Em Là Tình Yêu - Chương 10

Tác giả: Hoàng Thu Dung

Nhu Phong đi một mạch ra cổng công ty thì cô thấy Trần đứng cạnh bên chiếc xe Fordm miệng không ngừng rít thuốc, một thái độ nôn nóng khó bắt gặp ở Trần, khiến Nhu Phong thầm hiểu là anh đang lo lắng cho cô. Nhưng khi cô nhớ anh đã gài cô ở thế chẳng đặng đừng, Nhu Phong hầm hầm tức giận. Mở cửa xe cô ngồi vào rồi đóng sầm cánh cửa lại một cái thật mạnh, chẳng màng nhìn nụ cười như cầu hoà của Trần gửi cho cô.
Trần ngồi băng sau cạnh Nhu Phong, nhìn cô đầy trìu mến, anh hỏi:
- Mộng Ngân có làm gì em không, hở Phong?
Tỏ vẻ khó chịu, Nhu Phong nói:
- Tôi không thích đàn ông có lối xưng hô thân mật như thế đối với tôi. Làm ơn để dành những lời nói ngọt ngào đó cho vị hôn thê hay bạn gái gì đó của ông đi. Một lần nữa, tôi xin nhắc lại: quan hệ chúng ta chỉ là cấp trên và cấp dưới. Ông là chủ, tôi là tôi tớ phục dịch cho mọi vấn đề ông đưa ra.
Trần tắt ngay nụ cười, anh nhíu mày nói:
- Kìa Phong, em nói gì lạ thế. Chẳng lẽ em không nhớ lời hứa ở "đêm biển" sao?
- Tôi không hứa gì với ông hết. Một Phong Trần vị tha, thông cảm mà tôi quen biết ở "đêm biển" đã biến mất không còn nữa. Nếu chỉ có còn lại chăng là một Phong Trần mưu mô, tính toán, nỡ đang tâm dùng tình cảm tốt đẹp của người con gái để mưu đồ lợi ích riêng tư.
Cố dằn cơn nóng giận trước những lời khá gay gắt của Nhu Phong, Trần cho tay vào cặp da lấy ra hộp thuốc hút rồi anh tự đánh lửa mồi cho mình một điếu. Trần không ngừng rít thuốc liên tục.
- Anh cho em khoảng thời gian từ đây về khách sạn để em suy nghĩ mọi lời nói, mọi hành động của anh để xem anh có đúng là hạng người mà em đã gán ghép không?
Dứt lời Trần mở cửa kính xe, quăng ra ngoài *** hút đã tàn, khép cửa kính lại xong anh ngả mình dựa lên nệm ghế. Mắt khép hờ lại nhưng gương mặt anh nhăn nhúm đầy vẻ khắc khổ khi tâm trí anh hình như đang đối diện một điều gì chua xót, dằn vặt.
Nhu Phong tức giận tuôn một hơi ào ạt và khi thấy phản ứng của Trần, cô khựng lại. Có thật thế không, khi cô kết tội anh một cách thẳng tay không hề khoan nhượng, không hề cho anh có đủ thời gian để biện hộ cho mình? Một quan toà khi kết án cho một phạm nhân khi phạm tội, ông ta còn cho phạm nhân đó có đủ thời gian để biện hộ cho mình. Còn cô trái lại thì không. Tự buộc tội, tự kết án anh một cách không thương tiếc. Hậu quả là để anh tự dằn vặt, đau khổ lấy một mình. Cảm thấy lương tâm ray rứt, Nhu Phong quay qua nhìn Trần định tìm một lời nào để an ủi anh thì thấy gương mặt Trần hiện lên đầy chua xót, đau khổ khiến cô nghe mình nhói cả tim. Nỗi đau ơi, nếu có thể chia xẻ được thì cô cũng xin nhận lãnh thay anh. Cô không muốn nhìn thấy vầng trán rộng cương nghị đầy vết nhăn trăn trở, cô không thích nhìn đôi chân mày rậm châu lại một cách u buồn và đôi môi hình cánh cung ngạo mạn kia mím chặt lại đầy cam chịu. Mà cô chỉ thích nhìn vào đôi mắt anh toả sáng tia nhìn trìu mến, bao dung, đôi mô hình cánh cung cười rạng rỡ để tô điểm thêm cuộc đời vốn nhiều bất hạnh nơi cô. Trần có biết là cô yêu anh nhiều lắm không? Có thể nhận lãnh thay anh mọi bất hạnh cuộc đời. Ôi! Mối tình đầu mà cô đã dành cả trái tim dâng tặng cho anh không chút so đo tính toán thiệt hơn.
Mải suy nghĩ, chiếc xe đã đỗ xịch lại trước cổng khách sạn lúc nào không biết. Vừa lúc đó Trần mở choàng mắt nhìn cô rồi bước xuống vong qua phía bên, mở cửa xe cho cô bước xuống. Bao giờ cử chỉ trìu mến đó của anh cũng dành tặng cho cô và làm cô cảm động. Nhu Phong nhớ lại lần đầu tiên đến Phương Nam xin việc làm và cô đã được anh đối xử hết lòng. Bỏ cả mấy triệu bạc mua tặng cô bộ trang phục đắt giá cùng những món trang sức sang trọng không chút so đo tính toán. Vốn đã từng mặc nhiều trang phục đắt giá hơn nhiều, từng đeo nhiều trang sức có giá trị gấp trăm, gấp ngàn lần đôi bông tai cùng sợi dây chuyền bạch kim đó, nhưng sao trong thâm tâm Nhu Phong không có món nào có thể sánh bằng những món quà Trần tặng cho cô. Để từ đó hình ảnh vị giám đốc cương nghị, oai nghiêm đã định hình trong tim cô từ giây phút ấy không quên. Vẫn biết tình cảm dành cho anh nhiều say đắm, nồng nàn thế mà để khi đối diện cùng anh, cô lại bắt con tim mình trốn tránh bằng cách ương ngạnh chống đối. Con người ta có thể bắt ép *** mọi thứ nhưng không thể nào bắt ép con tim mình thôi tưởng nhớ. Vì thế bề ngoài, cô chỉ giả vờ được như thế thôi chớ còn con tim thì... nó vẫn đập điên cuồng vì anh. Và giây phút này con tim đã đánh gục được lý trí khi vô tình cô ngước mặt lên nhìn anh, đôi mắt nóng bỏng như thiêu đốt của anh nhìn cô khiến Nhu Phong đành đầu hàng ngã quỵ trước trái tim mình.
"Xin anh đừng nhìn em như thế, Trần ơi".
Nhu Phong thầm van xin thế, nhưng Trần vẫn lì lợm nhìn như muốn xoáy sâu vào tâm khảm của cô.
- Tại sao ông cứ nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ lạ thế hở giám đốc, ông không thấy người ta đang nhìn mình kìa sao?
Ghé sát vào tai Nhu Phong, Trần nói:
- Em đã làm tim anh đau nhói cả lên đây này, nhỏ Phong!
Nghe giọng trầm trầm đầy âu yếm của Trần, trái tim Phong như muốn nổ tung ra vì hồi họp lo sợ. Có ai có cảm giác kỳ lạ như cô không nhỉ?
Thật liều lĩnh, Trần bước tới choàng tay quanh cô dìu Nhu Phong đi lên bậc tam cấp thẳng lên gian đại sảnh của khách sạn. Không phản ứng, Nhu Phong đi như mơ theo tay dìu của Trần.
Đến khi dừng chân trên tầng thượng của khách sạn và Trần dìu cô đến ngồi bên chiếc ghế đá thì Nhu Phong mới giật mình choàng tỉnh ngơ ngác nhìn anh.
- Tại sao ông lại...
Trần đưa bàn tay mình bịt miệng Nhu Phong lại:
- Không được gọi bằng ông... mà là anh, nghe rõ chứ nhỏ Phong. Nếu em không ngoan ngoãn vâng lời, thì mỗi lần nghe em gọi tiếng ông khô khan đáng ghét đó anh sẽ bịt miệng em lại, không cho em nói tiếp luôn.
Không nói không rằng, Nhu Phong cắn thật mạnh tay Trần khi anh vừa dứt lời.
- á! Sao em mới ngoan hiền đáng yêu như con cừu, giờ lại vươn móng vuốt ra với anh thế hả nhỏ?
Phụng phịu Nhu Phong nói:
- Ai biểu anh ra lệnh với em chi.
Trần reo lên mừng rỡ:
- Nhỏ xưng "em" gọi "anh" với anh rồi. Ôi, nhỏ thật đáng... "ghét" mà. Trần nắm tay Nhu Phong siết chặt. Có những cơn sóng lăn tăn trong lòng anh.
- Nhu Phong, anh có điều này muốn nói cùng em.
Lời của Trần làm bàn tay Nhu Phong run nhẹ, cô cúi nhìn xuống.
- Em đang nghe đây.
- Nhu Phong, trước kia anh vẫn thường nghĩ anh là người đàn ông duy nhất trên đời này có thể ôm vào lòng mọi tình yêu thương trừ tình yêu nam nữ. Nhưng từ khi gặp em... anh thấy là... anh thật ngốc khi có tư tưởng kỳ quặc thế... Bởi vì em chính là tình yêu của anh... Anh yêu em. - Anh Trần.
Nhu Phong nhìn lên gọi. Nhưng nước mắt đã long lanh.
- Lần đầu tiên khi đối diện em, anh có linh cảm là cuộc đời mình sẽ bị em nắm giữ. Và đúng như thế... Có lần anh nhớ buổi trưa tìm em sau một trận cãi vã vào lúc sáng, anh hối hận muốn tìm em để xin lỗi thì bắt gặp em gục trên bàn làm việc với tư thế ngủ chẳng thoải mái tí nào, nhưng gương mặt em lúc đó thì đáng yêu lắm. Đôi mắt khép hờ say ngủ nhưng trên má lại ướt đẫm nước mắt. Bước lại gần anh mới phát hiện ra là trong mơ em khóc. Kể từ giây phút đó hình bóng em đã in đậm trong tim anh, làm việc gì anh cũng nghĩ đến em và anh chợt phát hiện ra là anh đã yêu em từ giây phút đó.
- Anh Trần!
Những giọt nước mắt hạnh phúc đã nói lên tất cả. Nhu Phong đã đợi giây phút này lâu lắm rồi.
- Vậy thì em hãy chuẩn bị trái tim để đón nhận - Trần nói - Anh nguyện mãi mãi bên em suốt cuộc đời này và sẽ là người mang hạnh phúc lại cho em.
- Nếu vậy em sẽ là người con gái hạnh phúc nhất.
- Còn nữa - Trần nói - Trước khi em đồng ý, anh muốn em phải nghe anh kể lại những gì liên quan cuộc đời anh. Anh nói thật nó chẳng có chút vui vẻ tí nào đối với em... Nếu em thấy hối hận vì yêu anh thì em vẫn còn đủ thời gian để rút lui.
- Em không sợ. Cho dù em có gánh lấy nỗi đau của anh, em cũng vui lòng đón nhận. Hãy kể đi anh.
- Anh muốn kể cho em nghe để sau này em có đối diện, có phát hiện ra, em cũng không oán trách anh là kẻ tham lam ti tiện. Anh muốn chúng mình sẽ là những người yêu nhau thẳng thắn, chân thành nhất.
- Không, anh Trần, anh không cần kể nữa - Nhu Phong đưa tay lên ngăn lại - Em sẽ không quan tâm đến bất cứ chuyện gì đã thuộc về quá khứ của anh, cũng như anh có thể yên lòng mà giữ bí mật riêng cho mình. Em chỉ cần hiện tại với tình yêu của anh đem tặng cho em là đủ rồi.
Trần khoát tay:
- Em hãy để cho anh kể. Anh không muốn giấu với em một điều gì cả về cuộc đời anh.
Rồi Trần trầm giọng kể:
- Đúng như em đã nói. Anh sinh ra và lớn lên trong một gia đình giàu sang, danh tiếng. Mười tám tuổi anh được đưa sang nước ngoài du học với nguyện vọng sẽ giúp ích cho cha anh trong công việc quản lý công ty. trong những năm đi du học đó, anh có quen một người con gái vốn mang dòng máu á Đông nhưng lại được sống ở nước ngoài từ nhỏ. Anh với cô ta yêu nhau, nguyện sau khi du học xong anh sẽ dẫn cô ta về ra mắt cha mẹ. Nào ngờ có một lần tình cờ anh bắt gặp cô ta quan hệ với một gã đàn ông khác. Em hiểu chuyện gì xảy ra mà phải không, Nhu Phong?
- Anh và cô ta chia tay nhau kể từ giây phút đó?
Trần gật đầu và nói tiếp:
- Đúng vậy. Nhưng cũng kể từ đó, con tim anh đã nguội lạnh tình yêu. Anh chỉ biết dồn hết thời gian vào học tập. Những việc đó xảy ra cha mẹ anh không hề hay biết. Hàng tháng hai người vẫn chu cấp tiền bạc và thường xuyên viết thư kể rõ việc nhà cho anh nghe. Năm anh vừa tròn hai mươi lăm tuổi, mẹ anh viết thư gửi qua cho anh, kể là mẹ đã gặp lại một người bạn thân thời còn cắp sách. Và cũng kể từ đấy thư mẹ anh xuất hiện tên một người con gái, con của người bạn thân của mẹ. Theo lời mẹ kể thì cô ta rất dễ thương, rất đáng yêu và rất xứng đáng làm dâu con nhà họ Hoàng. Anh mặc nhiên chấp nhận không một lời phản đối. Với anh lúc đó tình yêu nam nữ không còn quan trọng nữa. Anh chấp nhận lấy cô bé đó không gì ngoài việc mẹ cưới cho anh một người vợ. Để mẹ anh có người hầu hạ chuyện trò hôm sớm, cho cha anh vài thằng cu tí để người vui ở tuổi xế chiều. Nhưng từ khi gặp em, yêu em anh mới biết quyết định đó thật dại dột. Anh muốn người đầu ấp tay gối với anh là em. Người để anh chia sẻ hạnh phúc buồn vui là em mà không phải là một người con gái nào khác. Nhu Phong, em có chấp nhận lấy anh không?
Nhu Phong bẽn lẽn cười nói:
- Anh nói thế chẳng có chút thành ý nào hết.
Trần nheo mắt cười:
- Sao em biết anh không có thành ý?
- Rồi Trần đưa tay móc túi lấy ra chiếc hộp nhỏ
- Anh mua chiếc nhẫn này từ lúc phát hiện ra là không thể sống thiếu em.
Mở hộp, anh lấy ra chiếc nhẫn kim cương sáng lấp lánh rồi anh lần vào Ng'n t áp út của cô: - Kể từ giây phút này, em là bà Trần đấy.
Nhu Phong còn đang ngơ ngác thì Trần cúi xuống, cúi xuống thật gần để hạnh phúc khi cảm nhận được sự vụng về của Nhu Phong. Cô hoàn toàn thụ động và run rẩy bấu lấy vai anh, đôi mắt vừa hé mở ra đã vội khép mi lại, ngoan như đang ngủ.
Môi Trần tham lam, lì lợm không dứt môi Nhu Phong, cô cuống quýt trong tay anh thật tội nghiệp. Mãi đến khi nghe có tiếng bước chân người đi lên, Trần mới chịu thôi, anh thì thầm:
- Em có nghe gì không?
Nhu Phong mắc cỡ giấu mặt vào vai anh.
- Có tiếng chân người đi lên làm em hết hồn.
- Anh đâu phải muốn nói điều đó, mà điều anh muốn nói là anh nghe tiếng đập của tim em ấy chớ. Nói thật, hôn em mà anh sợ em xỉu bất tử ghê. Yêu anh dữ lắm phải không?
- ... Trả lời đi chớ... sao lại cười?
- Em không trả lời đâu.
Nhón chân lên, Nhu Phong chu môi hôn lên gương mặt Trần rồi chạy vụt xuống thang lầu.
***
Trần dìu Nhu Phong đi dọc bờ biển buổi chiều tà. Biển hoàng hôn mang một vẻ đẹp liêu trai huyền bí như Nhu Phong đi cạnh anh.
- Nhỏ ơi, sao em không nói gì hết vậy?
Nhu Phong mơ màng:
- Em thích được cùng anh đi như thế này mãi. Tâm hồn hai đứa không còn vướng bậc bất cứ điều gì ngoài xã hội cuộc sống. Chỉ có em và anh trong thế giới tình yêu, thế giới của những hạnh phúc êm đềm thơ mộng.
Trần hôn nhẹ lên mái tóc Nhu Phong rồi anh cười khẽ:
- Người yêu nhỏ bé của tôi ơi, em thật là lãng mạn.
Ngước đôi mắt ngây thơ, Nhu Phong hỏi:
- Thế không tốt hở anh?
- Ai nói với em điều đó? Lãng mạn, mơ mộng đưa con người thoát khỏi những đau khổ do cuộc sống mang đến cho ta. Nếu con người mà không có những giây phút đó thì thử nghĩ cuộc sống có còn trở nên tốt đẹp hạnh phúc nữa hay không? Nhưng không vì thế mà con người cứ để cho tâm hồn treo ngược trên cành cây. sống là phải biết dung hoà mọi yếu tố để tạo cho mình một bản lĩnh sống. Em hiểu ý anh nói không, Phong?
Nhu Phong nhoẻn miệng cười, bình yên nép vào *** anh.
- Em có thích lên những tảng đá kia ngồi nhìn ra biển khơi như đêm nào không, nhỏ Phong? Đêm đó trong mắt anh, em thật nhỏ bé cô đơn, lạc loài như một nàng tiên nữ lạc xuống cõi đời trần tục.
Nhu Phong nũng nịu:
- Em không chịu làm nàng tiên đâu? Tiên sống trên trời lạc loài cô đơn lắm.
Em muốn mình là đứa con gái bình thường có được tình yêu cảu anh là đủ.
Rồi Nhu Phong khe khẽ cất giọng ca, cô như muốn mượn bài hát nói lên ước vọng sống của mình:
- "Em không mơ hoang kiếp sống trên cung hằng.
Em không tham lam diễm phúc nơi thiên đàng.
Làm sao em nói cho hết câu ân tình.
Ước mơ khiêm nhường, có anh bên mình".
- Thế là đủ rồi anh ạ. Em không mơ ước gì hơn thế nữa đâu.
Siết chặt Nhu Phong vào lòng, Trần miên man nói:
- Em đáng yêu quá, bé ơi. Ngày mai về thành phố anh nhất định nhờ ba mẹ cưới em cho bằng được. Này nhỏ, anh nghĩ em sống cuộc đời "phiêu bạt" như thế là đủ rồi. Hãy quay về tổ ấm của cha mẹ đi em. Họ đang mòn mỏi đợi chờ em từng giây phút đấy, nhỏ.
Nhu Phong cất giọng buồn buồn:
- Em vẫn biết thế. Nhưng em sợ về cha sẽ bắt em lấy gã đàn ông đáng ghét đó làm chồng. Ai ngờ thuở đời nay đàn ông con trai gì mà tự tìm cho mình một người vợ cũng không được, phải nhờ đến cha mẹ. Thật đáng xấu hổ mà. Tiếc một điều là em không biết mặt mũi gã đàn ông đó. Nếu không...
Trần nheo mắt cười:
- Nếu không thì sao?
- Thì em sẽ... sẽ mắng cho gã ta một trận, rồi bắt hắn ta từ hôn với em. Lúc trước thì em không có lý do nhưng nay thì khác rồi, vì em đã có anh. Anh hiểu ý em không, Trần?
Trần cười lớn khi nghe Nhu Phong ấp úng nói không trọn vẹn ý nghĩ mà cô muốn diễn đạt.
- Ôi em trẻ con quá, bé cưng. Giả sử như gã đàn ông đó là anh thì em tính sao?
Thấy Nhu Phong tròn mắt nhìn mình thật ngộ nghĩnh đáng yêu, không nén được Trần đưa tay vuốt nhẹ chiếc mũi xinh xắn dễ thương của cô. Rồi anh nói:
- Sao càng ngày anh càng phát hiện ra em sao mà dễ yêu thế. Này, đừng tròn mắt nhìn anh thế nữa, nhỏ Phong. ý anh muốn nói là anh cũng có người vợ hứa hôn nhưng chưa biết mặt giống như em kể, và em chưa rõ mặt mày gã đàn ông mà em gọi là gã đáng ghét ấy. Nếu giả sử gã ta là anh, còn người vợ hờ của anh là em thì sao hả nhỏ?
Nhu Phong cười phá lên:
- Làm sao có chuyện hi hữu đó được nhỉ? Thôi, anh đừng có mơ chuyện hão huyền nữa.
Nhu Phong leo lên tảng đá ngồi xuống rồi cô kéo tay Trần ngồi xuống theo cô.
- Giờ anh hãy ngồi đây nghe em hỏi tội. Cô Mộng Ngân gì đó của anh...
Trần la lên:
- Em đừng nói bậy nghe.
Nhu Phong mím miệng cười:
- Ơ... em nói lộn thì nói lại cớ sao anh la hét khiến em giật mình, thiếu điều muốn rớt luôn xuống biển. Này, anh không được đánh trống lảng nghe không? Mau thi hành nhiệm vụ kể cho em nghe...
Trần gật đầu:
- Thôi được. Anh sẽ kể cho em nghe đừng mè nheo nữa nhỏ. - Trần cất giọng trầm trầm kể - Sau khi du học xong anh trở về nước tiếp nhận việc cai quản công ty. Có lần anh thay cha ra Nha Trang ký hợp đồng cùng Xuân Nguyên thì người hợp tác làm ăn với công ty Phương Nam là Mộng Ngân. Lúc đầu, anh với cô ta quan hệ với nhau như một người bạn bình thường gắn bó chung trong công việc. Nhưng từ từ anh nhận thấy cô ta có nhiều cử chỉ biểu lộ tình cảm quá mức trong công việc. Anh không thích, vì thế đã nhiều lần tế nhị anh từ chối nhưng cô ta chẳng màng. Cứ hàng tháng anh lại đối đầu cùng cô ta. Anh thật sự mệt mỏi. May nhờ có em...
- Anh làm thế có ác quá không?
- Nhưng anh đã thử hết mọi cách. Cuối cùng cũng đành chọn giải pháp đó thôi. Tuy anh biết nó không được tế nhị cho lắm nhưng cũng đành phải làm. Trong việc làm ăn, anh không muốn xảy ra chuyện hiểu lầm. Có thể cô ta tức giận anh mà cắt bỏ hợp đồng làm ăn anh cũng đành chịu. Chẳng thà cô ta đau một lần còn hơn kéo dài niềm hy vọng không thật. Điều đó còn ác gấp mười lần.
Nhu Phong lắc đầu cười:
- Em chưa từng thấy ai có kiểu lý luận càn gở như anh.
- Thôi, dẹp chuyện đó sang một bên đi. Giờ, anh chỉ muốn ngồi bên cạnh em, cùng em ngắm cảnh hoàng hôn trên biển. Và anh muốn...
Trần lấp lửng nói, Nhu Phong như thầm hiểu nên cô đỏ mặt và đưa tay đẩy Trần ngồi xích ra. Nhướng mày, Trần nheo mắt cười:
- Nhỏ làm gì thế? Anh chưa nói hết ý kia mà. Thế sao em lại đẩy anh ngồi xa em?
Nhu Phong trề môi nói:
- Em không hiểu ý định của anh sao? Đầu óc anh lúc nào cũng chứa đựng điều đen tối hết á.
- Đã mang tiếng, anh cho mang tiếng luôn.
Dứt lời, Trần cúi xuống, cúi xuống thật gần, thật gần. Nhu Phong khép hờ mắt lại đón nhận nụ hôn yêu thương Trần ban tặng.
Môi Trần tham lam, lì lợm, mãi một lúc sau anh mới tạm buông tha cho cô.
- Em vẫn chưa biết mi, nhỏ ạ. Nhu Phong gục mặt vào vai anh, che giấu đôi má đỏ bừng lên:
- ứ... ừ! Tại người ta làm bộ đó thôi, chớ chưa chắc ai rành hơn ai đâu.
P0'p nhẹ lấy bàn tay cô, Trần khẽ nhăn mặt nói:
- Tại sao bao giờ nhỏ cũng muốn hơn thua với anh vậy hả? Chịu khó ngoan hiền một chút thì anh càng thương nhiều hơn chứ sao?
- Anh mà thương nhiều chỉ khổ cho em thôi.
Trần im lặng, nhướng mày ngạc nhiên nhìn Nhu Phong chờ đợi cô giải thích.
- ối trời! Sao anh "ngố" thế, hở Trần?
Vỡ lẽ như hiểu ra, Trần đưa tay cốc nhẹ đầu cô.
- Hỗn nhé, bé! Anh ký một cái lún "sọ dừa" bây giờ!
Nhu Phong lè lưỡi, rụt vai tỏ cử chỉ sợ hãi.
- Ôi, xin tha cho em.
Hai đứa nhìn nhau bật cười lớn. Tình yêu dâng tràn trong đôi mắt nồng nàn họ trao tặng cho nhau. Sóng vẫn rì rầm vỗ bản tình ca muôn thuở... Tình yêu! Tình yêu ơi.
***
9
Nhu Phong đang phơi quần áo ở phía sau hè thì nghe có người gọi cửa, vội bỏ dở công việc, cô đi lên nhà trên, trong đầu thầm nghĩ không biết ai đến tìm mình. "Nhóm Ngũ Long"? Bảo đảm không phải rồi. Nếu là mấy nhỏ thì đã ồn lên như cái chợ và tự nhiên ào vào nhà cô chứ không phải đứng trước nhà gọi lên như thế đâu.
Chùi đôi tay còn ướt vào cái khăn khô xong, Nhu Phong mới ra mở cửa. Chợt nhiên cô sựng người lại, không tin ở mắt mình.
- Cô chủ nhỏ của chị.
Nhu Phong cũng vội kêu lên:
- Chị Hương.
Cô gái chạy lại ôm chầm lấy Nhu Phong rồi oà lên khóc nức nở. Nhu Phong cũng rơm rớm nước mắt. Cô cứ ôm chặt cô gái tên Hương. Mãi một lúc sau cô mới nói được.
- Chị Hương, làm sao chị biết em ở đây mà đến tìm?
Chị Hương, chính là người con gái giúp việc cho gia đình Nhu Phong, từ bé Nhu Phong đã có chị quấn quít bên cạnh không rời nửa bước để chăm sóc lo toan thương yêu Nhu Phong như một người chị dịu hiền. Đáp lại, Nhu Phong cũng hết lòng thương yêu chị. Có miếng ngon vật lạ bao giờ cũng để dành cho chị, và hết mực nghe những lời khuyên bảo của chị. Có thể nói ngoài cha mẹ ra người Nhu Phong yêu thương nể vì đó chính là chị Hương.
Chị Hương nghẹn ngào:
- Chị đã tìm em ở khắp mọi nơi. Sao mà dại khờ thế hả Ti Ti? Chuyện chưa ngã ngũ mà em đã lén ông bà chủ bỏ nhà ra. Cũng may chị có quen bà Tư, người nấu cơm của công ty em nên mới lần ra được là em ở đây.
Nhu Phong kéo tay chị Hương ngồi xuống ghế.
- Ngồi xuống đi chị, để em đi rót nước cho chị nghe.
Chị Hương vội kéo tay Nhu Phong lại, đôi mắt rưng rưng:
- Em nên về nhà đi, Ti Ti. Ông bà chủ đau buồn vì cứ nhớ em luôn. Nhà trở nên vắng vẻ từ khi thiếu tiếng cười giọng nói của Em. Bác Tâm chăm sóc cây kiểng cứ than thở với chị là không có em công việc của bác trở nên buồn tẻ vì không có người sẻ chia cùng bác. Còn dì của chị đi ra đi vào cũng đều chắt lưỡi gọi tên em luôn. Em biết cái tật dì của chị mà. Khi buồn hay nhớ một điều gì là dì của chị cũng đều chắt lưỡi cả.
Nhu Phong nghe nói thế, cô ứa nước mắt:
- Em cũng nhớ tất cả mọi người trong gia đình mình lắm. Nhưng ngại vì sống ở đó, em cảm thấy khó thở trong cái không khí của gia đình mình, chị Hương ạ. Ba em thì cố chấp, mẹ em thì hiền từ nếu không nói là nhu nhược, không có chút quyền hành gì trong trái tim của ba em. - Lúc này, ông chủ thay đổi nhiều rồi, Ti Ti. Lúc em bỏ đi, ông còn giận dữ lắm. Cứ đòi đăng báo từ em, nhưng rồi mẹ em năn nỉ riết rồi ba em cũng bỏ ý định đó. Có lần bà Chấn Nam qua thăm mẹ em, thấy bà chủ cứ khóc mãi nên bà Chấn Nam tức giận tìm ba em gây một trận. Không biết lúc đó bà ta nói điều gì mà kể từ đó ba em nguôi giận và tỏ ra chăm sóc quan tâm mẹ em nhiều hơn. Mỗi chiều bên bàn cơm ba em thường nói với bà chủ là bây giờ tuỳ con, nên thì nhờ, hư thì chịu. Ông sẽ không can thiệp vào chuyện riêng nữa.
Nhu Phong nhíu mày:
- Vậy thì ba em nói lẫy chứ đâu có thông cảm cho em đâu.
Chị Hương lắc đầu:
- Không phải đâu em. Ông chủ nói thiệt tình đó. Em đi rồi, ông buồn lắm nhưng không nói ra và thêm lần tác động của bà Chấn Nam, từ đó ông đã thay đổi suy nghĩ và cách nhìn của mình. Chị nhớ có một lần chị đang hái ổi xá lị cho bà chủ dùng thì bất ngờ chị nghe tiếng ông chủ hớn hở gọi chị là "Ti Ti, con đã về rồi ư?". Và khi nhìn ra chị không phải là em, ông chủ tỏ ra buồn thấy rõ. Em có biết không, lúc đó chị cảm thấy thương ông chủ ghê gớm và thông cảm với nỗi nhớ con của ông. Ti Ti, em trở về nhà đi nha. Bà chủ vì nhớ em nên thường lén ra "non bộ", chỗ mà em thường trốn ra đó ngồi mỗi khi buồn bực, và bà chủ thở dài liên tục, mắt đổ lệ mãi vì em.
Nghe nhắc tới mẹ, lòng Nhu Phong quặn đau. Trong trí cô hiện ra hình ảnh người mẹ hiền, suốt đời chỉ biết hy sinh cho chồng con. Bà đúng là mẫu người phụ nữ Việt Nam của thời phong kiến. Luôn luôn thực hiện đúng câu "phu xướng phụ tuỳ" nên nhiều lúc không đồng ý với chồng, mà bà vẫn không dám lên tiếng phản đối ông. Chỉ biết cúi đầu tâm phục để rồi sau đó lại âm thầm khóc một cách lặng lẽ ở một nơi kín đáo. Ngày Nhu Phong chống đối cuộc hôn nhân giữa cô với gã đàn ông đáng ghét đó, bao nhiêu nước mắt của mẹ cô đã chảy ra vì sự xung đột của hai cha con. Một người ương bướng, cứng đầu - một người độc quyền cố chấp, điều đó để lại hậu quả khổ đau chỉ mỗi mình mẹ cô chịu đựng. Ngày Nhu Phong rời bỏ ngôi nhà thân yêu không một người hay biết, ngoại trừ nhóm "Ngũ Long". Nhóm "Ngũ Long" biết thì sao chứ? Cô lo sợ gì khi năm người là một. Thế mà hôm nay, chị Hương đã tìm được nơi Nhu Phong đang ở.
Thấy Nhu phong cứ mãi tư lự, chị Hương chồm người đưa tay vuốt mái tóc dài của cô và nói với giọng trìu mến.
- Ti Ti, em về nhà nghe.
Nhu Phong ngồi im lặng. Trước mắt cô hình dáng cha mẹ hiện ra lung linh. Chắc giờ này, hai đấng sinh thành của cô già lắm, mái tóc của người đã bạc ra vì nhung nhớ con. Tiếng gọi yêu thương vang vọng trong lòng Nhu Phong. Ba ơi! Mẹ ơi! Con sẽ về! Con sẽ về ngay ngày mai. Đứa con bất hiếu sẽ về tạ tội với cha mẹ, cha mẹ ơi.
Nhu Phong nhìn chị Hương, mắt cô long lanh những giọt nước mắt, giọng cô nghẹn lại:
- Chị Hương! Ngày mai em sẽ về. Nhất định ngày mai em sẽ về.
Chị Hương mừng quýnh vội ôm chầm lấy Nhu Phong, giọng chị nói như reo:
- Em ngoan quá Ti Ti.
Nhu Phong cũng vòng tay ôm chặt lấy chị và ngồi im lặng nghe tình thương réo gọi trong lòng. Thế là cô sắp trở về gia đình, trở về mái ấm mà từ lâu cô xa cách. Cô sẽ có lại được hạnh phúc êm đềm trong căn nhà cô đã được sinh ra và lớn lên. Bao kỷ niệm ngọt ngào hiện về trong tâm trí Nhu Phong đang réo gọi cô. Hồn Nhu Phong thổn thức: Vâng, ta sẽ trở về.
Chị Hương ra về rồi, Nhu Phong vào nhà sau phơi nốt những bộ quần áo. Xong cô vào phòng riêng thay đổi trang phục. Cô sẽ đi báo cho Trần tin này. Chắc anh vui mừng lắm?
***
Trần toét miệng cười khi đứng đối diện trước mặt cha, anh chịu đựng cái nhìn từ trên xuống dưới của người cha đáng kính. Trần như lột xác, biến đổi thành một chàng trai trẻ trung yêu đời, kể từ khi đi Nha Trang về. Với quần Jean bạc màu, áo ca rô, nịt quần to bản, ổ khoá sắt đầu sư tử, anh như hiện thân trọn vẹn của tuổi trẻ đầy sức sống. Khi thấy cái lắc đầu của cha, lại một lần nữa anh cười khì.
- Con đi chơi, không phải đi làm.
- Ôi, điều gì khiến con lột xác yêu đời. Đã lâu rồi cha chưa bắt gặp lại hình ảnh này nơi con. Hôm nay cha vui lắm.
- Về con sẽ kể cho cha nghe. Giờ con đi đây.
Trần đi ra nhà để xe, dẫn chiếc mô tô đã từ lâu anh bỏ quên, giờ lấy ra đạp máy. Trần như trở lại phong độ ngày xưa. Tuổi mười tám, tuổi háo thắng thích chạy rong trên phố phường với con sói bạc tưởng chừng như mình là vua một cõi.
Nhất định hôm nay anh sẽ khuyên Nhu Phong trở về nhà tạ tội cùng cha mẹ rồi còn lo chuẩn bị thời gian để lo hôn lễ sắp tới nữa chứ. Dù gì anh đã ba mươi tuổi. Từ khi yêu Nhu Phong, Trần mới thật sự cảm thấy mình thèm có một mái ấm như thế nào?
Chiếc mô tô chạy ngang qua công ty Phương Nam, Trần thầm nghĩ dù sao anh phải ghé vào thăm công ty. Không biết bác Thịnh có gặp rắc rối gì trong công việc không đây?
Trần cho xe chạy thẳng vào nhà để xe, rồi anh tắt máy bước xuống:
- Anh Trần.
Nghe tiếng gọi tên mình một cách thân mật nhưng không phải giọng của Nhu Phong. Trần thầm kinh ngạc nên anh ngước mặt lên nhìn. Và chợt nhiên anh như hoá đá, không tin ở mắt mình khi xuất hiện trước mắt anh là một cô gái với dáng dấp mảnh mai xinh đẹp.
Mẫn Nhi! Người tình Chocolat thuở xưa của anh. - Nghĩ đến đây Trần như chợt nhớ lại đêm nào, anh bắt gặp cô đang hôn một gã đàn ông. Lần đó anh kìm chế lắm mới không nổi nóng đấm vào mặt gã đàn ông đó mấy đấm cho hả giận. Mà anh chỉ quay bước bỏ đi sau tiếng hừ nhẹ. Nửa như anh thầm cảnh cáo họ, nửa như Trần muốn phát tiết ra âm thanh giải đi một phần nào giận dữ đang nung đốt như thiêu trong tim anh. Nếu không, có lẽ Trần điên lên mất. Mối tình đầu mà anh ôm ấp nâng niu, thế mà chỉ trong phút chốc lại tan biến nhanh như bong bóng xà phòng. Và cũng kể từu giây phút đó, người tình nhỏ nhắn đáng yêu như những thỏi chocolat mà cô vẫn thường hay ngậm trong miệng ૮ɦếƭ hẳn trong trái tim Trần. Chuyện xảy ra gần mười năm rồi mà Trần cứ tưởng mới đâu đây. Thế mà, cơn giận trong tim Trần không còn như ngày nào, nó nhường cho vẻ thản nhiên như một người quen xa cách lâu ngày giờ gặp lại chỉ một cái gật đầu chào là đủ. Trần không thể nào ngờ mình có thể dửng dưng trước Mẫn Nhi một cách dễ dàng như thế. Vậy mà có lúc anh cứ nghĩ là nó rất khó khăn. Trần mỉm cười khẽ gật đầu thay cho một lời chào.
Những diễn biến trong tâm trạng Trần đang diễn ra hình như Mẫn Nhi đọc được nên cô lắc đầu chua xót nói:
- Một lời chào em mà anh cũng tiết kiệm được sao, Trần? Em thật không ngờ anh có thể lãng quên em nhanh như thế?
Trần khẽ chau mày khi thấy tia mắt của đám nhân viên dưới quyền anh đang nhìn chăm chú vào anh và Mẫn Nhi. Không muốn mọi người chõ mũi vào chuyện mình để rồi bàn tán lung tung. Trần nói:
- Ta có thể qua quán cà phê bên kia đường trò chuyện. Đứng ở đây anh thấy bất tiện quá. Mẫn Nhi mừng rỡ vội gật đầu:
- Em cũng nghĩ thế đó, Trần.
Trần đưa tay ngoắc một cô gái làm trong phòng kế toán. Cô gái đó e ngại ngập ngừng bước lại gần Trần:
- Dạ, giám đốc cho gọi.
- Cô lên nhắn với bác Thịnh là tôi đã về. Nếu công ty có cần gặp tôi cứ điện thoại nhắn. Tôi sẽ đến - Rồi Trần khoát tay - Được rồi, cô cứ đi làm việc của cô đi.
Đẩy cửa kiếng, Trần cùng Mẫn Nhi bước vào trong, nơi đây như tách biệt khỏi thế giới bên ngoài ồn ào, náo nhiệt. Sau khi chọn cho mình chỗ ngồi khuất sau chậu dừa kiểng xum xuê. Trần giúp Mẫn Nhi bằng cách kéo ghế cho cô ngồi yên vị, rồi anh đến chiếc ghế ngồi đối diện cô.
- Em dùng gì? Cam vắt hay bạc sĩu? Mẫn Nhi như có vẻ xúc động khi thấy Trần vẫn nhớ thức uống cô thường dùng.
- Anh gọi cho em ly cam vắt không đá là được. Còn anh, vẫn ly chanh rum đá như ngày xưa chứ?
Lạnh lùng Trần đáp:
- Anh không thích thứ nước uống đó nữa.
Trần đưa tay ngoắc bồi bàn đang đứng bàn đối diện. Anh ta bước lại gần.
- Thưa ông bà cần dùng chi ạ?
Trần không quan tâm cách gán ghép thân mật của anh bồi. Anh chỉ vắn tắt nói:
- Anh cho ly cam vắt không đá và ly cà phê đá kèm theo đĩa bánh ngọt.
- Xin ông bà vui lòng chờ chúng tôi ít phút.
- Tại sao em biết anh ở công ty Phương Nam mà đến tìm anh hay vậy?
Mẫn Nhi *** môi đáp:
- Em năn nỉ Lữ Đông nên anh ta mới tiết lộ cho em biết.
Trần cười khô khốc:
- à, ra thế.
- Anh đừng trách Lữ Đông. Tại em cứ theo van xin, năn nỉ mãi nên ảnh mới xiêu lòng bảo là cho em cơ hội cuối để gặp anh. - Đang nói chợt Mẫn Nhi ngập ngừng - Bởi vì anh sắp cưới vợ rồi phải không, Trần?
Mặc dù không còn oán hận Mẫn Nhi như xưa, nhưng Trần vẫn cảm thấy có chút xem thường khi thấy cô không biết tự trọng mà vẫn còn tìm cách gặp anh để làm gì nhỉ? Chẳng lẽ cô muốn nối lại những tình cảm thuở xưa chắc. Không cho cô chút hy vọng nào, Trần buông gọn giọng: - Đúng vậy.
Mẫn Nhi thẫn thờ.
- Xin chúc mừng anh. Trần khách sáo:
- Cám ơn em.
Rồi Trần cúi xuống bật quẹt ga châm vào đầu ***, đầu óc anh như đang suy nghĩ ௱ô** lung một điều gì mà Trần không rõ. Đến khi người bồi bàn bưng ra những thứ Trần gọi, anh mới giật mình trở lại hiện tại.
Đưa tay khuấy nhẹ ly nước cam, rồi Trần đẩy nhẹ nó tới trước mặt Mẫn Nhi.
- Uống nước đi Nhi.
- Cám ơn anh.
Nhìn thấy dáng điệu cô buồn ủ rũ, Trần hơi thương cảm nói:
- Em về nước tìm anh có việc gì quan trọng không Nhi? Tuy chúng ta không còn những tình cảm tốt đẹp như xưa, nhưng nếu em có gặp rắc rối khó khăn nào anh vẫn sẵn sàng giúp em, không chút câu nệ. Nói đi Nhi.
Mẫn Nhi nhắm mắt lại khi nghe giọng Trần ân cần như ngày nào. Anh thật đáng quý. Thế mà trong một phút bốc đồng cô đã để mất anh vĩnh viễn.
- Trần ơi. Anh có biết em vẫn còn yêu anh tha thiết hay không? Tại sao lúc đó cô thật điên cuồng khi cho Peter vào phòng và ôm hôn cô thế nhỉ? Để trả giá cho hành động nông nổi của mình, Mẫn Nhi đã mất Trần vĩnh viễn. Mỗi khi nghĩ đến điều đó, Mẫn Nhi lại xỉ vả mình không thương tiếc. Cô thật dại dột mà. Bao hy vọng về nước để gặp lại Trần với ước mong là cùng anh nối lại duyên xưa có lẽ không được rồi. Trần của cô bây giờ xa cách quá chứ không như trước kia. Trước kia tuy chia tay Trần, Mẫn Nhi còn chút hy vọng mong manh là có lẽ Trần nghĩ lại mà tha thứ cho cô. Nhưng nay thì hết rồi, hết thật rồi. Còn đâu những ngày hai đứa dìu nhau đi dạo dưới những con đường có những hàng thông dài thoai thoải. Còn đâu những lần cô làm mình làm mẩy, hờn dỗi để được anh lo lắng và tìm mọi cách chọc cô cười, để cô thôi giận hờn. Mẫn Nhi nhớ bao giờ trong túi anh cũng có những thỏi chocolat để cho cô ngậm mỗi khi cô gặp chuyện buồn phiền hay nổi hứng bất tử tìm cách giận dỗi để anh lấy ra dụ dỗ cô nguôi ngoai. Và kết cuộc sau cơn giận hờn anh thường trêu đùa gọi cô là "người tình chocolat" bé bỏng, xinh xinh như những thỏi chocolat màu nâu quyến rũ. Nghĩ đến đây, không kiềm chế được nữa Mẫn Nhi oà lên khóc nức nở.
Trần bối rối khi nghe giọng khóc đầy đau khổ của Mẫn Nhi. Bao giận hờn còn sót lại trong anh như bay biến hẳn đi khi chứng kiến cảnh cô đau khổ như thế này.
- Nín đi em! Chuyện qua rồi, hãy cho nó qua luôn đi. Em đừng cứ mãi sống trong quá khứ rồi từ đó dằn vặt lấy mình là không nên. Hãy nghe anh, quên hết đi rồi làm lại từ đầu. Em còn rất trẻ kia mà. Peter là một người đàn ông tốt, rất xứng đáng là nơi để em nương tựa suốt cả đời mình.
Mẫn Nhi đứng dậy bước lại gần Trần, cô ngã vào bờ vai rộng của một thời cô từng được chở che mỗi khi cô gặp chuyện buồn phiền. Bao giờ nơi đó cũng là nơi trú ẩn bình yên cho tâm hồn cô không dậy sóng nữa. Và giờ đây cũng vậy.
Không nín được nữa, Mẫn Nhi chủ động ngước mặt lên, môi cô đặt vào môi anh. Ôi, nụ hôn mười năm cô xa cách sao chẳng có vẻ ngọt ngào mà lại pha chút đắng cay như thế này nhỉ? Nhu Phong theo lời chỉ dẫn của bác Tư bảo vệ, cô đẩy cửa kính bước vào trong tìm Trần. Thấy dáng anh bên chậu dừa kiểng, Nhu Phong nhanh nhẹn đi lại gần. Cũng may hôm nay Trần mặc áo ca rô, chiếc áo chính tay Nhu Phong mua tặng anh. Nỗi mừng vui chưa được kéo dài thì Nhu Phong cảm thấy đất như sụp đổ dưới chân mình.
- Trần của cô...
Cố trấn tĩnh nhưng Nhu Phong vẫn cảm thấy đâu quay cuồng, cô quay người bật chạy nhưng chiếc áo lại vướng vào cạnh bàn đối diện. Nóng nảy Nhu Phong giật mạnh, bình hoa đặt trên bàn theo đà kéo mạnh tay của Nhu Phong ngã xuống đất.
Tiếng động phát ra khiến Mẫn Nhi giật mình lúng túng buông Trần ra, anh kịp thấy dáng người con gái lao nhanh ra cửa trong chiếc áo dài màu hồ thuỷ.
- Nhu Phong!
Trần vội đứng dậy chạy theo, chỉ để lại Mẫn Nhi ba tiếng:
- Anh xin lỗi!
Và anh vội móc bóc đặt lên bàn hai tờ năm chục ngàn rồi chạy ra cửa.
Nhưng ra đến nơi thì bóng dáng Nhu Phong đã không còn nữa. Trần dõi mắt tìm khắp xung quanh thì anh thấy chiếc taxi đó đang lao nhanh phía trước. Đấm mạnh tay lên trên thân cây, Trần nói như rên:
- Nhỏ hiểu lầm anh rồi, nhỏ ơi.
Ba tiếng "Anh xin lỗi!" của Trần thốt ra Mẫn Nhi hiểu từ đây về sau cô đã mất anh vĩnh viễn. Xách lấy chiếc P0'p, Mẫn Nhi lưu luyến nhìn lại nơi Trần vừa ngồi.
- Vĩnh biệt mày, từ đây về sau ta kông còn dịp đặt chân lên mảnh đất này nữa. Trần đã không tha thứ cho ta thì ta trở lại nơi đây làm gì?
Mẫn Nhi đi ra, cô thấy dáng anh đau khổ, thẫn thờ đứng dựa thân cây, định bước lại an ủi anh, nhưng không biết nghĩ sao Mẫn Nhi quay bước sang hướng khác.
- Em đi đây anh Trần. Từ đây về sau em biết anh sẽ không còn hạn khi nghĩ tới em nữa. Điều đó cũng làm cho em hạnh phúc lắm rồi. Em không còn mong ước gì hơn, chúc anh hạnh phúc bên người con gái có dáng dễ thương mặc chiếc áo màu hồ thuỷ kia.
Tự dưng linh cảm như mách bảo cô rằng: "Anh sẽ hạnh phúc bên người con gái đó".
Chiếc taxi lao đi, Nhu Phong không còn kiềm được nữa, cô oà lên khóc nức nở.
Cô thật không ngờ Trần lại là kẻ lừa gạt tình yêu của cô.
Tiếng nhạc trong xe vang lên giọng hát nữ với cung điệu thật xót xa, cay đắng. Bài hát đó bây giờ như tâm trạng Nhu Phong.
...
"Tội nghiệp quá, xây những lâu đài trên cát mơ. Biển vắng như trời sắp mưa. Tình cũng như là đám mây mịt mù. Tình là nhớ, xin nhớ không lừa dối ai, đừng trách câu hẹn lứa đôi, tình cũng như là nước trôi...
...
Yêu nghĩa là phôi pha, nghĩa là mang hận hoài".
Trong lòng Nhu Phong chợt lên tiếng phản kháng, bênh vực Trần. Cô không tin Trần là gã đàn ông đểu giả như trong bài hát "Tình hờ" kia. Mà Trần của cô là người đàn ông cương nghị, thẳng thắn trong mọi vấn đề. Đã yêu cô bằng cả trái tim, sau một lần bị thương tíc*** nề. Anh còn hiểu ra tình yêu của anh dành cho cô là đích thật. Vắng đâu đây Nhu Phong nhớ lời Trần nói cùng cô ở đêm biển Nha Trang đêm cuối.
"Nhỏ Phong, trải qua bao thất bại đắng cay trong đường tình, anh mới tìm ra được em. Người đã cất giữ mẫu xương sườn của anh bao lâu nay, mà anh cất công tìm kiếm. Em là hạnh phúc, là bến đậu an toàn của cuộc đời anh. Anh yêu em, mãi mãi..."
Thế mà hôm nay cô lại chứng kiến tận mắt cảnh anh phản bội. Đi ôm hôn người con gái khác. Thế là hết. Hết thật rồi. Cô đúng là đứa con bất hiếu với cha mẹ nên nay mới gặp quả báo. Cha ơi, mẹ ơi. Xin tha thứ lỗi cho con. Con sẽ quay về cha mẹ ngay. Hứa suốt đời sẽ làm theo mọi lời dạy bảo của cha mẹ mà không dám chống đối một lời nào. Hãy tin con.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc