Tất cả các thực tập sinh đều dồn toàn lực, biểu cảm của Nguyễn Khả Hạ cũng không thể kiềm chế được.
Lê Thiêm chưa lên sàn, ở một bên vỗ đùi cười sặc sụa, "Nguyễn Khả Hạ dùng mặt để kéo co à hahahahahaha! Diệp Ninh cậu đang làm cái gì thế, kéo mạnh lên chứ! Cậu nhão nhoẹt thế cũng phải gồng lên cho anh em chứ!"
Nguyễn Khả Hạ bày mặt hung dữ, "Ồn chết đi được! Cậu không im không được à?"
Diệp Ninh cao quý quăng một ánh nhìn kèm dao găm sang, Lê Thiêm lập tức ngồi im, gào "Cố lên" cùng với các thực tập sinh khác.
Cuối cùng nhờ sự nỗ lực đến bục mặt mà các thực tập sinh cũng giành được chiến thắng vòng kéo co này.
Họ kích động đến mức nhảy cẫng lên vỗ tay ăn mừng.
Đối thủ đều là VJ, lưng hùm vai gấu vác camera cả ngày cả đêm khiến các thực tập sinh thấy mình sao mà giỏi thế, có thể thắng được họ.
Các anh quay phim mặt không đổi sắc nhìn đám thực tập sinh mặt đỏ tưng bừng, thở hồng hộc ăn mừng liền cười thầm trong bụng.
Thực ra họ biết các thực tập sinh vô cùng vất vả nên mới xuống nước nhường họ.
Vòng thứ hai, thảm mát xa khiến người người nhăn nhó đau đớn chính thức lên sàn.
Hơn nữa, lại còn phải đánh bóng rổ trên thảm mát xa.
Đấu bóng rổ chia thành ba hiệp, hiệp một có Nguyễn Khả Hạ và Diệp Ninh.
Diệp Ninh nói, "Tôi chơi bóng rổ tệ lắm."
Nguyễn Khả Hạ nói, "Không sao, chúng ta thắng chắc rồi. Cậu cứ nhìn cân nặng của bên kia đi, nghĩ thôi là biết dẫm trên thảm thốn thế nào."
PD thổi còi, trận đấu bắt đầu.
Nhân viên tham gia thi đấu không thể kiềm chế được mà lộ ra bộ mặt vừa đau vừa thốn.
Nguyễn Khả Hạ cũng âm thầm gào thét, mợ nó đau quá, đau chết đi được.
Các anh quay phim còn đau hơn, đau sắp khóc đến nơi.
Một đám người vừa chạy vừa gọi nhau, vừa gọi nhau vừa gọi, chật vật chuyền bóng cho nhau.
Nguyễn Khả Hạ đón được bóng, tìm cơ hội ném bóng.
Một nhân viên chạy tới, ý đồ muốn chặn cậu lại.
Trong lúc chạy, nhân viên này đột nhiên loạng choạng, mất trọng tâm, ngã dúi về đằng trước.
Mắt La Dực chợt mở to.
Giây tiếp theo thì anh ta liền thất vọng.
Nhân viên này ngã về phía Diệp Ninh đứng sau Nguyễn Khả Hạ.
Lê Thiêm hô lớn xông đến, nhân viên đó đô con cao to, Diệp Ninh lại gầy gò mảnh mai, nếu như bị tảng thịt kia đè thì chết chắc.
Nguyễn Khả Hạ phản xạ nhanh, ném quả bóng đi, kéo tay Diệp Ninh.
Sau đó vẫn không thể đứng vững được, nhưng Nguyễn Khả Hạ kịp thời kéo Diệp Ninh ra khỏi nhân viên kia, hai người ngã về hướng ngược lại.
Nguyễn Khả Hạ nằm đệm dưới người Diệp Ninh.
Lê Thiêm, Tả Tử Minh và vài nhân viên khác vội vã chạy tới, "Không sao chứ?"
La Dực đứng ở một bên giả vờ giả vịt, "Nguyễn Nguyễn không sao chứ?"
Nguyễn Khả Hạ ngồi dậy, che cánh tay phải, không nói gì.
Mắt La Dực lộ ra một tia đắc ý.
Ai bảo Nguyễn Khả Hạ thích đóng vai anh hùng cơ, nếu như cậu ta không cứu thì người lúc này bị thương không phải cậu ta mà là Diệp Ninh rồi. Đáng đời cậu ta, tự làm tự chịu.
Tả Tử Minh gấp muốn chết, đó là thảm mát xa đó, cả người ngã xuống thì phải đau biết mấy.
Toàn thân Nguyễn Khả Hạ đều đau nhưng cơn đau từ cánh tay phải hoàn toàn lấn át hết.
Vừa nãy kéo Diệp Ninh, hình như bị bong gân rồi.
Phản ứng đầu tiên của Nguyễn Khả Hạ là, tiêu rồi.
Hai ngày nữa biểu diễn rồi, cậu phải đánh ghi ta, như này thì phải làm sao bây giờ?
Diệp Ninh và Tả Tử Minh dìu Nguyễn Khả Hạ sang ngồi ở một bên.
Đạo diễn chạy đến hỏi thăm tình hình của cậu, "Nguyễn Khả Hạ, sao rồi, có chỗ nào bị thương không?"
Nguyễn Khả Hạ nói, "Không sao, chỉ là cánh tay bị va xuống đất nên hơi đau một chút thôi, lát nữa là hết ạ."
Cậu không dám nói thực ra là cực kì đau, sợ Diệp Ninh khó chịu trong lòng.
Diệp Ninh thấy môi Nguyễn Khả Hạ trắng bệch cả rồi, thấy có lỗi vô cùng.
Nếu không phải là vì kéo cậu thì Nguyễn Khả Hạ đã không bị thương rồi.
Nhưng động tác của nhân viên ban nãy cực kì đáng nghi.
Kể cả không đứng vững đi nữa, nếu ngã thì cũng không thể ngã về hướng của bọn họ được.
Nhưng Diệp Ninh im lặng không nói gì.
Cậu không muốn trách móc ai bây giờ, giống như đang trốn tránh đùn đẩy trách nhiệm cho người khác vậy.
Đạo diễn thấy Nguyễn Khả Hạ không có vấn đề gì lớn, quay sang nói với nhân viên kia, "Cậu làm cái trò gì thế hả?"
Nhân viên cúi gằm mặt, tay chân lóng ngóng đứng ở một bên.
Nguyễn Khả Hạ vội nói, "Không sao không sao, anh ấy cũng chỉ là không cẩn thận thôi."
Vì Nguyễn Khả Hạ bị thương nên các hoạt động đằng sau đều huỷ bỏ, tổ tiết mục vẫn cho các thực tập sinh nghỉ buổi chiều.
Diệp Ninh và mấy người khác đưa Nguyễn Khả Hạ đến phòng y tế.
Lúc Nguyễn Khả Hạ đến phòng y tế, chỉ thấy cánh tay hơi đau thôi, không đau nhiều như ban nãy nữa.
Bác sĩ kiểm tra xong bảo rằng Nguyễn Khả Hạ bị bong gân.
Nặng cũng không nặng mà nhẹ cũng lại chẳng nhẹ. Muốn lành hẳn thì cũng phải một hai tuần.
Bác sĩ dặn dò, "Phải chú ý, trong thời gian hồi phục không được dùng sức, không được vận động mạnh, cầm các thứ cũng phải dùng tay trái, hạn chế tối đa dùng tay phải."
Nguyễn Khả Hạ hỏi, "Liệu đánh ghi ta thì có ảnh hưởng không ạ?"
Bác sĩ nghĩ một chút rồi nói, "Tốt nhất là không nên đánh. Tuy rằng gảy ghi ta thì chỉ cần ngón tay những vẫn phải có lực từ cánh tay. Không nên đánh ghi ta trong thời gian này."
Diệp Ninh nhíu mày.
Không thể đánh ghi ta thì phần biểu diễn của Nguyễn Khả Hạ phải làm sao bây giờ?
Nguyễn Khả Hạ cười an ủi Diệp Ninh, "Không sao, để tôi thử xem. Nếu thực sự không được thì không đánh nữa."
Tuy nói ra thì thế nhưng Nguyễn Khả Hạ không muốn từ bỏ một chút nào. Cậu biết bác sĩ nói đúng, Nhưng ngày kìa đã phải biểu diễn rồi, lại là buổi biểu diễn đầu tiên phát sóng trực tiếp, nếu như không đánh ghi ta thì sẽ ảnh hưởng rất lớn đến hiệu quả của phần biểu diễn.
Nếu như cậu đổi ca khúc khác, chỉ hát thôi thì thật sự thời gian hai ngày là quá gấp.
Buổi chiều, Nguyễn Khả Hạ thử đàn, đàn được.
Cậu yên tâm hơn một chút.
Chỉ là... vết thương ảnh hưởng đến độ linh hoạt của ngón tay của cậu.
- --------------------------
Nhân viên gây chuyện kia bị đạo diễn mắng một trận, rồi chuyện này coi như đã giải quyết xong.
Diệp Ninh cố nén lại sự hoài nghi trong lòng.
Vì dù sao họ cũng không tiếp xúc nhiều với các nhân viên hậu cần, Diệp Ninh không hề biết người nọ, cậu cảm thấy người kia cũng không có lý do gì để làm thế với cậu, có khi thật sự là vô ý mà thôi.
Công tác cắt ghép hậu kỳ, phó đạo diễn Trần Chung, cũng là cậu của La Dực đưa ý kiến với đạo diễn, "Tôi thấy hoạt động ngoài lề chúng ta chỉ chiếu phần kéo co thôi, còn phần bóng rổ thì cắt đi."
Đạo diễn thấy cũng có lý, lần trước phát sóng, Nguyễn Khả Hạ đã vượt qua La Dực rồi, trở thành thí sinh hot nhất, nhưng lại bị thương trong lúc ghi tổ chức hoạt động của chương trình, e là sẽ ảnh hưởng đến hảo cảm của fan dành cho chương trình.
Dù sao thì Nguyễn Khả Hạ cũng đã nói là bị thương không nặng lắm mà, có thể biểu diễn như bình thường, thì tốt nhất là không nên để lộ chuyện cho fan của cậu biết.
Gần đây, độ hot của cậu đang tăng mạnh, nếu như để lộ chuyện thì sẽ có một số lượng lớn fan chỉ trích tổ tiết mục không đảm bảo an toàn cho thí sinh, đến lúc đó thì rắc rối to.
Sau nửa ngày nghỉ ngơi, các thực tập sinh bắt đầu tiến hành tổng duyệt với huấn luyện viên lần cuối.
Nửa ngày nghỉ đó Nguyễn Khả Hạ lại chẳng nghỉ ngơi chút nào, cậu cứ luyện tập liên tục, nhưng bong gân ảnh hưởng ít nhiều đến hiệu quả biểu diễn.
Lúc tổng duyệt cũng thế.
Cậu đã cố gắng dùng lực kiểm soát ngón tay, đến mức trán đầy mồ hôi nhịn đau nhưng kết quả vẫn không khả quan.
Hát và đệm đàn không khớp với nhau.
Dường như có cảm giác như là đang phải đuổi theo nhau, làm trì trệ lẫn nhau vậy.
Vũ Trí Khải nhíu mày, "Nguyễn Khả Hạ, có phải là em lơ là luyện tập không? Em như thế này là không được, em chắc hẳn cũng tự nhận thấy được."
Nguyễn Khả Hạ lau mồ hôi trên trán, "Em biết, em cũng không thấy hài lòng."
Tả Tử Minh ở một bên muốn xông lên giải thích với Vũ Trí Khải, nhưng Nguyễn Khả Hạ lại lắc đầu ra hiệu với cậu.
Cậu không muốn lấy bị thương làm cái cớ.
Không tốt là không tốt, không có lý do lý trấu gì hết. Khán giả nhìn thấy là nhìn thấy kết quả cuối cùng.
La Dực và Hà Tân tổng duyệt sau Nguyễn Khả Hạ, xem hết từ đầu đến cuối.
Hà Tân cười, hỏi La Dực, "Anh La, ngày kia liệu anh có chọn cậu ta không? Nếu tuần sau anh chọn cậu ta thì anh thắng chắc."
Buổi biểu diễn tới, các thí sinh sẽ tự chọn đối thủ để battle, hơn nữa, kết quả thắng thua của trận battle phụ thuộc vào bình chọn của khán giả tại trường quay. Fan của các nhà không có quyền bình chọn, kể cả fan Nguyễn Khả Hạ có nhiều đến mấy đi chăng nữa thì cũng chẳng làm ăn được gì.
La Dực nghĩ, đương nhiên anh ta sẽ chọn Nguyễn Khả Hạ rồi.
Cơ hội tốt như này, anh ta đã đợi quá lâu, cuối cùng cũng đạp được Nguyễn Khả Hạ dưới chân mình rồi.
Anh ta chẳng quan tâm đến việc thắng không chính đáng hay không.
Thắng là được.
Dù đã biết kết quả này từ sớm, nhưng Nguyễn Khả Hạ vẫn không kìm nén được buồn bã trong lòng.
Tất cả mọi người đều đang rầm rộ háo hức chăm chút, chuẩn bị cho phần biểu diễn của mình. Chỉ có mình cậu ngồi bệt dưới đất, không biết rốt cuộc phải làm sao.
Bây giờ trước mắt chỉ có duy nhất ba lựa chọn: Đổi bài hát khác, vừa đàn vừa hát, hoặc là giữ nguyên bài hát, cố gắng đàn cho kịp hoặc chỉ hát không đàn nữa.
Nhưng cả ba lựa chọn này đều chẳng phải là cách hay.
Đổi bài hát khác thì thời gian quá gấp gáp, không kịp cải biên lại, hơn nữa bây giờ cậu cũng không nghĩ ra bài hát nào hợp lí, đủ hay để chọn.
Nếu vẫn tiếp tục kiên trì mặc kệ vết thương mà đàn, cậu không dám đảm bảo rằng sẽ không xảy ra bất kì sai sót nào, buổi tổng duyệt chiều nay đã chứng minh rồi.
Nhưng nếu từ bỏ ghi ta thì......
Lần công diễn này đàn ghi ta không chỉ là Nguyễn Khả Hạ thực hiện lời hứa của mình với fan.
Trong các đoạn tấu, Nguyễn Khả Hạ đã bỏ rất nhiều công sức để cải biên lại, để làm nổi bật được bài hát, đoạn nhạc độc tấu ghi ta, bản thân cậu cũng cực kì thích đoạn này.
Nguyễn Khả Hạ có thể thấy trước được rằng những người không thích cậu sẽ bảo rằng cậu là kẻ khoe khoang tài nghệ, nhưng trước giờ cậu chưa từng để ý đến mấy chuyện này. Cậu chỉ muốn mọi người thấy được sở trường mà cậu giỏi nhất mà thôi.
Nếu bài hát này mà không đàn ghi ta, chỉ dùng hợp tấu của ban nhạc bình thường thì cả tiết mục sẽ trở nên vô cùng nhạt nhẽo.
Nguyễn Khả Hạ trước nay vẫn luôn nghiêm túc với sân khấu, cậu không muốn đem đến cho khán giả một sân khấu tẻ nhạt.
Cậu thực sự không biết phải chọn thế nào nữa.
Đây là lần đầu tiên từ khi bước chân vào chương trình này, cậu cảm thấy bất lực.
Lúc này, cậu thực sự rất cần một ai đó giúp đỡ cậu, gợi ý cho cậu. Nhưng lại không thể nói với các bạn cùng phòng, nhất là Diệp Ninh, cậu ấy sẽ lo lắng vô cùng.
Đột nhiên Nguyễn Khả Hạ nhớ tới một người.
Cậu tìm nhân viên quản lý giữ điện thoại của các thí sinh, "Chị ơi, em có thể dùng điện thoại một lát được không ạ?"
Chị quản lý nói, "Được. Lát nữa trả lại...... À mà thôi, trả lại hay không cũng chẳng sao."
Tiết mục đã đi được một nửa chặng đường, loại được phân nửa thí sinh rồi. Nửa giai đoạn còn lại đều là các thí sinh thi đấu cá nhân với nhau, tổ tiết mục không còn quá hà khắc về điện thoại, đồ ăn, luyện tập như lúc ban đầu nữa.
Mỗi người đều theo đuổi một con đường riêng. Ai muốn nổi tiếng thì tự mình phải nỗ lực, nếu như không để ý tới kết quả, không muốn nổi tiếng thì dù người khác có nói thế nào đi chăng nữa cũng không quan trọng nữa.
Hơn nữa, quản lý biết cánh tay Nguyễn Khả Hạ bị thương nên cũng lo lắng cho cậu.
Đứa nhóc này hay cười, nhưng đây là lần đầu tiên thấy cảm xúc của cậu tụt dốc như vậy.
Nguyễn Khả Hạ nói, "Cảm ơn chị, lát nữa em dùng xong rồi em đưa lại cho chị nhé."
Cầm được điện thoại trong tay, Nguyễn Khả Hạ lập tức mở mail ra, gửi email xin ý kiến của Timber.
Nguyễn Khả Hạ hỏi Timber, với tình hình hiện tại của cậu thì nên xốc lại tinh thần, chọn bài hát mới, hay là vẫn tiếp tục theo bài hát này, mặc kệ vết thương sẽ ảnh hưởng ít nhiều đến kết quả biểu diễn.
Cậu siết chặt điện thoại trong tay, đợi phản hồi.
Đối phương liền trả lời cậu tức thì, <>
Nguyễn Khả Hạ ngây người.
Cậu không ngờ tới câu đầu tiên của đối phương lại là hỏi tình hình vết thương của cậu như thế nào.
Thấy trong lòng mình có chút ấm áp.
Nguyễn Khả Hạ trả lời, <>
Timber nói, <>
Nguyễn Khả Hạ ngại ngùng xoa gáy, <>
Cuối cùng Timber cũng nhớ tới chuyện chính, <>
Nguyễn Khả Hạ cân nhắc một lúc, <>
Timber, <>
Vừa nhìn thấy "Kha Lâm Hà", mắt Nguyễn Khả Hạ liền sáng lên.
"Kha Lâm Hà" là bài hát mà Timber viết nhạc và Nguyễn Khả Hạ thì phổ lời. Tên bài hát được đặt theo tên con sông nhỏ bên cạnh học viện Patrick.
(*) Kha Lâm Hà: Sông Colin.
Cũng chính nhờ bài hát này mà Nguyễn Khả Hạ và Timber mới có cơ duyên qua lại thư từ với nhau.
Bài hát này không cần quá nhiều kỹ thuật, nhưng lời bài hát cũng như giai điệu lại khiến người ta phải cảm động, nếu biểu diễn thì thực sự không thể phù hợp hơn được nữa.
Nguyễn Khả Hạ nói, <>
Timber, <>
Nguyễn Khả Hạ nói, <>
Nguyễn Khả Hạ nói chuyện với Timber xong thấy cả người thanh tỉnh nhẹ nhàng hẳn.
Cậu nhận được lời cổ vũ, động viên của học trưởng, mọi hoảng loạn cũng như lo lắng dường như đã bay biến hết cả rồi, chỉ còn lại ý chí kiên định mà thôi.
Cậu còn nhận được rất nhiều gợi ý.
Timber ban nãy có hỏi cậu, có phải là cậu rất mong chờ buổi công diễn lần này không, có phải cảm thấy bao nhiêu nỗ lực chuẩn bị trở thành công cốc, cảm thấy rất tiếc phải không.
Đúng là Nguyễn Khả Hạ rất mong chờ buổi công diễn lần này.
Timber an ủi cậu, <
Nỗ lực luyện tập thời gian này của cậu sẽ không bị bỏ phí đâu, nó vẫn luôn là tài sản của cậu, luôn ở trong cậu. Lần sau, khi cậu có cơ hội biểu diễn một lần nữa thì cậu hoàn toàn sẽ có một cảm giác khác.>>
Nguyễn Khả Hạ lặp đi lặp lại lời mà Timber nói.
Cậu cảm thấy dường như học trưởng nhìn thấu con người cậu rồi.
Thực ra thời gian gấp gáp là cái cớ mà thôi, chỉ là cậu rất thích bài hát ấy, cảm thấy mình đã dày công chuẩn bị, không nỡ từ bỏ.
Cậu vẫn cứ là quá bộp chộp xốc nổi mà.
Timber nói đúng, sau này cậu sẽ có cơ hội đứng trên những sân khấu lớn hơn nữa, lần này vì vấn đề sức khoẻ nên không thể biểu diễn, nhưng cậu vẫn còn lần sau, vẫn còn cơ hội biểu diễn bài hát này.
Nguyễn Khả Hạ cực kì yên tâm, cậu tin rằng học trưởng ngoài đời thật nhất định là một người cực kì ấm áp và dịu dàng.
Thậm chí cậu còn nghĩ, liệu rằng lúc học trưởng gõ ra những dòng này, có phải đôi mắt anh ấy tràn ngập ý cười ấm áp không?
Hơn nữa, sao người này lần này gửi email cũng chỉ mất có một giây đã trả lời luôn rồi, cứ như là online 24/7 vậy.
- ---------------------------------------------------
Nguyễn Khả Hạ nói chuyện với Timber xong, liền đi tìm PD nói về chuyện đổi bài hát và tổng duyệt lại một lần nữa.
"Kha Lâm Hà" là bài hát mà tự cậu viết lời, vì thế với cậu mà nói thì cực kì quen thuộc. Nhưng lại chưa từng trình diễn công khai, chỉ còn duy nhất một ngày để tập luyện nên vẫn rất lo lắng.
Đến cả thời gian ăn cơm cậu cũng cắt giảm đi, dành thời gian để luyện tập. Đêm trước buổi công diễn, cậu cũng luyện tập đến tận tờ mờ sáng mới quay về đi ngủ.
Thời gian công diễn là buổi tối, buổi sáng vẫn còn thời gian luyện tập. Nguyễn Khả Hạ thấy Diệp Ninh ỉu xìu, biết là cậu ấy vẫn đang lo lắng cho mình.
Cậu nói với Diệp Ninh, "Tôi nói nhỏ với cậu nè, tôi đổi bài mới rồi. Bài này còn hay hơn bài cũ cơ."
Diệp Ninh nghi ngờ ra mặt.
Nguyễn Khả Hạ nói, "Thật đó, cậu không tin à? Đợi đến tối kiểu gì cậu cũng bất ngờ cho mà xem."
Diệp Ninh cười.
Nhà cậu thuộc dạng khá giả, cậu cũng đẹp trai nữa, trước giờ vẫn luôn lạnh lùng khó gần, không thích đi kết bạn với ai.
Nhưng cậu cảm thấy Nguyễn Khả Hạ thật sự là một người bạn tốt, không hề giận dỗi chuyện cậu làm cậu ấy bị thương thậm chí lại còn quay ra an ủi ngược lại cậu.
Nhưng nếu như ngay từ đầu, Nguyễn Khả Hạ là kẻ thích đi oán trách đùn đẩy trách nhiệm thì đã chẳng đưa tay ra làm quen với cậu rồi.
Diệp Ninh nghĩ, fan của Nguyễn Khả Hạ đúng là có mắt nhìn idol.
Nguyễn Khả Hạ nháy mắt ra hiệu cho Lê Thiêm chọc Diệp Ninh, di dời chú ý của cậu, không để cậu cứ để ý rồi buồn mãi về chuyện này được.
Lê Thiêm ra dấu tay OK.
Lúc này, bọn họ đang cùng nhau đi đến trường quay số 1 để tập duyệt lần cuối, Lê Thiêm nói với Diệp Ninh, "Ầy, Đại Mỹ Linh à, đây là tầng 1 đó, sao cậu lại đến tầng 1 thế? Không có hợp lý đâu nha."
Diệp Ninh quay ngoắt đầu, từng bước áp sát Lê Thiêm, mắt đằng đằng sát khí.
Nguyễn Khả Hạ và Tả Tử Minh mắt chữ A mồm chữ O.
Cách rời sự chú ý này...... không phải là không được, cơ mà..... kết cục có hơi thảm khốc.
***
Buổi công diễn chính thức lên sóng trực tiếp vào lúc 6 giờ tối. 5 giờ chiều, các quan khách đã lục tục tiến vào rồi.
Đài Lệ Chi rất chịu chi, quy mô trường quay vô cùng lớn, có thể chứa đến 1000 người.
Để đảm bảo tính công bằng, fan của các nhà không được tham gia vào bầu chọn, 800 khán giả còn lại phải trải qua tầng tầng lớp lớp bài phỏng vấn qua điện thoại mới được đến tham dự.
Các thực tập sinh đã thay xong trang phục biểu diễn, đang ở phía sau sân khấu trang điểm.
Sau cánh gà, Tả Tử Minh cứ tự lẩm nhẩm một mình "đừng lo, đừng lo", Nguyễn Khả Hạ nhìn thấy mà buồn cười, muốn vỗ vỗ vào tay cậu mà an ủi, vừa chạm vào thì giật mình, "Sao tay em lại lạnh thế này?"
Tả Tử Minh nói, "Tại em sợ."
Tuy rằng hai tuần trước thì tuần nào cũng lên sân khấu rồi nhưng đều là ghi hình trước, hôm nay là truyền hình trực tiếp đó! Đã thế lại còn đông khán giả tới xem đến vậy, Tả Tử Minh sợ đến tay chân lạnh cả đi.
Nguyễn Khả Hạ kéo tay của Tả Tử Minh mà lắc lắc, "Thả lỏng ra nào Tiểu Minh."
Hai người họ không biết chú quay phim đang đứng ở một góc quay lén.
Hình ảnh hai người như học sinh tiểu học cầm tay cầm chân dung dăng dung dẻ được phát trực tiếp ra màn hình lớn ngoài kia.
Khiến cho khán giả bên ngoài kinh ngạc một phen.
Trần Tú vội vã lấy điện thoại ra quay lại, "Ôi mẹ ơi! CP của tôi thả thính kìa!!!"
Sau hậu trường, Tả Tử Minh vội nói, "Anh cẩn thận cánh tay, đừng lắc nữa."
Chú quay phim không ghi âm nên khán giả bên ngoài không nghe thấy họ nói gì, chỉ thấy Tả Tử Minh thả tay ra, nhẹ nhàng xoa cánh tay cho Nguyễn Khả Hạ.
Trần Tú kích động đến mặt đỏ bừng, dậm chân không ngừng, "Hai người họ ngọt quá má ơi! AAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!"
Ngụy Lạc Lạc ngồi bên cạnh vỗ vai cô, "Bình tõm! Vẫn còn chưa bắt đầu mà đã ngất thì chị không lôi em ra đâu nhá!"
6h30, đèn trên khán đài tắt, tất cả ánh sáng đều đổ dồn vào sân khấu trung tâm.
Tất cả các chương trình của đài Lệ Chi đều nổi tiếng không phải vì may mắn mà là vì chịu chi.
Từ sân khấu, hình ảnh, âm thanh, ánh sáng cho đến trang phục của các thí sinh đều xếp vào hàng cực phẩm.
Kể cả MC cũng không thể chê vào đâu được.
Nữ minh tinh hạng A - Úc Quý Manh diện một bộ váy cầu kỳ kiêu sa, sải bước trên sân khấu.
Toàn bộ khán đài đều rộ lên tiếng hò reo.
Úc Quý Manh hôm nay vẫn đảm nhiệm vai trò cố vấn kiêm MC. Sau màn mở đầu đầy hài hước nhưng không kém phần tinh tế, cô bắt đầu nêu lên cũng như nhấn mạnh quy tắc bình chọn của ngày hôm nay.
Vòng đầu tiên, những thí sinh được MC bốc trúng tên được tự do chọn đối thủ, hai người trực tiếp battle với nhau, thắng thua phụ thuộc và số phiếu bình chọn của khán giả ngay tại trường quay.
Người chiến thắng được đi thẳng vào vòng sau, người thua cuộc phải ra hàng chờ, có thể bước tiếp hay không thì phải phụ thuộc vào bình chọn của fan trong một tuần kể từ ngày hôm nay.
Sau hậu trường.
Lê Thiêm nói với Diệp Ninh, "Nếu như tôi được chọn, thì tôi sẽ chọn cậu."
Diệp Ninh mặt đầy hỏi chấm, "Cậu thấy cậu có thể thắng được tôi à?"
Lê Thiêm nhếch môi cười, "Không thắng được. Nhưng nếu có thua thì tôi chỉ muốn thua dưới tay cậu thôi."
Diệp Ninh quay mặt đi không nhìn cậu ta, "Thần kinh."
Nguyễn Khả Hạ và Tả Tử Minh đứng đằng sau hai người họ, trao cho nhau ánh mắt đầy ý vị sâu xa.
Sau đó, các thực tập sinh yên lặng xếp thành hai hàng, ngồi đằng sau bốn vị huấn luyện viên.
Nguyễn Khả Hạ trong tiếng hò reo, thấy một cái banner đỏ rực ghi tên mình trên đó, vẫy tay với họ.
Nguỵ Lạc Lạc và Trần Tú: AAAAAAAAAAA CON TRAI VẪY TAY VỚI TUI KÌAAAAAAAAAAAAAAAAA
Buổi công diễn chính thức bắt đầu.
Thực tế không như Lê Thiêm mong đợi, cậu bị một rapper khác chọn để đấu.
Nhưng mà thí sinh đó đã đi nước đi sai lầm đó là, thách đấu rap thì đời nào Lê Thiêm thua cho được?
Dù là lời hay là tiết tấu, Lê Thiêm đều vững vàng, toàn bộ khán đài bùng nổ, tất cả đều nhún nhảy theo nhịp điệu của cậu.
Tất cả các thực tập sinh khác đều nghe mà nhiệt huyết sôi trào, phấn khích bừng bừng.
Nguyễn Khả Hạ và Tả Tử Minh không ngừng hò reo, còn Diệp Ninh cũng không nhịn được mà cười.
Lê Thiêm đi thẳng vào vòng trong.
Tiếp sau đó là màn battle của hai thí sinh nữa.
Tả Tử Minh âm thầm cầu nguyện trong lòng, làm ơn kế tiếp bốc trúng mình đi.
Lần thi đấu này thực sự giống như đọ độ may mắn vậy, người nào chọn trước thì người đó có lợi thế, thường thì mọi người sẽ chọn đối thủ có năng lực kém hơn mình.
Nếu như cậu được chọn, thì cậu sẽ chọn Nguyễn Khả Hạ, vì dù cho phần chuẩn bị của Nguyễn Khả Hạ có phần gấp gáp và hạn chế về thời gian đi chăng nữa thì Nguyễn Khả Hạ vẫn có thể thắng được mình.
Tả Tử Minh nghĩ, dù sao mình cũng đâu có thể đi tới vòng cuối cùng được, cậu không muốn làm đối thủ của La Dực và Hà Tân, nhìn thấy bọn họ thôi đã thấy phiền rồi.
Giống như Lê Thiêm nói, nếu như cậu thua, thì cậu chỉ muốn thua dưới tay bạn của mình mà thôi.
Nhưng người tiếp theo nhận được quyền lựa chọn, lại là La Dực.
Trên sân khấu, Úc Quý Manh hỏi, "Đối thủ em lựa chọn cho mình là?"
Diệp Ninh lo lắng tới mức tay nắm lại thành quyền.
La Dực nhìn về phía các thực tập sinh, "Em chọn...... Nguyễn Khả Hạ."
Nguyễn Khả Hạ nở nụ cười thay cho lời đồng ý.
Cậu không thấy bất ngờ chút nào, đều trong dự đoán cả.
Hơn nữa, La Dực có quyền lựa chọn bất kì ai làm đối thủ.
Nhưng các thực tập sinh mà gần gũi với Nguyễn Khả Hạ, đặc biệt là Diệp Ninh thì lại lo lắng thay cho cậu.
Nếu như dựa vào trình độ phát huy khả năng bình thường, chắc chắn La Dực không có cửa giành chiến thắng, nhưng bây giờ Nguyễn Khả Hạ đang trong tình huống bị chấn thương, phải thay đổi bài hát, kết quả thì có khi là theo hướng ngược lại.
Vì cả nhảy và hát của La Dực đều rất mạnh.
Ngay cả các huấn luyện viên sau buổi tổng duyệt cũng nhận định lần này Nguyễn Khả Hạ chắc chắn sẽ bị tụt hậu.
Úc Quý Manh hiếu kì hỏi, "Ồ? Theo như tôi được biết, bài hát của hai em thuộc hai thể loại hoàn toàn khác nhau, một đằng là bài hát sôi động, mạnh mẽ và một đằng là bài hát tình cảm nhẹ nhàng với tiết tấu khá chậm."
La Dực cười nói, "Vì Nguyễn Nguyễn là một đối thủ thực sự rất mạnh, lấy cứng chọi với cứng, em muốn thể hiện tinh thần cạnh tranh của mình cũng như ý chí quyết tâm của bản thân, vì thế em chọn cậu ấy."
Úc Quý Manh nói, "Được. Vậy tiếp sau đây, sân khấu thuộc về hai em. Chúng ta hãy cùng đón chờ phần biểu diễn của hai em."
La Dực biểu diễn trước.
Nguyễn Khả Hạ nhìn Tả Tử Minh mang bộ mặt thâm thù đại hận, vội vỗ vai cậu, để cậu kiềm chế cảm xúc lại.
Đứa nhỏ ngốc nghếch này, ống kính còn đang quay về bên này đấy.
La Dực rất thông minh, lần nào chọn bài cũng chọn theo kỹ thuật, bài hát "Angel" lần này cũng là một nước đi tốt, có thể khuấy động không khí một cách dễ dàng.
Vũ đạo bài này cũng được anh ta tập dượt một cách cẩn thận, bầu không khí trong trường quay nhanh chóng được hâm nóng lên.
Bài hát của Nguyễn Khả Hạ và của anh ta hoàn toàn đối lập nhau.
Nhưng cậu rất tự tin vào bản thân mình, cũng rất tin vào Timber.
Đến lúc Nguyễn Khả Hạ lên sân khấu, một thân ảnh dong dỏng cao đi đến cái ghế trên sân khấu gần ngay hàng ghế khán giả đầu tiên, ngồi xuống.
***
Toàn bộ đèn đều tắt.
Chỉ có duy nhất một ánh đèn chiếu rọi vào thiếu niên trên sân khấu.
Nguyễn Khả Hạ mặc một chiếc áo trắng đơn giản và một cái quần đen dài, khiến cho cậu càng thêm cao, càng thêm thanh mảnh. Ngón tay trắng muốt, thon dài nhẹ nhàng nắm lấy micro, tay còn lại nắm lấy phần giá đỡ micro.
Trên màn hình lớn đằng sau là góc quay gần của Nguyễn Khả Hạ.
Cậu không trang điểm đậm, chỉ dặm một lớp phấn mỏng đơn giản, khiến cho làn da cậu qua máy quay trắng đến mức như thể trong suốt vậy.
Thiếu niên khẽ nhắm mắt lại, hàng lông mi dài dày tựa như cái quạt nhỏ khẽ rung động.
(*) Quạt giấy quạt vải cầm tay chứ không phải quạt điện 3 cánh quay vù vù đâu nha.
Trần Tú kích động đến há mồm, mẹ ơi, thiên thần từ đâu rơi xuống, vừa thanh thuần lại vừa quyến rũ.
Trước khi Nguyễn Khả Hạ bắt đầu hát, La Dực vô cùng bình tĩnh.
Người khác không biết Nguyễn Khả Hạ đổi sang bài hát nào, anh ta biết.
Cậu của anh ta đã cho anh ta nghe bản nhạc nền rồi.
Bài hát ấy chưa từng nghe qua bao giờ, kể cả có là bài hát gốc đi chăng nữa thì nhịp điệu nhẹ nhàng, dù hát ra hoa ra lá đi chăng nữa thì cũng chỉ là một bài hát nhạt nhẽo vô vị mà thôi.
Đã thế Nguyễn Khả Hạ chỉ chuẩn bị duy nhất một ngày, tiết mục mà anh ta kỳ công chuẩn bị đứng ở trước thì làm gì có chuyện tuần này anh ta lại bị Nguyễn Khả Hạ đạp dưới chân?
Anh ta đã đợi khoảnh khắc này lâu lắm rồi.
Hôm nay chính là lúc giành lại ngôi thứ nhất về tay.
***
Phần nhạc dạo đầu chậm rãi cất lên.
Ánh mắt của Nguyễn Khả Hạ hướng về phía dưới sân khấu, mở miệng hát câu đầu tiên.
Toàn bộ trường quay lặng ngắt như tờ.
Khu bình luận trên mạng mở trong chương trình trực tiếp.
<Đứng nhất là đứng nhất, chệch thế méo nào được>



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc