Em Là Tình Yêu - Chương 09

Tác giả: Hoàng Thu Dung

Trời đã về chiều.
Dưới ánh nắng vàng vọt, một chiếc xe du lịch sang trọng chầm chậm tiến vào cổng biệt thự. Đây là một trong những toà biệt thự sang trọng nhất ở thành phố.
Chủ nhân của nó - một người đàn ông trung niên, dáng dấp cao lớn, gương mặt đẹp nghiêm lạnh - mở cửa xe, nhanh nhẹn bước xuống. Người tài xế khúm núm đóng nhẹ cửa xe sau lưng chủ, rồi vội vàng cho xe vòng qua con đường trải đầy sỏi, vào garage phía hông nhà.
Thiết kế toàn bộ ngôi biệt thự, hẳn phải là một kiến trúc sư có óc thẩm mỹ tinh tế. Và chủ nhân, ngoài sự giàu có, chắc hẳn phải là một người yêu thiên nhiên đến độ đắm say.
Từ cổng vào, con đường sỏi trắng đánh một vòng hình cung bao bọc một hồ phun nước tại trung tâm. Những bồn hoa được sắp xếp và cắt tỉa đầy nghệ thuật. Rồi những giàn hoa màu trắng trên đó treo lủng lẳng những giò lan quí hiếm xinh xắn.
Người đàn ông dáng đi thẳng oai nghiêm bước đi trên lối trải sỏi để vào cửa chính. Cô giúp việc thấy ông vội nhún chân cúi đầu xuống, cất giọng nhẹ nhàng thốt.
- Chào ông chủ.
Người đàn ông không nói tiếng nào, vẫn cất bước đi thẳng, bước lên bậc thềm tam cấp để vào trong ngôi nhà. Nơi đây thật sang trọng, những tấm thảm nhung màu đỏ được trải dài dưới gót chân chạy thẳng vào phòng khách rộng mênh ௱ô**. Một bộ ghế salon sang trọng màu cà phê sữa được đặt giữa phòng. Người dàn ông ngồi xuống bộ ghế rồi khoan thai đưa tay bấm chiếc chuông được đặt dưới đáy bàn. Sau một hồi chuông reng thì xuất hiện ngay người đàn bà, một người có nhiệm vụ trả lời mọi thắc mắc trong lúc ông vắng nhà.
- Thưa, ông chủ cần việc chi?
- Nhà có việc gì lạ không bà Nga?
- Dạ, thưa ông có luật sư Khả Duy gọi điện thoại đến tìm ông, bảo ông có về thì hãy gọi điện đến ông ta. Còn bà Chấn Nam có ghé đến thăm bà chủ, hiện đang ở ngoài vườn hồng với bà chủ. Thưa hết rồi ạ!
Người đàn ông nghe xong vội khoát tay.
- Thôi xong việc rồi, hãy lo việc của bà đi.
- Dạ, ông chủ.
Người đàn ông đứng dậy bước vào phòng làm việc. Sau khi đóng cửa cổng bước về phía bàn làm việc nhấc chiếc điện thoại ông bấm số gọi.
- Alô. Khả Duy, ông cần gặp tôi có việc chi? Việc làm hồ sơ cho công ty An Thịnh có vấn đề ư? Nhưng tôi muốn bằng mọi cách ông phải giải quyết cho tôi. Còn con gái tôi ông đã tìm ra tung tích chưa? Chưa có tin tức gì ư? Cứ tìm kiếm đi nhưng tôi muốn nó vẫn ở trong vòng bí mật, không được tiết lộ bất kỳ ai. Còn việc bàn hồ sơ thì khoảng ba giờ chiều nay ông hãy lại nhà gặp tôi. Thôi được rồi, tôi cúp máy đây.
Có tiếng gõ cửa phòng. Người đàn ông gác máy điện thoại xong rồi nói vọng ra.
- Vào đi.
Người đàn bà tên Nga bước vào nói.
- Thưa ông chủ, bà Chấn Nam cần gặp ông.
- Được rồi, cứ cho bà ta vào đây. Còn bà chủ sao rồi?
- Dạ, bà chủ lên phòng nghỉ rồi ạ.
- Thôi, dẫn bà Chấn Nam vào gặp tôi.
Bà Chấn Nam sang trọng, quý phái trong bộ Vest màu kem bước vào. Nụ cười rạng rỡ trên môi.
- Chào Công Đạt. Đã lâu rồi hôm nay tôi mới gặp được anh đấy.
- Công việc bận rộn, khiến tôi không còn thời gian để gặp gỡ bạn bè thân hữu. Sao, anh Chấn Nam vẫn mạnh khoẻ chứ?
- ảnh vẫn bình thường. Công ty từ ngày giao cho Ti Tô cai quản, vợ chồng tôi có nhiều thời gian để thăm viếng bạn bè.
Nghe giọng nói hạnh phúc như reo vui của bà Chấn Nam, ông Công Đạt ngồi châm bình trà cho vào hai chiếc tách bằng pha lê tuyệt đẹp chợt ngừng tay lại, mắt đăm chiêu như nghĩ ngợi một điều gì. Có lẽ ông cảm thấy cảnh gia đình ông chẳng bằng một chút xíu hạnh phúc gia đình Chấn Nam. Vợ thì mặt lúc nào cũng ủ ê thở dài liên tục đã vậy giờ thêm cái tật lúc nào cũng đầm đìa nước mắt. Còn đứa con gái duy nhất thì bướng bỉnh ngang ngạnh cứng đầu, ông thiết nghĩ việc bỏ nhà ra đi là hành động nông cạn nhất thời của Nhu Phong, thế nào cũng hối hận mà quay trở về nhà tạ tội cùng ông. Làm sao một người quen sống cảnh giàu sang nhung lụa từ tấm bé, đi một bước cũng có người hầu, ngủ một giấc cũng phải có người coi sóc chăm nom, chịu nổi cảnh gió bụi phong trần? Nhưng ông có phán đoán sai lầm chăng khi cho rằng đứa con gái yêu không thích nghi được cuộc sống. Nếu đúng thì nó đã quay trở về nhà lâu lắm rồi, có đâu ba tháng trôi qua mà chẳng chút tin tức gì? Hừ, tuổi trẻ bây giờ khó hiểu thật. Chẳng bù như ông thời đó...
- Anh Đạt, anh suy nghĩ gì mà đang rót trà chợt dừng lại?
Tiếng bà Chấn Nam kéo ông ra khỏi những suy nghĩ trở về thực tại.
- Gia đình chị công nhận hạnh phúc thật. Chẳng bù cho gia đình tôi, Ti Ti thì bướng bỉnh, còn Ngọc lệ thì gương mặt lúc nào cũng u sầu buồn bã. Chị nghĩ thử coi nhà này giàu sang tột đỉnh, cô ta muốn vàng có vàng, muốn bạc có bạc, đi một bước có người hầu, kêu một tiếng có người dạ. Hạnh phúc thế kia còn muốn gì hơn nữa. Thế mà cô ta vẫn chưa thoả lòng thoả dạ, vẫn mặt châu màu ủ với tôi. Thật tôi không hiểu vợ con tôi muốn gì nữa đây?
Bà Chấn Nam nghe ông Công Đạt nói thế chợt nhiên bà nổi giận. Một điều rất đáng ngạc nhiên, vì nó trái với tính dịu dàng, điềm đạm vốn có của bà.
- Anh nói thế mà anh nghe được sao? Chẳng lẽ đàn bà trên đời này trong mắt anh tầm thường đến thế sao? Chỉ biết có vàng có bạc là hạnh phúc ngoài ra không cần gì cả. Nếu thế anh chẳng hiểu tí gì về Ngọc Lệ cả, thật bất hạnh cho bạn ấy suốt đời lại gắn bó với một kẻ lạnh lùng sắt đá chỉ biết có danh lợi giàu sang. Tôi nghĩ chỉ có một Ngọc lệ yếu đuối nên mới gắn bó cùng anh, chứ Ti Ti thì tâm tính cương trực nên không chịu đựng anh nổi đành chọn giải pháp bỏ nhà ra đi. Anh thử nghĩ trên đời này mấy ai không muốn sống trong tổ ấm, nhưng tổ ấm như gia đình anh thà chẳng có thì hơn. Nói thật, anh mà không bỏ tính độc đoán, cố chấp thì suốt đời anh sẽ mất Ti Ti vĩnh viễn, không chừng sẽ mất luôn Ngọc Lệ. Anh nên nhớ nỗi buồn nó bào mòn con người ta rất mau chóng đấy anh Đạt ạ. Tôi chỉ có mấy lời đó muốn nhắn cùng anh, giờ chào anh tôi về.
Ông Công Đạt ngồi ૮ɦếƭ sững trên ghế không có một lời nào để biện hộ cho bản thân. Những lời nói thẳng thắn của bà Chấn Nam như một hồi chuông đánh thức ông dạy sau một cơn mê dài.
Chậm chạp đứng dậy, chỉ vài phút thôi mà ông cảm thấy mình như già thêm ra vài mươi tuổi. Cho bước chân đi ra vườn, ông muốn mượn khung cảnh thiên nhiên xoa dịu những căng thẳng trong ông đang ùn ùn kéo đến, trả lại cho ông sự thanh thản để tìm ra một hướng giải quyết đúng đắn nhất.
Thật ra việc bỏ nhà ra đi của Ti Ti là do tội cứng đầu bướng bỉnh của con bé muốn chống đối cùng ông. Hay sâu xa hơn sự ra đi của con bé là do chính ông gây nên. Thật đau cả đầu. Đứng trước khu vườn rộng lớn đủ màu sắc, tâm hồn ông Công Đạt như dịu bớt những căng thẳng, nhường cho những cảm xúc dịu êm.
Thấp thoáng đâu đây hình ảnh Ti Ti quanh khu vườn chăm chỉ chăm sóc những loài hoa quý hiếm. Bất chợt sau gốc cây ổi xá lị xuất hiện dáng một cô gái với mái tóc dài óng ả phủ bờ lưng thon dịu dàng. Ông ngỡ như là Ti Ti đã quay về tạ lỗi cùng ông. Không kìm nén được ông Công Đạt bước nhanh về hướng đó, giọng ông như oà vỡ hẳn ra.
- Ti Ti.
Cô gái có mái tóc dài óng ả đó, chợt lúng túng khi thất vạt áo trước bụng được thắt gút lại đựng những trái ổi xá lị chín thơm phức đầy quyến rũ. Cảm thấy mình thất lễ trước ông chủ, cô ấp úng nói.
- Chào... Ông chủ. ổi xá lị chín cả rồi nên cháu mới hái xuống định chút nữa chọn những trái ngon nhất cho bà.
Nhìn cử chỉ bối rối của cô cháu gái người quản gia cũng là người bạn thân của cô con gái mình, ông Công Đạt chỉ thở dài nói.
- Không có chi đâu, cháu cứ tự nhiên đi, Hương.
Dứt lời trấn an, ông quay bước đi về phòng riêng của mình để lại sau lưng đôi mắt tròn xoe ngơ ngác của cô gái.
- Tội nghiệp ông chủ. Chỉ vì thương nhớ cô chủ quá mà nhìn mình ông cứ ngỡ cô chủ đã về. Đã tha thứ hết lỗi lầm cho cô chủ rồi thế mà ông không cho người tìm cô chủ về nhỉ?
***
Bảy giờ sáng, giám đốc Trần đã chỉnh tề trong bộ complet veston màu trắng sang trọng. Chải sơ lại mái tóc anh bước ra cửa phòng. Trước khi sang phòng cô thư ký anh khoá cửa lại cẩn thận.
Đứng trước cửa phòng Nhu Phong, Trần gõ nhẹ ba tiếng.
- Ai đó?
- Tôi đây!
Anh vừa dứt lời thì cửa phòng bật mở, Nhu Phong xuất hiện rạng rỡ, xinh đẹp với chiếc quần tây ống past, áo thun lửng khác ngoài là chiếc áo bằng len dài chỉ cài nút giữa. Tóc xoã dài ngang lưng, gương mặt trang điểm nhẹ trông cô thật trẻ trung mà duyên dáng không chê vào đâu được.
Trước vẻ rạng rỡ xinh tươi đầy nữ tính của cô, giám đốc Trần không nén được buông lời xuýt xoa khen tặng.
- Sáng nay trông cô thật duyên dáng. Nhu Phong ửng hồng hai gò má:
- Giám đốc quá khen.
- Thôi chúng ta xuống đại sảnh dùng điểm tâm xong rồi đến Xuân Nguyên. Anh Tư tài xế cho xe đậu ngoài khách sạn chờ chúng ta đấy.
Sau khi dùng điểm tâm xong, giám đốc Trần và Nhu Phong sánh đôi ra khỏi gian đại sảnh của khách sạn. Người ngoài nhìn hai người họ cứ ngỡ là đôi vợ chồng son ra đây hưởng tuần trăng mật.
Thấy hai người bước ra, anh tài xế nhanh nhẹn mở cửa xe chờ hai người bước lên, giám đốc Trần ngắn gọn nói:
- Cho xe đến chi nhánh Xuân Nguyên.
Giám đốc Trần chỉ nói bấy nhiêu thôi, rồi anh im lặng cho đến khi xe dừng lại trước chi nhánh Xuân Nguyên. Mở cửa bước ra, giám đốc Trần nhìn Nhu Phong bằng ánh mắt thật lạ, anh trầm giọng nói:
- Nhu Phong, tôi có thể yêu cầu "em" một điều này được không?
Nhu Phong cảm thấy thật lạ lùng trong cách thay đổi lối xưng hô thường ngày của giám đốc Trần. Nhưng cô chỉ nhướng mắt nhìn anh đầy ngạc nhiên thôi chứ không tỏ vẻ điều gì khác. Còn giám đốc Trần nhìn cô vẻ tỉnh như ruồi. Thật kiên nhẫn, Trần lập lại một lần nữa.
- Em thấy sao?
- Tôi dám chắc giám đốc nhờ tôi ngoài khả năng của công việc cho nên mới hạ giọng yêu cầu với tôi như thế. Nhưng ông hãy yên tâm đi, nếu như nó có trong khả năng tôi thì tôi sẵn sàng. Rồi cô ngừng lại nhìn giám đốc Trần bằng tia nhìn thoả mãn, khi thấy giám đốc Trần hạ mình buông lời nhẹ nhàng với cô. Chả bù cho lúc trước mỗi lần cô có làm gì dù sai có tí chút là ông ta buông lời quát tháo ầm ầm chẳng có chút kiêng nể cô là phụ nữ. Giờ ***ng chuyện mới hạ mình như thế. Đúng là quả báo của ông ta. Cũng may cô là người có tấm lòng rộng lượng bằng không ông ta đã biết tay cô rồi. Nhưng cũng không buông tha ông ta dễ dàng như thế, Nhu Phong kết thúc câu nói bằng giọng kéo dài ra đầy mai mỉa châm chọc.
- Dù sao giúp một người trong lúc hoạn nạn khó khăn, công đức còn nhiều hơn xây dựng bảy ngôi chùa kia mà. Yên tâm, ông cứ nói.
Thế nhưng giám đốc Trần vẫn thản nhiên trước sự khiêu khích đầy láu cá của cô thư ký trẻ con.
- Tôi muốn nhờ "em" đóng vai trò im lặng, khi tôi nói chuyện cùng người có quyền hành của Xuân Nguyên. Và "em" cũng đừng ngạc nhiên quá khi nghe tôi nói điều gì. Mọi thắc mắc của "em" tôi sẽ giải đáp sau. Được chứ?
Ngập ngừng, Nhu Phong nói:
- Còn công việc của tôi thì sao?
- Tôi lo hết, "em" hãy yêm tâm. Điều tôi yêu cầu chỉ có thế thôi, em giúp tôi được chứ?
Không ngần ngại, Nhu Phong gật đầu nhanh:
- Được thôi, gì chứ đóng vai trò im lặng thì quá dễ dàng. Miễn sao ông đừng nuốt lời hứa với tôi là được.
Mỉm cười hài lòng, Trần nói:
- Em hứa thế thì tôi yên tâm. Tôi biết em là người có tấm lòng rộng lượng sẵn sàng giúp đỡ những ai khi gặp khó khăn. Vả lại em là người biết giữ uy tín mà, phải không?
Ngẩng đầu lên như thầm hãnh diện trước lời nói của giám đốc Trần đánh giá cô, Nhu Phong cười nói:
- Ông nói thế đúng đấy.
Vì quá "trẻ con" trong lớp vỏ người lớn, Nhu Phong cứ ngỡ mình được giám đốc Trần đánh giá cao nên mới giao cô trọng trách quan trọng này, chứ cô có ngờ đâu mình đang lọt vào chiếc bẫy êm ái do chính Trần giăng ra. Có lẽ nếu cô có hối hận muốn rút lại lời hứa của mình thì cũng đã muộn. Vì cô biết mình đã bị "há miệng mắc quai" rồi!
Nhiều người trong chi nhánh Xuyên Nguyên gặp giám đốc Trần cũng gật đầu chào đón. Điều đó chứng tỏ Trần không chỉ là tay bản lĩnh điều hành trong công việc mà còn là tay xã giao rộng rãi. Mọi người ai ai cũng quý nể anh, cả tài lẫn đức. Điều đó khiến Nhu Phong khâm phục vô cùng. Mẫu người lý tưởng như anh là điểm sáng, là thần tượng của nhiều cô gái. Nhưng cô cũng ngạc nhiên không ít khi thấy anh sống chừng mực không quan hệ lăng nhăng theo thói thường tình. Đó là ưu điểm cao nhất mà Nhu phong chấm cho anh, cô chúa ghét những tay đàn ông "vào trong phong nhã, ra ngoài hào hoa" mà cái tài chưa bằng ai đã cho mình cái quyền vỗ *** xưng tên đó.
Cùng giám đốc Trần dừng chân trước một căn phòng lớn nhất so với các phòng làm việc xung quanh. Nhu Phong chưa kịp gõ cửa xin vào theo phép lịch sự thì cửa đã bật mở ra. Một bóng người trong bộ mini jupe màu đỏ ùa ra, siết lấy giám đốc Trần, hôn lia lịa lên má lên môi Trần, chẳng chịu để ý xung quanh. Nỗi khó chịu của Nhu Phong chợt nhiên ùa tới bao vây cô, cho dù cô biết cô chẳng có chút chỗ đứng nào trong tim Trần.
Trần cố gỡ đôi tay đang ôm cứng lấy anh ra. Và anh nghiêm giọng nói:
- Mộng Ngân, cô nên để cho tôi thở chứ.
Người con gái như quả bóng xì hơi xẹp xuống. Bối rối khi nhìn thấy đôi mắt lạnh lùng của Trần nhìn cô, nhưng chỉ một thoáng cô lấy lại vẻ tíu tít khi thấy bên cạnh Trần có một cô gái xinh đẹp. Níu tay anh, cô kéo dài giọng ra đầy nũng nịu cố ý.
- Tại em nhớ anh chứ bộ. Nếu công việc ở đây không ngập đầu thì em đã bay vào Sài Gòn thăm anh rồi. Gớm, còn làm bộ làm tịch với em nữa.
Rồi cô mới hất hàm sang hướng Nhu Phong hỏi trỏng:
- Ai vậy?
Chỉ chờ có thế, Trần liền đáp:
- Hôn thê của tôi.
Chỉ bốn tiếng đó thôi, thế mà nó như *** khiến hai cô gái đều giật mình ngơ ngác. Nhu Phong tái mặt nhìn Trần như định hét toáng lên, nhưng cô chợt nhớ tới lời hứa với anh. Còn Mộng Ngân chỉ ít phút sau lấy lại được bình tĩnh.
- Chuyện đó để bình luận sau. Còn bây giờ em muốn chúng ta bắt tay vào công việc trước đã. Bất ngờ cô xoay người qua nhìn Nhu Phong hỏi bằng giọng mỉa mai:
- Có nên cho cô tiểu thư của anh vào không, bàn chuyện công việc khô khan sợ cô ta chán nản chịu không nổi rồi phá rối. Chà, anh đào đâu ra cô vợ nhìn nhí quá! Như còn đang đi học vậy? Rồi lấy giọng kẻ cả, cô ta nói:
- Này cô bé, cô học lớp mấy vậy hả? Còn đang đi học bày đặt yêu đương, không sợ thi rớt chúng bạn cười chê sao?
Trần ôm Nhu Phong vào lòng như muốn trấn an cơn giận dữ sắp bùng nổ của cô. Tính nóng giận bất chấp ai của cô, anh quá rõ rồi còn gì. Nhưng đứng trước Mộng Ngân, cô như con cừu ngơ ngác, còn Mộng Ngân y như con cáo già lão luyện. Trần không muốn vì anh mà để Mộng Ngân làm tổn thương Nhu Phong.
- Cô nên cẩn thận mọi lời ăn tiếng nói. Hôn thê tôi đã ra trường, hiện đang phụ giúp tôi trong công việc. Nếu như cô còn giữ thái độ khiêu khích này thì tôi không còn nể bác Hoàng Tâm mà thẳng tay với cô đấy!
- Anh sẽ làm gì tôi?
Trần điềm đạm nói:
- Cắt đứt hợp đồng làm ăn cùng Xuân Nguyên. Và tôi cùng vợ tôi lập tức rời khỏi nơi đây, không còn dính líu chút nào với Xuân Nguyên. Cô nghe rõ chưa?
Mộng Ngân nhìn Trần cười ve vuốt:
- Em chỉ giỡn chơi tí xíu thôi mà anh đã giận dữ như thế này. - Đang lả lơi như mời mọc đó thoắt cái Mộng Ngân lạnh lùng nói - Thôi, nào mời anh với bà Trần đây vào trong văn phòng để bàn tính công việc.
Trần kín đáo thở một hơi dài khoan khoái:
- Công việc như mọi khi, không thay đổi.
Ngẩng cao đầu đầy kiêu kỳ, Mộng Ngân nói:
- Được rồi.
Trần choàng tay ôm eo Nhu Phong, anh như dìu cô bước vào phòng:
- Ta đi vào đây đi em.
Và anh như căng người trước cái cấu tay của Nhu Phong, nhưng anh phải cố giấu, thay thế vào đó là vẻ mặt tràn trề hạnh phúc trước đôi mắt Mộng Ngân xét nét nhìn anh và Nhu Phong. Bước lại bàn làm việc bằng dáng đi kiêu hãnh, Mộng Ngân mở cặp hồ sơ lấy ra những bản hợp đồng. Trần và Nhu Phong ngồi ghế đối diện với với Mộng Ngân.
- Này, hợp đồng thư ký tôi đã soạn thảo đầy đủ rồi, anh cứ xem đi. Nếu vừa ý thì ký, còn không thì tôi cho anh lập bản hợp đồng theo ý muốn anh.
Trần đọc lướt qua, anh cảm thấy hài lòng khi bản hợp đồng ghi rõ ràng, dứt khoát không lấp lửng chút nào. Trong công việc cô ta làm ăn rất đàng hoàng. Giám đốc Trần rất phục bản lĩnh, tài năng của cô ta nhưng anh cũng ngán ngẩm khi tiếp xúc gần cô.
Nhanh chóng Trần đóng dấu, ký tên vào bản hợp đồng. Coi như công việc đã xong. Anh kéo tay Nhu Phong đứng dậy. Anh chẳng hứng thú gì trong việc đối đầu cùng Mộng Ngân. Kể từ nay xem như anh đã dứt khoát được cô mà vẫn giữ nguyên mối thịnh tình cùng Xuân Nguyên.
- Công việc xong rồi. Chào cô, chúng tôi về. Mộng Ngân đứng dậy bắt tay Trần và Nhu Phong.
- Anh có thể ra cổng đứng đợi một chút để tôi có vài lời muốn nói với người vợ tương lai của anh được không? Xem chừng vợ anh nhút nhát như chú thỏ con, tôi chẳng nỡ hại kẻ dưới cơ mình làm gì. Nhưng nếu anh sợ thì cứ dẫn vợ anh ra về. Tôi không ngăn cản.
Trần còn đang do dự, thì Nhu Phong đẩy nhẹ Trần ra cửa, âu yếm cô nói:
- Anh ra cổng chờ em, chỉ năm phút thôi, em sẽ ra với anh ngay.
Không lường trước cảnh này, Trần chẳng biết phải giải quyết ra sao. Anh còn đang đứng suy nghĩ thì Nhu Phong dậm chân nũng nịu nói:
- Chiều em đi anh, chỉ năm phút thôi, em sẽ ra với anh. Đừng bí xị như thế chẳng đẹp tí nào.
Trần đành thở dài quay gót ra cổng, chẳng biết Nhu Phong làm trò quỷ quái gì, nhưng anh biết cô "vợ nhí" của anh không nỡ làm hỏng kế hoạch của anh đã sắp xếp. Bằng chứng cô đã nghe lời anh, mà còn đóng kịch khéo hơn dự đoán của anh nữa chứ.
Đợi Trần bước ra khỏi văn phòng, Mộng Ngân khoanh tay, cười nửa miệng nói:
- Xem chừng cô cũng có uy với anh Trần như tôi thuở trước. Tiếc là cô quá ngây thơ chẳng hiểu chút gì về chồng của mình cả.
Điềm tĩnh, Nhu Phong nói:
- Bằng chứng gì mà cô nói với tôi như thế. Chúng tôi từ thuở nhỏ đã gắn bó cùng nhau, lớn lên sát cánh cùng nhau trong công việc. Thử hỏi có cặp vợ chồng nào gắn bó với nhau như chúng tôi không? Còn cô lấy tư cách gì hạnh hoẹ chồng tôi và tôi tự nãy giờ. Cô nên nhớ lúc đầu tôi im lặng là chẳng qua nể chồng tôi. Giờ anh ấy đi rồi, có gì cô nói thẳng ra đi.
- Có bản lĩnh lắm. Chẳng giống chút nào vẻ bề ngoài yếu đuối khi có Trần bên cạnh. Chẳng trách gì Trần si mê cô mà bỏ tôi là phải rồi. Nhưng cô đừng vội đắc ý, sớm muộn gì cô cũng bị Trần bỏ rơi như tôi mà thôi. Đàn ông mà: bên người này thì tâng bốc ngọt ngào, bên người khác họ cũng có thể nói như thế. Miệng lưỡi đàn ông mà cô tin tưởng thì thật là quá dại khờ. Cô có biết giữa tôi và Trần có mối quan hệ như thế nào không?
- Trước kia tôi không cần biết cô có quan hệ như thế nào với chồng tôi. Tôi chỉ biết hiện tại anh ấy yêu thương tôi hết lòng và chẳng có điều gì gọi là giấu giếm tôi cả. Bằng chứng cho thấy là ảnh chở tôi vào đây giới thiệu với chị, tôi là hôn thê của ảnh. Điều đó chứng tỏ giữa tôi với chị thì thấy rõ ai hơn ai thua? Còn vấn đề chị muốn nói là anh có quan hệ với chị ư? Tôi hiểu đàn ông nào mà chẳng trải qua vài mối tình vụn vặt, miễn sao ảnh đối xử tôn trọng và yêu thương tôi hết lòng là được. Còn vài ba chuyện lẻ tẻ đó tôi không quan tâm.
Tức giận không còn nhận ra cương vị mình là ai, Mộng ngân hét lớn:
- Cô giỏi lắm. Nhưng hãy chờ xem, đừng vội đắc ý sớm. Tôi sẽ không buông tha cô cùng anh ta dễ dàng vậy đâu. Cái gì Mộng Ngân này thích mà không thuộc về mình thì cũng chẳng bao giờ là của người khác cả.
Nhu Phong cười khinh khỉnh đáp:
- Cô thật nực cười, khi không buông lời hăm doạ, làm tôi nhớ lại thuở còn là trẻ con ngày xưa quá. Nhưng tôi và anh Trần sẵn sàng chờ đợi cô "trổ tài". Chào cô!
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc