Gái Đến Ở Cùng Nhà - Chương 08

Tác giả: Hoang Thien Anh


Những ngày học cuối cùng của năm con Rắn, không, phải nói là những ngày ăn chơi mới đúng, đến trường có học gì đâu, cuối cùng cũng qua. Vẫn như mọi năm, trước khi nghỉ tết, lớp trưởng thông báo kế hoạch ăn chơi của lớp trong tết. Năm nào cũng vậy, lúc thông báo xong đứa nào cũng hào hứng lắm, xong đến lúc đi chơi thì lại thiếu đứa này đứa kia. Hy vọng năm nay chúng nó đi đủ hết, dù sao cũng là năm cuối rồi, đi đủ về sau còn có kỷ niệm để nhớ về nhau.
-Hội bàn tròn tập cmn hợp. - Thằng Giang rống lên.
Lập tức em cùng mấy thằng nữa tới chỗ nó ngay. Bọn em đều là fan của YNCHĐEG nên tự gọi hội của mình như vậy.
-Nghỉ tết rồi, kế hoạch ăn chơi thế nào đây? - Thằng Giang hỏi.
-Game, game và game. - Thằng T đáp ngay.
-Game cái đầu mày, chơi nhiều không chán hả? - Thằng Giang cốc đầu nó.
-Mày với thằng Minh còn có gấu, bọn tao không có thì chẳng game thì làm gì. - Thằng TA nhăn nhó.
-Thôi thông cảm với bọn FA đi Giang. Chúng mày cứ onl garena đi, có kèo DotA thì tao gọi. - Em nói.
-DotA cl, giờ này còn DotA, LoL đi cháu, thế kỉ 21 cmnr. - Chúng nó đồng thanh nói.
Bị chúng nó dồn ép, em buộc phải dẹp tình yêu DotA sâu nặng sang một bên và đi theo số đông. Em chơi song song cả 2 game nhưng chơi DotA nhiều hơn. Không có ý gì với mấy thím chơi LoL đâu nhưng những thằng chơi LoL mà em biết phần nhiều rất lấc cấc, trẻ trâu và học ngu, vì vậy em hơi có chút kì thị với game thủ LoL.
Chia tay bọn bạn, em cùng Trân bon bon trên chiếc Asama huyền thoại.
-Giờ về luôn hả? - Em hỏi Trân.
-Hôm nay tan sớm một tiết, đi đâu chơi đi anh. - Trân đề nghị.
-Lạnh bỏ xừ, đi đâu. Về nhà nằm đắp chăn ôm nhau là sướng nhất. - Em đáp.
-Hay ra bờ sông ngồi hóng gió đi anh. - Trân phớt lờ lời nói của em.

-Lạnh thế này mà ra bờ sông ngồi, muốn ăn thử FrostBite của Rylai hả. - Em nói.
-Thế bây giờ có đi không! - Trân cầm lấy tay em, ghé hàm răng cá mập vào chực cắn.
-Mới học được Cẩu Quyền ở đâu thế, định áp dụng lên cao thủ võ lâm này hả, đâu có dễ. - Em giả giọng trong phim Trung Quốc.
Trân khẽ cứa răng hàm lên tay em. làm em vội rụt tay lại.
-Thôi được rồi, đi thì đi. - Em hậm hực.
-Hihi. - Trân khúc khích cười.
Dừng xe ở bờ sông, Trân nhảy tót xuống lon ton ra mép nước. Em bước tới rồi ngồi xuống bên cạnh Trân.
-Cẩn thận kẻo hà bá bắt xuống sông đấy. - Em dọa.
-Làm như Trân là trẻ con không bằng. - Em nó bĩu môi.
Hai tay bó lấy gối, ngửa mặt lên trời đón lấy những cơn gió mùa lạnh buốt vuốt nhẹ lên má. Bình thường đã lạnh, ra bờ sông càng lạnh hơn.
-Em không lạnh hả? - Em hỏi Trân.
-Ngày bé em sống ở Hàn Quốc, chịu lạnh quen rồi. - Trân đáp.
Kéo lấy tay Trân cho em nó ngã vào lòng mình, em vòng tay ôm chặt trước bụng em.
-Bỏ ra, bỏ ra. - Trân dãy dụa.
-Hề hề, ôm tí cho ấm. - Em cười đê tiện.


-Anh là cái đồ dê xồm. - Trân nói.
-Không biết đứa nào dê hơn đâu, có người còn định cởi quần người khác kia mà. - Em đá đểu.
Trân im luôn, quay mặt đi vì ngượng. Thấy vậy em đành dỗ:
-Hì hì, anh đùa thôi mà.
-Em hỏi anh cái này, anh phải trả lời thật nhé. - Trân vẫn quay mặt đi rụt rè nói.
-Ừ em hỏi đi.
-Có phải em không đủ hấp dẫn để anh làm chuyện đó không? - Trân nói nhỏ, dù quay mặt đi nhưng em vẫn thấy rõ má em nó đang ửng đỏ lên vì ngượng.
-Em nói gì vậy, tất nhiên là anh muốn, rất muốn là đằng khác. Nhưng anh nói rồi, anh nghi chuyện đó đợi khi chúng ta thành vợ chồng rồi làm cũng không muộn. - Em từ tốn.
Em vừa dứt lời, Trân quay mặt lại, nhìn thẳng vào mắt em:
-Anh nói rồi đấy, anh nhất định phải lấy em đấy nhé, anh hứa đi.
Với một đứa con trai lớp 17 tuổi, chuyện cưới xin là quá xa vời, kể cả với một đứa mà bị mọi người đánh giá là già trước tuổi như em. Không phải là em không nghiêm túc trong chuyện với Trân nhưng thực sự thì em chưa từng nghĩ đến một ngày hai đứa kết hôn.
-Ừ, anh hứa. - Em đáp.
-Hứa rồi nhé, thất hứa đừng nhìn mặt em. - Trân cười rạng rỡ.
-Rồi, anh hứa mà. - Em bẹo má Trân.
Mấy ngày nghỉ cũng trôi qua nhanh chóng với những ngày hai đứa ngồi cạnh nhau chiến LoL với bọn ở lớp. Trân giờ đã trở thành LoL\'s gamer "vì cái game này có con đội mũ xanh xanh dễ thương" - nguyên văn lời em nó. Như mọi năm, sáng 30, nhà em lục tục về quê. Mười mấy năm nay năm nào em cũng đón giao thừa ở quê, buồn lắm. Đồ đạc đã chuẩn bị đầy đủ, em vi vu trên con Air Blade chở Trân về ra mắt tổ tiên. Tất nhiên là hai đứa không dám manh động vì bố mẹ đang đi ở đằng sau. Sau gần một tiếng, em đã về tới ngôi làng thân thuộc. Mấy đứa trẻ con đang đứng chơi ở đầu làng, thấy em phóng xe về chúng nó vây lấy.

-Anh Minh mới về ạ.
-Chị nào xinh vậy anh?
-Người yêu anh à?
Bọn trẻ con liên tục hỏi. Em cười, đáp:
-Anh vừa mới lấy vợ đó, chúng mày thấy vợ anh xinh không.
-Anh Minh nhìn xấu zai vậy mà lấy được vợ xinh thế. - Tiếng thằng ôn nào đó vang lên.
-Thằng nào vừa nói đó. Đã thế chúng mày năm nay không có lì xì gì hết nhé. - Em cay cú.
-Ấy ấy anh Minh đẹp zai, đẹp zai mà. - Thằng nhóc ra mặt.
Xoa đầu thằng bé, em cười hì hì:
-Biết đầu thú thế là tốt. Nhưng mày vẫn không có lì xì đâu nhé.
Rồi em phóng đi. Trân ngồi sau cười:
-Anh chơi xấu quá.
Về nhà, cất hết đồ đạc, em với Trân tót sang làng bên chơi. Mấy thằng trai làng tầm tuổi em thấy Trân đi qua thì mắt đảo như rang lạc, mồm há hốc, dãi chảy ròng ròng thiếu điều lấy xô để hứng. Em cũng hơi bực mình, kéo tay Trân đi nhanh.
-Người đâu mà như người mẫu vậy, căng đét. - Thằng nào đó cố tình nói to.
Em cay cú quay lại, mặt hầm hầm.

-Chúng mày vừa nói cái gì.
Thằng đó nhắc lại câu vừa nãy, em điên tiết sấn tới, mặc cho Trân ngăn cản. Thằng ôn đó mặt vẫn câng câng lên, lần này tao không cho mày lết đất tao không về. Thấy mặt em có vẻ hình sự, nó bắt đầu chột dạ:
-Mày định làm gì?
-Tao chỉ nói chuyện chút thôi. - Em cười nhạt.
-Có chuyện gì vậy. - Một giọng nói quen thuộc vang lên.
Em quay ra, thằng Long đang đứng đằng sau nhìn em.
-Mày...mày làm gì ở đây? - Em lắp bắp hỏi.
-Tao về quê ăn tết, có sao không? - Thằng Long tỉnh bơ.
Em đã từng nghe mấy chị ở quê nói về một thằng con trai làng bên đẹp trai phong độ, thế éo nào lại là thằng ôn Long. Thảo nào về năm nào cũng thấy mấy ông trai làng mình rầu rĩ, chắc là vì gái làng sang hết làng bên ngắm thằng Long đây mà.
-Mày cũng về quê ăn tết hả? - Thằng Long hỏi.
-Ừ, tao ở làng bên. - Em đáp.
Với thằng ôn này, em phải dè chừng. Sự nguy hiểm của nó mấy bác muốn biết thì đọc lại mấy chap trước hộ em. Thằng Long nhìn vẻ mặt hình sự cùng với tia lửa căm thù trong đôi mắt thằng trẻ trâu kia chắc cũng đã hiểu chuyện gì đang xảy ra, nó phẩy tay, nói:
-Mấy chú về đi.
-Nhưng anh Long, thằng này nó... - Thằng trẻ trâu vẫn cố cãi.
-Tao bảo đi về! - Thằng Long trừng mắt.

Mấy thằng trai làng thấy vậy cụp đuôi về luôn, không quên ném cho em một cái nhìn hằn học. Khổ thế đấy, về quê ăn tết mà lại chuốc thêm thù hằn.
-Minh, mày ra đây tao bảo chút. - Thằng Long ngoắc em.
-Có việc gì? - Em hỏi nó.
-Chắc mày cũng biết tính cách tao nên hôm đó mày mới lôi Huyền đi đúng không? - Nó nói.
-Ừ, tao đã chứng kiến tất cả rồi đấy. Tao đã nhìn thấy mày trong một ngày đi với mấy đứa con gái và tất nhiên là tao không thể cho Huyền theo mày được. - Em gằn giọng.
-Ừ, tao biết tao sai, nhưng tao yêu Huyền thật lòng. Từ khi yêu Huyền, tao đã chấm dứt với mấy con kia rồi. - Thằng Long đáp, vẻ mặt thành khẩn. Nếu là nó đang diễn thì quả thật nó là diễn viên đại tài, nhìn không một chút dối trá các thím ạ.
-Tốt nhất mày nên thế. - Em cười nhạt.
-Ừ, tao hứa. À mà này đợi đã, đừng đi vội, tao nói cái này. - Thằng Long kéo em lại.
-Clgt?
-Tao tiếp xúc với nhiều đứng con gái rồi, nên về tâm lý con gái tao rất hiểu. Trân đang có một nỗi buồn thầm kín nào đó mà không cho mày biết đấy. - Thằng Long nhìn thẳng mắt em, nói.
-Chuyện tao, tao tự lo được, không cần mày quan tâm. - Em nói.
-Ừ tao nói vậy thôi, chúc mày ăn tết vui vẻ. - Thằng Long ngồi lên yên xe máy.
-Ờ, mày cũng thế. - Em chào nó.
Cũng gần trưa rồi, em cùng Trân ra về. Trên đường đi, Trân hỏi:
-Nãy anh với Long nói chuyện gì vậy?


-Chuyện đàn ông con trai em hỏi làm gì. - Em đáp.
-Hứ, làm như muốn biết lắm ấy. - Trân hừ mũi.
Về nhà cơm nước xong khách khứa bắt đầu đến rần rần, đông như quân Nguyên. Nhà em vốn gốc ở đây nên có nhiều họ hàng nhiều, lại hay giới thiệu với tạo công ăn việc làm cho mấy thanh niên ở làng nên được nhiều người quý, đâm ra mỗi dịp về quê tiếp khách mệt nghỉ. Khách đến ai cũng khen Trân xinh, ngoan, rồi lại khen em thế mà khá, tán được Trân. Em lúc đầu cười hề hề nhưng bắt gặp ánh mắt của mẹ đang nhìn nên phải chối đây đẩy.
Tiếp khách quên cả thời gian, thoắt cái đã 7h30. Ăn cơm xong rồi, em cùng bố ngồi vắt chân đợi đến chương trình Táo Quân, còn Trân đang rửa bát đĩa với mẹ ngoài sân. Ở quê em ít nhà cao tầng, cao nhất là 3 tầng nên không có gì chắn, gió lùa vào nhà buốt hết cả tờ rym, định ra sân bế Trân vào ôm cho ấm nhưng may là kìm được.
Cuối cùng cũng đến 8h, chương trình Táo Quân bắt đầu, cả năm đợi mỗi giây phút này. Năm nay có thằng Tèo trông xe lên làm Ngọc Hoàng hài vãi các thím nhỉ. Cả nhà em ngồi xem cứ ngồi cười ngặt ngẽo. Đến đoạn Chí Trung hát "Không cảm xúc", thằng bé hàng xóm theo bố mẹ sang chơi còn nhảy lên quẩy nhiệt tình, thanh niên ở quê đúng là khá thật. Đến khi chương trình kết thúc, bật đi bật lại 10 kênh có ở tivi thì toàn chương trình chúc mừng năm mới chúc mừng năm mẽo, chán vãi. Ngồi ngáp ruồi đợi giao thừa, em mới nảy ra sáng kiến. Chạy tót ra chỗ Trân, ghé vào tai em nó, em thì thầm:
-Lên mái nhà chơi không?
-Anh bị điên à, lên mái nhà làm gì, định bắt con gà à? - Trân cười.
-Thế chẳng nhẽ ngồi dưới này đuổi ruồi, lên mái hóng mát xong ngắm pháo hoa luôn, quá tiện còn gì. - Em giải thích.
Rồi em lấy cái thang bắc lên mái nhà, cả 2 đứa cùng trèo lên. Giới thiệu với mấy thím chút, đa số nhà ở nông thôn hiện giờ cũng xây kiểu mới cả rồi nhưng riêng nhà em vẫn giữ kiểu cũ, tức là vẫn nhà gỗ ba gian. Theo cách lý giải của ông em thì mai sau sẽ không còn kiểu nhà này nữa đâu, mình giữ thế này mai sau biết đâu lại thành điểm du lịch. Nếu thế thật thì các thím nhớ đến ủng hộ em nhé. Mái khá dốc, lợp bằng ngói nên em với Trân lên khá khó khăn nhưng sau một hồi loay hoay cũng đã leo lên được chỗ cao nhất của mái. Phóng tầm mắt ra xung quanh, thấy nhà nào cũng sáng đèn, còn văng vẳng đâu đó tiếng thím nào đó hát karaoke. Ngồi sát bên em, để mặc cho gió thốc vào mặt, nhìn làn tóc mai của em bay bay trong gió, nhìn đôi mắt em long lanh tựa nước sông Tô Lịch, ấy nhầm nước hồ Gươm. Em chỉ muốn giây phút này ngừng lại thôi, em quá hạnh phúc. Nghĩ lại mọi chuyện, từ khi Trân đến nhà mình, rồi những kỷ niệm của hai đứa, rồi khi Trân giận,... tất cả như một thước phim quay chậm tua lại trong đầu em từ những ngày đầu tiên hai đứa gặp nhau. Mải suy nghĩ, bỗng tiếng "đùng... đùng" ở xa xa vang lên, nhưng bông pháo hoa đủ màu sắc bắn lên trên trời. Ngồi bên người yêu ngắm pháo hoa, cảnh tượng tưởng như chỉ xuất hiện trong phim mà giờ đây em lại đang được trải nghiệm nó, sung sướng quá các thím ạ.
-A, pháo hoa, đẹp quá. - Trân reo lên như trẻ con.
-Ừ, đẹp thật. - Em cười.
Ngồi ngắm pháo hoa, dù không được rõ lắm nhưng em cũng thấy rất đẹp.
-Anh thấy mình thật may mắn. - Em nói.
-Sao lại may mắn. - Trân thắc mắc.
-Vì có được em. - Em nhẹ nhàng nói.
Trân không nói gì nhưng em biết rằng Trân đang rất hạnh phúc. Em nó tựa đầu vào vai em, cười mãn nguyện.
-Dậy dậy, mới sáng mùng 1 đã nằm ườn ra rồi. - Tiếng mẹ sang sảng.
-Còn sớm mà... - Em ngồi dậy, ngáp ngắn ngáp dài.
-Mới đầu năm mà ngủ nướng, dậy ngay cho tao. - Mẹ em bước ra ngoài.
Gãi đầu gãi tai, lững thững ra sân làm vài vòng đá ngựa với cắt kéo ( skill của bboy) đầu năm lấy may.
-Đánh răng rửa mặt nhanh đi anh rồi còn lên ăn. - Trân đi qua cười.
Tối qua hai đứa ngồi trên nóc nhà ngắm pháo hoa, thế éo nào lại ngủ gật trên đấy luôn, may mà có bố em phát hiện gọi xuống không thì bây giờ em không còn ngồi review lại cho các thím được đâu.
Đánh răng rửa mặt xong lên nhà bếp đã thấy cả nhà đầy đủ rồi. Từ bé tới giờ đón tết ở quê không biết ở nơi khác thế nào, chứ ở quê em sáng mùng 1 phải dậy sớm làm cơm cúng, cúng xong rồi dùng cơm đó ăn sáng luôn, trưa khỏi phải ăn.
Ăn cơm xong lại phải tiếp khách, đông vui náo nức như đi trẩy hội vậy. Tính em vốn không thích khách khứa nên cũng chỉ ngồi cười nói xã giao, một lúc sau tót đi chơi luôn. Trên đường đi, thấy người ta bu đông kín một chỗ, em cũng chen chân vào hóng. Một thằng đang nằm dưới đất, đầu chảy máu loang lổ khắp mắt. Nhìn kĩ thì ra thằng Long, thằng Long các thím ạ. Em vội chạy tới gần nó, dựng đầu nó lên, hỏi:
-Long, mày làm sao vậy?
-Bọn làng bên... chúng nó đánh tao. Chúng nó... bắt mất Huyền rồi. - Thằng Long nói đứt quãng.
-Huyền ư???!!! Sao Huyền lại ở đây, mà sao chúng nó lại bắt Huyền? - Em hỏi nó.
-Chúng nó có thù với tao lâu rồi. Huyền... sáng nay về quê tao chơi... chúng nó bắt Huyền đi rồi. Mày đi... cùng bọn thằng Lộc... cứu Huyền hộ tao. - Nó chỉ vào bọn đàn em.
Em ngoắc một thằng đàn em nó vào, bảo nó chở thằng Long về nhà. Trước khi đi, thằng Long nói với em:
-Mày chớ có manh động, thằng đó... gia đình nó có thế lực ở đây... mày manh động... chỉ hại vào thân thôi.
-Mày yên tâm, tao sẽ cứu Huyền về. - Em nắm lấy tay nó.
Thằng Long đi rồi, em nói với đàn em nó:
-Chúng mày biết bọn thằng kia ở đâu không?
-Em thấy chúng nó hay uống cà phê trên Từ Sơn đó anh, chắc chúng nó bây giờ đang ở đấy. - Một thằng nói.
-Được rồi, bây giờ tao thay thằng Long chỉ huy chúng mày. - Em nói.
Nhảy lên một chiếc Wave chiến chúng nó đã dựng sẵn ở đó, em nói:
-Đi!!!
Chúng nó nhảy hết lên xe, rồ ga phóng thẳng hướng Từ Sơn. Em rút điện thoại ra, gọi cho Trân.
-Alo. - Giọng nói nhẹ nhàng quen thuộc của Trân vang lên.
-Anh đi chơi với thằng Long tí, em bảo với bố mẹ là chiều anh về, nhé. - Em nói.
-Đi chơi không rủ em, dỗi rồi. - Trân phụng phịu.
-Thôi, về anh đền cho nhá. - Em cười.
-Đền gì? - Trân tò mò.
-Đền hôn, ok?
-Không thèm. Thôi anh đi chơi nhớ về sớm nhé. - Trân nói.
-Ừ, bye em. - Em nói rồi tắt điện thoại.
Quay xuống thằng ngồi sau, em hỏi:
-Bọn này dám bắt cóc cả Huyền, chắc cũng không vừa. Chúng mày có chuẩn bị "hàng" không?
-Có anh, mỗi cốp xe đều có mấy ống tuýp sắt, bọn em lúc nào cũng mang phòng thân mà. - Thằng ngồi sau nói.
Nói thật em chả ham hố gì đánh nhau, nhưng dù sao thằng Long cũng là bạn mình, Huyền lại từng là người trong mộng của em, sao có thể đứng ngoài cuộc?
"Nhớ câu kiến nghĩa bất vi,
Làm người thế ấy cũng phi anh hùng."
Cụ Nguyễn Đình Chiểu đã dạy như thế mà. Nghĩ vậy, em càng rồ ga phóng nhanh hơn, chẳng mấy chốc đã đến quán cà phê thằng kia bảo. Em cho một thằng vào do thám xem tình hình thế nào. Một lúc sau thấy nó chạy ra, nói:
-Chúng nó đi đâu hết rồi, chỉ còn vài thằng thôi, chị người yêu anh Long vẫn ở trong đó.
Thiên thời tới rồi. Em ra lệnh chúng nó để xe ở ngoài, bọn em tay không tiến vào quán. Thấy chúng em vào, bọn kia cũng chột dạ, lấy điện thoại ra, chắc định gọi cứu viện. Em nhanh như cắt giật cái điện thoại từ tay thằng kia, túm lấy cổ áo nó, gằn giọng:
-Huyền đâu?
-Đây này. - Một giọng trầm trầm vang lên.
Em quay ra, một thằng ku đeo kính, dáng vóc khá là thư sinh, bên cạnh nó là Huyền và một đống những thằng trẻ trâu khác, chắc phải 10 thằng. Chúng nó kéo sập cửa quán lại, phen này không xong rồi. Em hỏi thằng thằng thư sinh:
-Mày là đại ca của bọn này?
-Ờ, rồi sao? - Nó nhếch mép.
-Mày bắt Huyền làm gì? - Em hỏi.
Nó dúng bàn tay dơ bẩn nâng cằm Huyền lên, nhìn em nó như sắp khóc tới nơi.
-Cô bé dễ thương này hả, tao thích thế, sao không? - Nó cười nhạt.
-Đm, mày ăn nói cho cẩn thận nha. - Em gằn giọng, máu nóng bốc hết lên đầu.
-Tao đùa thôi. Tao bắt nó để bắt thằng Long phải giao hết địa bàn cùng đàn em cho tao. - Nó nói.
-Vậy tức là nếu thằng Long giao địa bàn cùng đàn em cho mày, mày sẽ thả Huyền ra?
-Tất nhiên. - Nó nói.
Em quay sang bọn đàn em của thằng Long:
-Chúng mày gọi điện hỏi ý kiến thằng Long đi.
Chúng nó gọi rồi đưa máy cho em, em nói cho nó nghe điều kiện của chúng nó. Nghe em nói xong, thằng Long im lặng một hồi, chắc là nó đang suy nghĩ.
-Ok, tao đồng ý. - Tiếng thằng Long qua điện thoại.
-Còn anh em của mày? - Em hỏi.
-Mày yên tâm, tao sẽ có cách. - Nó nói.
Tắt điện thoại đưa cho thằng đàn em, em quay ra nói với thằng thư sinh:
-Nó đồng ý.
Em dứt lời, bọn đàn em của thằng Long có hơi sững sờ, vẻ mặt lộ rõ vẻ hụt hẫng nhưng chúng nó lấy lại bình tĩnh ngay. Chắc chúng nó cũng tin tưởng thằng Long rằng nó không bao giờ bỏ anh em đâu. Thằng thư sinh nhếch mép:
-Chúng mày ký vào đây đi, nhỡ sau này chúng mày trở mặt thì sao.
Chúng em ký vào tờ giấy cam kết đã được chúng nó in sẵn. Thằng thư sinh chỉ vào đám đàn em thằng Long:
-Từ bây giờ chúng mày là đàn em của tao.
Vì quân số chênh lệch hơn hẳn nên bọn đàn em thằng Long cũng không dám manh động, ngoan ngoãn đi theo thằng thư sinh. Thằng thư sinh đẩy Huyền về phía em.
-Mang về cho thằng Long. - Nó nó.
Em không nói gì, dắt Huyền ra ngoài đường bắt chiếc taxi về. Nhìn bọn đàn em thằng Long thằng nào cũng buồn rười rượi, tội vãi. Em đặt tay lên vai thằng vừa nãy ngồi sau em, an ủi:
-Chúng mày cố gắng, thằng Long sẽ có cách cứu chúng mày ra.
-Em cũng mong thế. - Thằng ku nói.
Ngồi lên taxi rồi, Huyền nói:
-Cảm ơn Minh.
-Ừ, không có gì đâu.
Rồi hai đứa im lặng. Những kỷ niệm xưa cũ lại tràn về, cái lần em kéo Huyền ra khỏi thằng Long rồi tỏ tình, rồi bị từ chối, nó lại hiện về, rõ nét như mới ngày hôm qua. Từ lúc đó tới giờ, chúng em chẳng nói với nhau câu nào, đến lớp gặp nhau cũng như người xa lạ. Chẳng thể nào ngờ bây giờ em lại cứu Huyền. Đang mải suy nghĩ thì có tiếng nấc. Quay sang thì thấy Huyền đang khóc, em vội vàng dỗ dành:
-Sao tự nhiên khóc vậy, nín nào.
-Híc, tại Huyền, chỉ tại Huyền mà mọi chuyện ra nông nỗi này. - Em nó cố nói trong tiếng nấc.
-Không, không phải tại Huyền mà, tại bọn kia. Mà Huyền đừng lo, thằng Long sẽ có cách mà.
Rồi em vòng tay ôm Huyền, úp mặt em nó vào ngực mình. Với kinh nghiệm của em thì đây là cách dỗ con gái hiệu quả nhất, các thím cứ thử mà xem.
-Minh làm gì vậy, bỏ ra. - Huyền giãy giụa.
-Yên nào, cứ khóc đi, cứ coi Minh là một người bạn, buồn bực gì cứ xả ra hết đi. - Em nói nhẹ nhàng.
Và rồi Huyền cứ khóc trong lòng em tới khi về nhà thằng Long. Thằng Long không bị nặng lắm, nó vẫn ra đón Huyền được. Vừa thấy Huyền bước ra, nó đã chạy tới ôm chặt Huyền, luôn miệng hỏi han. Thấy em, nó buông Huyền ra, nói với em:
-Cảm ơn mày.
-Ừ, không có gì đâu, mà mày cố tìm cách cứu bọn kia đi nhé.
-Tao sẽ cố. - Mặt nó buồn rười rượi.
Em quay bước đi về, lòng ngổn ngang suy nghĩ.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc