Độc Hậu Ở Trên, Trẫm Ở Dưới - Chương 79

Tác giả: Phong Vân Tiểu Yêu

Thà Bị Hắn Bắn Tên
Editor: nhuandong
Noãn Noãn ngẩn ra,không kịp ẩn núp, một thanh hàn kiếm xuyên thấu qua lều, một lưỡi kiếm bén nhọn đâm về phía cô.
Trực giác đưa chủy thủ ra phản kích, lều theo đó mà rách, vừa lúc chống lại ánh mắt lạnh lùng của Mộ Dung Thánh Li.
“Là nàng?” Mộ Dung Thánh Li nhỏ giọng nói, ánh sáng hàn kiếm phát ra trông được rõ ràng mặt Noãn Noãn.
Noãn Noãn nhíu nhíu mày, hối hận mình không che mặt, rất rõ ràng, bây giờ không phải là thời ***ặp Mộ Dung Thánh Li.
“Noãn Noãn, nàng tới tìm ta sao?” Mộ Dung Thánh Li lập tức đặt hàn kiếm ra sau, tiến lên ôm cổ Noãn Noãn.
Noãn Noãn chấp nhận thở dài, lúng túng cười cười.
Tiếng hai người đánh nhau kinh động binh lính tuần tra, có binh lính chạy tới bên này.
“Vào đi!” Mộ Dung Thánh Li một tay kéo lấy Noãn Noãn vào trong lều, ôm chặt cô nghe động tĩnh bên ngoài.
Noãn Noãn muốn giãy giạu, chỉ thấy Mộ Dung Thánh Li không ngừng nháy mắt với Noãn Noãn, muốn cô yên lặng.
Có âm thanh thị vệ vang lên ở bên ngoài: “Gia, có chuyện gì không?”
Mộ Dung Thánh Li lớn tiếng đáp: “Không có việc gì, các ngươi tiếp tục tuần tra!”
“Dạ!” Thị vệ nghênh tiếp, nhanh chóng rời đi.
Noãn Noãn bị nam nhân ôm vào trong *** lo lắng cắn môi. Vừa rồi kinh động tới thị vệ tuần tra, nói không chừng bọn họ sẽ rất nhanh phát hiện ra mấy tên tướng lãnh đã ૮ɦếƭ kia. Không được, cô phải nhanh chóng phá vòng vây mới được!”
Xác định người đã tản đi, Mộ Dung Thánh Li mới buông Noãn Noãn ra, mắc sắc có hoài nghi cũng có vui sướng: “Thật sự là đã lâu không gặp! Lần trước rõ ràng chúng ta có cơ hội gặp mặt, nhưng không nghĩ đến nàng lại lợi dụng ta, trực tiếp xông qua trận thế của ta, đến đối diện!”
Noãn Noãn lúng túng ngước mắt cười cười, mắt không ngừng liếc đường ra, cô phải toàn thân mà lui trước khi kinh động tới Mộ Dung Thánh Li.
Mộ Dung Thánh Li chăm chú nhìn chằm chằm Noãn Noãn, thấy cô chỉ là ngoài cười nhưng trong không cười, đột nhiên cười khổ một tiếng, tiến lên, giơ tay lên, đặt tay lên gò má Noãn Noãn, âm thanh trầm thấp hấp dẫn hỏi: “Noãn Noãn, chẳng lẽ lâu như vậy, nàng không thể nhớ tới ta sao? Nàng rốt cuộc quên ta đến khi nào?”
Âm thanh hàm chứa một loại thống khổ không nói lên lời của nam nhâ, khiến tâm Noãn Noãn cứng lại.
“Tôi…” Noãn Noãn thu hồi ánh mắt du đãng chung quang, ngước mắt lên nhìn vẻ mặt nghiêm túc của nam nhân: “Có lẽ đời này cũng không nhớ nổi rồi!!”
Mộ Dung Thánh Li sắc mặt biến đổi, trong mắt sắc nhiều hơn một tầng thâm trầm không nói lên lời: “Vĩnh viễn không nhớ nổi? Vậy thì tốt, ta liền giúp nàng khôi phục trí nhớ!”
Không đợi Noãn Noãn kịp phản ứng, nam nhân đã một tay kéo Noãn Noãn tới gần hắn, hung hăng hôn lên môi Noãn Noãn,
“Ưm!” Bởi vì động tác *** của nam nhân, Noãn Noãn bị đau, tức giận trợn tròn mắt, một cước hung hăng đá lên đù* nam nhân, sau đó linh hoạt thoát ra khỏi *** của hắn: “Mộ Dung Thánh Li, nếu như so mạnh,anh nhất định không phải là đối thủ của tôi!”
Khom lưng, nhịn đau, Mộ Dung Thánh Li không nháy mắt nhìn chằm chằm Noãn Noãn, hồi lâu, môi mỏng khẽ câu, cười khổ nói: “Rất tốt, xem ra là ta tự tìm đau khổ,nếu như biết rõ có ngày hôm nay, ta quyết sẽ không trợ giúp nàng tìm hỏa long diễm, giúp nàng tăng công lực!”
Noãn Noãn sững sờ, không ngờ Hỏa Long diễm là Mộ Dung Thánh Li trợ giúp cô tìm được. Suy nghĩ một chút Long Noãn Noãn quả thật thiếu hắn không ít tình, vì vậy chậm giọng nói: “Tối nay, coi như tôi chưa từng tới!”
Mộ Dung Thánh Li tiến lên một bước ngăn cô lại: “Đã đến đây rồi, chẳng lẽ không muốn nói chút gì sao? Chẳng lẽ nàng không phải là đến nói ta lui binh sao?”
Noãn Noãn quệt quệt môi, ánh mắt châm chọc: “Tôi nói anh sẽ nghe sao? Tôi không nghĩ tới tự luyến đến mức này, lại nói anh điều động binh lực thậm chí không tiếc trở thành tội nhân vương triều Mộ Dung, chẳng lẽ chỉ bằng mấy câu nói của tôi, anh liền buông tha sao?”
Đột nhiên Mộ Dung Thánh Li tiến lên, đứng trước mặt Noãn Noãn, trầm giọng nói: “Nếu như là trước kia, Noãn Noãn, ta bảo đảm, nàng nói ta liền nghe, chỉ cần nàng cùng ta cao bay xa chạy, ngôi vị hoàng đế, ta sẽ không động lòng. Nhưng hiện tại, ta đã không thể lui được nữa, nhất là sau khi biết được thân phận của tên nghiệt chủng kia, ta tuyệt đối sẽ không cho phép người ngoài phá hủy giang sơn của vương triều Mộ Dung!”
Lúc đầu Noãn Noãn nghe thấy nhàm chán, lời như vậy cô đã sớm chán nghe rồi, cô ghét nhất là nam nhân lấy cớ vì nữ nhân, Ngô Tam Quế giận giữ vì hồng nhan, thật ra là vì muốn quyền thế, nữ nhân chỉ là một cái cớ mà thôi. Rõ ràng mê muội vì lợi ích, không để ý tới sống ૮ɦếƭ của thần dân, phản quốc cầu vinh, lại cứ cố gắng lưu lại mỹ danh anh hùng không qua ải mỹ nhân! Nhưng đến cuối cùng, khi nghe Mộ Dung Thánh Li luôn miệng nói nghiệt chủng, đột nhiên Noãn Noãn đánh hơi được mùi vị khác biệt.
“Nghiệt chủng? Anh nói ai là nghiệt chủng?” Noãn Noãn nhỏ giọng nói, hồi tưởng lại từ vừa nghe được, trong lòng trầm xuống: “Mộ Dung Thánh Li, anh thật là buồn cười, anh không những bị mê muội vì lợi ích, không để ý sống ૮ɦếƭ của người dân, chẳng lẽ còn muốn phỉ bang người khác, muốn rêu rao máu mủ hoàng gia có phải hay không?”
Đột nhiên Noãn Noãn bất bình vì Mộ Dung Thánh Anh, nếu quả thật đấu, Mộ Dung Thánh Li nhất định không phải là đối thủ của Mộ Dung Thánh Anh. Nhưng Mộ Dung Thánh Anh vì giang sơn xã tắc, vì thần dân, chủ động muốn nhường lại ngôi vị hoàng đế, mà Mộ Dung Thánh Li thì sao đây? Lại trăm phương ngàn kế muốn phỉ bang người khác!
Trong mắt Noãn Noãn tràn ngập châm chọc cùng khinh thường làm tổn Mộ Dung Thánh Li thương, hắn điên cuồng hét lên một tiếng: “Mộ Dung Thánh Anh chính là nghiệt chủng, hắn căn bản không phải là nhi tử ruột của phụ hoàng, mà là nghiệt chủng của Thánh hoàng!”
Noãn Noãn sững sờ, không nhịn được bật cười: “Mộ Dung Thánh Li, không nhìn ra anh có sức tưởng tượng như vậy, lớn lên trong triều đại này, chính là tổn thất nhân tài. Nếu như anh tới thời đại của tôi, ít nhất anh nổi tiếng hơn tác giả Quách Kinh Minh!’
Mộ Dung Thánh Li nghe không hiểu Noãn Noãn đang nói cái gì, nhưng hắn có thể hiểu vẻ mặt của Noãn Noãn, hắn biết cô sẽ không tin tưởng. Vốn không có chứng cớ xác thực, hắn cũng không tin tưởng, nhưng vào giờ phút này, hắn lại liều mạng để cho mình tin tưởng. Bởi vì chỉ có như vậy, hắn mới có thể hoàn toàn đánh bại Mộ Dung Thánh Anh!
Trong khi Mộ Dung Thánh Li muốn mở miệng trước, cách đó không xa đột nhiên vang lên tiếng chiêng gõ báo động, âm thanh cảnh báo không ngừng truyền đến, hơn nữa lửa đỏ ngút trời.
Noãn Noãn thầm kêu không được, nhất định là Mộ Dung Thánh Khuynh đã thành công, hiện tại cô chạy đi như thế nào đây?
Mộ Dung Thánh Li vội vàng xoay người nhìn về phía bên ngoài lều, đó là phương hướng lều lương thảo. Mắt sắc tối sầm lại, đột nhiên hiểu ra cái gì, xoay người hung hăng nhìn chằm chằm Noãn Noãn: “Xem ra bổn vương coi thường hoàng hậu rồi, xem ra không phải là hoàng hậu tới bái phỏng bổn vương!”
Noãn Noãn vừa nghe Mộ Dung Thánh Li đổi cách gọi cô, âm thầm kêu một tiếng không được. Trước mặc kệ Mộ Dung Thánh Li tức giận cỡ nào cũng chưa bao giờ gọi cô là hoàng hậu, thuộc hạ của hắn cũng không biết!
Noãn Noãn muốn kéo ra một nụ cười chứng minh mình vô tội, nhưng đối mặt với vẻ mặt tức giận kinh người của Mộ Dung Thánh Li, làm thế nào cũng cười không ra được.
“Gia, lương thảo gặp chuyện rồi!” Bên ngoài lều có người lớn tiếng bẩm báo.
“Anh không đi cứu lương thảo sao?” Noãn Noãn hắc hắc cười ngượng.
Mộ Dung Thánh Li đứng bất động, chỉ là tức giận quanh thân càngngày càng rừng rực.
“Gia, không xong, Vương tướng quân bọn họ bị ám sát rồi!” Âm thanh càng thêm kinh hoảng ở bên ngoài vang lên.
Mộ Dung Thánh Li khóe mắt rõ ràng vừa động, trongnháy mắt khi hắn chuyển mắt, Noãn Noãn nhân cơ hội trở tay cắt rách lều trại, lập tức lăn ra ngoài.
Giờ phút này bên ngoài đã rối thành một đoàn, Mộ Dung Thánh Nghiêng mang theo mấy người muốn liều mạng phá vòng vây, bất đắc dĩ binh lính càng ngày càng nhiều.
“Long Noãn Noãn!” Noãn Noãn nghe rõ ràng âm thanh lạnh lẽo Mộ Dung Thánh Li gằn từng chữ từng chữ một ở sau lưng.
Khẽ cắn răng, thoáng một cái, tiến vào trong vòng vây, ít nhất tốt hơn nhiều so với đối mặt với nam nhân đang cuồng bạo khát máu này.
Khinh khí cầu treo cao ở trên đỉnh chop Hàn sơn, Noãn Noãn liếc mắt nhìn, xác định độ cao, một chiêu đánh ta binh sĩ vây quanh, kéo Mộ Dung Thánh Khuynh một cái, tung người nhảy lên khinh khí cầu.
Khí cầu phun ra ngọn lửa khiến cho tất cả binh lính sững sờ, trong lúc bọn hắn đang ngây ngẩn, mấy ám vệ còn sống sót cũng đã thành công nhảy lên khinh khí cầu.
“Bắn tên!” Có người hô, trong nháy mắt, đội tên xếp thành một hàng, hướng về phía này chuẩn bị bắn.
Mộ Dung Thánh Khuynh hô nhỏ một tiếng: “Làm thế nào? Ngộ nhỡ bắn tên chúng ta…”
Noãn Noãn cũng cắn môi, lạnh lùng nhìn chăm chú vào đám người đông nghẹt dưới đất, nhỏ giọng nói: “Một hồi nghe tôi, đếm đến một hai ba liền nhảy!”
Mộ Dung Thánh Khuynh gật đầu một cái, vẻ mặt thấy ૮ɦếƭ không sờn.
Mộ Dung Thánh Li ngước mắt nhìn hỏa cầu trên đỉnh đầu, con ngươi phun ra hồng quang chói mắt.
“Chuẩn bị…” Mộ Dung Thánh Li giơ tay lên, tất cả binh lính chuyển mắt nhìn về phía hắn.
Gân xanh trên trán nổi lên, tay Mộ Dung Thánh Li nâng lên chậm chạp không hạ xuống.
“Gia, nhanh lên một chút, nếu không sẽ không kịp!” Mắt thấy hỏa cầu càng ngày càng xa, Hàn Ngọc nhỏ giọng hô.
Mộ Dung Thánh Li lạnh lùng cười cười, lắc đầu một cái, trực tiếp xoay người đi vào lều ở một bên.
Trông thấy năm thi thể nằm trên giường, Mộ Dung Thánh Li mắt sắc hoàn toàn lạnh lẽo, cảm giác bị một người hoàn toàn phải bội vứt bỏ, khiến hắn đau tận xương cốt. Trước đó một khắc, hắn vẫn không thể nhẫn tâm thương tổn cô, nhưng cô lại…
“Gia…” Hàn Ngọc nhỏ giọng đứng ở sau lưng hắn.
“Hàn Ngọc, sai người chôn cất thi thể bọn họ, an trí thỏa đáng người nhà của họ!” Mộ Dung Thánh Li cúi đầu mở miệng, nặng nề xoay người, từng bước từng bước đi ta khỏi lều trại.
Hàn Ngọc đột nhiên theo tới, lạnh lùng nói: “Gia, vừa rồi rõ ràng gnaif có thể… Chẳng lẽ gia vẫn còn có tình cảm với Long cô nương sao? Nàng phản bội gia như vậy…”
Mộ Dung Thánh Li không nói lời nào, chỉ từng bước từng bước nặng nề đi vào lều.
Bi thương đến ૮ɦếƭ tâm! Mộ Dung Thánh Li chỉ cảm thấy toàn thân lạnh lẽo.
Trên khinh khí cầu, Noãn Noãn đã cùn Mộ Dung Thánh Khuynh làm xong công tác chuẩn bị nhảy xuống.
Ánh lửa phía dưới càng ngày càng xa, chân mày Noãn Noãn cũng càng ngày càng nhíu chặt.
“Noãn Noãn, lão Thất hắn…” Mộ Dung Thánh Khuynh hình như cũng hiểu rõ, chuyển mắt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Noãn Noãn trong ánh lửa.
“Tôi thà bị anh ta bắn tên!” Noãn Noãn nhỏ giọng nói, con ngươi băng lãnh nhìn ánh lửa ngút trời thật lâu.
Thân là sat thủ, chưa bao giờ hiểu được hai chữ đau lòng, nhưng lạnh lẽo ở đáy lòng là cái gì? Noãn Noãn nắm chặt dây thừng, đột nhiên châm chọc cười một tiếng.
Mộ Dung Thánh Khuynh cũng không nói gì nữa, hai người chỉ là mặc cho khinh khí cầu bay xuống chân núi.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc