Đừng Tỏ Ra Mạnh Mẽ Với Anh - Chương 22

Tác giả: Hacbach-202 Đọc Truyện Lưu lại

Năm tháng sau.
Một cô gái dịu dàng như dòng suối tinh khiết với cái bụng nhô lên khá to của mình bước ra từ tiểu khu, trên tay cầm theo một bịch đồ ăn.
Sau một tuần rời khỏi thành phố, Tống Thanh Hà mới biết mình mang thai đã 3 tuần tuổi. Tuy có chút bất ngờ nhưng cô rất hạnh phúc có thể sau khi sinh đứa trẻ ra cô sẽ trở về quê cùng ông nội Tống và đứa nhỏ sống một cuộc sống bình yên.
Mọi thứ sinh hoạt thường ngày thật khó khăn với một người mẹ độc thân như cô nhưng Tống Thanh Hà không nản lòng hay tủi thân ngược lại cô rất mạnh mẽ.
Cô nhận việc về làm tại nhà. Khu trọ của Tống Thanh Hà thuê tuy không rộng rãi cũng không đầy đủ tiện nghi gì nhưng phòng trọ bởi đôi tay của cô mà trở nên ấm ấp hơn.
Đang chuẩn bị nghỉ ngơi vì khi mang thai cô rất hay buồn ngủ thì lại có người rõ cửa. Từ khi cô chuyển đến đây sống chỉ có dì Lâm kế bên trọ hàng xóm thường hay giúp đỡ cô, dì không hề kì thị cô là phụ nữ không chồng mà có con ngược lại rất thương cô như con cháu trong nhà, hay mang cho cô đồ ăn.
- Dì Lâm đây. Tiểu Hà mở cửa đi con.
Tống Thanh Hà không nghĩ ngợi gì vui vẻ đi ra mở cửa. Liền nhìn thấy gương mặt phúc hậu của dì Lâm nhưng điều cô không thể ngờ là phía sau dì lại là người cô không muốn gặp nhất - Hàn Vũ Thần.
- Ây da vợ chồng cãi nhau là chuyện bình thường. Tiểu Hà này con đang mang thai không thể vì giận hờn mà bỏ nhà đi. Phụ nữ mang thai mà ở một mình rất nguy hiểm. Ngoan, theo chồng về nhà đi con. Thôi, dì phải đi rồi hai đứa cứ từ từ nói chuyện.
Tống Thanh không hề biết anh đã làm gì khiến dì Lâm một câu giúp anh, hai câu nói hộ cho anh. Còn nghĩ cô vì giận hờn mà bỏ nhà đi.
- Chào dì, cảm ơn dì nhiều ạ.
Hàn Vũ Thần lễ phép chào hỏi. Ánh mắt sâu sắc nhìn cô, như muốn nhanh chống giam giữ cô không rời xa anh nửa bước.
Dì Lâm rời đi mang theo chút niềm vui nho nhỏ từ đôi vợ chồng trẻ này. Dì nhìn đứa trẻ cao to này rất thuận mắt lại khôi ngô tú tuấn vô cùng.
- Anh...anh...tại sao lại đến đây?
Tống Thanh Hà gương mặt trắng bệch vì ngạc nhiên mà không còn gọt máu đứng chôn chân một chỗ nhìn người đàn ông cao to gương mặt có vẻ tiều tụy, gầy đi hơn lúc trước nhiều nhưng không hề mất đi khí thế nam nhi và sự điển trai của mình.
Hàn Vũ Thần không nói lời nào ngang nhiên khom người qua cửa bước vào gian phòng thuê của cô rất tiện tay đống cửa giam cô trong lòng.
- Tống Thanh Hà em muốn chơi trốn tìm với anh có đúng không?
Âm thanh, ánh mắt như muốn thiêu cháy cơ thể cô. Đôi mắt tơ máu ấy chất chứa bao mệt mỏi cùng vui mừng. Âm thanh lại vô cùng trầm ấm mạnh mẽ nhưng nghe vào tai lại giống như làm nũng.
- Chúng ta không còn quan hệ gì nữa. Hàn tiên sinh xin tự trọng.
Tống Thanh Hà ngăn dòng cảm giác mãnh liệt trong lòng đẩy bã vai như thép của người đàn ông nhưng lại vô ích. Hàn Vũ Thần nhìn cô rất lâu rồi ngục xuống bờ vai gầy yếu của cô, âm giọng chứa đựng nhiều phiền muộn cùng hạnh phúc.
- Thanh Hà anh có lỗi với em. Anh xin lỗi.
Tống Thanh Hà chưa bớt bàng hoàng thì người đàn ông cao to gắt gao ôm mình đã hôn mê bất tỉnh gục ngã trên vai cô.
- Vũ Thần. Hàn Vũ Thần anh làm sao vậy?
- -------
Vừa mở mắt liền thấy gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp mà anh nhớ nhung đến phát điên trong ngần năm tháng qua đang ở rất gần mình. Trái tim không tự chủ được đập loạn nhịp.
- Thanh Hà.
- Anh bị sốt nên nghỉ ngơi một chút, khi nào khỏe thì có thể đi về.
Gương mặt của cô gái nhỏ không cho anh một chút cảm xúc quan tâm nào nhưng Hàn Vũ Thần không quan tâm anh chỉ cần biết cô đang ở gần mình liền cảm thấy vui vẻ.
- Làm cho em lo rồi.
Hàn Vũ Thần cười yếu ớt lấy lòng. Ánh mắt đừng lại ngay cái bụng nhô lên của cô.
- Tôi không có lo.
Tống Thanh Hà không muốn như thế này, đáng lẽ sau khi ly hôn anh phải nghe mẹ Hàn kết hôn cùng với một thiên kim tiểu thư nào đó sẽ giúp anh có một sự nghiệp hùng hậu hơn chứ không phải như bây giờ. Xơ xát, tiều tụy lại phát sốt thành ra như vậy, lòng cô chịu không nổi.
- Con của chúng ta đúng không?
Bàn tay to lớn săn chắc mạnh mẽ của anh đưa lên cái bụng nhô lên của cô mà xoa xoa như báu vật nhất thế gian, ánh mắt không hề che đi cảm xúc hạnh phúc.
- Không phải. Nó không...không phải con của anh.
Tống Thanh Hà như chột dạ nhanh chống né tránh sự đụng chạm của anh.
- Con đã được 5 tháng, đó là thành quả của lần quan hệ sau bửa tiệc đó. Anh nhớ rất rõ.
Hàn Vũ Thần rất thản nhiên tuyên bố quyền sở hữu của mình.
- Anh... Chúng ta không còn bất cứ liên quan nào nữa. Mời anh đi cho.
- Anh chưa kí tên thì làm sao ly hôn được.
Hàn Vũ Thần ngang nhiên đưa tay ôm lấy eo cô tùy tiện xoa xoa nơi bé cưng đang ở. Tham lam ngửi mùi hương trên tóc cô. Tống Thanh Hà liền tức giận. Đẩy anh ra.
Nhìn thấy gương mặt sắp tức đến ngất xĩu của cô Hàn Vũ Thần hoảng hốt.
- Anh xin lỗi. Đừng giận sẽ ảnh hưởng đến con. Đừng giận.
Hàn Vũ Thần thật sự hoảng. Anh không dám tiến cũng không dám lui sợ cô lại tức giận.
- Hàn Vũ Thần anh biến ngay cho tôi.
Cô hét lên tay chỉ thẳng ra cánh cửa.
- Thanh Hà..anh..
- Đi.
- Được, anh đi em đừng tức giận.
Hàn Vũ Thần tâm tình buồn bã bước ra khỏi gian phòng nhỏ của cô.
- -----
Cảm ơn tất cả mn đã ủng hộ truyện của mình.
Mình sẽ cố gắng ra chap mới. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc