Doanh Trưởng, Bắn Một Phát - Chương 29

Tác giả: Thư Dứu

Kỷ Ngân Viễn sững sờ nhìn về hướng đang tỏa ra khói đặc cuồn cuộn, không dám tin điều mình đang thấy.
Nổ tung.......
Nhà máy dầu nổ tung?
Nhà máy dầu làm sao có thể nổ tung? ! Thư Yểu Nhiên còn đang ở trong đó chờ anh tới cứu mà!
Suy nghĩ của Kỷ Ngân Viễn như bị tê liệt. Anh chạy nhanh về hướng nhà máy dầu, nhưng chưa được mấy bước đã bị kéo lại.
“Ngân Viễn, cậu đi đâu?” Đường Như vừa kéo chặt tay Kỷ Ngân Viễn vừa hỏi.
Kỷ Ngân Viễn liếc người đang kéo mình một cái, nhưng trước mắt cứ mơ hồ, thấy miệng người đó mở ra đóng vào nói gì, nhưng lại hoàn toàn không nghe được chữ nào.
“Buông ra.” Giọng Kỷ Ngân Viễn lạnh lẽo như băng, hất tay Đường Như ra, tiếp tục tiến về phía trước.
Thư Yểu Nhiên.... .... Cô vẫn đang ở trong đó chờ anh tới cứu!
“Ngân Viễn!” Đường Như vội vàng vọt tới trước mặt Kỷ Ngân Viễn, dang hai tay cản đường anh đi, “Hiện giờ chỗ đó rất nguy hiểm, cậu không được đi!”
Kỷ Ngân Viễn như không nghe thấy, lách qua người Đường Như. Đường Như lại kéo tay anh, “Cậu bình tĩnh một chút đi!”
Kỷ Ngân Viễn trầm mặc hất tay Đường Như ra.
Thấy vậy, Đường Như tức giận, quát lên với mấy binh sĩ đang đứng ngơ bên cạnh, “Còn không qua đây giúp một tay ?! Muốn anh ấy đi ૮ɦếƭ sao ?!”
Mọi người như bừng tỉnh. Đội trưởng đội cứu hộ lập tức hạ lệnh đi cứu hỏa.
“Này.... ....” Đường Như trợn mắt, vừa định kêu lên, đã bị đội trượng giành nói trước, “Còn doanh trưởng Kỷ xin nhờ cô vậy.”
“Đợi đã! Này!”
Chỉ trong nháy mắt, tất cả binh sĩ đã chạy đi xa.
Kỷ Ngân Viễn đang hết sức lo lắng cho Yểu Nhiên, bị Đường Như dây dưa nãy giờ, đã sớm hết kiên nhẫn, lần này không thèm nương tay nữa, trực tiếp bắt lấy cổ tay Đường Như bẻ gập xuống. Đau nhói ở cổ tay khiến Đường Như phải thả lỏng tay ra, không còn sức mà bắt lấy tay anh nữa.
Đường Như vừa tức vừa uất, giận dữ la lên, “Kỷ ngân Viễn!”, sau đó siết chặt nắm tay hung hăng đánh về phía Kỷ Ngân Viễn, “Cậu....... Tỉnh lại đi!”
Kỷ Ngân Viễn lách người né đi. Đường Như nhân cơ hội xoay người vọt tới trước mặt anh, đấm một quyền lên mặt anh.
Lúc này Kỷ Ngân Viễn không kịp tránh nên bị trúng đòn.
Đường Như thở hổn hển quát, “Tỉnh lại chưa ?!”
Kỷ Ngân Viễn lui ra xa hai bước, khóe miệng đã bị sưng lên, “Tôi đang rất tỉnh.” Mắt anh nhìn Đường Như, nhưng tinh thần thì đã bay đến nơi khác, “Tránh ra!”
Đường Như quát to, “Một đấm này chẳng lẽ còn chưa đủ để đánh tỉnh cậu? Nhà máy dầu đã bị nổ tung, bay giờ cậu đi qua chỉ có ૮ɦếƭ thôi!”
“Tôi biết.”
“Biết cái con khỉ! Trong nhà máy chứa đầy xăng, nếu nổ tung, toàn bộ đội cứu hộ cũng không thể dập lửa nổi! Nếu Thư Yểu Nhiên còn ở trong đó.... .....”
Chắc chắn đã ૮ɦếƭ!
Đường Như cắn chặt răng, thấy vẻ mặt lạnh lùng của Kỷ Ngân Viễn, không dám nói hết mấy chữ còn lại.
Kỷ Ngân Viễn rất bình tĩnh, giống như người ở trong đó không phải là Thư Yểu Nhiên, không phải là người yêu của anh.
Phản ứng như thế càng làm Đường Như sợ hãi hơn là cuồng loạn.
“Tôi biết.” Giọng Kỷ Ngân Viễn vẫn như thường, nhưng đáy mắt thì mơ hồ lóe ra tuyệt vọng, “Thư Yểu Nhiên còn ở trong đó.”
“... ......” Đường Như cau mày. Chẳng lẽ.... ... Quan hệ của hai người quả thật đúng như mình nghĩ, chỉ là trên danh nghĩa? Nghĩ vậy, Đường Như an tâm nói, “Vậy cậu qua đó làm gì?”
“Đi theo cô ấy.” Mặt Kỷ Ngân Viễn lộ vẻ ôn hòa, khẽ nở nụ cười. Yểu Nhiên như hiện ra trước mặt anh. Cô vui vẻ cười với anh, hoạt bát quơ tay múa chân nói gì đó.
Thư Yểu Nhiên.... ...
Kỷ Ngân Viễn vươn tay ra, nhưng đầu Ng'n t vừa chạm đến mặt ‘Yểu Nhiên’ thì cô đã lập tức tan biến mất. Chỉ còn lại Đường Như đang khiếp sợ vì những lời vừa rồi của anh.
“Đi theo cô ấy?” Đường Như trợn to mắt, không dám tin những gì mình nghe thấy.
Kỷ Ngân Viễn thản nhiên đáp, “Đúng vậy.”
“Vậy còn tôi!” Đường Như biết lúc này rất không thích hợp nói mấy điều này, nhưng vẫn không nhịn được mà hỏi, “Nếu cậu quan tâm Thư Yểu Nhiên đến thế, sao vừa rồi.... ... Còn chọn tôi?!”
Trong tình huống sống ૮ɦếƭ đó, cậu lựa chọn tôi chẳng lẽ không phải vì yêu tôi sao? Nếu yêu tôi tại sao còn muốn ૮ɦếƭ theo Thư Yểu Nhiên?
Kỷ Ngân Viễn thật sự không muốn lãng phí thời gian với Đường Như nữa, qua loa nói, “Chuyện này vốn không liên quan tới cậu.”
Đường Như vẫn tiếp tục dây dưa, “Chỉ bởi vì vậy? Chỉ vì vậy mà cậu bỏ lại Thư Yểu Nhiên?”
“Không phải là bỏ lại.” Kỷ Ngân Viễn cau mày, “Tôi sẽ luôn bên cô ấy.” Nếu để anh chọn lại, anh vẫn sẽ cứu Đường Như ra, về phần Thư Yểu Nhiên....... Nếu cô chẳng may có việc, nhất định anh sẽ đi theo cô!
Đường Như chấn động.
Rõ ràng Kỷ Ngân Viễn đang đứng trước mặt, nhưng Đường Như lại cảm thấy đang cách anh rất xa, không cách nào chạm được đến thế giới của anh.
“... ...... Cậu muốn đi ૮ɦếƭ......” Đường Như lẩm bẩm, không thể tin nổi. Vì một Thư Yểu Nhiên, có đáng không?!
“Tôi không cho phép, không cho phép, không cho phép! Không cho phép cậu đi!” Đường Như ôm chặt lấy Kỷ Ngân Viễn la to, “Ngân Viễn, cậu có từng nghĩ cho tôi chưa? Còn ông nội và cả Ngân Tĩnh nữa? Vì một mình Thư Yểu Nhiên mà cậu buông tha nhiều người yêu thương cậu như vậy sao ?!”
“... .....” Kỷ Ngân Viễn trầm mặc.
Thấy vậy, Đường Như cho là có cơ hội, vội vàng nói tiếp, “Ông nội cậu lớn tuổi vậy rồi, cậu thật cam lòng để ông phải khổ sở sao?”
“... .......” Kỷ Ngân Viễn không nói một lời, đẩy hai cánh tay Đường Như đang vòng bên hông anh ra.
Đường Như dù không muốn buông tay, nhưng lại không thể không buông.
“Thư Yểu Nhiên quan trọng đến vậy sao?” Đường Như tuyệt vọng hỏi, không thể hiểu nổi, tại sao Kỷ Ngân Viễn có thể điên cuồng vì Thư Yểu Nhiên đến mức này. Muốn ૮ɦếƭ chung với Thư Yểu Nhiên!
“Cô ấy chính là mạng của tôi.”
Những lời này rơi vào tai Đường Như, cảm giác như cả người chìm trong băng lạnh ở Nam Cực, không thể hít thở nổi.
Ngân Viễn, Ngân Viễn......
Cậu đừng đi.......
Đường Như lảo đảo bước theo Kỷ Ngân Viễn, trên mặt đầy nước mắt, rõ ràng có rất nhiều lời muốn bày tỏ, trong lòng đang kêu gào muốn ngăn anh lại, nhưng những lời đó không cách nào phát ra thành tiếng được.......
Đường Như không ngăn được, ai cũng không thể ngăn được!
Đường Như chợt cảm thấy hoảng hốt, tất cả dường như không thật, đắm chìm trong mộng đẹp hai mươi mấy năm, vẫn cho là chỉ cần mình nỗ lực sẽ đủ tư cách đứng bên cạnh anh. Vì thế cắn răng chịu khổ vào quân đội, ngay cả khi anh đi khỏi thành phố B, vẫn kiên định ở đó chờ anh trở lại. Nhưng anh không về được, hoặc phải nói là không biết lúc nào, anh đã đi rất xa...... Tựa như hiện tại.......
Đường Như bước càng ngày càng chậm, rốt cuộc thì dừng lại hẳn, nặng nề cắn môi dưới, từ từ nhắm mắt.
Vào giờ khắc này, rốt cuộc Đường Như đã hiểu tại sao Kỷ Ngân Viễn lại chọn cứu mình ra. Chỉ một người được sống, vậy đó sẽ là mình, còn Thư Yểu Nhiên nếu có mệnh hệ gì, anh sẽ đi theo, không xa không rời!
Đây là biện pháp tốt nhất cho cả ba người họ.....
Nói cho cùng, trong lòng anh từ trước giờ chưa bao giờ có mình, nhưng chỉ có một mình mình vẫn không rõ điều này, nên mới tự ôm mộng đẹp suốt hai mươi mấy năm..... Đã đến lúc nên buông tay rồi.
Nên ...... Buông tay từ sớm!
Toàn đội cứu hộ đang ra sức dập lửa ở nhà máy dầu.
Trong lúc nguy cấp này, không ai thấy Kỷ Ngân Viễn đã đến gần, từ từ bước vào biển lửa. Ngọn lửa nóng rực phả vào người anh. Đang lúc anh muốn bước vào sâu hơn thì đột nhiên một lực mạnh kéo anh ra khỏi.
“Kỷ Ngân Viễn, đầu anh bị cửa kẹp hả?”
Nghe thấy tiếng la quen thuộc, Kỷ Ngân Viễn lập tức quay đầu lại, đập vào mắt anh là khuôn mặt của Yểu Nhiên.
“Lửa lớn như vậy mà anh không thấy sao, mù hả?!” Yểu Nhiên thấy vẻ mặt Kỷ Ngân Viễn ngơ ngác, gọi mãi không thèm đáp, cứ xông thẳng vào biển lửa, khiến cô tức giận hét lên, “Nói gì đi chứ! Anh cho rằng giả bộ câm thì tôi sẽ bỏ qua cho anh sao? Anh.... ... Ưhm!”
Kỷ Ngân Viễn kéo Yểu Nhiên lại gần, nâng cằm cô lên, hung hăng hôn xuống cái miệng nhỏ đang lảm nhảm của cô, lấy hành động thực tế, ngăn cô lại.
Trong ấn tượng của Yểu Nhiên, Kỷ Ngân Viễn chưa bao giờ luống cuống đến vậy, giờ, anh đang ôm chặt cô, người khẽ run, nói đang hôn mà chẳng khác nào là cắn. Anh cắn rất mạnh, giống như muốn xác nhận điều gì đó, tuy rất đau, nhưng cô vẫn không dám đẩy anh ra.
Kỷ Ngân Viễn đang sợ....... Nhưng rốt cuộc anh đang sợ điều gì?
Yểu Nhiên không biết Kỷ Ngân Viễn nghĩ gì, mà anh cũng không có ý muốn giải thích.
Các binh lính đang cứu hỏa thấy hai người như vậy đều ngạc nhiên ngơ người, cho đến khi xe cứu hỏa đến, bọn họ mới hồi hồn. Mà lúc này, Kỷ Ngân Viễn đã sớm dẫn Yểu Nhiên đi mất.
Trên xe, không khí trầm mặc khác thường, Kỷ Ngân Viễn đạp ga một cái, xe nhanh chóng vọt đi. Yểu Nhiên lặng lẽ nhìn anh qua kính chiếu hậu, thấy khuôn mặt anh cứng còng, không nhịn được nữa bèn nói, “Kỷ Ngân Viễn......”
Khóe miệng anh hơi sưng, chẳng lẽ vừa rồi ẩu đả với ai?
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Tại sao anh lại trở nên kỳ quái như vậy ?!
Kỷ Ngân Viễn vẫn không nói chuyện, khuôn mặt lạnh lùng.
Loại không khí khó hiểu này cộng với tốc độ chóng mặt của xe khiến Yểu Nhiên không cách nào chịu được nữa!
Yểu Nhiên cau chặt mày, “Dừng xe!” Quả thật, cô không biết Kỷ Ngân Viễn đã gặp phải chuyện gì, nhưng anh cứ im lặng, chịu đựng một mình như vậy khiến cả hai đều không thoải mái. Không biết có phải do lỗi giác không, mà cô cảm thấy tốc độ này còn nhanh hơn lúc Kỷ Ngân Tĩnh đua xe cả chục lần.
Nhưng nghĩ lại thì không thể nào, xe của Kỷ Ngân Tĩnh là xe thể thao với những tính năng ưu việt nhất chỉ cần lên ga một cái là có thể bỏ rơi mấy chiếc xe thể thao khác vài con phố rồi.
Yểu Nhiên cảm giác muốn nôn, cô khổ sở siết chặt dây an toàn, hiển nhiên nhận định rằng do trong người mình không khỏe mới đổ thừa xe đang chạy rất nhanh.
Cô không biết là, chiếc xe này của Kỷ Ngân Viễn mặc dù bề ngoài thường thường, nhưng thực tế, là một chiếc xe đã qua cải tạo, trừ vẻ ngoài giữ nguyên, còn lại linh kiện bên trong đã thay đổi hoàn toàn.... ... Xe của Kỷ Ngân Tĩnh dù hơn hẳn những chiếc xe thể thao khác, nhưng khi so với chiếc xe màu đen trông có vẻ bình thường này thì lại thua một bậc.
“......” Kỷ Ngân Viễn không thèm để ý tới lời kêu ngừng của Yểu Nhiên, vẫn tiếp tục nhìn về phía trước.
“Kỷ Ngân Viễn!” Yểu Nhiên bất mãn nhìn anh chằm chằm, trong lòng rất kinh ngạc.
Bình thường Kỷ Ngân Viễn chưa bao giờ như vậy, mặc dù thích trêu chọc cô, nhưng chỉ cần cô lên tiếng kháng nghị, anh tuyệt đối sẽ không tiếp tục nữa. Giờ, anh không chỉ không để ý tới cô, còn không chịu chạy xe chậm lại.
Yểu Nhiên nhíu chặt mày, biết bây giờ nói gì cũng không có tác dụng, chẳng bằng trực tiếp dùng hành động cho rồi.
Yểu Nhiên nhanh chóng cởi dây an toàn ra, hơi nghiêng người qua chỗ Kỷ Ngân Viễn, đạp lên thắng xe.
Bánh xe ma sát trên mặt đường, vang lên một tiếng rít dài, mất một lúc lâu mới dừng hẳn.
Kỷ Ngân Viễn khép hờ hai mắt, ôm lấy Yểu Nhiên. Yểu Nhiên bị ôm, không thể trở về chỗ ngồi, chỉ mấy giây sau đã cảm thấy cơ cả người đều mỏi. Cô giãy giãy thoát khỏi tay anh.
Nhưng Yểu Nhiên không trở về chỗ ngồi của mình mà là điều chỉnh lại một tư thế thích hợp để dựa hẳn vào lòng anh.
“Thư Yểu Nhiên.” Rốt cuộc Kỷ Ngân Viễn chịu mở miệng, nhưng giọng anh mơ hồ, giống như tinh thần anh không ở nơi đây.
“Sao?”
Kỷ Ngân Viễn không trả lời Yểu Nhiên mà chỉ siết chặt lấy cô, khẽ gọi, “Thư Yểu Nhiên, Thư Yểu Nhiên.... .....”
“Sao?”
Kỷ Ngân Viễn bỗng thở dài thỏa mãn.
Cử động này khiến Yểu Nhiên rất ngạc nhiên. “Kỷ Ngân Viễn....... Rốt cuộc, anh sao vậy?”
Một nụ hôn êm ái rơi trên gáy Yểu Nhiên, khiến cô giật mình muốn tránh đi, nhưng một đôi tay rắn chắc đã giữ chặt cô, khiến cô không có cơ hội thoát đi.
Mặt Yểu Nhiên đỏ ửng, nắm chặt lấy bàn tay đang ôm thắt lưng mình của Kỷ Ngân Viễn. Anh lập tức cầm ngược lại tay cô, đỡ vai cô, để cô rời ra một chút, lẳng lặng nhìn vào mắt cô, sau đó nghiêng người hôn lên môi cô.
Nụ hôn này khác hoàn toàn với sự *** lúc nãy, hết sự triền miên.
Yểu Nhiên thật sự không biết anh đã xảy ra chuyện gì, và tại sao anh không chịu nói. Nghĩ đến đây, cô thấy rất khổ sở, vội nghiêng đầu tránh đi nụ hôn tiếp theo của anh.
“Vừa rồi.... ... Tôi nghĩ là em còn ở bên trong.”
“Hả?” Yểu Nhiên khó hiểu, muốn ngẩng đầu nhìn Kỷ Ngân Viễn. Nhưng dường như anh đã sớm biết ý đồ của cô, tay anh nhẹ nhàng đỡ đầu của cô, không muốn cô nhìn thấy khuôn mặt mình lúc này.
Vẻ mặt yếu ớt sợ cô đã ra đi.... ....
“Nhà máy dầu đột nhiên nổ tung. Lúc ấy trong đầu tôi trống rỗng.... .....” anh tiếp tục nói, “Biết rõ Thư Yểu Ninh rất nguy hiểm, nhưng vẫn để em ở lại, tôi thật sự rất kém cỏi.....”
“... ....” Yểu Nhiên há miệng, nhưng Kỷ Ngân Viễn lại che lên, ngăn cô nói.
“Hãy để tôi nói hết,” anh nhếch khóe môi, nhưng khó coi đến mức chẳng giống nụ cười, “Cho dù sự lựa chọn này, có thể sẽ khiến tôi hối hận, nhưng nếu được chọn lại, tôi vẫn sẽ chọn như vậy.”
Trong một khắc kia, lý trí chiến thắng tình cảm, anh chọn Đường Như, bởi vì Đường Như đang ở trong tình trạng nguy hiểm hơn Yểu Nhiên.
“... .....” Yểu Nhiên cúi thấp đầu, không nói gì. Cô biết, cô biết....... Anh sẽ không bỏ mặc Đường Như không quan tâm.
Thật ra, anh hoàn toàn không cần nói những điều này, cô đều hiểu hết.
Đừng nhìn cô ở trước mặt Thư Yểu Ninh nói năng hùng hồn như vậy, thực tế trong lòng cô khó chịu muốn ૮ɦếƭ!
Yểu Nhiên có thể hiểu Kỷ Ngân Viễn lựa chọn Đường Như là quyết định chính xác nhất, bởi vì cô cũng không hi vọng liên lụy người vô tội, nhưng cứ mỗi khi nhớ lại cảnh anh thật sự ôm Đường Như đi, trong lòng cô lại rất khổ sở.
Cô không biết có phải con người đều sẽ như vậy không, khoảnh khắc đó, cô phát hiện mình đang ghen tỵ với Đường Như!
Tại thời điểm sống ૮ɦếƭ, chẳng biết giây tiếp theo có thể tiếp tục sống hay không, người yêu mình lại chọn cô gái khác, còn ôm cô ta rời đi.....
Bỏ cô lại một mình.....
“Nhưng, nếu em có gì không may, tôi tuyệt đối sẽ không để em phải cô độc một mình! Kỷ Ngân Viễn nâng mặt Yểu Nhiên lên, ánh mắt hết sức kiên định và thâm tình.
Yểu Nhiên chợt cảm thấy mắt mình rất xót. Chẳng lẽ.... .....
Đây chính là nguyên nhân anh muốn đâm đầu vào biển lửa?
Yểu Nhiên bỗng cảm thấy rất không thật, rõ ràng một giây trước còn đang rất khổ sở, nhưng chỉ nháy mắt lại nghe được suy nghĩ chân thật nhất của anh. Nếu lúc ấy cô không kéo anh lại kịp thời, hoặc giả không phát hiện thấy anh, có phải anh đã......
“Có đáng không.... ...” Yểu Nhiên vừa sợ vừa cảm động, hơi nước dần dâng lên trong mắt, “Không có em, có lẽ anh sẽ hạnh phúc hơn.”
Sẽ không có ai hễ chút là lại giận dỗi, cũng sẽ không có ai mang đến cho anh nhiều chuyện lộn xộn, quen biết cô, rất có thể sẽ chỉ là một đoạn tình cảm không có tương lai.
Mặc dù nghĩ vậy có hơi hạ thấp mình, nhưng Yểu Nhiên rất rõ, Kỷ Ngân Viễn thật sự ưu tú đến mức anh có thể tìm được một cô gái khác tốt hơn cô gấp cả ngàn lần.
Kỷ Ngân Viễn lắc đầu, nắm chặt tay Yểu Nhiên, “Không! Không có em, tôi sẽ vĩnh viễn không thể nào hạnh phúc.”
Anh biết, chuyện hôm nay cô có thể tha thứ cho anh, vì cô cũng nghĩ giống anh, không muốn người vô tội bị liên lụy, nhưng mặt khác, trơ mắt nhìn người yêu mình chọn cô gái khác, dù là ai cũng không thể thờ ơ, bình tĩnh đối mặt được, ngay cả anh, cũng không thể tiếp nhận.
Chuyện này nếu không xử lý tốt, sẽ là một cái gai trong cuộc sống sau này của hai người họ, vĩnh viễn bị ngăn cách bởi một Đường Như.
“Yểu Nhiên, đối với tôi, em vô cùng quan trọng, không ai có thể thay thế được.”
Yểu Nhiên không dám tin, “Anh..... Anh nói gì ?!”
Kỷ Ngân Viễn nhẹ nhàng hôn lên hàng mi vương nước mắt của cô, “Đối với tôi em vô cùng quan trọng......”
Quan trọng đến mức dù Kỷ Ngân Viễn có ૮ɦếƭ, cũng không thể nào chịu nổi việc mất đi em.
“Đây là lời yêu cảm động nhất mà em từng nghe.” Giọng Yểu Nhiên hơi nghẹn ngào, hốc mắt hồng hồng.
Kỷ Ngân Viễn cười khẽ, dịu dàng lau nước mắt cho Yểu Nhiên, “Trước kia đã có người từng nói những lời như vậy?”
Anh bỗng thấy ghen tỵ, chẳng lẽ người nọ là Mục Thiếu Liên? Quả thật rất có khả năng, Mục Thiếu Liên luôn tự xưng là cha của Yểu Nhiên, hễ chút là đòi ôm, nhất định đã nói không ít lời như vậy!
Yểu Nhiên thành thực lắc đầu, “Không, anh là người đầu tiên.”
Nhưng cô tin tưởng, đời này sẽ không còn ai có thể nói cảm động hơn được nữa.
Yểu Nhiên chủ động ngẩng đầu, hôn lên môi Kỷ Ngân Viễn,
“Xem như là phần thưởng cho tôi sao?” Anh khẽ cười nói tiếp, “Nhưng, chỉ một chút nhiêu đây, sao đủ được.... ...”
Yểu Nhiên nghe ra ẩn dụ trong lời anh, nháy mắt đỏ bừng mặt.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc