Độc Hậu Ở Trên, Trẫm Ở Dưới - Chương 03

Tác giả: Phong Vân Tiểu Yêu

Bí Mật Mờ Ám

Edit: Kimio
Beta: mèo mỡ
Có lẽ vẻ mặt và giọng nói của Long Noãn Noãn lúc này rất giống với Noãn Noãn ở thế giới này, khuôn mặt lạnh lẽo của vị Thánh Nguyên Vương gia kia trong nháy mắt đột nhiên trở nên nhu hòa. Hắn rũ mắt, ánh mắt nhìn chằm chằm đôi chân cô, cánh tay đột nhiên dùng sức, Noãn Noãn cảm thấy thân thể chợt nhẹ bẫng, cô đã bị Thánh Nguyên Vương gia ôm vào trong ***.
Ngoài cửa phòng vang lên một tràng âm thanh kinh ngạc.
Thánh Nguyên Vương gia mặc dù vẫn bất hòa với Hoàng thượng, nhưng vì có chung một mục đích nên ngoài mặt hai người vẫn duy trì hòa bình. Nhưng hôm nay trước mặt công chúng, Thánh Nguyên Vương gia lại dám ôm Hoàng hậu nương nương vào lòng....
"Thánh Li!" Mắt phượng tinh tế mà lạnh lùng mang theo sự tức giận không kìm chế được, ngay cả giọng nói đạm mạc cũng tràn đầy sự hiểm độc và uy nghiêm.
Noãn Noãn có thể cảm nhận được lần này vị Hoàng đế kia thật sự nổi giận!
Thánh Nguyên Vương gia ngước mắt, trong con mắt sắc rõ ràng hiện lên một tia khiêu khích công khai. Hắn đột nhiên cúi đầu, một lần nữa áp môi lên môi Noãn Noãn .
Noãn Noãn chỉ cảm thấy đôi môi này thật lạnh lẽo. Cô theo bản năng quay đầu né tránh, môi chàng trai lướt qua môi cô, trực tiếp ngậm chặt vành tai bên phải của cô.
Dường như chỉ trong nháy mắt, Noãn Noãn như bị điện giật, một cảm giác khó diễn tả thành lời nhanh chóng lan đến tứ chi.
Tai là điểm mẫn cảm của cô, điều bí mật này chỉ có tên đàn ông phản bội cô mới biết!
Vị Thánh Nguyên Vương gia này....
Làn da trắng nõn phủ một tầng mờ ám.
"Người đâu!" Nam nhân trầm thấp hô to một tiếng khiến Long Noãn Noãn bừng tỉnh khỏi sự rối rắm trong lòng. Cô ngước nhìn chàng trai có đôi mắt nham hiểm lại đang cười vô cùng rạng rỡ, "Mau đi mời ngự y tới khám cho Hoàng hậu nương nương!"
Long Noãn Noãn cảm thấy sau khi Mộ Dung Thánh Li nghe thấy câu này, hai cánh tay đang ôm cô đột nhiên buông lỏng.
"Chờ ta, Noãn Noãn!" Bốn chữ vô cùng nhẹ nhàng lại mang theo quá nhiều khổ sở và nhớ nhung chậm lướt qua tai Noãn Noãn.
Trong đầu Noãn Noãn đột nhiên nhớ đến câu nói vừa rồi của vị Hoàng đế âm hiểm kia.
Cô gái cũng tên Noãn Noãn là người Thánh Nguyên Vương gia yêu!
Chỉ đáng tiếc.....Noãn Noãn đột nhiên cười lạnh, yêu? Trên thế giới này còn có đàn ông thể dựa vào sao?
Cô ngước mắt, muốn cười lạnh nhưng không muốn tiếp tục khiến vị Thánh Nguyên Vương gia này sinh nghi, chỉ phải lạnh lùng mím môi.
Ánh nến trong phòng chiếu lên người Thánh Nguyên Vương gia, phủ lên khuôn mặt như điêu khắc kia một tầng dịu dàng.
Khi nét nham hiểm trên khuôn mặt hắn tan biến, Long Noãn Noãn mới phát hiện Thánh Nguyên Vương gia là một chàng trai tuấn tú. Vẻ đẹp của hắn không từ ngữ có thể hình dung được, tóc dài màu đen như thác nước tùy ý buông xõa, sau vẻ lạnh lùng xa cách khiến người ta sợ hãi sự, lại thỉnh thoảng toát ra sự dịu dàng hiếm có.
"Hoàng thượng, ngự y đến rồi!" Chàng trai áo đen lưng đeo trường kiếm đứng ở cửa, nhỏ giọng nói.
Noãn Noãn cảm nhận được ánh mắt lo lắng của chàng trai áo đen đó.
Mộ Dung Thánh Li quyến luyến đặt Long Noãn Noãn xuống. Hắn giương mắt nhìn về Hoàng đế, vẻ dịu dàng lúc nãy đã biến mất, trong giọng nói có vẻ không kiên nhẫn, "Sự kiên nhẫn của bổn vương có hạn!"
Hoàng đế kia không nói lời nào, chỉ đứng như cũ, nhẹ nhàng mờ mịt như mây khói, khóe hắn môi khẽ cong lên nở nụ cười như có như không.
"Đi!" Mộ Dung Thánh Li lạnh lùng xoay người đi thẳng. Trong nháy mắt, người bên ngoài lãnh cung dường như đi mất bảy phần, chỉ còn lại mười tên thị vệ.
Thì ra là phần lớn là người của Thánh Nguyên Vương gia, trong hoàng cung này hình như thế lực của Thánh Nguyên Vương còn lớn hơn Hoàng đế nhiều!
"Ha ha!" Đột nhiên, Noãn Noãn nghe thấy tên Hoàng đế kia cười khẽ. Cô quay ra nhìn hắn, nụ cười của hắn quyến rũ như tiếng đàn lại trong suốt như ánh trăng, đồng thời cũng là thanh đao thuần khiết nhất trong một linh hồn tà ác nhất.
Noãn Noãn chưa từng thấy đôi mắt nào thâm trầm đến thế!
"Hoàng thượng, ngài bị thương?" Ngự y đi vào, thấy tay Hoàng thượng còn đang rỉ máu.
"Đi xem Hoàng hậu trước!"
Noãn Noãn nghe thấy sự giễu cợt trong giọng nói của hắn .
"Hoàng hậu người..." Ngự y vội vàng xoay người lại.
"Không cần, tự tôi có thể giải quyết!" Long Noãn Noãn lạnh lùng mở miệng.
Cô dùng chính phương pháp của mình đã có thể giải một nửa độc, tất nhiên cũng không thể bỏ dở nửa chừng.
Cô xoay người lại, lạnh lùng liếc nhìn chàng trai áo đen lưng đeo trường kiếm, Long Noãn Noãn nhẹ giọng nói, "Ta muốn một chén máu của ngươi!"
"Hả?" Vẻ lạnh lẽo trên mặt chàng trai áo đen dường như không duy trì nổi nữa.
"Cho nàng!" Giọng nói trầm tĩnh của Hoàng đế vang lên, còn mang theo chút ý cười, chỉ là ý nghĩa của nụ cười kia rất phức tạp.
"Cần phải cởi hết quần áo. Trời lạnh, anh phải vận công tránh rét, như vậy máu của anh sẽ chảy nhanh hơn, hiệu quả của thuốc giải độc đương nhiên sẽ tốt hơn!" Long Noãn Noãn miễn cưỡng bổ sung thêm một câu.
Nụ cười bên khóe môi Hoàng đế khẽ run, hắn rốt cuộc hiểu rõ nguyên nhân mình bị lột sạch.
"Hoàng huynh!" Trên mặt chàng trai áo đen thoáng hiện nét ngượng ngùng, đơn thuần, rất đáng yêu.
"Nàng biết giải độc?" Hoàng đế lại hỏi Noãn Noãn.
"Biết một chút!" Noãn Noãn thản nhiên nói: "Nhanh lên đi, lát nữa bản tiểu thư khỏi rồi, còn phải tìm kẻ hạ độc tính sổ !"
Ở trước mặt độc y cô múa rìu qua mắt thợ, cô sẽ khiến hắn sống không bằng ૮ɦếƭ!
Vị hoàng đế kia đột nhiên nở nụ cười khó hiểu, hắn nói với chàng trai áo đen, "Thánh Khuynh, cho nàng!" Nói xong, hắn chậm rãi tiến lên trước, nhỏ giọng nói bên tai Noãn Noãn, "Hoàng hậu, sau khi thân thể khỏe lại thì nàng hãy trở về cung Linh Thứu đi!"
"Được!" Noãn Noãn đồng ý theo phản xạ.
Sắc mặt của Hoàng đế hơi thay đổi, hắn sững sờ nhìn Noãn Noãn thật lâu, trên khuôn mặt tuyệt mỹ lại hiện lên chút ý cười, nhưng đôi mắt lại càng thêm âm u sâm thẳm.

Trong Ngự Thư Phòng, Mộ Dung Thánh Anh yên lặng đứng giữa tranh tối tranh sáng.
"Hoàng thượng...." Hai thiếu niên lưng đeo tiêu cầm bước vào.
"Lãnh Cầm, Hàn Tiêu, người phụ nữ kia không phải Hoàng hậu!" Giọng nói Mộ Dung Thánh Anh mang vẻ lạnh lùng nói không nên lời.
"Cái gì?" Hai thiếu niên mặt ngọc hiển nhiên vô cùng ngạc nhiên.
"Trẫm chắc chắn! Chỉ là không biết nàng dùng cách gì lừa gạt được Thánh Li!"
Khi cô gáu ấy tát Mộ Dung Thánh Li, hắn ta đã bắt đầu hoài nghi, nhưng tại sao cuối cùng lại tin tưởng?
"Vậy Hoàng hậu thật đã đi đâu ? Tại sao người phụ nữ kia lại giống Hoàng hậu tới vậy?" Lãnh Cầm vội vàng mở miệng, có thể thấy cá tính của hắn tương đối gấp gáp nóng nảy.
"Nếu thật sự không phải thì tốt, Vương triều Mộ Dung được cứu rồi!" Hàn Tiêu sâu xa mở miệng.
Con mắt sắc của Mộ Dung Thánh Anh bỗng nhiên trở nên lạnh lẽo.
Chỉ mong ông trời phù hộ hoàng triều!

Từng đội ngũ lần lượt ra khỏi cửa cung, nhưng khi thị vệ canh giữ cửa cung nhìn thấy đi đầu là chàng trai mặc áo tím liền quỳ xuống, đầu cũng không dám ngẩng lên.
"Gia, hôm nay Long tiểu thư hình như rất kỳ lạ!" Hàn Ngọc rốt cuộc không nhịn được mở miệng.
Người của Thánh Nguyên vương phủ chưa bao giờ xưng hô Long Noãn Noãn là Hoàng hậu, đây là quy định! Trừ phi có một ngày, người ngồi lên ngôi vị Hoàng đế chính là Thánh Nguyên Vương gia!
Tay Mộ Dung Thánh Li khẽ siết chặt dây cương, nhưng rất nhanh thoải mái mà cười, "Là nàng ấy, không sai!"
Trên tai nàng có nốt ruồi màu đỏ mà chỉ mình hắn biết, nàng từng thích nhất là để cho hắn cắn nhẹ như vậy, đó là bí mật mập mờ nhất giữa bọn họ.
Chắc chắn không sai!
"Nhưng...." Hàn Ngọc vẫn cảm thấy là lạ, nhưng ngay cả gia mà nàng ta cũng dám đánh!
"Có thể nàng lại muốn chơi gì đó!" Trong giọng nói của Mộ Dung Thánh Li âm tràn đầy sự cưng chiều.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc