Doanh Trưởng, Bắn Một Phát - Chương 07

Tác giả: Thư Dứu

Tư lệnh Kỷ trầm mặt, “Nếu cô gái kia có âm mưu thì sao? Con cũng tính ngậm bò hòn làm ngọt, không lên tiếng?”
“... ....” Kỷ Ngân Viễn không trả lời ngay, mà từ từ mỉm cười. Tư lệnh Kỷ trừng anh, “Có gì đáng cười, con định cứ tiếp tục thế này?”
Kỷ Ngân Viễn thấy ông nội đang rất tức giận, biết không thể nói cứng chống lại, nên chỉ nhẹ nhàng nói, “Cô ấy sẽ không.”
Giọng anh thản nhiên, không trực tiếp bác mặt mũi của ông nội, cũng không làm giảm khí thế của mình.
“Con đang cho ta một viên thuốc an thần?” Tư lệnh Kỷ nghĩ nếu cháu mình đã bảo đảm thế này hẳn là nhân cách của cô bé kia không đến nỗi nào, lập tức bớt giận, nhưng vẫn cố nói, “Chỉ có con là biết nhìn người, còn chúng ta đều mù hết!”
“Là nhờ ông nội dạy dỗ tốt.” Kỷ Ngân Viễn rũ mắt cười nhẹ, dáng vẻ cực kỳ khiêm tốn. Anh vô cùng thuần thục cái gì là lấy lui làm tiến.
Tư lệnh Kỷ thấy anh như vậy thì rất hài lòng, “Con mà cũng biết nói những lời này, thật hiếm thấy!”
Vì vậy, tư lệnh Kỷ vốn đang nổi giận đùng đùng chỉ trong hai ba câu đã được giải quyết, nhưng ông vẫn mạnh miệng không thừa nhận, “Bớt nói ngọt đi! Dẫn cô bé kia ra đây cho ta xem thử xem! Hơn hai mươi năm, chưa thấy con chạm qua nữ nhân nào.”
--- có thể nói là kém xa cha con.
Tư lệnh Kỷ có ý nhạo báng, nhưng Kỷ Ngân Viễn lại vờ nhưng không biết.
Thư Yểu Nhiên đi ra khỏi phòng, đầu cúi thật thấp, co quắp đi tới trước mặt tư lệnh Kỷ. Cô có thể cảm thấy được tầm mắt đang tìm tòi nghiên cứu của ông nội Kỷ Ngân Viễn, nên càng thêm căng thẳng, bất giác trong miệng đã có mùi máu tươi, vì quá khẩn trương mà cắn rách môi mình.
Cô thật sự không thể nào giữ được bình tĩnh mà nhìn thẳng vào mắt ông nội Kỷ Ngân Viễn sau khi bị bắt gặp màn vừa rồi, không lập tức chạy trốn đã là cực hạn của cô. Bỗng tay cô bị một bàn tay to lớn ấm áp nắm lấy. Kỷ Ngân Viễn khẽ kéo cô ra sau lưng anh.
Anh dùng thân thể của mình cản hơn phân nữa tầm mắt của ông nội cho cô, nhờ vậy cô không còn cảm giác như đang đứng trên bàn chông nữa. Cô cúi đầu nhìn bàn tay đang nắm chặt tay mình, lần đầu tiên cảm thấy, người đàn ông trước mắt....... Cũng không tệ.
Tư lệnh Kỷ đằng hắng một tiếng, cô bé này hình như hơi.....
Tư lệnh Kỷ đang định nhìn kỹ hơn, thì bị cháu mình ngăn trở, ông theo bản năng nghiêng người, rướn cổ nhìn, đáng tiếc nhìn đến đâu thì Kỷ Ngân Viễn liền chuyển người qua đó, bảo vệ kín kẽ cho Thư Yểu Nhiên.
“Con cứ chắn trước mặt là sao?” cuối cùng, tư lệnh Kỷ nổi giận, nghiêm mặt quát lớn, “Tránh ra!”
Kỷ Ngân Viễn ưỡn thẳng sống lưng, “Thủ trưởng, da mặt Thư Yểu Nhiên rất mỏng, ngài đừng nhìn cô ấy chằm chằm như thế.”
“... ...” Người này đang nói cái gì vậy? Yểu Nhiên quẫn.
Tư lệnh Kỷ tức giận trừng anh một cái, “Chỉ giỏi bao che.” Chẳng lẽ mình nhìn lâu một chút thì cô bé này sẽ bị hù chạy hay sao?
“Yểu Nhiên, năm nay con bao nhiêu?” lúc nói chuyện với cô, rõ ràng giọng của tư lệnh Kỷ đã hiền hòa đi nhiều.
“Hai.... .....hai mươi ba ạ.” Đột nhiên bị hỏi, cô khẩn trương đến thiếu chút nữa là cắn phải đầu lưỡi của mình.
“Đang làm việc ở đâu?”
“Tòa soạn thành phố ạ,” cô nghĩ một chút, bổ sung, “Chủ yếu cập nhật tin tức về không quân.”
Tư lệnh Kỷ cười, “Xem ra cũng coi như là cùng ngành với Ngân Viễn nhà ta, không phải là quen nhau lúc phỏng vấn chứ?”
Thư Yểu Nhiên lại quẫn......
“Không phải.” Kỷ Ngân Viễn nhìn cô một cái, rồi nói với ông nội mình, “Mấy năm trước, lúc cô ấy còn chưa làm ở tòa soạn thì đã quen biết.”
Thư Yểu Nhiên ngẩn người. Lúc trước Kỷ Ngân Viễn cũng đã nói bọn họ đã gặp nhau từ trước, còn là người quen cũ, nhưng trong trí nhớ của cô.......lại hoàn toàn không hề có đoạn ký ức này.
Tư lệnh Kỷ giận quá hóa cười, thằng nhóc này giữ bí mất khá lắm, “Con là con gái một trong nhà?”
Yểu Nhiên lắc đầu, “Không ạ, trong nhà còn hai anh trai và một em gái.”
“Bốn anh em à....... Có phúc, có phúc!” Tư lệnh Kỷ cảm khái, trong lòng càng thêm kiên định.
“Ông nội, nên về bệnh viện thôi.” Tiếp tục hỏi nữa thì chẳng khác gì tra hộ khẩu, anh không muốn cho cô cảm thấy gò bó.
Kỷ Ngân Viễn vừa nói xong, Kỷ Ngân Tĩnh đã lập tức chạy ra, dìu tư lệnh Kỷ hướng ra cửa, “Tạm biệt anh, ngày mai nhớ tới bệnh viện thăm ông nha.” Tốc độ nhanh phản ứng nhanh, thật khiến cho người ta hoài nghi có phải bọn họ đã sớm nói trước hay không.
Kỷ Ngân Viễn mỉm cười, em mình cũng biết thời biết thế lắm.
“Này, Kỷ Ngân Viễn!” Yển Nhiên thấy tư lệnh Kỷ đã đi, bèn hỏi, “Trước kia, chúng ta......biết nhau sao?”
Cô rất tin tưởng trí nhớ của mình, nếu như người này đúng là người quen cũ, không lẽ nào cô lại quên, đặc biết lại là người có ‘ấn tượng sâu sắc’ như vậy.
Trừ khi........là anh ta nhận sai người.......
Đột nhiên cô thấy lòng nặng trĩu.
Kỷ Ngân Viễn vừa nhìn đã biết cô đang nghĩ gì, thản nhiên nói, “Thư Yểu Nhiên, tôi không bao giờ nhận sai người.”
Cho dù tỉ lệ nhận sai người khác là một phần vạn, cũng tuyệt đối không nhận sai cô.
Cô là
----- tuyệt đối!
Hôm sau.
Yểu Nhiên nhìn ra bầu trời xinh đẹp ngoài cửa sổ, thở dài, “Haiz.... ....” sau lưng các đồng nghiệp vừa uống cà phê vừa tán gẫu, đều đang hưởng thụ một buổi chiều nhàn nhã hiếm có.
----- Chỉ có một mình mình là lòng đang đầy phiền não.......
Nghĩ đến đây, cô lại tiếp tục thở dài.
Mặc dù lúc ấy giọng Kỷ Ngân Viễn rất
Chắc chắn khiến cô thấy xúc động, nhưng cô nghĩ mãi vẫn không nhớ nỗi mình và anh quen nhau lúc nào.
Chẳng lẽ là do lâu quá không gặp, nên quên mất người ta? Cô níu níu đầu tóc dài của mình, bắt đầu nghiêm túc tự vấn thân xem mình có phải đúng như Diệp Tống Tống nói là người không tim không phổi hay không
“Này, Thư Yểu Nhiên!” một giọng nữ khó chịu quen thuộc vang lên bên tai, cô ngẩng đầu nhìn người đang vênh cầm kia. “hôm nay anh hai trở về, chị cũng nên lộ cái mặt đi”.
“Chẳng lẽ các người diễn anh em tình thâm còn tôi thêm chút nước mắt?” Đối với Thư Yểu Khởi cô không cách nào dịu dàng nổi
“Chị tưởng chúng tôi chào đón chị sao!” vốn Thư Yểu Khởi không phải thật lòng muốn kêu Yểu Nhiên, thái độ thờ ở của Yểu Nhiên càng chọc giận cô ta, cô ta chỉ tay vào Yểu Nhiên nói, “Nếu không do bà nội nói phải kêu chị, tôi cũng lười nói chuyện với chị!”
------lãng phí thời gian sức lực không nói, còn dính phải khí chất thô bỉ của chị ta.
“Không ai xin cô”. Yểu Nhiên giận quá hóa cười, nhưng trong mắt là lạnh lùng thấu xương, “Còn nữa, chỉ tay vào người khác là hành động rất không lễ phép”.
“Chị”
Yểu Nhiên không thèm để ý đến Thư Yểu Khởi nữa, thản nhiên gia nhập vào cuộc tán gẫu của các đồng nghiệp. Thư Yểu Khởi định lên tiếng phản bác lại, nhưng vì ngại trước mặt nhiều người nên chỉ có thể tức giận dậm chân bước đi.
Thư Yểu Nhiên luôn có thể chọc thẳng vào chỗ yếu của mình, nhưng mình lại chưa bao giờ nắm được điểm yếu của chị ta, không cam lòng, thật không cam lòng!
Hứa Mai xách một đống đồ ăn vặt vào tòa soạn, vừa đóng cửa xong mới bước được vài bước thì đã bị ***ng mạnh khiến cho trà sữa trong tay bắn khắp người, ngay cả Thư Yểu Khởi cũng bị dính không ít.
“Hứa Mai!” Thư Yểu Khởi vốn đang tức giận, sự cố nhỏ này khiến lửa giận của cô ta phụt ra, “Cô đi đứng kiểu gì vậy, làm dơ hết đồ tôi rồi!”
“Thật xin lỗi, thật xin lỗi!” Hứa Mai thấy vạt áo của Thư Yểu Khởi bị ướt, vội rút khăn giấy ra, “Tôi không thấy....”
Thư Yểu Khởi gạt tay Hứa Mai ra phẫn nộ quát, “Đừng ***ng tôi!” biến thành thế này đã đủ đen đủi rồi, mình không muốn dính thêm nấm mốc nữa!
Thư Yểu Khởi đùng đùng bước đi. Hứa Mai lau sàn nhà bị bẩn, có đồng nghiệp thấy thế không khỏi nói nhỏ, “Yểu Nhiên, em gái cô dữ quá!”
Trong tòa soạn không một ai dám kết thân với Thư Yểu Khởi.
Yểu Nhiên cười giỡn, “Như vậy mới tôn lên tôi khéo léo đáng yêu cỡ nào chứ!”
“.....” các đồng nghiệp yên lặng hồi lâu rồi đồng thanh giận dữ, “da mặt cô thiệt dày!”
Yểu Nhiên cười hi hi xin tha, nhanh chóng chạy đến chỗ Hứa Mai giúp dọn dẹp.
Thoáng chốc đã tới lúc tan việc.
Thư Yểu Khởi mang giầy cao gót mười cm, xách túi bước ra khỏi tòa soạn. Trước cửa tòa soạn, một người đàn ông mặt quân trang đang tựa vào chiếc xe Jeep. Thư Yểu Khởi nở nụ cười ngọt ngào đi tới cạnh người đo, thân mật kéo tay anh ta.
Người kia không hề tránh, chỉ mỉm cười vuốt vuốt tóc Thư Yểu Khởi. “hôm nay có mệt không?”
Thư Yểu Khởi lắc đầu, bộ dáng ngoan hiền, khiến các đồng nghiệp thấy cảnh này đều ngạc nhiên.
“Hứa Mai, người đàn ông kia...là doanh trưởng Mục phải không?” đồng nghiệp A xuyên qua cửa sổ nhìn bọn họ, ***ng ***ng khủy tay vào Hứa Mai.
“Ừ...”Hứa Mai thò đầu ra nhìn, cũng rất ngạc nhiên, “ Nhưng sao anh ta lại thân mật với Thư Yểu Khởi như vậy?”
Hai người nhìn nhau, đều thấy nghi ngờ trong mắt đối phương.
“Sao Yểu Nhiên còn chưa xuống?” Mục Thiếu Liên hỏi.
Sắc mặt Thư Yểu Khởi hơi biến, cắn môi nói,”em nói rồi nhưng chị ấy nói không về”.
Mục Thiếu Liên cau mày, trực tiếp gọi cho Yểu Nhiên.
Giờ này, Yểu Nhiên đã sớm rời đi tòa soạn từ cửa sau, và lên tắc xi, cô nghe chuông điện thoại vang lên, lấy ra liếc mắt một cái, lại bỏ vào túi.
Mục Thiếu Liên gọi vài cuộc vẫn không thấy người nghe máy thở dài nói, “Nếu Yểu Nhiên không thích về thì thôi vậy”
“Chị thật tùy hứng!” xe đã chạy, Thư Yểu Khởi vẫn còn oán trách, “Em đã nói bà nội muốn gặp chị ấy rồi mà....”
Lúc tắc xi tới trụ sở quân đội của thành phố S thì đã khá muốn, tài xế tất nhiên không có giấy thông hành nên không được vào, Yểu Nhiên đành xuống xe, tự mình đi vào trong
Ngoài doanh trại đã sáng đèn, mà nhà họ Thư lại nằm tận cùng bên trong, nếu cô chỉ dựa vào hai chân thì chắc phải đi tới khuya mất. Cô đi chậm, bắt đầu suy nghĩ có nên gọi điện thoại cho người ra đón không, dù không thích nhau, nhưng trước mặt người ngoài vẫn phải làm bộ làm tịch, thiếu cô bọn họ làm sao có thể biểu diễn anh em tình thâm được.
Yểu Nhiên đang do dự thì sau lưng truyền đến tiếng kèn xe, cô quay đầu lại theo bản năng, bỗng bị đèn xe làm chói mắt.
-----ai mà đần như bị lừa đá vậy, chuyển đèn xe sang một bên rồi ấn còi không được sao?
Chiếc Bentley đen chậm rãi lướt đến bên cạnh cô, cửa xe hạ xuống, một giọng nói vang lên, “Thư Yểu Nhiên, lên xe”.
“Anh.... Sao anh lại ở đây?” Yểu Nhiên ngạc nhiên hỏi.
Vốn lòng cô còn đang rối bời vì lời Kỷ Ngân Viễn ngày hôm qua, nhưng giờ sự xuất hiện của anh lại khiến cô quá ngạc nhiên nên tất cả bối rối đều bị quên mất.
“Hôm nay con trai Chính ủy Thư đính hôn.” Kỷ Ngân Viễn bình thản nói. Yểu Nhiên không kịp phản ứng, chớp chớp mắt, hồi lâu sau mới nói “Hả?”
Vì vậy, Kỷ Ngân Viễn đành lập lại lần nữa, “Hôm nay, con trai Chính ủy Thư đính hôn.”
“... ...” Cô ngây người.
Đính hôn? Nhưng Thư Yểu Khởi chỉ nói muốn cô về nhà ăn bữa cơm gia đình.... ...
Yểu Nhiên chỉ nghĩ một chút đã hiểu ra. Lại là cái kiểu này! Đã nhiều năm qua mà Thư Yểu Khởi vẫn như vậy. dღđ。l。qღđ Bẫy đã đặt, nhưng cô có chui vào hay không lại là chuyện khác!
“Kỷ Ngân Viễn, chúng ta thương lượng chuyện này tí!” Yểu Nhiên lên xe, đưa mặt lại gần hắn, đáy mắt lóe sáng.
Cười gian như vậy, hẳn là lại có ý xấu gì đây. Kỷ Ngân Viễn thản nhiên, “Gì?”
“Quà của anh, đề thêm tên tôi nữa được không?” cô thấy anh khẽ nhếch lông mày, vội bổ sung, “Tất nhiên, đổi lại tôi sẽ cho anh biết một bí mật.”
Anh cười, “Tại sao tôi phải đồng ý?”
Anh không phải người nhiều chuyện, bí mật mà cô muốn nói....... Không có chút hấp dẫn nào với anh hết.
“... ..... Không đồng ý cũng phải đồng ý, đây là mệnh lệnh!” Không hề suy nghĩ gì đã trực tiếp từ chối, người đàn ông này..... Quả nhiên rất đáng đánh đòn! Cô nén giận siết chặt nắm tay, đưa ra quyết định, “Quà tặng thêm tên tôi, cứ vậy đi!”
Đáng ghét, bí mật này ngay cả Tống Tống cũng không biết, vậy mà anh ta lại không thèm nghe!
Trong lòng anh thầm buồn cười, không ngờ cái gọi là thương lượng chính là tự cô quyết định.
“Vậy bí mật mà em muốn nói......, là gì?”
Cô thản nhiên đeo dây an toàn, “Đã quá giờ, anh không còn cơ hội biết nữa.”
Hừ, vừa rồi còn ung dung, ‘tại sao tôi phải đồng ý’... ... Giờ thấy ngốc chưa? Hối hận rồi sao? Đã muộn!
Có thể do hôm nay tâm tình anh khá tốt, nên cũng không giận, tùy ý cô.
Xe chạy nhanh đến cửa nhà họ Thư, bên trong mơ hồ truyền ra tiếng người, Kỷ Ngân Viễn lấy quà ra từ trong cốp sau, đi vào nhà với cô.
Đến lúc này, cô mới thấy rõ quà hắn mang tới là gì.
“La Romane Conti.......” Yểu Nhiên nhìn dòng chữ tiếng Anh, mắt tối sầm. Anh hai thích R*ợ*u, không phải là chuyện bí mật gì, nhưng thấy nhãn hiệu này, lòng cô có chút khúc mắc.
Kỷ Ngân Viễn thấy cảm xúc của cô không ổn, nhìn cô một cái.
Yểu Nhiên cố ý cúi đầu tránh tầm mắt anh, nhưng vẻ cô đơn chợt lóe trên mặt cô không thể tránh khỏi ánh mắt anh.
Tại sao.......?
“Doanh trưởng Kỷ!”
Anh đang muốn nhìn kỹ cô thì thình lình bị người vỗ vai. Mục Thiếu Liên cười sang sảng, đang định nói lời trêu chọc, thấy người bên cạnh Kỷ Ngân Viễn, bèn kêu to, “Nhiên lừa đảo!”
Mục Thiếu Liên vui mừng định tới gần cô thì bị Kỷ Ngân Viễn cản lại, anh thản nhiên cười nói, “Doanh trưởng Mục.”
Mục Thiếu Liên định nói gì, nhưng Yểu Nhiên đã giành nói trước, “Kỷ Ngân Viễn, hãy nhớ chuyện anh vừa đồng ý với tôi.”
Mục Thiếu Liên cau mày, vẫn biết Yểu Nhiên và Kỷ Ngân Viễn quen nhau, nhưng không nghĩ là hai người lại thân đến mức này.
Kỷ Ngân Viễn tất nhiên biết cô đang ám chỉ điều gì, nhưng trước giờ vốn thích giả ngu nên bèn hỏi, “Chuyện gì?”
Yểu Nhiên giận ghiến răng. Dám giả ngu! Cô muốn nhịn, nhưng không nhịn được nữa, lén vung nắm đấm với anh, đáng tiếc kết quả mỗi lần đều giống nhau, chưa ***ng đến người anh đã bị chặn lại.
Cô trừng mắt nhìn anh. Anh cười nhẹ, thả lỏng tay, nhưng dù tỏ vẻ hết sức phối hợp, vẫn bị cô cho một biểu tình xem thường.
Hừ, mặc kệ anh!
Mục Thiếu Liên nhìn theo bóng lưng giận đùng đùng của Yểu Nhiên, lại nhìn nụ cười như có như không của Kỷ Ngân Viễn, lòng hơi nghi ngờ.
Không khí giữa hai người này....... Hình như có gì đó.... ...
Yểu Nhiên vừa vào cửa, lập tức có một thanh niên mặc đồ quản gia tiến lên nói, “Thưa cô, xin cho xem thiệp mời.”
Yểu Nhiên cau mày nhìn anh ta, hồi lâu không nói.
--- nơi này thay quản gia rồi sao?
Nhưng giờ không phải là lúc nghĩ về vấn đề này. Cô thu hồi suy nghĩ, quét mắt nhìn vào trong, cuối cùng chỉ vào một người đàn ông, “Anh mời anh ta tới đây.”
Quản gia trẻ nhìn theo tay cô, người kia chẳng phải là Thư Yểu Ninh, con thứ hai nhà họ Thư, chủ nhân bữa tiệc đính hôn hôm nay sao?, “Cô là.... ...”
Quản gia trẻ vừa nói vừa liếc mắt ra hiệu cho mấy cảnh vệ đang đứng trong phòng khách.
Cảnh vệ chậm rãi đến gần.
“Anh cứ gọi anh ta tới đây chẳng phải sẽ biết!” Cô nói cô là người ở đây, anh ta sẽ tin sao?
Khi cô sắp hết kiên nhẫn, thì hai tay đột nhiên bị kìm chặt, chẳng biết từ lúc nào đã có một người đàn ông cao lớn đứng sau lưng cô, hơn nữa còn kéo cô đến góc tối.
“Này...... Ưmh!” Cô bị giật mình, kêu lên theo bản năng, nhưng vừa kêu một tiếng thì đã bị bịt miệng.
---- bọn họ muốn làm gì?!
Cô vừa đá vừa đạp vừa ra sức giãy giụa.
Quản gia trẻ đi trước dẫn đường tránh xa phòng khách náo nhiệt, “Giờ cậu hai đã đính hôn, xin cô đừng tới náo loạn nữa!”
“Ưmh, ưmh!” Người này nói điên khùng gì vậy, xem cô là tình nhân của Thư Yểu Ninh sao? Cô trừng mắt nhìn quản gia.
Quản gia thản nhiên đi tới vườn sau, mới ra hiệu cho cảnh vệ ‘mời’ cô lên một chiếc xe hơi màu đen, “Đã chuẩn bị sẵn xe cho cô về nhà, xin mời!”
Nói là mời, nhưng thật ra chẳng khác gì là trực tiếp nhét người vào xe, sau đó, quản gia đè xuống nút điều khiển trong tay khóa cửa xe lại.
Xe chậm rãi rời khỏi biệt thự.
Yểu Nhiên tức điên lên, thật không tin chính mình sẽ bị đối xử thế này.
----- hoàn toàn không cho cơ hội giải thích, còn cưỡng chế mình đi!
Khốn khiếp, đám người kia muốn gì chứ!
Cô lấy điện thoại ra, nhấn mạnh xuống số điện thoại đã mấy năm không gọi.
Bên trong đại sảnh nhà họ Thư, Thư Yểu Ninh nhìn tên người gọi hiện ra trên màn hình, bỗng nhiên thấy không tốt. Vị hôn thê của anh ta ân cần hỏi, “Yểu Ninh, sao vậy?”
Thư Yểu Ninh lắc đầu, tránh đi tiếp điện thoại, “Sao?”
Mười phút sau, Yểu Nhiên lại được đưa về cửa sau nhà họ Thư.
Thư Yểu Ninh thoải mái đứng dựa bên cửa, phía sau hắn là quản gia trẻ lúc này đang vẻ mặt ngại ngùng.
Yểu Nhiên bước xuống xe, cười lạnh, “Xem ra tôi càng ngày càng không giống người nhà họ Thư, vậy mà cũng có thể bị nhận nhầm thành tình nhân của anh.”
Quản gia trẻ nghe vậy, tự giác tiến về phía trước một bước khom người nói, “Cô ba, thật xin lỗi!”
Cô hừ một tiếng, không nói gì. Rốt cuộc Thư Yểu Ninh lên tiếng, “Anh vào trước đi.”
Quản gia trẻ bước đi. Cửa sau hiện chỉ còn hai người họ.
“Cô chỉ có cái danh con gái thứ ba nhà họ Thư.” di‿ễn✩đ‿àn✩l‿ê✩qu‿ý✩đ‿ôn Quản gia tuy nói mới tới, nhưng cũng đã làm ở đây mấy năm, chính nó không trở về, sao có thể giận người ta không biết?
“Nói cũng đúng, nhưng nếu không có cô con gái thứ ba này thì càng hoàn mỹ rồi.” Gió đêm thổi tung mái tóc của cô, dưới ánh đèn chỉ thấy mặt cô đầy vẻ quật cường và giễu cợt.
“Vậy cô gọi điện cho tôi làm gì?” Giọng Thư Yểu Ninh bình tĩnh lạnh nhạt, không thèm quan tâm ý trào phúng trong câu nói của cô.
Đúng vậy, mặc kệ là anh ta, hay là những người khác trong nhà này, vĩnh viễn đều lạnh lùng như vậy.......
Nên quen rồi mới phải, nhưng tại sao khi thấy ánh mắt coi thường của Thư Yểu Ninh cô vẫn còn khổ sở?
“Đương nhiên là về để diễn trò”, cô cắn răng, nén nhịn đau khổ trong lòng, “Cả nhà tề tựu vui vẻ hòa thuận, không phải là tôn chỉ của nhà họ Thư sao?!”
Thư Yểu Ninh cười nhạt, đáy mắt là lạnh lẽo thấu xương, giống như đang nhìn một kẻ xa lạ, “Diễn trò?”
Thư Yểu Ninh trào phúng lập lại hai chữ này, cảm giác thật hoang đường. Mọi người đã quên mất rồi, nhiều năm như vậy, ai còn nhớ nhà họ Thư có một đứa con gái thứ ba chứ?
Huống chi...... Từ trước tới giờ, cảm giác về sự tồn tại của nó đã thấp đến đáng thương!
“Được rồi, bà nội đang ở trong phòng, chắc cô vẫn còn nhớ đường đi chứ?!” Thư Yểu Ninh thản nhiên xoay người bước đi, “Như vậy, tôi không cần dẫn đường nữa.”
“... .....” Yểu Nhiên nhìn theo bóng lưng Thư Yểu Ninh, từ từ siết chặt nắm tay, móng tay đã *** vào ***, dღđ☆L☆qღđ nhưng cô hoàn toàn không hề hay biết.
Bóng lưng này, khiến cô nhớ lại chuyện cũ.
Cũng là một đêm lạnh như thế này, khi đó cô còn chưa rời đi nơi này, nhưng bị người ở đây ép không còn đường lui, “Thư Yểu Ninh, anh thật là anh của tôi sao?!”
Cô vẫn nhớ như in, lúc đó mình tức giận và tuyệt vọng thế nào, chỉ cảm thấy toàn bộ thế giới chợt sụp đổ, mà bộ dáng của Thư Yểu Ninh lúc đó cũng chẳng khác gì lúc này, anh ta nhếch môi giễu cợt, giọng nói lạnh như băng, “Hỏi rất hay, tôi cũng rất muốn biết, rốt cuộc cô có phải em gái tôi hay không.”
Có vài người vĩnh viễn đều không biết, chỉ mấy chữ này thôi đã có thể phá hủy tất cả.
Anh trai?
Từ lúc này trở đi, hai chữ này cũng chỉ đại biểu....... Chẳng qua là một hồi chê cười!
Khi Yểu Nhiên đến sảnh lớn thì Thư Yểu Khởi cũng xuất hiện.
Thư Yểu Khởi mặc một bộ lễ phục trắng viền tơ xung quanh, trên đầu có chiếc vương miện nhỏ càng khiến cô ta nhìn như một cô công chúa cao quý.
Mà thực tế cô ta cũng đúng là cô công chúa của nhà họ Thư. Được hưởng mọi yêu chiều, mọi sự chú ý.
Giớ phút này, Thư Yểu Khởi đang nói gì đó với Thư Yểu Ninh, Thư Yểu Ninh cười một tiếng, dáng vẻ vô cùng cưng chiều.
“Nhiên Nhiên?” Tay cô bị ai đó kéo nhẹ, cô khẽ nghiêng người, trước mắt là gương mặt kinh ngạc của một người đàn ông.
Lòng cô chấn động, giống như bị điện giật, vội gạt tay người đó ra.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay