Gặp Phải Anh Chàng Cực Phẩm - Chương Cuối

Tác giả: Tôi Là Tố Tố

Đi ở nhờ được ba ngày Tô Tố cuối cùng cũng chấn động phát hiện giá trị của bản thân đã tăng lên một cấp bậc mới.
“Tô tiểu thư, chào ngài.”
“Chào ngài, Tô tiểu thư.”
… Xin chú ý, xưng hô mà các vị cốt cán trong công ty dùng là “ngài” đó. Đồng chí Tô Tố rốt cuộc bị chấn động, ngơ ngác không hiểu gì.
“Chính là cô ấy, người ngày hôm qua đã tỏ tình với tổng giám đốc trước mặt mọi người.”
… Tô Tố quay đầu lại, đám phụ nữ đang tám chuyện liền cúi đầu.
“Sếp à, tôi muốn xin quay về chi nhánh.” Phải đối mặt với ánh mắt phẫn hận của quần chúng phụ nữ trong tổng công ty, họ Tô nào đó hoàn toàn sụp đổ.
… Boss ngẩng đầu nhíu mày, hỏi một đằng trả lời một nẻo “Gọi Phú Hắc.”
“Phú Hắc, tôi muốn quay về chi nhánh.” Răng nanh cắn xé găng tay, họ Tô phẫn nộ nghiến răng nghiến lợi nói “Nếu không…”
“Nếu không làm sao?” Ai đó ngẩng đầu, nhìn một cách khinh bỉ.
“Tôi sẽ từ chức.” Tô Tố điên rồi, thật không biết xấu hổ, mẹ nó, Boss ngài không biết xấu hổ chi hết, thật không ngờ anh lại dùng tôi làm vật tung hỏa mù để che đậy sự thực đằng sau.
… Phú Hắc im lặng suy nghĩ, sau đó ngẩng đầu “Ừm, tôi đồng ý.”
Thô lỗ, quá mức thô lỗ, đồng chí Tô Tố khóc ròng, hai tay che miệng quay người đấm đá bức tường, đánh anh, đánh anh, phải đánh anh.
Không thể thế được, tuyệt đối không thể, họ Tô gào thét. Sếp à, sao anh có thể chỉ sỉ nhục tinh thần tôi mà không sỉ nhục luôn cả thể xác tôi đi, anh thật không có chút tình người.
Tô Tố ra sức nhìn chằm chằm Phú Hắc, cái nhìn như thiêu như đốt, nóng hừng hực, … hửm??? Nhìn chằm chằm hồi lâu bỗng phát hiện thì ra Phú Hắc lại đẹp trai đến vậy, sau đó liền chuyển thành cái nhìn vô cùng đắm đuối. Nước miếng chảy tí tách, họ Tô nào đó cười ngu. Nhất thời cảm thấy xấu hổ khiến cô quên luôn cả sự thực đằng sau.
Phú Hắc ngẩng đầu, kinh sợ khi thấy đồng chí Tô Tố cười ngu, hết sức chấn động “Không cho phép cười như vậy.” Đồng chí nhắm mắt siết chặt tay, thật đáng sợ, quá mức đáng sợ, trong đầu tự động tái hiện hình ảnh họ Tô nào đó mỗi đêm đều nghiến răng nở nụ cười thâm hiểm. Anh lại bị chấn động một lần nữa, cả người run rẩy, “Sau này không cho phép em cười như vậy, nhất là thể loại cười ra tiếng”, quá mức đáng sợ mà.
Gào thét rồi la hét, họ Tô nổi điên. Thật vô nhân đạo, lần này không những sỉ nhục ý chí tinh thần mạnh mẽ của mình mà còn hạn chế tự do thân thể vĩ đại của mình. Ai đó nước mắt giàn giụa, cái công ty này, thất nghiệp, mất tiền, ấy vậy mà không thất thân, không làm nữa, quyết không làm nữa. Cô nghiến răng nghiến lợi, thầm hạ quyết định vĩ đại nhất trong cuộc đời mình, tang tang tang, tự động từ chức về nhà lập nghiệp.
Tô Tố tức giận tiến lên phía trước nhấc lọ mực trên bàn lên, duỗi thẳng tay ra, lọ mực cứ thế mà trút xuống, rốt cuộc cũng gào thét thành tiếng: “Không làm nữa, không làm nữa, bà đây về quê lập nghiệp!!!”
… Phú Hắc im lặng không nói tiếng nào, nhìn thẳng Tô Tố.
Aaaaaaaaaa…, người hét lên lại là một người khác. Cầm tài liệu trong tay, Anna, nhân vật cốt cán của bộ phận công trình cảm thấy vô cùng kinh sợ.
Cả khuôn mặt Boss Phú Hắc dính đầy mực, thái độ ung dung, gật đầu với đồng chí Anna ra hiệu “Có tài liệu gì đưa tôi phê duyệt.” Rồi anh kéo ống tay áo Tô Tố qua lau đống mực trên mặt.
… Cái áo 250 tệ của tôi, 250 tệ đó. Họ Tô khóc ròng, hai tay che miệng lao nhanh ra ngoài, mẹ nó, không thể ở lại đây thêm được nữa, ra ngoài, lập tức ra ngoài.
*****
Di động bị tịch thu giờ không cần đòi lại nữa, đống hành lý thì tặng luôn cho Boss Phú Hắc, đồng chí Tô Tố nước mắt giàn giụa, bắt đầu gia nhập vào hàng ngũ giai cấp vô sản.
Dòng chữ vàng cứ lượn lờ trong đầu cô, trên — người — không — có — một — đồng — nào.
Tinh thần chính là dùng để sụp đổ, còn nhân cách thì dùng để phân liệt, họ Tô cuối cùng cũng hiểu sự vĩ đại của câu nói này, hai chân cọ vào nhau nghĩ, một đồng tiền cũng có thể *** anh hùng hảo hán.
“Không có tiền thì không thể vào.” Bà lão lòng đầy căm phẫn, cái này không phải nhận khoán nha, một bãi nước tiểu, một đống phân đều nằm trong kế hoạch cả. Ừm ừm ừm, bà gật đầu, mình phải bảo vệ tài sản quốc gia.
Họ Tô sụp đổ, gỡ khuyên tai xuống “Cái này tốt xấu gì cũng là bạc 925 đó, đổi cho cháu đi vệ sinh đi bà.”
(Đồ trang sức bạc 925 là loại trang sức trong đó hàm lượng bạc chiếm 92.5%; 7,5% còn lại là hợp kim. Bạc 925 là loại bạc tiêu chuẩn của quốc tế dùng để chế tạo trang sức.)
Chân trái cọ chân phải, nhịn nhịn nhịn nào…
“Tôi là đảng viên đấy.” Bà lão gào thét, cực kì phẫn nộ nhảy dựng lên “Cất ngay cái này đi cho tôi.”
… Tô Tố cúi đầu khóc, liều mạng nhịn, kiên trì, phải kiên trì, thắng lợi ở ngay trước mắt rồi.
“Mời phu nhân Tô Tố sau khi nghe tiếng loa lập tức đến phòng tư vấn, anh Phú Hắc đang nóng lòng sốt ruột vì việc cô bỏ đi.”
… Phu nhân? Phu nhân! Họ Tô nào đó siết chặt tay khóc ròng, sao mà không cẩn thận liền biến thành phu nhân rồi?
Tiếng loa vẫn tiếp tục vang lên “Phu nhân Tô Tố, mời cô nhanh chóng đến phòng tư vấn. Anh Phú Hắc nói sẽ bàn bạc lại mọi chuyện.”
… Nhịn, nhịn nào đồng chí phu nhân Tô. Cô siết chặt tay, hai chân xoắn vào nhau lắc lư di chuyển đến phòng tư vấn. Trước tiên phải giải quyết vấn đề dân sinh đã, cái khác nói sau.
Phú Hắc tư thế tao nhã cầm trong tay bó hoa hồng ngồi trong phòng tư vấn.
Siết chặt tay, Tô Tố tức giận, không ngờ anh ta lại còn có cơ hội mà đi thay quần áo, mua hoa hồng cơ đấy. Không thể thế được, người ta đau khổ vì một đồng tiền còn anh ta thì lại xa hoa lãng phí đi mua hoa hồng.
“Tố…”
“Anh có hai hào không” họ Tô gấp gáp hỏi, “có không, có hay không?”
Lâu sau vẫn không thấy câu trả lời, Tô Tố sụp đổ, kéo Phú Hắc dậy chạy nhanh như bay.
“Đưa cho bà ấy hai hào đi” họ Tô nổi điên.
Sau đó Boss Phú Hắc vô cùng tao nhã rút tờ một trăm tệ từ trong túi áo.

Bà lão nổi cơn thịnh nộ chỉ vào Tô Tố mắng như tát nước: “Lại là cô, tôi nhận ra cô, chính là người ban nãy dùng khuyên tai chế giễu tôi. Bây giờ cô lại kéo một tên mặt trắng đến để cười nhạo tôi, không có tiền lẻ không thối lại được, không cho phép vào nhà vệ sinh.”
!!! Họ Tô nào đó khóc ròng, đồng chí Phú Hắc thì nổi quạu, tên mặt trắng ư!!!
“Tiền lẻ, Phú Hắc, tiền lẻ.” Tô Tố gào thét, sắp xảy ra án mạng rồi.
Boss Phú Hắc hết sức cảm thông, nhìn cô với ánh mắt thương hại rồi sờ sờ đầu cô, “Tố, nếu không thì để tôi che cho, em nhìn cái góc kia kìa…”
Họ Tô nước mắt giàn giụa, cuối cùng cũng hoàn toàn sụp đổ, hét lên “Phú Hắc, tôi sẽ không tha thứ cho anh đâu, cả đời này đều không tha thứ cho anh.”
… Xoay tròn một cái, chiếc váy bohemieng liền xòe ra thành hình dạng hoa loa kèn, Tô Tố ngồi xổm xuống rồi ung dung đứng dậy để lại một vũng nước.
Khóe miệng Phúc Hắc co giật, không còn gì để nói.
Họ Tô tiếp tục nghiến răng nghiến lợi, oán hận ai đó “Không thể tha thứ, tuyệt đối không thể tha thứ…” rồi che mặt điên cuồng chạy, vừa xấu hổ vừa giận dữ.
… Phú Hắc thở dài, Tố à, em thật đáng yêu đó, thật sự là rất đáng yêu. = =||| (Dây thần kinh của boss thật khác người, chắp tay bái lạy ngài…)
*****
Xuân về hoa nở, họ Tô nào đó tiếp tục buồn bực, đây đã là ngày thứ một trăm rồi.
Ngày hôm đó Boss Phú Hắc đưa đồng chí Tô Tố đi khảo sát tình hình, thuận tiện nhằm bồi đắp càm tình giữa hai người.
Bên bờ hồ Nguyệt Nha, “Tố, gả cho anh nhé?” Phú Hắc quỳ một gối xuống, dáng vẻ vô cùng tao nhã lịch thiệp.
Tô Tố siết chặt tay, nghiến răng nghiến lợi, tức giận “Không thể tha thứ, không thể tha thứ được.”
… Boss tức giận đến mức nổi gân xanh, đứng dậy nói “Vậy được, ngày mai anh sẽ đăng báo xin lỗi em, vì chuyện ở ga tàu…”
… Họ Tô nổi điên, thật không ngờ anh ta dám phơi bày chuyện riêng tư của mình, nhà tư bản đúng là tên gian ác mà!!!
Cô tiếp tục im lặng, “Trừ phi anh ôm tôi xoay tròn ba mươi vòng thì tôi sẽ đồng ý.” Đồng chí Tô Tố nhượng bộ.
Phú Hắc mỉm cười ôm lấy eo Tô Tố bắt đầu xoay tròn.
Vòng thứ mười, bộp một tiếng, một chiếc giày da bay vào trong hồ. Tô Tố khóc ròng, 360 tệ ơi là 360 tệ, một chiếc giày 180 tệ đó.
Vòng thứ hai mươi, Phú Hắc nghiến răng nghiến lợi: “Tô Tố, gần đây em nặng thêm bao nhiêu cân vậy? Nói thực đi.”
Họ Tô im lặng, thật ra nặng hơn trước rất nhiều rất nhiều.
Còn chưa hết ba mươi vòng Boss đã sụp đổ, miệng mỉm cười, hết sức đẹp trai “Tố à, xin lỗi em.”
Hả? Vì sao lại xin lỗi??? Họ Tô nào đó thấy khó hiểu.
Vèo một cái, Tô Tố bay khỏi mặt đất, trong không trung vẫn không ngừng vang lên tiếng gào thét “Không thể tha thứ, không thể tha thứ được…”
Chạm đất một cách hoành tráng, mặt thì úp xuống đất, họ Tô nước mắt giàn giụa “Tôi tuyệt đối sẽ không tha thứ cho anh.”
Vậy nên, quá trình theo đuổi tình yêu của đồng chí Phú Hắc cứ thế kéo dài vô hạn vô hạn…
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc