Doanh Trưởng, Bắn Một Phát - Chương 08

Tác giả: Thư Dứu

Nhưng một giây kế tiếp, cô đã lập tức hối hận.
----- phản ứng hơi quá!
Người đàn ông hơi sửng sốt, rồi sau không biết nghĩ tới điều gì, khẽ cười khổ, “Nhiên Nhiên, đã lâu không gặp.”
Yểu Nhiên không để ý tới anh ta, vịn cầu thang đi lên lầu.
Phòng của bà nội ở lầu hai, lần này cô trở về mục đích chính là để thăm bà nội.
Người nọ biết lòng cô có khúc mắc, đi theo theo phía sau cô, nhẹ giọng hỏi thăm.
“Nhiên Nhiên, công việc ở tòa soạn ổn chứ?”
“... ....”
“Công việc có mệt không?”
“... ...” Cô trầm mặc không nói, cương thẳng sống lưng.
“Nhiên Nhiên?”
Thư Yểu Ninh đang đứng một mình ở ban công đối diện cầu thang lầu hai, ánh đèn mờ ảo chiếu lên người anh ta. di‿ễn✩đ‿àn✩l‿ê✩qu‿ý✩đ‿ôn Cô không nói gì, đi thẳng vào phòng bà nội, dùng sức đóng cửa thật mạnh.
Người đàn ông đứng yên tại chỗ, ánh mắt phức tạp nhìn về phía cửa phòng đóng chặt.
Thời gian không buông tha một ai, cô bé năm đó giờ đã trưởng thành, và cùng với sự trưởng thành...... Ngăn cách với bọn họ, với người nhà họ Thư dường như cũng tăng lên.
“Anh cả,” từ lúc hai người đi lên, Thư Yểu Ninh đã thấy, nhưng đợi đến khi Yểu Nhiên đi mới mở miệng, “Về lúc nào?”
Vẻ mặt Thư Yểu Nhiên bình tĩnh, xem Yểu Nhiên như không tồn tại. Thư Yểu An biết rõ trước giờ vẫn vậy, nhưng vẫn thấy không quen.
“Vừa về.” Thư Yểu An cau mày, cuối cùng nói về một đề tài khác, “Sao lại để vị hôn thê một mình dưới kia?”
Thư Yểu Ninh hít một hơi thuốc, “Có Khởi Khởi theo cô ấy, anh cả, anh đừng dính líu gì với Thư Yểu Nhiên.”
Thư Yểu An nghe ba chữ này từ miệng Thư Yểu Ninh, chỉ cảm thấy tràn đầy xa lạ.
Thư, Yểu, Nhiên.......
Tại sao?
“Yểu Ninh, em hình như đã quên một chuyện.” Sự xa lánh trong giọng Thư Yểu Ninh khiến Thư Yểu An nhíu mày, “Nhiên Nhiên cũng là con cháu nhà họ Thư, là em gái của em.”
“Em không nói là không phải.”
“......Em xem thái độ của em kìa, em sẽ đối với Khởi Khởi như vậy sao?”
Thư Yểu An không muốn trách móc nặng nề Thư Yểu Ninh, nhưng thân là anh cả, cảm thấy phải công bằng.
“Anh cả, anh cứ phải biến không khí thành như vậy sao?” Hai người cứ không ai nhường ai, sẽ tan rã trong không vui.
“Nhiên Nhiên thay đổi rất nhiều.” Thư Yểu An có vẻ trầm tĩnh hơn Thư Yểu Ninh nhiều, “Rất nhiều người nói Khởi Khởi giống Nhiên Nhiên, nhưng anh lại thấy...... Hai đứa không giống nhau.”
Thư Yểu Ninh nhăn mày, “Vốn là không giống.”
“Khởi Khởi càng lúc càng giống Nhiên Nhiên trước kia, mà Nhiên Nhiên...... Lại trở thành một người khác.” Thư Yểu An mỉm cười, giọng nói nhàn nhạt, nhưng từng lời lại như đá tảng, chấn động Thư Yểu Ninh.๖ۣۜdi-ễn⊹đà-n๖ۣۜlê⊹qu-ý⊹đô-n Thư Yểu Ninh rất bài xích những lời này, “Anh cả, anh nói gì vậy.”
Khởi Khởi chính là Khởi Khởi, không thể nào, và vĩnh viễn cũng sẽ không trở thành người khác.
Thư Yểu An là bộ đội đóng quân ở biên cương, một năm khó lắm mới về nhà được một lần, có thể nói là cả năm không thấy người, do vậy, đối phương thay đổi dù chỉ một chút cũng đã nhìn ra.
“Cảm thấy Khởi Khởi và Nhiên Nhiên quan hệ rất tốt thôi.” Thư Yểu An cười nhẹ nói, “Lúc Khởi Khởi vừa vào nhà liền thích quấn Nhiên Nhiên, đi học thì cùng trường cùng lớp, hiện tại ngay cả chỗ làm cũng phải một nơi.”
Khác với Nhiên Nhiên, bởi vì Khởi Khởi từ nhỏ lạc bên ngoài, cho đến mười tuổi mới tìm được.
“Học cũng cùng một ngành.” Nói đến đây, Thư Yểu Ninh tràn đầy bất đắc dĩ, “Khởi Khởi quá tùy hứng, lúc đầu còn làm rộn nói muốn làm phóng viên ngoại cảnh, nhưng em không đồng ý.”
Ở tòa soạn báo bình thường, phóng viên ngoại cảnh phải chạy ngược chạy xuôi cả ngày, chứ đừng nói chi là tòa soạn báo quân sự, lỡ có thiên tai cũng không được trốn, phải giữ vững tuyến đầu với chiến sĩ.
Khởi Khởi từ nhỏ đã chịu không ít khổ, mình làm sao nhẫn tâm để nó dẫm lên vết xe đổ.
“Cho nên Khởi Khởi chỉ cần ngồi trong phòng máy lạnh, sắp xếp tài liệu là được.” Thư Yểu An cười, nhưng giọng nói lại trở nên lạnh lùng, “Mà Nhiên Nhiên....... Lại bôn ba cả ngày bên ngoài.”
Lúc Yểu Nhiên vào phòng bà nội, nữ giúp việc đang đút bà ăn cơm tối. Bà lão thấy Nhiên Nhiên vội vẫy tay, “Nhiên Nhiên, mau tới đây với bà nội!”
Cô nhìn bà nội, nở nụ cười, “Bà nội.......”
Bà nội không thèm ăn cơm nữa, nên nữ giúp việc lau khô miệng cho bà xong thì đi ra ngoài nhường chỗ cho Yểu Nhiên. Cô đi tới, ngồi chồm hổm dưới đầu bà nội, “Bà nội, bà có nhớ con không?”
“Dĩ nhiên là nhớ, nhưng so với Nhiên Nhiên...... Bà nội lo cho Khởi Khởi hơn.” Bà nội đưa tay lên khẽ vuốt mái tóc dài mềm mại của cô, khuôn mặt đầy nếp có mấy phần ưu sầu, “Đã mấy năm rồi Khởi Khởi không về, không biết ở bên ngoài có bị người khi dễ hay không.”
Yểu Nhiên nhắm mắt lại, giọng nói hơi ách, “Bà nội yên tâm, chỉ có nó khi dễ người khác, chứ làm gì bị người khi dễ.”
“Cũng đúng, trong nhà, Khởi Khởi......rất quậy.”
Mấy năm trước, bà nội đột nhiên bị đột quỵ, mặc dù không nguy hiểm tính mạng, nhưng để lại di chứng, di◕ễn♠đà‿n♠lê♠q◕uý♠đôn đầu óc càng ngày càng không tỉnh táo, ở ngoài không về rõ ràng là Thư Yểu Nhiên, nhưng bà vẫn cứ nhớ là Thư Yểu Khởi......
Thật ra phân biệt được ai là ai không quan trọng, chỉ cần cô biết, bà nội là thật lòng quan ta nhớ thương cô....... Như vậy đủ rồi.... ...
Yểu Nhiên cẩn thận tránh người dưới lầu một, dán tường chạy tới cửa, vừa định bước ra thì bị người chận đường.
Kỷ Ngân Viễn cười như không cười nhìn cô, vui vẻ nói, “Thư Yểu Nhiên, em là trộm hả?”
Cong lưng như mèo, còn cố ý trốn trong góc phòng, không phải trộm thì là gì.
Chung quanh đã có vài người khách chú ý tới hai người, Yểu Nhiên sợ đến mức nhanh chóng bịt miệng anh lại, “Anh không thể nhỏ tiếng chút sao!” Cô nghiến răng nghiến lợi nói.
Kỷ Ngân Viễn đưa tay ôm lấy cả người cô, sải bước đi ra cửa.
“Này......” Cô giật mình kêu lên, “Anh làm gì vậy, nhanh thả tôi ra!”
Rõ ràng cô giữ chặt anh ta trước mà, sao giờ lại thế này?
Đôi tay nhỏ bé của cô còn đang bịt miệng anh, nhưng Doanh trưởng Kỷ cũng không nhắc nhở, cho đến khi lên xe mới thả cô ra.
Đến đây, Kỷ Ngân Viễn mới gỡ tay cô ra khỏi miệng anh, “Đã xảy ra chuyện gì?”
Sắc mặt anh trầm tĩnh, rõ ràng là vẻ mặt rất thường thấy, nhưng lại làm tim cô đập nhanh, suýt chút nữa đã muốn nói hết ra.
Những ký ức đã chôn sâu trong tim cô nhiều năm.......
Hồi lâu cô mới nói một câu không hề liên quan câu hỏi của anh, “Kỷ Ngân Viễn, chúng ta đổi đi, anh chịu trách nhiệm với tôi đi.”
Đôi mắt cô mất đi ánh sáng thường ngày, trở nên ảm đạm. Cô không thích yếu đuối, nhưng hôm nay cô cảm thấy mệt ૮ɦếƭ đi được, khiến cô....... Rất muốn rất muốn có một bờ vai để tựa vào.
Nhà họ Thư là điểm yếu của cô, cô vẫn cho là mình đã chiến thắng được điểm yếu này, nhưng thực tế là không. Thì ra nói chiến thắng chẳng qua là vì không gặp lại mà thôi.
Anh đưa tay nâng mặt cô lên. Một khuôn mặt mệt mỏi.
Giọng cô thật nhỏ, như không còn hơi sức, “Đây không phải là mệnh lệnh, anh có quyền phản đối.” Chỉ là ý kiến phản đối cô sẽ không tiếp thu.
“Thư Yểu Nhiên,” mắt anh sâu thẳm như đầm sâu không đáy, nhưng lại sáng ngời đuổi đi u ám trong lòng cô.
Bịch bịch, bịch bịch.... .........
Cô phát hiện tim mình đang đập ngày càng nhanh, “Việc này, nếu như anh thật sự không muốn.... ....”
Dưới ánh mắt sâu thẳm thế này, cô chợt phát hiện ăn vạ có hơi khó khăn.
Ngay khi đầu cô được ấn lên bả vai ấm áp của anh, cô nghe được tiếng anh, “Được.”
Trầm thấp, lạnh lẽo.... ... Nhưng lại khiến người ta hết sức an tâm.
Hôm nay, tâm tình Thư Yểu rất tốt.
Không chỉ là người đầu tiên đến tòa soạn, mà còn nghiêm túc quét dọn trong trong ngoài ngoài một lần, khiết cho lúc cô lao công tới còn tưởng rằng có người làm thay việc cho mình.
Khi không có nhiệm vụ, ngày rất thanh nhàn. Trong tòa soạn có một góc gần cửa sổ đặt rất nhiều ghế, giờ này Yểu Nhiên đang ngồi ở đó vừa uống trà sữa vừa xem tạp chí.
Hứa Mai bưng một dĩa bánh ngọt tới ngồi đối diện với Yểu Nhiên, cô giương mắt chào một tiếng, rồi không chút khác khí xiên mất con gấu nhỏ trên dĩa bánh.
Con gấu nhỏ tan trong miệng cô, là vị sô cô la nồng nàn, cô khẽ *** môi, thòm thèm hỏi, “Mua ở đâu vậy, thật ngon?”
Hứa Mai cũng không khó chịu bị cô ςướק gấu nhỏ, nuốt xuống một muỗng bánh ngọt xong nói, “Tiệm Chung ở góc đường kìa, mới mở, rất dễ tìm.”
Cô gật đầu một cái, khép tạp chí lại, đứng lên.
Dù sao hiện giờ cũng không có chuyện gì làm, chẳng bằng ra ngoài đi dạo, thuận tiện ăn chút gì đó.
“Mình đi ra ngoài săn tin đây.” Làm tin tức chỉ có điểm này là tốt, có lý do chính đáng để trốn việc.
Hứa Mai phất tay một cái, ý bảo Yểu Nhiên đi sớm về sớm.
--- ---- đinh đang đinh đang
Trong tiệm bánh ngọt, tiếng chuông gió dễ nghe vang lên, nữ bán hàng đứng sau quầy lập tức nở nụ cười ngọt ngào, “Hoan nghênh quý khách!”
Yểu Nhiên lấy kính mát xuống cầm trên tay, “Mua bánh ngọt.”
Nữ bán hàng mặc váy hoa, mỉm cười giới thiệu cho cô, “Hiện bánh sô cô la này đang rất được ưa chuộng, quý khách thử xem!”
Yểu Nhiên khom lưng nhìn vào tủ thủy tinh trưng bày bánh ngọt, “Nhìn rất đẹp!” Cả màu sắc và kiểu dáng đều rất bắt mắt.
Cô chọn mấy loại bánh nhìn khá dễ thương, vừa định lấy ví ra trả tiền, chuông di động vang lên.
Cô lấy di động ra, phát hiện là Mục Thiếu Liên gọi tới. Cô nhíu mày, ấn nút tắt âm, rồi nhét vào túi xách.
“Đây là bánh của quý khách ạ!” Nữ bán hàng đưa túi bánh cho cô, cô nhận lấy, mỉm cười nói cảm ơn.
---- đinh đinh đang
Lúc ra khỏi cửa tiệm, một trận nóng phả vào mặt, Yểu Nhiên vội vàng né dưới mái hiên, lại một lần nữa hối hận vì mình quên mang dù. Cô nhớ mang theo kính mát nhưng lại quên mất dù che nắng ở tòa soạn.
Nắng sáng mùa hè có thể nóng khiến người ta dậm chân. Hơn phân nửa khuôn mặt của Yểu Nhiên đều bị che dưới kính mát, cô vừa đi vừa dùng ống tay áo phẩy gió.
Đi dưới hàng hiên được một đoạn, cô gặp người quen.
Dù là nóng bốn mươi độ, Mục Thiếu Liên vẫn mặc bộ quân phục rằn ri, xe jeep dừng dưới bóng cây, còn anh ta thì đang ngồi trên mui xe.
Mục Thiếu Liên thấy Yểu Nhiên, vội đội mũ lên, đi về phía cô, giày bốt của anh ta đập trên mặt đường vang lên những tiếng cạch cạch, “Buổi tối rảnh không?”
Mục Thiếu Liên không hề giận tại sao cô lại không nhận điện thoại, vì anh ta biết, chỉ cần có chút gì liên quan đến người nhà họ Thư là trong một thời gian ngắn, cô đều sẽ không để ý tới anh ta, điều này khiến anh ta có chút khó hiểu, nhưng vẫn trong phạm vi chấp nhận được.
“Không có.” Cô trợn mắt nói dối.
“... ...” Mục Thiếu Liên biết cô vẫn còn giận, giơ tay lên vuốt loạn tóc cô, “Chờ em tan việc, anh cả sẽ tới đón, nói là muốn cùng nhau ăn một bữa.”
“Tôi nói không rảnh!” Cô nhìn anh ta chằm chằm, dùng sức gạt tay anh ta ra.
Anh ta không có mắt hay sao, không thấy cô đang tức giận à?
Mục Thiếu Liên cười khẽ, “Đi thôi, anh chở em về tòa soạn.”
“Không cần!” Cô vốn muốn tìm chỗ ngồi một lát, nhưng giờ thì hoàn toàn không còn tâm tình nữa, tức giận nghiêng đầu, vòng qua người Mục Thiếu Liên bước đi.
Mục Thiếu Liên kéo tay Yểu Nhiên, lôi cô về phía xe jeep.
Yểu Nhiên cố vùng ra, rất bực mình vì bị ép buộc, cô la lên, “Này, bỏ tôi ra!”
Mục Thiếu Liên biết cô nhiều năm như vậy, có một chiêu học được rất giỏi đó là: giả điếc không nghe.
Trước kia thời điểm còn học đại học, Mục Thiếu Liền đã rất thích trêu chọc cô, thường thường khi chọc cô nổi điên lên xong, sẽ giống như bây giờ, lấy hành động áp chế lời nói của cô.
Yểu Nhiên nổi trận lôi đình, cố giãy ra. Mục Thiếu Liên giữ chặt tay cô nói, “Trời đang rất nắng, để anh đưa em về.”
“Không.....”
“Thắt chặt dây an toàn, đi đây!” Nói xong, nhanh chóng đạp chân ga.
Yểu Nhiên đen mặt, coi như phục Mục Thiếu Liên.
Hai người im lặng suốt đường, tới cửa tòa soạn, Yểu Nhiên rốt cuộc được tự do. Cô nhảy xuống xe, dùng sức đạp thật mạnh bánh xe để phát tiết tức giận, “Tôi nói, buổi tối không rảnh!”
Cô mới không thèm ăn cơm với người nhà họ Thư, như vậy sẽ không tiêu!
“Ngoan, tan việc nhớ chờ anh cả tới đón.” Mục Thiếu Liên cười cười, thò tay ra cửa sổ vò vò mái tóc cô, xong nghênh ngang rời đi, phun hết khói xe lên mặt cô.
“Grừ grừ!” Yểu Nhiên luống cuống vuốt lại kiểu tóc, cảm giác hôm nay mình bị Mục Thiếu Liên tức ૮ɦếƭ rồi.
--- --- đây chính là nguyên nhân tại sao cô không muốn nghe cuộc gọi của Mục Thiếu Liên, anh ta chỉ biết bỏ qua ý kiến của cô, cưỡng bách cô nghe theo.
Ghét nhất!
Yểu Nhiên thối mặt đi vào tòa soạn, vừa tới cửa gặp ngay Thư Yểu Khởi đang đỏ mắt, “Thư Yểu Nhiên!”
“... .......” lại nổi điên!
Thư Yểu Khởi đẩy
mạnh Yểu Nhiên vào cửa thủy tinh, ánh mắt hung ác như muốn ăn luôn cô, "Chị giải thích rõ cho tôi! Tại sao chồng của tôi lại thành người yêu của chị?"
Mấy đồng nghiệp đang vây xem đều gặp qua Mục Thiếu Liên, trước đó vài ngày anh ta mới thừa nhận có quan hệ rất thân thiết với Yểu Nhiên, hôm qua lại thân mật ngọt ngào với Thư Yểu Khởi trước cửa tòa soạn, nên bọn họ cũng muốn biết, rốt cuộc... qua hệ của ba người này là gì.
"Đầu cô bị nước vào hả?" Mặc dù sau lưng bị ***ng vào cửa kính rất đau, nhưng giờ Yểu Nhiên cũng chỉ để ý đến lời Thư Yểu Khinh.
Nói xằng xiên gì đó.
"Chột dạ rồi đúng không! Không dám trả lời?!" Thư Yểu Khởi tức giận, giọng điệu gây sự, "Căn bản là chị không có buông tha, vẫn luôn tìm cách chia rẽ chúng tôi!"
"....." Giờ rốt cuộc cũng hiểu được lời Kỷ Ngân Viễn từng nói rồi. Người bên mảng "Tin mới" quả thật trí tưởng tượng rất phong phú, loại chuyện không có chút chứng cớ nào thế này, cô ta cũng có thể nói năng hùng hồn như vậy.
"Thư Yểu Nhiên, chị thật khiến người ta thất vọng, thậm chí hạnh phúc của em gái ruột cũng muốn phá!"
"Nói chuyện phải có chứng cớ, không có thì đừng lên án vô lý." Bình tĩnh của cô vĩnh viễn chỉ xuất hiện trước mặt Thư Yểu Khởi, đáng tiếc Thư Yểu Khởi không bao giờ biết quý trọng.
"Không có chứng cớ? Lên án vô lý?" Thư Yểu Khởi cười lạnh, "Chị cho là mọi người ở đây đều là kẻ ngu đúng không, Mục Thiếu Liên đã chính miệng thừa nhận, chị còn giả thanh cao gì nữa?"
Cũng chỉ là kẻ thứ ba giành chồng người khác!
"Hả?" Mục Thiếu Liên thừa nhận?
Hứa Mai lại gần cô, nhỏ giọng nói một hồi.
Nguyên là vì, cái lần Mục Thiếu Liên tới tìm Yểu Nhiên kia, có đồng nghiệp hỏi hắn về quan hệ của hắn với Yển Nhiên, hắn nói quan hệ rất thân thiết, chẳng khác nào biến tướng thừa nhận hai người là người yêu. Lẽ ra chuyện này vốn không có gì, nhưng quan trọng là Mục Thiếu Liên đã kết hôn, mà vợ anh ta lại đang làm ở đây, bị mọi người nghe thấy tất nhiên Thư Yểu Khởi không thể mặc kệ.
"...." Yểu Nhiên suy nghĩ một lúc quyết định để cho Mục Thiếu Liên tự mình đến giải quyết, cô lười giải thích với Thư Yểu Khởi.
Khi Mục Thiếu Liên chạy tới tòa soạn đã là vài tiếng sau, theo sau còn có Thư Yểu An đến tìm Yểu Nhiên ăn tối.
"Sao vậy?" Vừa vào tòa soạn đã thấy không khí giương cung bạt kiếm, Mục Thiếu Liên khó hiểu hỏi.
"Anh và chị ba có phải có chuyện gạt em không?" Ở trước mặt Mục Thiếu Liên, rõ ràng Thư Yểu Khởi không có vẻ ngạo mạn như trước, chỉ làm bộ ủy ủy khuất khuất mà tố cáo.
Yểu Nhiên rùng mình một trận, mọi người cũng kinh ngạc mà nhìn tốc độ biến mặt của Thư Yểu Khởi.
Từ nhỏ Thư Yểu Khởi đã không coi thể diện là quan trọng, trong mắt cô ta, chỉ có Mục Thiếu Liên và hai anh trai mới cần để ý.
Chỉ nói một câu như vậy, Thánh cũng không biết là cô ta muốn nói gì. Yểu Nhiên vòng tay trước ***, lạnh lùng nói, "Nói tôi và anh có quan hệ rất thân thiết."
Trừ đàn anh và đàn em, em rể và chị vợ... Cô thật không biết giữa bọn họ còn có quan hệ đặc biệt gì, nhưng cố tình, có cả một đống chậu nước bẩn hắt lên người cô.
Cô không cần phải đi chịu những thứ lên án vô lý thế này.
Mục Thiếu Liên nhìn Thư Yểu Khởi, nhỏ giọng nói, "Yểu Khởi, có chuyện gì?"
"Đồng nghiệp của em chính tai nghe, anh nói anh và chị ba có quan hệ rất thân thiết." Thư Yểu Khinh cắn môi, làm bộ cô gái nhỏ tội nghiệp.
Mục Thiếu Liên quả thật nói những lời này, nhưng hàm nghĩa khác một trời một vực với suy nghĩ của cô ta.
"Chẳng lẽ không tính là thân thiết?" Mục Thiếu Liên hỏi ngược lại, hơi không vui, "Cô ấy là chị gái của em, cũng chính là chị gái của anh."
Yểu Nhiên lần đầu tiên nghe Mục Thiếu Liên gọi mình là chị, cảm giác rất sảng khoái, cô không nói lời nào, chỉ vui vẻ nhìn vẻ mặt như mắc nghẹn của Thư Yểu Khởi.
Chậc, nhìn trò hay của người khác thật sướng hơn nhìn trò hay của mình nhiều.
"Em..."
"Còn chuyện?"
"Không, không có..." Thư Yểu Khởi lắp bắp, nhưng dù còn không cam lòng muốn hỏi, cũng bị vẻ lạnh lùng của Mục Thiếu Liên làm im miệng.
Chỉ vì chuyện như vậy mà kêu mình tới? Mục Thiếu Liên xoay người, "Đi theo anh."
Thư Yểu Khởi nghe lời đi theo.
Gay cấn qua đi, các đồng nghiệp đồng loạt xông lên, "Yểu Nhiên, doanh trưởng Mục thật đúng là chồng của Thư Yểu Khởi sao? Bọn họ đã kết hôn?"
Thật làm người ta tan vỡ ảo tưởng, rõ ràng Yểu Nhiên và Doanh trưởng Mục xứng đôi hơn nhiều.
"Bọn họ kết hôn gần một năm rồi." Yểu Nhiên thản nhiên nhún vai nói.
"Này, Yểu Nhiên." Có một đồng nghiệp chú ý đến người đàn ông nãy giờ vẫn im lặng như không tồn tại kia, tò mò hỏi, "Vị này là...."
"Anh ấy," Yểu Nhiên quyết định thật nhanh, kéo tay Thư Yểu An, chân thành nhìn đồng nghiệp, "Anh trai ruột của tôi."
"Hứ...." Anh em ruột gì chứ, tuyệt không đáng yêu!
Đám người dần dần tản đi. Yểu Nhiên nhanh chóng buông tay Thư Yểu An ra. Thư Yểu An lại mỉm cười, "Không ngờ Yêu Nhiên còn đáng yêu như vậy!"
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc