Độc Hậu Ở Trên, Trẫm Ở Dưới - Chương 58

Tác giả: Phong Vân Tiểu Yêu

Long Khê Điện Hạ
Edit: Team TieuKhang
A! Một tiếng thét vang dội cả đỉnh núi! Mây mù bốn phía nhanh chóng trôi qua bên người, tứ chi Noãn Noãn vô lực đong đưa giữa không trung, vẻ mặt kinh hãi. Không ngờ cả một đời nhưng lại ૮ɦếƭ ở nơi như thế này, có thể nói là oan uổng mà. Nếu đúng là người thứ ba thì cũng thôi, nhưng rõ ràng bị Kim Ưng cố tình kéo đến nơi này, hơn nữa còn bị người ta cường hôn hai lần, cô không chủ động được một lần, cuối cùng rơi vào thảm cảnh bị một nữ nhân ghen tỵ đẩy xuống vách núi!
“A!” Hét lên lần thứ hai, lần này không phải kinh sợ, mà là không cam lòng, chẳng lẽ cô cứ như vậy mà ૮ɦếƭ?
Đột nhiên bên hông có thêm một cánh tay mạnh mẽ ôm lấy, chiều hướng rơi xuống cũng giảm đi rất nhiều, kinh ngạc ngước mắt, chống lại đôi con ngươi màu đỏ yêu dị nọ.
Tóc bạch kim phiêu dật, áo đỏ tung bay, nam nhân yêu nghiệt áo đỏ có tạo hình chói mắt nhất thế giới, giống như chiến thần từ trên trời giáng xuống, giống như tinh linh đạp sương mà đến, chói lòa hai mắt của Noãn Noãn.
Có lẽ vì xuất hiện tại thời điểm cần thiết, Noãn Noãn chưa từng cảm thấy nam nhân yêu nghiệt áo đỏ rất có sức hấp dẫn giống như lúc này, quả thực là ánh sáng rực rỡ bắn ra tứ phía.
“Nữ nhân, không cần quá sùng bái đâu, đây chỉ là một trong những tạo hình ta hay dùng nhất thôi!” Long Khê khẽ huýt một tiếng sáo mát rượi, đột nhiên quái dị lắc eo, ngước mắt lên kêu to: “Tiểu Ngũ tử, eo hướng về trước một chút, như vậy ௱ô** sẽ không bị hướng xuống dưới, ảnh hưởng đến hiệu quả!’
Sấm sét giữa trời quang, Noãn Noãn cảm thấy bỗng nhiên bị sét đánh trúng, choáng váng nặng nề ngước mắt. Trong lúc đó trên đỉnh đầu cách áo đỏ ba thước có hai đồng tử mặc áo màu xanh lá, nhe răng nhếch miệng cực nhọc bày ra tư thế kỳ lạ khác thường, tay giống như đang lôi cái gì đó, chậm rãi rơi xuống.
Từ lần đầu gặp phải nam nhân yêu nghiệt áo đỏ, Noãn Noãn đã vươn tay ôm vai anh ta túm được một sợi tơ nhỏ như tơ nhện. Sợi tơ tằm này nhỏ như hạt bụi, lại bền bỉ khác thường, nếu không nhìn kỹ, sẽ không nhận ra bên hông có buộc một vật như thế.
“Thế nào? Đây chính là thánh vật thiên tàm ti của Trọng Lâu, ta mất rất nhiều công sức mới lấy được, tiến bộ hơn so với lần trước nhiều!” Nam nhân áo đỏ yêu nghiệt đắc ý nhướng mày, gương mặt xinh đẹp hài hước mang theo tự hào.
Sắc mặt đầy màu đen, Noãn Noãn chỉ có thể giữ yên lặng tránh cho mình cười to ra tiếng, nhưng cô biết, mặc dù mỗi lần nam nhân yêu nghiệt áo đỏ này đều bất ngờ ra sân, nhưng thân phận tuyệt đối không đơn giản. Huống chi ở trong hoàng cung, hắn một mình đấu với Mộ Dung Thánh Li và Kim Ưng, không hề bị thương, dứt khoác không thể khinh thường.
Võ công của Mộ Dung Thánh Li cấp bậc Tử Long tướng quân, mà Kim Ưng ít nhất phải là Bạch Long hoàng đế, như vậy nam nhân này… Noãn Noãn nheo mắt, bắt đầu âm thầm đề phòng.
Khoe khoang không được đáp lại, cũng là một chuyện đau khổ. Long Khê tiếp tục bày ra tạo hình cực kỳ lóa mắt, từ trên cao nhìn xuống Noãn Noãn: “Thế nào? Tâm tình nàng không tốt? Nói sao ta cũng là ân nhân cứu mạng nàng, cười một cái cho ta!”
Noãn Noãn không để ý tới hắn, chỉ khó hiểu ngọn núi này cao như vậy, rơi nửa ngày mà chưa chạm tới đáy.
“Nàng không cười, được, vậy ta cười một cái cho nàng xem, gương mặt băng bó này, thật không thú vị!” Long Khê nói xong, thế nhưng đưa mặt lại thật, tiếp theo điều chỉnh ngũ quan, sáng tạo ra một nụ cười tự cho là quyến rũ nhất thiên hạ.
Noãn Noãn ngẩn ra, đột nhiên nhớ tới một câu nói cười lạnh.
“Nhóc con, cười cho gia một cái!”
“Nhóc con, vậy gia cười cho ngươi một cái!” Cách làm khác nhau nhưng kết quả lại giống nhau đến kỳ diệu!
“Ha ha!” Rốt cuộc Noãn Noãn cũng không nhịn được cười khẽ một tiếng, Long Khê thấy cô cười, nụ cười trên mặt càng thêm rực rỡ.
Dưới đáy vách núi, Noãn Noãn cuối cùng cũng tiếp đất an toàn.
Long Khê xoa xoa eo đau nhức, duỗi duỗi cánh tay, đá đá chân, ngoái đầu lại nhìn về phía hai đồng tử oán giận: “Về sau không cần chọn đỉnh núi cao như vậy, eo của ta đau ૮ɦếƭ rồi!”
Hai đồng tử lạnh lùng liếc nhìn nhau, không lên tiếng, lại đồng thời song song trừng về phía Noãn Noãn.
Noãn Noãn ngẩn ra, không biết vì sao, cô luôn cảm thấy hai tên đồng tử này không đơn giản. Rõ ràng là khuôn mặt trẻ con tuấn mỹ, nhưng ánh mắt rơi vào trên người cô, lại làm cho người ta cực kỳ sợ hãi.
Noãn Noãn ngượng ngùng cười: “Được được, về sau khi nhìn thấy nữ nhân điên đó, tôi sẽ nhớ nhắc nhở cô ta đẩy tôi rớt xuống núi lần nữa, tìm lại một đỉnh núi thấp hơn một chút!”
Hai người miễn cưỡng thu hồi ánh mắt, sắc mặt lạnh lẽo như cũ.
“Đừng để ý bọn hắn!” Long Khê bắt được tay Noãn Noãn, đi ra ngoài sơn cốc: “Nơi này có chướng khí, không an toàn, chúng ta nhanh chóng ra ngoài thì hơn!”
Noãn Noãn cũng cho là đi theo Long Khê sẽ an toàn một chút, vì vậy gật gật đầu, chạy ra ngoài với hắn.
Sau lưng, hai bóng người quét con ngươi lạnh lẽo nhìn tất cả.
“Ngươi nói rốt cuộc điện hạ đang làm gì vậy?” Phương Phiên cúi đầu mở miệng.
Long Cẩm phiền não nhíu nhíu mày: “Mặc kệ người làm gì, chúng ta đều bị giày vò theo!”
Cuối cùng, hai người bất đắc dĩ liếc nhau, chỉ có thể đuổi theo.
“Anh tên gì?” Mấy lần gặp mặt, Noãn Noãn còn chưa biết tên đối phương, chỉ dùng dấu hiệu rất không thú vị nam nhân yêu nghiệt áo đỏ thôi!
“Long Khê!” Đột nhiên nam nhân thờ ơ trả lời, giống như không hề mong muốn nói tên của mình.
“Long Khê?” Noãn Noãn cẩn thận suy nghĩ “Tên này… giống như đã nghe nói ở đâu thì phải!” Cực khổ suy nghĩ, cô xác định là đã nghe ở đâu đó.
“Không nghĩ ra thì thôi, nói không chừng là cùng tên cùng họ!” Nam nhân đột nhiên mừng rỡ, hình như Noãn Noãn càng không nhớ ra, hắn càng vui mừng thì phải.
Noãn Noãn không muốn suy nghĩ tiếp, cô đi tới cổ đại này, ngoại trừ hoàng cung thì là Kim Ưng môn, các nơi khác gần như chưa có đi qua, cho nên nhất định không biết Long Khê!
Hai người ra khỏi sơn cốc, Long Khê mệt mỏi, liền nằm thẳng trên mặt cỏ, vỗ vỗ đất trống bên cạnh mình nói: “Tới đây, nghỉ một chút!”
Noãn Noãn ngồi xuống bên cạnh hắn, ngắm nhìn núi lớn xanh rì, không ngờ cứ như thế này rời khỏi Kim Ưng môn, bỗng chốc cảm khái vô cùng.
Hai người đồng tử theo sau từ xa, như có lệnh của Long Khê, không dám đến gần quá mức.
“Nghĩ cái gì?” Đột nhiên Long Khê lật người lại, một tay chống đầu nhìn cô: “Lưu luyến Kim Ưng môn?”
Noãn Noãn sững sờ: “Làm sao anh biết đó là Kim Ưng môn? Còn nữa, tại sao anh xuất hiện ở chỗ này?”
Có thể do sống sót sau tai nạn, trước kia Noãn Noãn không nghĩ nhiều như vậy, lúc này toàn bộ 
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc