Doanh Trưởng, Bắn Một Phát - Chương 14

Tác giả: Thư Dứu

Khi Mục Thiếu Liên dẫn theo Kỷ Ngân Viễn đi vào đại sảnh thì tầm mắt mọi người cũng rơi vào hai người họ.
Hoặc ẩn ý, hoặc tò mò. Kỷ Ngân Viễn đều tự nhiên đón nhận.
Thư Yểu Ninh đặt ly nước xuống, liếc nhìn hai người.
“Tôi tới để dẫn Thư Yểu Nhiên đi.” Kỷ Ngân Viễn nói thẳng, không cho Mục Thiếu Liên cơ hội chen vào.
Thư Yểu Ninh cười châm chọc.
“Doanh trưởng Kỷ, hình như anh có nhầm lẫn gì đó.” Dẫn Thư Yểu Nhiên đi? Quá mạnh miệng! “Thư Yểu Nhiên là người nhà họ Thư, không phải người nhà anh.”
“Không, đó là lúc trước.” Kỷ Ngân Viễn bình tĩnh mỉm cười, “Từ lúc Thư Yểu Nhiên gặp lại tôi, cô ấy đã là của tôi.”
Cốc cốc cốc.
Tiếng gõ cửa vang lên trong căn phòng yên ắng. Yểu Nhiên nhíu mày, vẫn nằm trên giường ngơ người.
Cô vừa nằm mơ thấy người đã lâu không gặp, ‘chị gái xinh đẹp’ Tống Quân.
Họ ngồi trên bãi cỏ sau bữa trưa, trò chuyện về những việc vụn vặt gần đầy, thỉnh thoảng bị mình chọc vui, chị Tống Quân sẽ mỉm cười lộ ra lúm đồng tiền trên má.
“Nhiên Nhiên, em hiểu lầm rồi. Giữa chị và Yểu Ninh.......không phải như em nghĩ đâu.”
Yểu Nhiên nghiêng đầu, “Nhưng hai người luôn ở bên nhau ?!”
Ngày ngày chị Tống Quân đều tới nhà tìm anh hai, rồi có tiệc gì hai người đều đi chùng, hơn nữa, hiện tại chị ấy cũng đã vào ở nhà mình.
“Ở chung một chỗ cũng không đại biểu là yêu nhau.” Tống Quân lắc đầu.
“Bây giờ em còn nhỏ, chờ khi em trưởng thành sẽ hiểu, tình cảm là chuyện rất phức tạp, mà việc cần suy tính cũng quá nhiều, quan trọng nhất là....... Cảm giác của cả hai người.”
“Em không nhỏ, sang năm là thành niên rồi!” Yểu Nhiên mất hứng bĩu môi, nói tiếp, “Em cảm thấy, anh hai rất thích chị, là cái kiểu thích kia......!”
Từ nhỏ đến lớn, cô chưa bao giờ thấy anh hai vui vẻ như vậy.
Ở bên chị Tống Quân là thời điểm anh hai thoải mái và dịu dàng nhất.
Tống Quân lại nở nụ cười dịu dàng, nhưng một ít khổ sở trong mắt lại không lọt khỏi ánh mắt của Yểu Nhiên.
Yểu Nhiên lo lắng nói, “Chẳng lẽ...... Chị không thích anh hai?”
Tống Quân không phủ nhận, im lặng một lúc sau mới chậm rãi nói, “Có lúc, tình cảm không chỉ cần có thích là đủ, chị chỉ có thể nói cho em biết, cảm giác của Yểu Ninh với chị hoàn toàn khác cảm giác của chị với Yểu Ninh.”
“???” Gì mà cái này khác cái kia.... ... Rốt cuộc chị ấy đang nói gì? Tại sao cô nghe không hiểu.
Tống Quân thấy vẻ mặt ngơ ngác của Yểu Nhiên, bất đắc dĩ nói, “Được rồi, chúng ta không nói chuyện này nữa, hôm nay em tìm chị, là muốn nói chị biết cái gì?”
“A,” Yểu Nhiên lập tức cười tươi như hoa, “Em muốn nói.... ....”
Cốc cốc cốc
Cốc cốc cốc
Tiếng gõ cửa liên tục vang lên khiến hình ảnh trong đầu Yểu Nhiên dần mơ hồ.
Yểu Nhiên chậm rãi mở mắt ra, nhìn xa xăm ngoài cửa sổ, ánh mặt trời làm mắt cô đau nhói, nhưng cô vẫn cứ nhìn chăm chăm như vậy, mặc kệ đau đớn, cho đến khi hơi nước dần ngập hốc mắt.
Chị Tống Quân, đã lâu không gặp, đã lâu không gặp....... Thư Yểu Nhiên.... ....
Những ký ức này đã quá lâu, lâu đến mức cô sắp quên mất hết.
Tiếng gõ cửa vẫn tiếp tục vang, khiến người ta thật sự bội phục sự kiên nhẫn của người gõ.
Yểu Nhiên lại nằm trong chốc lát, mới lảo đảo đi ra mở cửa.
Một mùi hương thoang thoảng bay tới, đập vào mắt Yểu Nhiên là một cô gái rất dịu dàng xinh đẹp, “Là Nhiên Nhiên phải không? Chị là vợ chưa cưới của anh hai em.”
Giọng nói của người kia rất nhẹ, khiến người ta biết thế nào là dịu dàng như nước.
Người kia nở nụ cười thân thiện, để lộ lúm đồng tiền bên má, “Có tiện nói chuyện một chút không?”
“Chị....... Chị chị......” Yểu Nhiên nhìn vào đôi mắt quen thuộc kia, khiếp sợ đến mức Ng'n t cũng run rẩy, “Tống Quân....... Chị là Tống Quân!”
Yểu Nhiên thật sự không thể nào tin nổi, người mới vừa thấy trong mơ lại có thể xuất hiện bằng xương bằng thịt trước mặt mình thế này!
Yểu Nhiên không cách nào kiềm chế được vui mừng đang trào dâng, mạnh mẽ ôm lấy người kia,diễ♦n☽đ♦àn☽lê☽q♦uý☽đ♦ôn liên tục nỉ non, “Chị không ૮ɦếƭ....... Chị không ૮ɦếƭ! Tống Quân, em biết ngay là chị không ૮ɦếƭ mà! Làm sao chị có thể ૮ɦếƭ được?! Thật tốt quá, thật tốt quá!” khiến cho câu hỏi ‘Em đang nói gì?’ của người kia bị bao phủ trong lời của cô.
“Nhiên Nhiên, rốt cuộc em.......” Đang nói gì.......
Lời của người kia lại Yểu Nhiên cắt ngang, “Những năm này rốt cuộc chị đã đi đâu? Biến mất không nói một tiếng, hại em lo lắng gần ૮ɦếƭ!”
“Hả? Chị không đi đâu hết.......”
Yểu Nhiên trợn mắt, “Chị luôn ở trong thành phố này? Vậy tại sao không đến tìm em?”
Làm hại mình cứ thủ mãi ở đây, chỉ sợ về sau chị ấy trở về lại không tìm thấy mình, kết quả, chị ấy chưa bao giờ rời đi!
“Đúng rồi, hiện tại em lập tức dẫn chị đi!” Yểu Nhiên bỗng nhớ ra gì đó, vội buông người kia ra, kéo xuống dưới lầu, “Nơi này quá nguy hiểm, nếu để Thư Yểu Ninh thấy thì biết làm sao ?”
Người kia bị Yểu Nhiên vừa lôi vừa kéo, hoàn toàn không có cơ hội phản kháng.
Điều quan trọng nhất là, người kia hoàn toàn không hiểu Yểu hiên đang nói gì ?!
Trước mắt Yểu Nhiên đột nhiên xuất hiện gương mặt lạnh lẽo của một người, cô chợt dừng bước, theo bản năng đẩy người kia ra sau lưng.
Thư Yểu Ninh thấy cảnh này đột nhiên ánh mắt chợt lạnh như băng, cảnh này rất quen thuộc, quen thuộc đến nổi.... ..... Khiến mình sắp không khống chế được bản thân nổi nữa!
“Thư Yểu Nhiên,” giọng Thư Yểu Ninh càng âm trầm hơn trước, “Cô định dẫn vợ chưa cưới của tôi đi đâu?”
“Yểu Ninh.......” Người kia muốn đi về bên cạnh Thư Yểu Ninh, lại bị Yểu Nhiên dùng hết sức kéo về, “Vợ chưa cưới của anh? Từ khi nào thì chị ấy trở thành vợ chưa cưới của anh rồi?”
“Từ cái lúc mà cô bị cưỡng chế đưa ra khỏi nhà họ Thư.”
“Anh!”
Yểu Nhiên đang muốn phản kích, thì có một người đi ra từ sau lưng Thư Yểu Ninh, anh mặc đồng phục không quân màu xám tro, nhìn cô nói “Thư Yểu Nhiên.”
Giọng nói kia không tính là dịu dàng, nghe lành lạnh, nhưng lại giống như dòng nước mát, cuốn đi tất cả lửa giận của cô.
Kỷ....... Ngân Viễn ?
Kỷ Ngân Viễn duỗi tay về phía Yểu Nhiên, “Chúng ta về nhà.”
“Về nhà nào? Không phải anh đã bỏ chạy sao?” Yểu Nhiên chợt cảm thấy trong lòng như chua chua ngọt ngọt,diễ●n☆đ●ànlê☆q●uýđ●ôn giống như khi uống trà chanh, người này không rên một tiếng đã bước đi không thấy tăm hơi, trở về cũng chưa chào cô một lời, cô mới không thèm để ý đến anh!
Kỷ Ngân Viễn biết cô đang dỗi, nhưng không tiện giải thích, chỉ khẽ mỉm cười, “Thật không về với tôi?”
Đây không phải là thời ***iải thích, dẫn cô trở về bình an mới là chuyện anh muốn làm lúc này.
“Anh đang cầu xin tôi?” Nói thì nói vậy, nhưng Yểu Nhiên đã đặt tay vào lòng bàn tay Kỷ Ngân Viễn, anh khẽ kéo cô về bên cạnh mình.
Cùng lúc đó, cô gái kia cũng bị cô kéo theo.
“Kỷ Ngân Viễn, bản lĩnh của anh có đủ không? Tôi muốn dẫn chị ấy theo.” Yểu Nhiên liếc Thư Yểu Ninh một cái, có Kỷ Ngân Viễn bên cạnh, cô cảm thấy mình không cần phải tốn công nghĩ biện pháp nữa.
Cô gái này chính là vợ chưa cưới của Thư Yểu Ninh, nhưng Kỷ Ngân Viễn cũng không hỏi tại sao, chỉ cười khẽ nói, “Hơi khó.”
Yểu Nhiên lập tức nhăn mày.
Hình như anh cố ý khiến cô phải sốt ruột, dừng một hồi lâu sau mới nói tiếp, “Cho nên hai người phải chạy nhanh một chút.”
Anh lại trêu cô!
Không đợi Yểu Nhiên kịp bất mãn, Thư Yểu Ninh đã nói, “Doanh trưởng Kỷ, tôi khuyên anh nên suy nghĩ cho kỹ trước khi làm.”
“Đây là nhà họ Thư, muốn vây khốn anh thì hơi khó, nhưng nếu anh định dẫn vợ chưa cưới của tôi và Thư Yểu Nhiên đi.... ......” Thư Yểu Ninh chỉ nói đến đây, Kỷ Ngân Viễn rất thông mình, hẳn là sẽ hiểu hàm ý.
Thư Yểu Ninh nhìn thẳng Kỷ Ngân Viễn, lạnh lùng trong mắt khiến người ta rõ không phải anh ta đang nói đùa.
Yểu Nhiên nắm chặt tay cô gái kia, tức giận quát, “Chị ấy không phải là vợ chưa cưới của anh! Nhất định là do anh ép chị ấy!” Yểu Nhiên lớn lên trong ngôi nhà này, nên tất nhiên biết ở đây đề phòng rất nghiêm ngặt, diễ↕n☾đ↕àn☾lê☾q↕uý☾đ↕ôn nếu thật bức Thư Yểu Ninh điên lên, chỉ sợ ba người họ không ai đi được.
“Tôi ép cô ấy?” Thư Yểu Ninh cười lạnh. Cô gái kia nghe vậy tiếp lời, “Nhiên Nhiên, hình như em hiểu lầm gì rồi!”
Cô gái kia muốn thoát khỏi tay Yểu Nhiên, nhưng bị cô nắm quá chặt, đành cười khổ nói, “Chị và Yểu Ninh yêu nhau, làm gì có chuyện ép gì ở đây?”
“Chị còn nói tốt cho anh ta!”
Cô gái kia tiếp, “Nhiên Nhiên, em hiểu lầm rồi.... ...”
“Tống Quân! Chẳng lẽ chị quên trước kia anh ta đối xử với chị thế nào sao?!”
“Thư Yểu Nhiên!” Thư Yểu Ninh rống lên, “Tống Quân đã bị cô hại ૮ɦếƭ từ lâu rồi!”
Thư Yểu Ninh vừa nói xong, mọi người đều ngây người.
Vợ chưa cưới của Thư Yểu Nhiên ngạc nhiên vì lần đầu tiên nghe thấy Thư Yểu Ninh nói tục, mà lại trong tình huống không hiểu gì thế này.
Còn Yểu Nhiên, hiển nhiên là sợ ngây người, cô trợn to mắt, run rẩy nhìn Thư Yểu Ninh, đột nhiên cảm thấy mặt Thư Yểu Ninh hơi mờ ảo.
Sắc mặt Kỷ Ngân Viễn khẽ biến, anh nhìn cô hồi lâu, bỗng ấn mặt cô vào lòng mình.
Yểu Nhiên ôm hông Kỷ Ngân Viễn theo bản năng, siết ngày càng chặt.
Cô bị dọa sợ.
Nghĩ vậy, mặt Kỷ Ngân Viễn lạnh xuống, anh rất hiếm khi tức giận, nhưng lúc này, Thư Yểu Ninh đã chạm đến giới hạn của anh.
“Đoàn trưởng Thư,” anh gằn từng chữ, “Mong anh hãy nói chuyện đúng mực!”
Thư Yểu Ninh nghẹn họng, tự nhiên có cảm giác kiêng dè người sĩ quan trẻ tuổi trước mắt này. Nhưng chỉ nháy mắt Thư Yểu Ninh đã phục hồi lại tinh thần, bỗng thấy buồn cười, có gì mà phải kiêng dè?
“Tôi cảm thấy tôi nói chuyện rất đúng mực.”
Thư Yểu Ninh nhìn vào cánh tay đang nắm lấy cô gái kia của Yểu Nhiên, cười lạnh nói, “Thư Yểu Nhiên, cô còn dám nhắc tới Tống Quân ?!”
Hô hấp của Yểu Nhiên dần dần khó khăn, trong đầu cô lại bắt đầu hiện lên một mảnh đỏ tươi.
Bầu trời cũng tươi đẹp giống như trong giấc mơ vừa rồi, ở ngôi biệt thự mang phong cách cổ điển, dây leo xanh mướt bò cả vào cửa sổ, gió hè nhẹ nhàng thổi qua, rung nhẹ lá cây.
Cô có thể nhớ rõ bộ dáng mỉm cười của Tống Quân, xinh đẹp như tiên nữ, nhưng chỉ trong nháy mắt đã bị một màu đỏ bao trùm.......
Yểu Nhiên cảm thấy đầu càng ngày càng đau, dường như đứng không vững, “Tống Quân.... .... Tống Quân.......”
Giọng cô run rẩy, các Ng'n t vì níu chặt áo sơ mi của Kỷ Ngân Viễn mà trở nên trắng bệch, “Chị ấy không ૮ɦếƭ....... Không có ૮ɦếƭ.... ...”
Yểu Nhiên lặp đi lặp lại câu này, giống như chỉ cần lặp lại nó sẽ cho cô sức mạnh to lớn, cô đẩy Kỷ Ngân Viễn ra, đối diện với Thư Yểu Ninh, oán hận nói, “Nhất định là thủ đoạn của anh, anh cho rằng tôi còn có thể tin anh sao?”
Ánh mắt của cô dần kiên định, cô siết chặt nắm tay, “Anh giam lỏng chị Tống Quân trong phòng, ngày ngày ngược đãi, căn bản không xem chị ấy là người!”
“Chị ấy là bị anh làm cho suy sụp! Anh mau trả chị ấy cho tôi, trả lại cho tôi!” Giọng Yểu Nhiên càng lúc càng lớn, tức giận cũng càng ngày càng nhiều, cô xông lên muốn chụp lấy Thư Yểu Ninh, nhưng bị Kỷ Ngân Viễn kéo lại, cô càng giãy giụa anh càng ôm cô chặt hơn, cuối cùng cô quay người ôm chặt lấy anh như lúc nãy.
Loại thời điểm này, anh cũng chỉ có thể cho cô một cái ôm, một chỗ để dựa vào.
Ánh mắt Thư Yểu Ninh càng ngày càng lạnh, cũng thực sự nổi giận, “Nếu không do cô ấy luôn muốn rời khỏi tôi, tất cả sẽ mãi không thay đổi. Còn cô nữa.... ....”
Thư Yểu Ninh quát khẽ, “Thư Yểu Nhiên, tôi thương yêu cô mấy chục năm, rốt cuộc cô báo đáp tôi thế này sao? Hả?”
Kể từ khi quan hệ của hai người bị đóng băng, kiểu cãi vả này có lẽ đã trở thành lệ thường, chỉ cần gặp nhau sẽ không thể không cãi.
Lòng Yểu Nhiên trầm xuống, tức giận hét lại, “Tôi cũng vô cùng thất vọng về anh!”
Cô từng cho rằng Thư Yểu Ninh chính là người quan trọng nhất trong cuộc đời cô, là người anh trai hiền lành nhất thế giới.
Nhưng chị Tống Quân.... ... Một Tống Quân tốt đẹp như vậy.... .... Đã bị người anh trai hoàn mỹ của cô hủy diệt hoàn toàn!
Cô không cách nào quên được đoạn ký ức thê thảm đó, chị Tống Quân gầy như que củi, cả người toàn vết thương, khóc khẩn cầu cô dẫn đi, hi vọng cô có thể mang chị ấy ra khỏi cái nhà tù này. Những hình ảnh cứ lướt qua, cuối cùng dừng lại ở khi cô tình cờ xông vào phòng của Thư Yểu Ninh và thấy: anh trai cô.... ..... Người anh trai lúc nào cũng yêu thương cưng chiều, chưa một lần phát giận trước mặt cô, lại đang cười gằn đè lên người chị Tống Quân, không quan tâm phản kháng cầu xin của chị ấy, chiếm hữu chị ấy ở trước mặt cô!
Đúng, cô thừa nhận, Thư Yểu Ninh không nhìn thấy cô, cũng không phát hiện sự có mặt của cô, nhưng vẻ tàn nhẫn bạo ngược của Thư Yểu Ninh đã hoàn toàn bại lộ trước mắt cô, từ ngày đó, cô không cách nào đối mặt Thư Yểu Ninh trong một đoạn thời gian dài, cứ mỗi lần nhớ tới tình cảnh ngày hôm đó là cô lại nôn khan.
Thư Yểu Ninh không biết, anh ta không biết gì hết! Không biết tại sao cô em gái vốn ngoan ngoãn nghe lời của mình lại giống như thay đổi thành một người khác, không chỉ đối nghịch với anh ta, còn muốn tìm mọi cách giúp Tống Quân trốn đi.
“Căn bản là anh không xứng với chị Tống Quân, và cũng không yêu
chị ấy, anh chẳng qua là muốn tất cả mọi người đều bị anh khống chế, phải thần phục anh, chỉ cần có người không chịu, anh sẽ không tiếc mọi thủ đoạn cưỡng chế người đó phải cúi đầu!"
"Câm miệng!" Thư Yểu Ninh cắn chặt răng, siết chặt nắm tay, giữ cho mình tỉnh táo, để không bị Yểu Nhiên chọc giận ảnh hưởng đến phán đoán: "Nếu không do cô dẫn Tống Quân đi, cô ấy cũng sẽ không gặp chuyện không may!"
"Đó là do anh luôn tiêm thuốc giãn cơ liều cao cho chị ấy!" Yểu Nhiên quát khàn cả giọng, cảm thấy trước mắt đều là màu đỏ.
"Là anh hại ૮ɦếƭ chị Tống Quân, là anh!" Cô run rẩy la lên, nước mắt như vỡ bờ mà tuôn ra, "Thư Yểu Ninh, anh là đồ không có tim!"
Cô vẫn không muốn thừa nhận chị Tống Quân đã rời khỏi cô, nhưng anh ta cứ buộc cô phải thừa nhận, buộc cô phải nhớ lại chuyện năm đó tàn nhẫn, ác độc!
Bộ dạng tàn nhẫn, độc ác này mới chân chính là anh ta!
Mà chị Tống Quân.....Đã bị một kẻ độc ác như vậy ђàภђ ђạ, phá hủy hết tất cả tôn nghiêm và kiêu ngạo.
Nói không chừng....Cái ૮ɦếƭ của chị ấy ngược lại là một loại giải thoát!
Vợ chưa cưới của Thư Yểu Ninh bị cảnh tượng trước mắt làm cho bối rối, lúc còn chưa biết Thư Yểu Ninh, đã nghe phong thanh không khí gia đình nhà họ Thư không hài hòa, đặc biệt là cô ba Thư Yểu Nhiên cơ hồ là không về nhà, nhưng lại không ngờ quan hệ Thư Yểu Nhiên và chồng chưa cưới mình lại kém đến mức này!
Anh em chỗ nào chứ, hoàn toàn chính là kẻ thù!
"Từ trước đến giờ cô luôn thích ngụy biện." So về tàn nhẫn, làm sao Yểu Nhiên có thể là đối thủ của Thư Yểu Ninh, trong lòng anh ta như đang ẩn chứa một con sư tử hung mãnh, bị bức đến cực hạn sẽ phản kích, chiêu nào cũng trí mạng, "Có lẽ cô quên, chính tại chỗ này, chính ở khúc quanh cầu thang này, Tống Quân bị trượt chân lăn xuống lầu dưới, mà khi đó cầu thang còn chưa được trải thảm, mỗi bậc thang đều rất sắc nhọn, lúc ấy cầu thang nhuộm đẫm cả máu tươi."
Trái một vũng, phải một vũng, phủ kín cả bậc thang.
Thiệt nhiều máu, một người sao có thể có nhiều máu như vậy!
Gần như cả lầu này đều có máu của Tống Quân, thậm chí có chỗ không thể rửa sạch được vết máu, nhưng Thư Yểu Ninh vẫn không nỡ bỏ, liền đặt một tấm thảm thật dài, trải dài theo đường Tống Quân lăn xuống.
Đáng tiếc, che đươc máu nhưng không che được lòng người!
"Cô nói bởi vì tôi tiêm thuốc giãn cơ liều cao cho Tống Quân, nên cô ấy mới gặp chuyện không may, vậy tôi cũng muốn hỏi cô, nếu cô đã biết cô ấy không còn hơi sức đi, tại sao còn muốn dẫn cô ấy đi?!"
Yểu Nhiên cương người.
Thật ra....Cô nên hiểu từ sớm.
Cái ૮ɦếƭ của chị Tống Quân, Thư Yểu Ninh có trách nhiệm, nhưng....cô cũng có!
Là bọn họ..... Cùng nhau hại ૮ɦếƭ chị Tống Quân!
Nhưng mà, cô không cách nào cự tuyệt được khẩn cầu đau khổ của chị Tống Quân, cũng không cách nào trơ mắt nhìn chị ấy tiếp tục sống bên cạnh Thư Yểu Ninh cô biết, chị Tống Quân đã bị Thư Yểu Ninh bức đến hỏng mất! Cho nên, cô mới bất chấp mọi giá dẫn chị Tống Quân đi....
Cô làm sao ngờ, làm sao nghĩ đến, quyết định này.... Lại khiến cô tự tay dẫn chị Tống Quân đến đường cùng!
Thư Yểu Ninh nói chuyện rất tuyệt tình, giọng điệu này luôn dùng để phản kích người ngoài, nhưng nhiều năm qua anh ta cũng đã dùng trên người cô em gái anh ta từng thương yêu nhất.
Bản tính của Thư Yểu Ninh rất quyết tuyệt, không phải yêu thì là hận, sẽ không có giữa giữa.
"Vậy tại sao, anh lại tiêm thuốc giãn cơ cho cô ấy?" Kỷ Ngân Viễn thản nhiên mở miệng, lời nói giống như một chậu nước lạnh trong mùa đông tát vào Yểu Nhiên, khiến cô bừng tỉnh.
"Việc này tôi không cần thiết phải giải thích." Thư Yểu Ninh cười lạnh, nhìn chằm chằm Yểu Nhiên, "Thư Yểu Nhiên, tôi cho cô biết, hôm nay cô đừng nghĩ chạy đi!"
Nhẫn nại của Thư Yểu Ninh là co hạn độ, mà Yểu Nhiên đã chọc giận anh ta đến cực hạn.
"Giam lỏng, lăng nhục, thậm chí là hủy diệt tự ái của một người, chỉ lấy anh làm trung tâm là những gì mà anh rành nhất! Nhưng những thứ này với tôi là hoàn toàn vô dụng, một chút xíu tác dụng cũng không có!"
Điểm khác nhau lớn nhất giữa cô và Tống Quân chính là thân phận của cô: con gái thứ ba nhà họ Thư, cho dù chỉ trên danh nghĩa! Nếu muốn đột phá vòng vây không phải dễ dàng, cha và anh cả không có ở đây, cho nên Thư Yểu Ninh làm chủ, nhưng chắc chắn rôi sẽ có một ngày hai người kia trở về, đến lúc đó, căn bản không cần cô mở miệng, Thư Yểu Ninh cũng sẽ tự động để cô đi.
"Cô có thể thử xem." Thư Yểu Ninh giận quá hóa cười, từ từ lại gần Yểu Nhiên. "Thư Yểu Nhiên, cô còn chưa biết hết thủ đoạn của tôi đâu!"
Lúc Thư Yểu Ninh sắp bắt được Yểu Nhiên thì một bàn tay chen ngang, dễ dàng giữ được cổ tay anh ta. Nếu bàn tay đó dùng sức, cổ tay Thư Yểu Ninh sẽ gãy lìa.
Kỷ Ngân Viễn thản nhiên nói, "Đoàn trưởng Thư, hình như anh quên còn có tôi rồi."
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc