Duy Nhất Vì Ngươi Mà Động Tâm - Chương 66

Tác giả: Mộ Nghĩa

Chương 66: Không biết đủ

Tay Cố Mục Niên còn đặt lên eo của cô, anh nằm ở bên cạnh cô im lặng nhắm mắt ngủ, lông mi thật dài.
Khương Dao thoáng nhìn người bên cạnh, muốn xuống giường, nên liền đánh thức anh dậy
“Dao Dao, em đã tỉnh rồi sao?” Thanh âm của anh rầu rĩ, ôm cô thêm lần nữa.
“Mục Niên, buổi sáng tốt lành nha.” Cô thoải mái cười.
“Bảo bối buổi sáng tốt lành.”
Khương Dao ở trong lòng anh giật giật, xoay eo một chút liền bị anh đè lại, thanh âm của anh mang theo chút kìm nén: “Đừng nhúc nhích, còn không anh lại muốn chạm vào em.”
“A, mới sáng sớm mà…” Bên má cô ửng đỏ. Tối qua anh đều đem cô vắt kiệt sức lực, đã vậy mà mới sáng anh còn muốn… thể lực của anh tốt như vậy sao.
“Chỉ đùa một chút, sẽ không để em phải mệt mỏi nữa đâu.” Cho dù Dụς ∀ọηg của anh tăng mạnh, anh cũng sẽ không thể để cho thân thể cô không thoải mái.
Khương Dao ôm chặt anh, đầu cô cọ cọ vào Ⱡồ₦g anh, làm anh cười vài tiếng, nói: “Đứa ngốc.”
Hai người năm trên giường trong chốc lát, liền rời giường, Cố Mục Niên rửa mặt xong đi ra sửa sang lại phòng ngủ, Khương Dao còn chưa rửa mặt xong. Đợi đến lúc cô đi ra, Cố Mục Niên đã chuẩn bị bữa ăn sáng.
Cô dây dưa đi qua, nhìn anh cẩn thận chuẩn bị bữa sáng rất phong phú, trong lòng cảm thấy rất ấm áp.
Một người ở bên ngoài rất oai phong, quản lí một công ty lớn, lại nguyện ý mỗi ngày vì cô mà chuẩn bị bữa sáng, thật khiến cho cô rung động mà.
Huống chi, anh lại giữ vững tình cảm với cô nhiều năm như vậy.
“Mục Niên, anh cực khổ rồi, về sau chi bằng chúng ta thay phiên nhau nha, hôm nay anh chuẩn bị bữa sáng, ngày mai em sẽ chuẩn bị. Như vậy thì anh có thể ngủ thêm được một chút.”
Anh nở nụ cười, “Người nào đó không phải lúc nào cũng thích ngủ nướng sao?”
Khương Dao phồng miệng, “Kia… Em sẽ cô cố gắng. Hơn nữa đây là việc dậy sớm để chuẩn bị bữa sáng cho anh, đương nhiên là em nguyện ý.”
Anh gật gật đầu, “Được; nếu Dao Dao muốn làm vậy thì cứ như vậy. Anh chỉ là muốn em có thể ngủ thêm một chút.”
“Không có việc gì đâu nha ~ “
Ăn xong bữa sáng, hai người liền đi làm việc của mình. Khương Dao ở thư phòng phác thảo bản thiết kế, Cố Mục Niên thì ở phòng khách đọc sách.
Đầu mùa xuân, ánh nắng có chút ấm áp, chiếu vào chiếc cửa kính, khiến cho lòng người cũng rất ấm áp.
Khương Dao bận rộn xong chuyện của mình, liền chạy đi “Phiền” Cố Mục Niên. Cô ngồi xuống ở bên cạnh anh, lắc lắc tay anh, “Mục Ca Ca, em đã vẽ xong bản thiết kế rồi.”
Anh nhướn mày không nhìn cô, “Ừm?”
Đầu của cô để sát vào mặt anh, muốn xem thử anh đang nhìn cái gì, “Anh đang nhìn cái gì nha…”
Tay anh đem cô kéo vào trong иgự¢, “Vẽ xong bản thiết kế liền tới đây làm ầm ĩ tới anh sao?”
Cô hắc hắc cười, làm nũng nói: “Nào có đâu. Em đây là nhớ anh.”
Anh đem sách vở khép lại, ném lên bàn trà, hai tay giữ lấy eo cô, cúi đầu hôn lên môi cô.
Anh nghiêng người về phía cô có chút không thoải mái, vì thế đem cô ôm đến trên đùi anh, đối mặt với anh.
Cái tư thế có chút “Xấu hổ” này làm mặt Khương Dao đỏ bừng, cô muốn xuống dưới, lại bị anh đè lại.
“Lại đây trêu chọc anh phải trả giá rất lớn.” Hầu kết anh lăn lăn, bàn tay thò vào trong váy của cô
Khương Dao ngượng ngùng từ chối, cuối cùng vẫn cùng anh trầm luân ở một chỗ.
Ở trên sofa mềm mại, anh lại mang cô vận động sung sướng một lần nữa.
Xong rồi, anh giúp cô mặc quần áo vào;nhỏ giọng nói với cô: “Được rồi, về sau anh tuyệt đối sẽ khắc chế một chút.”
“Tối qua anh cũng nói như vậy …”
Anh nhịn cười không được, nói: “Không có biện pháp, tại Dao Dao có lực hấp dẫn quá lớn.” Huống chi anh vừa mới “Khai trai”, luôn luôn cảm thấy không đủ.
Sau khi hai người bình tĩnh lại, Khương Dao bảo trưa nay muốn đi ra ngoài ăn cơm.
Khương Dao và Cố Mục Niên thay quần áo, đi ra ngoài.
Sau đó hai người chậm chạp tìm nhà hàng thích hợp
Đúng lúc đó điện thoại Cố Mục Niên vang lên, đi sang một bên nghe điện thoại, còn Khương Dao tiếp tục đi về phía trước. Liền nhìn thấy một quán ăn làm đồ ăn Vân Nam.
Cô cẩn thận nhìn thực đơn đặt ở ngoài cửa tiệm, liền nghe thấy bên tai truyền đến một giọng nữ: “… Khương Dao?”
Cô ngẩng đầu, nhìn thấy một gương mặt có chút quen thuộc gương mặt, trong lúc nhất thời quên cô lại quên người này là ai
Cô gái kia cười lạnh một tiếng, nói với Khương Dao: “Làm sao, bây giờ đã không còn nhớ rõ tôi là ai?”
Khương Dao lập tức nhớ lại, kí ức ùa về lúc trước.
Là…Lâm Tiến, lúc trước trong ban nữ, nhà rất có tiền có thế, ở lớp học không ai dám trêu cô ta. Lâm Tiến lúc ấy rất chán ghét Khương Dao, nghe người khác nói là chán ghét Khương Dao vì cô mềm mại nhu nhược rất giống bạch liên hoa. Tóm lại Khương Dao cùng không thích cô ta cho lắm.
Sau này khi thi đại học, Lâm Tiến không thi lên đại học, đi học trường nghề. Bây giờ đã có công việc, thậm chí đã có chồng và có một đứa con
Bây giờ cô ta ở trong quán ăn này làm phục vụ, tiền lương không cao, rất vất vả.
Khương Dao thản nhiên câu môi: “Nhớ, là Lâm Tiến.”
“Gần đây cô… Thế nào a? Xuất ngoại trở về không nhất định sẽ dễ tìm tìm vuệc a, bây giờ cạnh tranh lớn như vậy, xuất ngoại cũng không chiếm ưu thế.”
Lâm Tiến bình thường rất ít khi lên mạng, đều ở đây trong nhà chăm con, không biết những chuyện của Khương Dao. Giờ phút này trong lời của cô ta còn mang theo sự khinh miệt.
Khương Dao cười trả lời: “Tìm được một công việc thiết kế, vô cùng tốt. Còn cô?”
Sắc mặt Lâm Tiến ngẩn ra, nói: “Tôi là bà chủ của cửa hàng a, mỗi ngày đều bận rộn ૮ɦếƭ được.”
Khương Dao nhìn cô ta, như thế nào cũng không giống một bà chủ quán, nhưng mà cô cũng không chọc thủng: “Mệt nhưng mà kiếm được nhiều tiền.”
“Đúng a, nên tìm một người chồng có thể kiếm nhiều tiền là được. Hôm nay cô một mình đến dây sao? Sẽ không vẫn còn độc thân chứ?”
Lúc này, Cố Mục Niên cúp điện thoại, đi đến chỗ cô, thuận thế ôm chặt vai cô: “Dao Dao chọn quán ăn xong chưa?”
Khương Dao mỉm cười, hào phóng giới thiệu với Lâm Tiến: “Anh ấy chính là vị hôn phu của tôi.”
Cố Mục Niên dù không làm gì cũng cho người ta thấy khí chất của anh cộng thêm nhan sắc cực soái đó nữa. Lâm Tiến vừa thấy anh liền biết thân phận của anh khẳng định không phải bình thường. Nhưng mà lão công của mình chỉ là một người bán bảo hiểm, trong lòng Lâm Phi Lam cảm thấy rất buồn bực
Trong quán ăn có một người phục vụ đi ra, không kiên nhẫn mà thét lớn với Lâm Tiến: “Cô đang làm gì vậy, vào nhanh lên, ông chủ gọi cô vào làm cơm kìa!”
Một câu nói này lập tức đâm xuyên lời nói dối vừa rồi của Lâm Tiến
Lâm Tiến nhìn nụ cười trên mặt Khương Dao, nụ cười trên mặt của cô ta cũng liền cứng ngắc, cô ta không nói thêm gì nữa, quay đầu đi vào trong tiệm.
Khương Dao không nói gì, kéo Cố Mục Niên tiếp tục đi về phía trước.
“Làm sao vậy, Dao Dao?”
“Không, vừa rồi cô gái kia là bạn học của em, em và cô ta không phải rất quen thuộc, cho nên chúng ta liền đổi quán.” Lời nói ngay thẳng, chính là không muốn vào quán có người mà cô ghét.
Anh xoa xoa đầu của cô, “Đi thôi.”
——
Thời gian gần đây Khương Dao nhận được một cái nhiệm vụ. Tháng sáu năm nay, trong nước có vị siêu sao sắp sửa đi Pháp tham gia một dự án điện ảnh, đi thảm đỏ. Chí Sinh muốn nhận được thiết kế cho cô gái siêu sao đó mang. Như vậy sẽ có thể gia tăng độ nổi tiếng của Chí Sinh.
Nhưng mà thời gian này Băng Thanh mang thai, mới nghỉ sinh, cho nên Chí Sinh quyết định đưa quyền thiết kế này giao cho Khương Dao.
Một tuần sau, Khương Dao lấy bản thiết kế, đưa đi nhà máy. Một tháng sau liền chính thức cho ra sản phẩm.
Tiếp theo, là bắt đầu cạnh tranh. Nghe nói cùng cạnh tranh với Chí Sinh là IR.
Vị ngôi sao này thông báo cho 2 công ty, sáng mai sẽ có lịch hẹn với cô ấy
Lúc tối, Cố Mục Niên cắt chút kiwi, bưng cho Khương Dao.
Anh đi vào thư phòng, nhìn thấy cô lại lẩm bẩm lời giới thiệu để ngày mai nói.
“Dao Dao, đến ăn ít hoa quả.”
Khương Dao buông tài liệu xuống, thở một hơi dài nhẹ nhõm, đi qua ôm lấy cánh tay của anh, anh đau lòng ôm lấy cô: “Cực khổ rồi.”
“Aida, em không có vất vả, chỉ là em sợ tất cả công sức của mọi người đã chuẩn bị kĩ càng mà kết quả là…”
“Dao Dao, không cần tạo cho mình áp lực lớn như vậy, chúng ta cũng không phải chỉ có cách này mới có thể đi lên được, còn nhiều con đường mà. Lần này không thành công cũng được.” Anh biết, từ lúc Chí Sinh đưa cái hoạt động quan trọng này giao cho cô, cô cũng đã dốc hết sức lực vào nó. Cô cũng rất hi vọng thiết kế của mình có sẽ được chọn.
“Thật ra em cũng không biết có thể cạnh tranh qua IR hay không, nghe người ta nói Nhâm Mật rất thích thiết kế của IR”. Nhâm Mật chính là cô siêu sao kia, vô cùng nổi tiếng trong giới showbiz, còn rất trẻ tuổi chỉ có 30 tuổi mà đã đạt được rất nhiều giải thưởng.
Theo sự khách quan mà nói IR sẽ dễ thắng hơn, cho nên Chí Sinh đang ở thế yếu.
“Không có chuyện gì, chúng ta làm hết sức mình là được, như vậy bọn họ sẽ cảm nhận được thành ý của chúng ta.”
Khương Dao gật gật đầu, “Em sẽ cố gắng.”
——
Ngày hôm sao, Nhâm Mật đến chỗ hẹn. Khương Dao cũng đã chuẩn bị rất tốt đầy đủ, cũng đến trước giờ hẹn nửa tiếng
IR đi vào đàm phán xong, là người đại diện của Nhâm Mật ra tiễn IR.
Khương Dao lặng lẽ quan sát người của IR, phát hiện trên mặt họ đều mang theo tươi cười, giống như cuộc trò chuyện thật vui.
Tiễn người phụ trách của IR xong, người đại diện không có gọi Khương Dao đi vào trước, mà bọn họ trở về lại vị trí của mình.
Thợ trang điểm đang giúp Nhâm Mật xử lý tóc, cô ấy nhướn mày hỏi người đại diện của mình là Tiểu Hâm: “Người của Chí Sinh đã ở bên ngoài đợi?”
“Vâng, giống như đã đến trước nửa tiếng rồi.”
Nhâm Mật cười cười, không nói gì.
Người đại diện liền nói: “Em cảm thấy IR rất ổn, chúng ta vẫn là suy xét IR tương đối khá.”
“Chúng ta còn chưa thấy qua thiết kế của Chí Sinh, em gấp gáp như vậy làm cái gì?”
“Em đây không phải là vậy, chỉ có cảm thấy IR rất có thực lực nha.”
Nhâm Mật biết, thời gian trước, Chí Sinh đang ở trên đầu sóng ngọn gió, nếu như từ góc độ của dư luận mà suy xét, Chí Sinh càng tốt. Nhưng mà chung quy đây là sự kiện đi thảm đỏ, không thể tùy tùy tiện tiện, một cái châu báu trang sức có thể sặc sỡ loá mắt hay không, để mọi người phải nhớ kỹ là rất quan trọng
“Được rồi, gọi người Chí Sinh vào đi.”
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc