Độc Hậu Ở Trên, Trẫm Ở Dưới - Chương 53

Tác giả: Phong Vân Tiểu Yêu

Có Thể Tin Tưởng Anh Sao?
Editor: nhuandong
Beta: thuyvu115257
Bóng đêm càng ngày càng sâu, nam nhân trong lòng hô hấp nhẹ nhàng, Noãn Noãn lại không hề buồn ngủ.
Kể từ khi tới cổ đại, cô liền cảm thấy trước mặt luôn là một mảnh hỗn độn, cô muốn tránh thoát, nhưng lại luôn không có sức. Cúi đầu nhìn dung nhan như một đứa trẻ của nam nhân đang ngủ say. Noãn Noãn thật sự không biết mặt nào mới là mặt thật của nam nhân này. Thật ra thì thật thật giả giả, chỉ cần cô có thể giữ được tim mình, bồi dưỡng đạo đức của bản thân, thì có quan trọng gì?
Tâm từ từ trống trải, cơn buồn ngủ cũng dần dần kéo tới. Trong khi Noãn Noãn bắt đầu ngủ say, trong mơ, cô cảm thấy nam nhân bên cạnh khẽ động, hình như là tỉnh lại.
Không lời nào để nói, cũng không biết mở miệng như thế nào, vậy dứt khoát làm bộ như ngủ say đi.
Mộ Dung Thánh Anh dựa vào đầu giường nhìn Noãn Noãn, cô nhắm chặt hai mắt lại, tựa như ngủ thiếp đi, lông mi cong cong làm động lòng người.
Lặng lẽ ngồi dậy, thoải mái duỗi cái lưng mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày của Mộ Dung Thánh Anh thể hiện rõ sự thỏa mãn.
Chưa từng có giấc ngủ tốt, nhất là trước đêm đại chiến như thế này… Nhìn da thịt bạch ngọc của nữ nhân, ánh mắt của Mộ Dung Thánh Anh run lên, run rẩy vươn ngón tay bạch ngọc ra, như muốn vuốt ve mái tóc đen dài của nàng, cuối cùng lại dừng giữa không trung, khuôn mặt trở lên dịu dàng.
Ngoài cửa đột nhiên vang lên một trận gầm thét, mắt nam tử tối sầm lại, nhanh chóng thu hồi ngón tay của mình, vẻ mặt lãnh túc(lãnh trầm nghiêm túc) xuống giường rời đi.
Khi cửa phòng đóng lại, Noãn Noãn liền mở mắt ra, sững sờ nhìn cửa phòng đang đóng, nhíu mày.
Nghĩ nghĩ lại, cô cảm thấy tối nay nhất định là có chuyện xảy ra. Lại hồi tưởng những lời nói không đầu óc của Quế ma ma, Noãn Noãn xuống giường đi giày vào.
Vừa mở cửa ra, liền bị một bóng đen quỳ ở bên ngoài làm sợ hết hồn.
“Người nào?” Noãn Noãn khẽ gọi một tiếng, chỉ thấy bóng đen kia chợt cúi người dập đầu xuống đất: “Nương nương, là nô tỳ!”
Là Quế ma ma!
Noãn Noãn cau mày: “Đã trễ thế này, bà quỳ gối trước phòng tôi làm gì?”
Quế ma ma lần nữa dập đầu: “Nô tỳ biết nương nương muốn đi đâu, nô tỳ xin nương nương trở về!”
Noãn Noãn ngẩn ra, không ngờ Quế ma ma lại làm như vậy, chẳng lẽ bà ta đã biết tối nay sẽ xảy ra chuyện gì sao?
“Quế ma ma, bà vào đây, tôi có lời muốn hỏi bà!” Noãn Noãn lạnh lùng nói, xoay người trở về phòng.
Thật ra có nhiều chuyện rất bí mật, nhưng cô vẫn muốn biết đáp án, chỉ không tìm được cơ hội thích hợp mà thôi. Hôm nay Quế ma ma cũng coi như là thẳng thắn, cho nên cũng đến thời điểm rồi!
Quế ma ma hơi do dự, cắn môi thật chặt, cuối cùng vẫn đứng dậy, đi vào trong phòng.
Chỉ cần nương nương không lội vũng nước ***c này, kêu bà làm cái gì bà cũng cam tâm tình nguyện.
“Rốt cuộc là có chuyện gì? Bà biết chuyện gì xảy ra đúng không?” Noãn Noãn ngồi trước bàn tròn, cúi đầu mở miệng.
Quế ma ma cung kính đứng, gật đầu một cái: “Nô tỳ ở trong cung ba năm, mỗi năm ngày này đều theo nương nương đến Tự Miếu thắp hương Tế thiên. Mỗi lần đến đêm này, phía sau đại điện sẽ có tiếng đánh nhau, nương nương đã từng qua đó một lần, nhưng trở lại với toàn thân thương tích. Sau lần đó, mỗi đêm này nương nương đều đóng kỹ các cửa, cả đêm ngủ. Nô tỳ sợ nương nương mất trí nhớ, quên mất chuyện lúc trước. Cho nên nô tỳ liều ૮ɦếƭ nhắc nhở nương nương, vạn lần không được xen vào chuyện của người khác!”
Noãn Noãn cười lạnh, lơ đễnh: “Tự Miếu là miếu hoàng gia, hôm nay lại là ngày Tế thiên. Từ nửa tháng trước, Hoàng thượng đã đưa thị vệ đến điều tra nơi này một lần, đuổi hết những người không liên quan ra ngoài. Hôm nay ở trong Tự Miếu, đều là những phi tần và thị nữ, ngay cả hòa thượng trong miếu cũng bị đuổi xuống núi, hơn nữa đề phòng nghiêm ngặt, có thể xảy ra chuyện gì?”
Quế ma ma thấy Noãn Noãn không tin, vội vàng mở miệng: “Mặc dù Noãn Noãn mất trí nhớ, nhưng cũng đã ở trong hoàng cung mấy năm, chẳng lẽ không biết hoàng cung này là nơi u tối nhất thiên hạ, chỗ xấu xa nhất sao?”
Noãn Noãn ngẩn ra, biết lời nói Quế ma ma chứa đầy hàm ý, cẩn thận hồi tưởng lại hành động kỳ quái của Mộ Dung Thánh Anh tối nay, trong lòng Noãn Noãn đột nhiên có một loại dự cảm xấu.
Chẳng lẽ…
Lúc này ở phía sau núi, một bóng dáng đỏ tươi đứng ở trên đỉnh núi cao, gió núi vi vu, tóc dài tung bay, tay áo tung bay. Dung Yên Nhi nâng tay hoa chậm rãi quét qua môi đỏ mọng kiều diễm, ánh mắt tà mị nhìn hai bóng người cách đó không xa.
Áo trắng nhẹ nhàng, gương mặt bạch ngọc trong veo mà lạnh lùng, có giận, có hận, có ẩn nhẫn, đứng sừng sững bất khuất, ánh sáng lạnh được chiếu ra từ tròng mắt đen của nam tử.
Quần áo màu đen, tay cầm trường kiếm, Mộ Dung Thánh Khuynh cùng nam nhân đứng dựa vào nhau, vận công chờ phát động.
“Hoàng huynh, làm sao lão Thất còn chưa tới? Có phải hắn giở quẻ hay không? “Mộ Dung Thánh Khuynh lo lắng mở miệng, nhìn bốn phía đỉnh núi.
Mộ Dung Thánh Anh không nói gì, chỉ yên lặng, đặt ngang kiếm trước mặt.
Nữ nhân từ trên cao nhìn xuống hai người bọn họ, ánh mắt dâm tà bật ra sự tán thưởng: “Thánh Anh, quả nhiên ngươi không để cho ta thất vọng. Ba năm, ngươi bị tằm độc tra tấn ba năm, không ngờ vẫn còn có dũng khí cầm kiếm đứng trước mặt ta, không hổ là người thừa kế ưu tú nhất của vương triều Mộ Dung!”
Mộ Dung Thánh Anh lạnh lùng trầm mặt, chợt ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Ánh trăng sáng trong nháy mắt bị mây đen che kín, cũng trong nháy mắt đó, một thân trắng noãn phóng lên cao, sắc bén đâm về phía nữ nhân trên đỉnh núi.
Hoàng quang (Ánh sáng màu vàng) phía sau hắn đuổi theo sít sao.
Bạch quang chói mắt cùng hoàng quang trên không trung đan chéo vào nhau chung một chỗ, lấy thế sét đánh xông về phía nữ nhân trên đỉnh núi.
“Ha ha!” Nữ nhân kiều mị cười một tiếng, lạnh lùng đứng bất động, giống như đang thưởng thức động tác đẹp nhất thế gian, lẳng lặng nhìn hai đạo ánh sáng lạnh đâm tới.
Cũng trong nháy mắt, trong tay áo nữ tử đột nhiên phóng ra hai dải hồng lăng (Vải lụa màu đỏ), chuẩn xác quấn lấy hai mũi nhọn của tia sáng, tức khắc trên bầu trời lúc sáng lúc tối.
Ánh mắt Mộ Dung Thánh Anh tối sầm lại, hắn không ngờ thời khắc cực âm này, võ công của Dung Yên Nhi còn cao như vậy, cao đến mức hắn không cách nào tưởng tượng. Hắn chi cảm thấy lúc này toàn bộ chân khí trong cơ thể đều bị khống chế, sao kim trước mắt chớp loạn, trong cổ họng tất cả đều là mùi tanh, trong ***g ngực nhiệt huyết sôi trào, như muốn phun ra.
“A!” Mộ Dung Thánh Khuynh công lực thấp, hắn đã không đỡ được, phun một ngụm máu tươi, rơi xuống, máu phun đến mặt hắn, nóng bỏng.
Một phen níu lại thân thể rơi xuống của Mộ Dung Thánh Khuynh, thấy sắc mặt hắn đã tái nhợt như tờ giấy, vô lực khoát khoát tay, mệt mỏi sa sút.
“Thánh Anh, một năm này có tiến bộ nha, thế nhưng đỡ được hồng lăng cửu thức của ta. Đáng tiếc, trợ thủ của ngươi quá kém, nếu không…” Nữ tử ngẩng đầu cười to, kiêu căng mà cuồng vọng.
Ngay lúc này, đột nhiên một bóng đen xuất hiện không tiếng động sau lưng ả, lưỡi kiếm sắc bén trong tay tản ra hàn quang (Ánh sáng lạnh), mạnh mẽ đánh xuống.
Ánh mắt như lưỡi đao sắc bén phát ra từ người Mộ Dung Thánh Li.
Dung Yên Nhi cũng không để ý, mũi chân điểm một cái, thân thể nhanh chóng bay lên tránh thoát công kích của Mộ Dung Thánh Li. Cũng vào lúc này, một tay Mộ Dung Thánh Anh đẩy Mộ Dung Thánh Khuynh ra, môn hộ mở rộng ra, bất cần đâm về phía Dung Yên Nhi.
Nữ nhân chợt dừng cười lớn, ả không ngờ sẽ có người dùng chiêu thức lưỡng bại câu thương (Cả hai cùng ૮ɦếƭ) để công kích mình. Hồng lăng tung bay, lượn vòng, lập tức đánh lên ngực Mộ Dung Thánh Anh. Nhưng cũng vì vậy cánh tay trái của ả bại lộ dưới thanh gươm, một tiếng xé rách truyền đến, kiếm của Mộ Dung Thánh Anh dọc theo đầu vai ả đâm vào.
Nhưng Mộ Dung Thánh Anh sau một kíc*** nề, đột nhiên bị ***ng vào núi đá, lộc cộc lăn xuống.
Cùng lúc đó, cơ thể thể Dung Yên Nhi cũng hơi lảo đảo.
Mộ Dung Thánh Li nhanh chóng lướt về phía Mộ Dung Thánh Anh, lạnh lùng đứng thẳng, nhìn, hồi lâu mới cất giọng: “Ngươi đến mạng của mình cũng không cần sao?”
Mộ Dung Thánh Anh ngẩng đầu lên: “Thay vì công việc khổ sở như vậy, không bằng…” Lời còn chưa dứt, hắn thử chống đỡ thân thể đứng lên.
Mộ Dung Thánh Khuynh cũng gian nan đứng thẳng lên, loạng choạng đứng ở phía sau hắn: “Hoàng huynh, ta giúp huynh!”
Mộ Dung Thánh Li lạnh lùng nhìn, đột nhiên xoay người lại, đưa lưng về phía hai người đứng chung một chỗ.
Ba nam nhân, ngươi dựa vào ta…ta dựa vào ngươi, ba đạo kiếm sắc bén, nhất tề hướng về phía bên ngoài.
Dung Yên Nhi lạnh lùng quét qua ba nam nhân, ánh mắt lạnh lẽo: “Rất tốt rất tốt, quả thật là Trảm Thảo Bất Trừ Căn (Diệt cỏ không diệt tận gốc), gió xuân thổi vạn vật hồi sinh, ba đối một thật sao? Vậy bản cung sẽ để cho các ngươi nếm thử mùi vị tuyệt vọng! Con cháu đời đời của vương triều Mộ Dung, cả đời này đừng mơ tưởng thoát khỏi lòng bàn tay của Dung Yên Nhi ta!”
Trong tiếng cười kiều mỵ của nữ nhân, bóng dáng màu đỏ lao xuống, bạch trảo (Móng vuốt màu trắng) đầy trời, từ trên xuống dưới, chụp vào lưng ba huynh đệ.
Sát khí bén nhọn từ trên trời giáng xuống.
Ba thanh kiếm, một màu trắng, một màu tím, một màu vàng, ba kiếm kết hợp, đầy khí thế, tạo thành một nửa hình tròn, chống lại sát khí của nữ nhân.
Cũng trong lúc này, chân trời đột nhiên truyền ra hai tiếng hô quát: “Ngọc diện hồ ly, năm đó Thánh hoàng tha ngươi một mạng, không ngờ ngươi lại cứng đầu như vậy!”
Dung Yên Nhi dừng lại, ánh mắt run lên, giọng nói này ả nhớ, dù trải qua hai mươi năm đằng đẵng vẫn nhớ. Bóng dáng ả lóe lên, nhanh chóng biến mất trong đêm tối.
Hai bóng người sau lưng đuổi sát theo.
Phốc…
“Cái đó là…” Mộ Dung Thánh Khuynh sợ hãi kêu lên, hắn chưa từng nhìn thấy khinh công cao thâm như vậy, giống như tia chớp. Dung Yên Nhi sợ hãi chạy mất hắn cũng không nhìn rõ.
Đột nhiên, môi mỏng Mộ Dung Thánh Anh phun ra một ngụm máu tươi, cả người xụi lơ ngã xuống đất.
“Hoàng huynh!” Mộ Dung Thánh Khuynh nhào tới.
Mộ Dung Thánh Li lạnh lùng liếc mắt nhìn: “Đừng quên cam kết của ngươi!” Nói xong liền xoay người rời đi.
“Hoàng huynh, huynh không sao chứ?” Mộ Dung Thánh Khuynh vội vàng đỡ Mộ Dung Thánh Anh dậy.
Năm dấu móng tay từ đầu vai đến thắt lưng, khắc thật sâu vào thân thể của hắn, máu nhuộm đỏ bạch y.
Mộ Dung Thánh Anh nhắm hai mắt cúi đầu mở miệng: “Thập Nhất, trẫm muốn xuống núi!”
“Hả?” Mộ Dung Thánh Khuynh không hiểu nhíu nhíu mày, nhìn vết thương trên người hắn: “Hoàng huynh, hiện tại chúng ta cần chính là ngự y!”
Mộ Dung Thánh Anh một tay bắt lấy tay hắn, yếu ớt cười một tiếng: “Thập Nhất, thật ra thì cứ như vậy ૮ɦếƭ đi cũng rất nhẹ nhõm, trẫm quá mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi rồi!”
Mộ Dung Thánh Khuynh run lên: “Hoàng huynh…”
Mộ Dung Thánh Anh đột nhiên nhẹ giọng cười, mệt nhọc nhắm mắt lại.
Mặc dù không muốn suy nghĩ nhiều, nhưng Noãn Noãn vẫn có cảm giác đứng ngồi không yên, mấy lần ngước mắt nhìn Quế ma ma kiên quyết, cuối cùng cô vẫn đứng dậy.
Cô phát hiện sau khi cô đến cổ đại, cô càng ngày càng hiếu kỳ!
“Nương nương!” Quế ma ma muốn ngăn cản.
“Quế ma ma, tôi biết chừng mực!” Noãn Noãn trực tiếp lướt qua người bà ra khỏi phòng.
Quế ma ma cả kinh, đuổi theo, nhưng đã không thấy bóng dáng Noãn Noãn.
Noãn Noãn vừa mới tới chân núi. Liền thấy được hai bóng dáng lảo đảo ở xa xa.
“Noãn Noãn!” Giọng nói Mộ Dung Thánh Khuynh vang lên, mang theo tiếng khóc: “Ngươi mau cứu hoàng huynh đi, hắn…”
Noãn Noãn tung người nhảy tới, nhìn rõ vết thương trên ngực nam nhân sâu đến mức có thể thấy được da thịt bên trong, đầu vai dày đặc vết thương do bạch cốt trảo gây nên, ánh mắt run lên.
Sao hắn lại bị thương nặng như vậy?
Nhanh chóng lấy ra thuốc bột trắng Vân Nam tùy thân, thoa vào miệng vết thương khủng pố trên người nam nhân, bất đắc dĩ máu chảy không ngừng, rất nhanh đã tách thuốc ra khỏi vết thương.
Noãn Noãn sững sờ, nhanh chóng điểm huyệt đạo của nam nhân, nhưng máu vẫn chảy ra ồ ạt, như muốn chảy cạn.
“Đáng ૮ɦếƭ, sao bị thương đến mức này!” Noãn Noãn không kìm được khẽ nguyền rủa thành tiếng, ôm Mộ Dung Thánh Anh đang hôn mê vào trong ngực, nghĩ hết mội biện pháp cầm máu cho hắn. Máu kia chảy ra đọng lại trên quần áo của cô, nhìn mà kinh người.
Mộ Dung Thánh Khuynh không trả lời, chỉ như đứa bé hu hu khóc lớn: “Noãn Noãn, ngươi nhất định phải cứu hoàng huynh, nhất định phải cứu huynh ấy!”
Noãn Noãn cau mày: “Tôi biết rồi, trước hết anh tỉnh táo lại đi đã!”
Cô yêu cầu Mộ Dung Thánh Khuynh như vậy, nhưng không biết tay mình vẫn đang run rẩy.
Tuyết đọng dưới ánh trăng phát ra ánh sáng màu trắng bạc, thân thể nam nhân lạnh giống như băng, sắc mặt tái nhợt.
“Mộ Dung Thánh Khuynh, xung quanh đây có hang động nào không? Cho dù là một đống củi đốt cũng được, cơ thể của hắn quá lạnh rồi!” Noãn Noãn run rẩy mở miệng.
Mộ Dung Thánh Khuynh tập tễnh đứng dậy: “Ta sẽ đi tìm!”
Noãn Noãn nhìn bóng dáng Thập Nhất dần xa, mới biết thì ra hắn cũng bị thương.
Noãn Noãn thở dài, không dám tưởng tượng hai huynh đệ này rốt cuộc là đấu với người nào mà bị thương thành bộ dáng này. Chẳng lẽ là… đột nhiên trong đầu lóe lên khuôn mặt dâm tà yêu mị của Dung Yên Nhi, chẳng lẽ là…
Trái tim Noãn Noãn đột nhiên nặng trĩu, cô nhìn về phía nam nhân trong ngực, không biết hắn hắn đã trải qua như thế nào, không biết hắn đã từng bị lăng nhục đến ra sao, sau lưng một nhất quốc chi quân, ẩn núp không biết bao nhiêu người dơ bẩn?
“Mẫu hậu… Đừng rời khỏi ta…” Đột nhiên Mộ Dung Thánh Anh mơ hồ kêu một tiếng, ôm chặt eo của Noãn Noãn.
Noãn Noãn than nhẹ một tiếng, mặc cho nam nhân ôm, không tránh khỏi.
Đột nhiên phát hiện, mặc kệ trước kia muốn thoát khỏi hoàng cung này thế nào, nhưng lại chưa từng hận Mộ Dung Thánh Anh, cô chỉ muốn trốn mà thôi, sợ người đàn ông này trong ngoài không đồng nhất, sợ nụ cười dịu dàng của anh ta, sợ anh ta cưng chiều cô, sợ mình bị anh ta lừa gạt.
Kiếp trước đã từng chịu khổ vì đàn ông, cho nên sợ tin tưởng đàn ông, cuối cùng Mộ Dung Thánh Anh cho cô có ý thức nguy cơ.
“Noãn Noãn, có củi rồi!” Mộ Dung Thánh Khuynh vội vàng chạy tới, trong ngực ôm một ít củi khô.
Để củi xuống, đột nhiên Mộ Dung Thánh Khuynh nức nở nói: “Noãn Noãn, không có đá lửa!”
Noãn Noãn ý bảo hắn ngồi xuống, giao Mộ Dung Thánh Anh vào trong lòng hắn, sau đó nhanh chóng cởi khăn quàng cổ xuống.
Khăn quàng cổ là lông chồn thượng hạng, có thể nhanh chóng bắt lửa.
Đánh lửa đốt khăn quàng cổ, sau đó đút củi khô vào, khói dày đặc cuồn cuộn, Noãn Noãn bị sặc liên tiếp ho khan, nhưng ít nhất đã ấm lên một chút.
Đem Mộ Dung Thánh Anh đặt ở bên cạnh đống lửa, thi châm chữa thương
“Thập Nhất, anh mau trở về tìm kiệu, tuy nhiên tốt nhất không nên di chuyển anh ra, nhưng nơi này gió lớn, lại lạnh, không thể ở lâu dài!” Noãn Noãn xác định mình đã cố gắng hết sức, chuyển mắt nhìn về phía Mộ Dung Thánh Khuynh.
Mộ Dung Thánh Khuynh gật đầu một cái, đột nhiên nhìn Noãn Noãn, hai mắt lấp lánh có hồn: “Noãn Noãn, ta có thể tin tưởng ngươi sao?”
Noãn Noãn sững sờ, nhìn hắn.
“Ta thực sự có thể tin tưởng ngươi sao? Ngươi có thể đảm bảo sẽ không tổn thương hoàng huynh sao?” Âm thanh Mộ Dung Thánh Khuynh mang theo tiếng khóc nức nở.
Noãn Noãn gật đầu một cái: “Tôi đảm bảo!”
Mộ Dung Thánh Khuynh đột nhiên nhảy lên, đang muốn rời đi, Noãn Noãn lần nữa gọi hắn lại, đưa một viên thuốc cho hắn: “Anh cũng bị thương, ăn nó đi!”
Mộ Dung Thánh Khuynh nhận lấy, không chút nghĩ ngợi liền nuốt xuống, sau đó chạy như bay.
Dưới ánh trăng, Noãn Noãn canh giữ ở bên cạnh nam nhân, đột nhiên có một cảm giác sứ mạng.
Bởi vì Mộ Dung Thánh Khuynh tin tưởng.

Sau khi trời sáng, trong phòng của thánh miếu, Noãn Noãn lại vì Mộ Dung Thánh Anh rửa sạch vết thương, sau đó bôi kim sang dược lên.
Mặc dù vết thương này sâu, nhưng không hề tổn thương đến chỗ yếu hại. Chỉ cần vết thương không nhiễm trùng, Mộ Dung Thánh Anh hắn là không có đáng ngại. Nhưng để phòng ngộ nhỡ, Noãn Noãn chuẩn bị nước muối, tiếp tục đút cho hắn.
Sau khi trở lại thánh miếu Mộ Dung Thánh Khuynh vô cùng khẩn trương, cả đêm dẫn binh lính lục soát bốn phía thánh miếu một lần, không tìm được tung tích của Dung Yên Nhi, nhưng cũng không dám khinh thường.
Mộ Dung Thánh Anh tỉnh lại mấy lần trong đêm, nhưng đều nói mê sảng, thấy ác mộng, mồ hôi lạnh chảy ra toàn thân, nhưng mỗi lần tỉnh đều ôm Noãn Noãn, kêu tên của cô, không để cô rời khỏi.
Chỉ khi lấy được bảo đảm của Noãn Noãn, hắn mới ngủ say, nhưng không lâu sau thì tỉnh, cứ như vậy giằng co một ngày một đêm.
Lúc chạng vạng, chuyện sợ nhất đã xảy ra, Mộ Dung Thánh Anh bắt đầu phát sốt, xem ra vết thương đã bị nhiễm trùng, Noãn Noãn tiếp tục giúp hắn hạ nhiệt.
Ngự y tiến vào nhìn, tạm thời không có biện pháp gì tốt hơn.
Lúc này cửa phòng bị người đạp mở, Mộ Dung Thánh Li vọt vào không để ý sự ngăn cản của Mộ Dung Thánh Khuynh, tiến lên kéo một tay của Noãn Noãn, lạnh lùng nói: “Noãn Noãn, đi theo ta!”
Noãn Noãn sững sờ, cô muốn đi cùng Mộ Dung Thánh Li, nhưng không phải lúc này.
“Thất ca, rốt cuộc ngươi còn có lương tâm hay không?” Mộ Dung Thánh Khuynh tức giận kêu to, liều mạng kéo Mộ Dung Thánh Li ra ngoài.
Mộ Dung Thánh Li hung hắn P0'p cổ họng của Mộ Dung Thánh Khuynh, nhỏ giọng nói: “Cút ngay, ngươi không phải là đối thủ của ta, ta chỉ muốn mang Noãn Noãn rời đi!”
Mộ Dung Thánh Khuynh vì bị hắn siết chặt mà mặt căng lên.
“Mộ Dung Thánh Li!” Noãn Noãn tiến lên kéo hai người bọn họ ra, “Tôi sẽ theo anh, nhưng không phỉ là hôm nay, anh cho tôi hai ngày!”
“Tại sao muốn hai ngày? Noãn Noãn, muội không phải là ngự y!” Mộ Dung Thánh Li rống to: “Chẳng lẽ muội lại thay đổi chủ ý?”
Ánh mắt Mộ Dung Thánh Li tĩnh mịch, dường như đang sợ cái gì.
“Tôi không thay đổi chủ ý, tôi sẽ rời khỏi, nhưng là hai ngày sau! Tôi không chỉ dùng độc, tôi còn là một đại phu. Hiện tại Mộ Dung Thánh Anh vẫn còn rất nguy hiểm, tôi không thể cứ như vậy mà rời khỏi!”
“Tại sao? Muội đã yêu hắn? Muội vẫn còn bị hắn lừa?” Mộ Dung Thánh Li có chút tức giận: “Được, hai ngày đúng không, ta chờ cùng muội!”
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc