Gã Độc Thân Vàng Mười - Chương 94

Tác giả: Công Tử Ca


Đi tảo mộ về cả Ngải Đông Đông lẫn Chu Cương đều lăn ra ngủ, bao nhiêu năm nay lần đầu tiên bà Chu thấy Chu Cương ở nhà ngày mùng một. Bà ngạc nhiên bảo: “Hôm qua nó không ngủ à?”
Chu Phóng biết thừa lý do nhưng gã ngu gì ôm rơm rậm bụng, gã ngậm tăm không đáp. Chu Minh cười bảo: “Chẳng biết nữa mẹ ạ, về cái là ngủ luôn, trên đường anh cả đã bảo chưa đến bữa thì đừng gọi ảnh dậy.”
Lúc này trong tòa nhà kiểu Tây của Chu Cương, Ngải Đông Đông đã kéo rèm cửa sổ kín mít để ánh nắng sáng sủa bên ngoài không lọt một tia nào vào phòng, nó đang nằm trên giường, buồn ngủ lắm nhưng vẫn vật mình vật mẩy vì suy tư.
Nó suy tư không biết có nên chạy sang phòng Chu Cương ngủ không.
Nằm nghĩ không ra nó lại ngồi dậy, nó muốn tìm một lý do ra hồn nhưng phòng nó thì ấm, giường nó thì êm, thật tình chẳng có cớ nào để nó mò sang bên ấy. Bịa vớ vẩn quá thì lại mất hay.
Vò đầu bứt tai hồi lâu, cuối cùng nó thở hắt ra, nghĩ bụng thôi kệ, đẹp trai chẳng bằng chai mặt!
Nó nhảy xuống giường, xỏ dép lê mò ra phòng Chu Cương, hé cửa thò đầu vào nó thấy Chu Cương đang ngủ rồi.
Nó rón rén bò lên giường Chu Cương, khẽ khàng giở chăn chui vào rồi nằm nghiêng mình, ngắm nhìn gương mặt nghiêng của Chu Cương.
Sống mũi rất cao, đôi môi hơi mỏng, cái cằm xanh xanh vì râu mới mọc trông nam tính biết bao. Ngải Đông Đông càng ngắm càng thích tợn, lại nghĩ người đàn ông nó mơ ước bấy lâu giờ chỉ cách nó trong gang tấc thế là lòng nó cứ nhũn nhẹo cả ra.
Nó đang say sưa thưởng thức thì thình lình Chu Cương mở mắt ra, nụ cười nở trên môi gã làm gương mặt góc cạnh như tượng thoáng chốc sống động hẳn lên, gã nói: “Nhìn gì đấy?”
“Con biết ba không ngủ say vậy mà, con trèo lên giường chẳng lẽ ba không biết.” Ngải Đông Đông cười hì hì, “Con ngủ cùng với ba nhé?”
“Ngủ bữa nay thôi hay ngủ luôn?”
Ngải Đông Đông chọp chẹp miệng, đáp ừ hữ: “Tùy ba.”
Chu Cương bật cười đưa tay xoa đầu nó, Ngải Đông Đông rụt cổ lại, mắt lấp lánh ánh mừng: “Ba nuôi ơi, từ sau con ngủ ở đây với ba nhé?”
Chu Cương không nói gì mà ôm đầu nó kéo vào lòng rồi lẩm bẩm: “Ngủ đi, mệt quá.”

Ngải Đông Đông cảm thấy được ôm ngủ thế này là nhất quả đất rồi nên nó không gặng hỏi thêm nữa, nó cọ mặt vào lồng ngực rắn chắc của Chu Cương, bình an nhắm mắt lại. Nhưng mà tay nó nào có chịu yên, nằm một lúc Chu Cương giật mình chộp lấy bàn tay đang mò mẫm sàm sỡ của nó, gã hé mắt ra nạt: “Đừng có nghịch liều.”
“Con muốn sờ mà…” Ngải Đông Đông vuốt ve cái vật ấy của Chu Cương qua lớp quần đùi rồi than thở: “To quá.”
Cánh tay đang ôm nó của Chu Cương ghì chặt hơn, gã dúi đầu nó lại. Ngải Đông Đông đột nhiên chúi đầu vào chăn, định tụt quần đùi Chu Cương ra. Chu Cương ngăn nó lại nhưng Ngải Đông Đông đâu có chịu, cuối cùng gã mặc kệ nó tụt quần mình xuống để cây hàng đã cương phân nửa bắn ra. Cái đầu rùa khổng lồ tím sẫm trình làng làm Ngải Đông Đông hoa cả mắt, đây là lần đầu tiên Ngải Đông Đông nhìn ngắm thứ này của Chu Cương gần đến vậy, nó cảm thấy sao mà huyền diệu. Đây chắc là thứ duy nhất trên đời càng hung tợn càng xấu xí thì càng làm người ta nóng sốt cả người.
Nó đưa tay lên khẽ rờ một cái thế là Chu Cương thở hắt ra, như được cổ vũ nó dùng cả bàn tay xoa nắn cái đầu rùa mập mạp nọ. Nó dí mũi đến hít hít, Chu Cương vội túm tóc nó lôi nó ra khỏi chăn. Ngải Đông Đông dằn dỗi nói: “Ba ki bo vậy, xem một tí cũng không cho à.”
Nói rồi nó hăm hở tụt quần mình ra: “Không thì đây con cũng cho ba xem là huề nhé.”
“Mày không mơi không chịu được à?” Chu Cương trợn mắt với nó rồi đột nhiên chồm sang hôn nó, Ngải Đông Đông lập tức nhiệt tình đáp lại gã, nó thè lưỡi ra liếm láp cánh môi Chu Cương, rồi liếm dần lên sống mũi thẳng tắp của gã. Chu Cương thỏa mãn thở dài rồi hỏi bằng giọng khàn khàn: “Mày học ở đâu trò này hả?”
“Cần gì học, tự con biết hết.”
Đột nhiên Chu Cương vùng dậy nằm đè lên nó, tặng cho nó một nụ hôn dài triền miên ướt át. Cả hai cùng cảm thấy khoan khoái lạ thường, có lẽ vì thế mà nụ hôn của Chu Cương dần nóng bỏng hơn, gã vạch cổ áo nó ra, trượt môi xuống cổ nó, một tay ấp trên ngực nó vuốt ve đầu ti nó qua lớp vải áo.
Nơi đó của Ngải Đông Đông cực kỳ nhạy cảm, nó hừ hừ ngâm nga trong vui thích, thình lình Chu Cương bóp khẽ một cái, Ngải Đông Đông ré lên một tiếng rồi môi nó lại bị Chu Cương chiếm hữu, tiếng kêu của nó tắc nghẹn trong cổ họng chỉ còn toàn thân nó run lên bần bật.
“Bắn rồi à?” Chu Cương có vẻ bất mãn. Ngải Đông Đông ngượng chín cả mặt, nó sượng sùng khép chặt hai đùi lại, đầu ti nó nhạy cảm như thế lại còn bị chính Chu Cương sờ thì nó chịu làm sao được, nó đã si mê Chu Cương thì chớ, chỉ cần thoáng nghĩ người đang âu yếm mình là Chu Cương đã đủ để nó lai láng văn chương rồi.
“Con muốn ba liếm con…” nó vén áo lên quá ngực để lộ ra hai đầu ti đỏ hồng dựng đứng trông cực kỳ cám dỗ, lần đầu tiên Chu Cương thấy đầu ti con trai mà cứng được như thế. Gã thổi khẽ một cái thế là toàn thân Ngải Đông Đông lại run lên, mặt nó đỏ lựng vì hưng phấn, hai mắt nó mê mờ như bị xông hơi. Chu Cương chợt thô lỗ nói: “Liếm mà mày bắn thì sao, vừa bắn rồi bắn nữa thì ốm người mày đấy.”
“Con chịu được.” miệng nói Ngải Đông Đông lại ưỡn ngực lên, cố dứ sát vào mặt Chu Cương, Chu Cương hơi nghiêng đầu né tránh làm nó tấm tức hứ lên phản đối, nhưng liền sau đó Chu Cương thình lình vục đầu xuống, cái cằm lởm chởm râu chà miết lên ngực thằng bé.
“Á…” Ngải Đông Đông giật bắn cả người, hối hả thèm được tận hưởng lại cảm giác khi nãy. Chu Cương lại ngửa đầu tránh ra, nói: “Mày vừa bắn trong quần không khó chịu à, có cởi ra không?”
Ngải Đông Đông lắc đầu, hai tay nó quấn trên cổ Chu Cương: “Tí nữa con còn bắn nữa, đầu ti con nhạy lắm, ba nuôi ơi ba liếm cho con bắn đi.”
“Đ.m…” Chu Cương hung dữ bịt mồm nó lại, chỉ sợ nó sẽ nói ra những câu dâm hơn nữa thì mình phát điên mất. Ngải Đông Đông rầm rì hừ hừ trong cổ, âm thanh mê hoặc chui vào lỗ tai Chu Cương cứ như rót thuốc kích thích, gã rà môi từ trên cổ nó xuống rồi thô bạo ngậm lấy một bên đầu ti nó, cà cà nhay nhay giữa hai hàm răng.


“A… sướng quá…”
“Sướng à? Hửm?” Chu Cương hé môi rồi nghiến khẽ một cái: “Thế này hả?” giọng gã bấy giờ đã khản đặc.
“Dạ… ư… a…” Ngải Đông Đông chỉ còn sức thở dốc, nó nói không thành lời nữa rồi. Sự thô lỗ của Chu Cương kích thích nó còn hơn khoái cảm trên cơ thể, cảm xúc mãnh liệt làm mắt nó đỏ quạch, nó túm tóc Chu Cương, hổn hển nói: “Ba cắn đứt ti con đi…”
Chu Cương sống đến tuổi này đã được trải qua đủ kiểu đàn bà lả lơi dâm loạn nhưng chưa một ai kích thích gã được như Ngải Đông Đông. Đánh chết gã cũng không dám tưởng một đứa non nớt như Ngải Đông Đông có thể dâm đãng đến thế trên giường, nhưng cái dâm của nó không hề dơ dáng tục tằng mà cứ mơn man tình ý, nó khiến gã cảm giác Ngải Đông Đông chỉ thế này với một mình gã, chỉ để hiến dâng cho gã. Nhận thức rất tinh tế ấy như trói chặt tâm trí Chu Cương, nhấn chìm gã trong dục vọng chiếm hữu tột đỉnh. Gã cắn, mút, liếm láp đầu ti Ngải Đông Đông, để tiếng mút mát vang khắp gian phòng, Ngải Đông Đông thì há hốc miệng như con cá trên cạn, nó không ngừng rền rĩ: “Ba nuôi, ba nuôi ơi… con… con sắp…”
Chỉ cần Chu Cương dấn lên một bước là Ngải Đông Đông đã cheo leo trên vách núi lại lên đỉnh một lần nữa, cơn cực khoái này quá mãnh liệt làm mắt nó ầng ậc nước. Trán Chu Cương bấy giờ đã đẫm mồ hôi, giọng gã khản đặc: “Chưa đụng bên dưới đã bắn hai lần, nói ra không ai dám tin. Cơ thể mày thế này mà lấy vợ vợ nó chưa kịp sướng mày đã xịt hết rồi. Đúng là số bị **.”
Đầu ti Ngải Đông Đông lóng lánh nước, sưng đỏ như hòn máu, cảm giác chỉ cần búng khẽ một cái chắc nó nở bung ra, cám dỗ không bút nào tả xiết. Ấy thế mà cái miệng ướt nước miếng của nó vẫn còn thở ra được câu mời mọc: “Thế thì ba ** con đi?”
Chu Cương dán mắt vào Ngải Đông Đông, gã nói: “Bị ** có khi không sướng bằng được liếm đâu, ba sợ mày chịu không nổi. Đau lắm.”
Nghe thế Ngải Đông Đông có vẻ rất là phật ý, nó hậm hực định kéo áo xuống nhưng bị Chu Cương cản lại: “Yên nào, để ba xem nữa.”
Nói xong Chu Cương vén lại áo nó lên, ngón cái gã khẽ sượt qua bờ ngực nó làm Ngải Đông Đông khẽ rùng mình, đầu ti của nó giờ sưng tấy nhạy cảm chết đi được, mà nó cũng hơi đau đau nữa. Chu Cương cười ác liệt: “Muốn bắn nữa không?”
“Còn gì nữa mà bắn…” Ngải Đông Đông đỏ mặt, nó ngoảnh mặt sang một bên, Chu Cương hôn cái bụng trơn láng của nó một cái, bảo: “Da mày mềm thế, vừa mềm vừa mịn.”
Nói rồi gã mò mẫm thắt lưng Ngải Đông Đông làm nó ré lên rồi hấm hứ bảo: “Ba đừng sờ, thắt lưng con cũng nhạy cảm lắm, ba mó vào như điện giật ấy.”
Chu Cương sa sầm mặt, trán gã nổi gân xanh, mép gã giật giật không nói nên lời. Gã nhặt được của quý hay của nợ hả trời?!
Bắn liền hai lượt, Ngải Đông Đông bắt đầu thấy mệt mỏi nhưng bên dưới Chu Cương vẫn đang hừng hực khí thế. Gã kéo tay Ngải Đông Đông xuống đũng quần mình, lúc này chính Ngải Đông Đông lại hốt hoảng, nó ngượng nghịu bảo: “Có nhanh quá không vậy?”
“Nhanh gì?”
“Thì tiến triển nhanh quá.” Ngải Đông Đông xốc chăn chồm dậy: “Con đi thay quần lót, đợi con tí.”

Nói xong nó co cẳng chạy mất, Chu Cương cười cười nằm gối lên cánh tay, thở dài bất đắc dĩ. Mười phút sau Ngải Đông Đông mới trở lại, lần này nó mặc cả bộ đồ ngủ kín mít từ đầu tới chân, Chu Cương nhìn nó rồi hỏi: “Thay đồ gì mà lâu thế?”
“Thì bắn hết ra đùi con phải rửa ráy qua một tí.” Ngải Đông Đông cười hì hì bò lên giường nhìn Chu Cương, đúng lúc đó thì có tiếng Chu Phóng gọi ới ời dưới sân: “Đông Đông, dậy chưa?!”
Ngải Đông Đông định xuống giường thì Chu Cương bảo: “Kệ nó.”
“Chú gọi con mà, để con xem có việc gì.”
Nói rồi Ngải Đông Đông cào tóc cho rối bù lên, quay sang thấy Chu Cương nhìn nó cười cười nó cũng cười theo rồi kéo rèm thò đầu ra ngoài cửa sổ, giả giọng ngái ngủ hỏi: “Chú ba à, gì đấy, con đang ngủ mà.”
Không ngờ vừa thấy nó thò cổ ra Chu Phóng lại có vẻ giật mình: “Mày… mày đang làm gì đấy?”
“Ngủ ạ.”
“Thế…” Chu Phóng trỏ tay lên, vẫn có vẻ kinh ngạc: “Thế sao mày lại ở phòng anh cả?”
Bấy giờ Ngải Đông Đông mới nhận ra nó đang ở phòng ngủ của Chu Cương, phòng nó ở phía kia cơ mà.
“À… à thì…” đầu Ngải Đông Đông xẹt xẹt tính toán, chỉ hai giây sau nó đã thản nhiên đáp: “Điều hòa phòng con bị sao ấy… chú hỏi gì con đấy?”
Chu Phóng ngờ vực hỏi: “À, thế à… chú…” gã định nói rồi lại ngập ngừng, cuối cùng gã vẫy vẫy tay: “Mày xuống đây chú bảo.”
“Vầng.” Ngải Đông Đông khép cửa sổ lại rồi quay sang lè lưỡi với Chu Cương, Chu Cương có vẻ bất đắc dĩ, gã bảo: “Mày định xuống à?”
“Tí thôi mà, ba ngủ trước đi.”
“Ngủ thế nào được?” Chu Cương đưa mắt xuống đũng quần mình, Ngải Đông Đông cười hì hì nhảy tót ra hành lang, chạy bạch bạch xuống lầu. Thấy nó mặc mỗi cái áo ngủ Chu Phóng hỏi: “Sao không mặc áo khoác vào, mày không lạnh à?”
“Lạnh chứ, nên chú nói nhanh lên.” Ngải Đông Đông dậm dậm chân, ra vẻ rất lạnh nhưng Chu Phóng vẫn chưa chịu nói vào chuyện chính mà lại vặn hỏi nó: “Mày sang ngủ phòng anh cả mà ảnh đồng ý à?”

Ngải Đông Đông ngạc nhiên đáp: “Sao mà không đồng ý, con đã bảo điều hòa phòng con bị hỏng mà, chạy cứ tậm tà tậm tịt. Phòng ba nuôi con ấm hơn, với ngủ chung cho đỡ tốn điện.”
“Nhưng anh cả có thích ngủ cùng với trẻ con đâu, không tin mày hỏi bé bi xem, từ bé đến giờ nó toàn ngủ với bà thôi. Anh cả không bao giờ cho nó ngủ cùng ảnh đâu, hồi xưa nó khóc vật nài ra ảnh cũng không đồng ý ấy, sao thành mày thì lại được?”
“Thì vì con có phải trẻ con đâu.” Ngải Đông Đông cười gian: “Với lại con là con trai mà, chắc ba con trọng nam khinh nữ đấy.”
Chu Phóng bật cười, Ngải Đông Đông lại xoa xoa hai vai, bảo: “Nào chú nói nhanh lên, con lạnh chết mất.”
“À, thế này, bạn chú ở Vân Nam về mang cho chú ít trà khô nhưng nó không phải người ở đây, cuối năm bận quá không tự sang thị trấn mình được nên nó nhờ bạn nó gửi hộ. Bạn nó thì là người trong huyện, thấy bảo chiều nay đi tàu về qua đây nhưng chiều nay chú bận mất rồi, anh cả anh hai chắc cũng không rảnh, mùng một ai cũng tiệc tùng hết mà. Mày ra ga đợi lấy trà cho chú được không?”
“Mấy giờ đi?”
“Chắc độ ba giờ, tàu thường đến trễ nhưng cũng tầm giờ đấy thôi. Mày ra sớm thì chịu khó đợi một tí.”
“Cũng được, nhưng con không biết bạn của bạn chú thì làm thế nào?”
“Dễ, mày cầm di động của chú đi, tàu đến người ta sẽ gọi cho mày.” nói rồi Chu Phóng đưa điện thoại cho nó rồi vui vẻ vỗ vai nó: “Chịu khó nhá.”
Ngải Đông Đông ngắm nghía di động của Chu Phóng rồi bảo: “Trà gì thế chú, làm gì phải gửi từ Vân Nam về, xịn lắm à?”
“Ừ, của ngon đấy. Bạn chú làm nhà nước ở Vân Nam, có chức quyền mới mua được trà xịn giá phải chăng đấy. Trà này bình thường bán một ngàn một cân, mua giá nội bộ cũng năm sáu trăm đấy. Nhà mình mẹ với anh cả anh hai đều thích uống trà, chú mua luôn bốn cân cho cả nhà uống. Mày cứ mang được về đây chú sẽ cho mày một ít để mày biếu ba nuôi mày nhá. Sao, thấy chú mày tâm lý chưa?”. đam mỹ hài
Ngải Đông Đông vui vẻ gật đầu: “OK luôn!”



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc