Dịu Dàng Tận Xương - Chương 73

Tác giả: Tây Phương Kinh Tế Học


Quý Tranh gọi cả nhà Quý Cẩm đến, anh muốn để Khương Cách gặp mặt người nhà mình. So với trưởng bối, gặp mặt những người cùng thế hệ sẽ thoải mái hơn phần nào, như thế sẽ không khiến Khương Cách quá lo lắng.
Quả thật cô không lo lắng, nhưng lại có phần ngại ngùng.
Quý Tranh hiếm khi nào thấy cô đỏ mặt ở trước mặt người ngoài, anh dịu dàng xoa đầu cô. Khương Cách ngẩng đầu nhìn anh, anh mỉm cười giới thiệu với cô: “Đây là anh họ Quý Cẩm, chị dâu Hoàng Di Quân, và cháu gái Quý Chước của anh.”
Lần đầu gặp mặt cũng phải giới thiệu chính thức, Quý Cẩm gật đầu cười, Hoàng Di Quân giơ tay chào Khương Cách: “Chào em.”
Khuôn mặt đã bớt đỏ hơn một chút, Khương Cách quay đầu nhìn gia đình bọn họ, nói: “Chào anh chị, em là Khương Cách.”


“Vừa nhìn chị đã nhận ra rồi.” Tính tình Hoàng Di Quân vốn thoải mái, nghe Khương Cách chào, chị ấy cười nói: “Người thật còn đẹp hơn cả trong phim.”
Hôm nay Khương Cách không trang điểm cũng không ăn diện, cô không còn quá lạnh lùng, lại thêm phần thanh thuần mộc mạc, nhìn thế nào cũng thấy đẹp.
Hoàng Di Quân rất biết cách nói chuyện, sau đôi ba câu nói, bầu không khí đã sôi động lên. Mọi người tiến vào phòng khách, Hoàng Di Quân trêu: “A Tranh mời cả nhà chị đến ăn cơm, vậy đã nấu xong cơm tối chưa?”
“Bọn em còn chưa mua đồ ăn.” Quý Tranh cười trả lời, “Bọn em vừa trở về từ quân khu.”
Quý Cẩm dắt tay Quý Chước, nghe anh nói, anh ấy hỏi: “Việc huấn luyện sao rồi?”

Ngồi xuống ghế trong phòng khách, Quý Tranh trả lời chi tiết: “Bác sĩ Chương nói trị liệu thôi miên đã vô tác dụng, hiện tại chỉ có thể huấn luyện thực tế, hai ngày trước không bắn được phát nào, hôm nay thì được vài phát.”
Cả nhà ai cũng lo lắng cho Quý Tranh, Quý Cẩm hỏi: “Sao hôm nay lại bắn được?”
Khương Cách ngồi bên cạnh Quý Tranh, anh khoác tay lên vai cô, mỉm cười trả lời: “Có cô ấy đi cùng em.”
Hai người ngồi cạnh bên nhau, anh cao lớn mạnh mẽ, cô mảnh mai yểu điệu, một đôi trai gái đẹp ngồi dưới nắng chiều trong căn phòng khách kiểu cũ, trông vô cùng xứng đôi.
Mọi người trong phòng đều mỉm cười, Hoàng Di Quân nhìn Khương Cách hỏi: “Em ở đây với A Tranh, vậy công việc phải làm sao đây?”
Biết tính cách người chị dâu này rất tốt, Khương Cách cũng trả lời thành thật: “Em dời lại rồi, chờ anh ấy hồi phục em sẽ quay lại làm việc.”
Hoàng Di Quân có phần kinh ngạc, chị ấy nói với giọng khâm phục: “Ngầu thật.”
Ngồi trong phòng khách một lúc, mọi người bắt tay vào làm bữa tối. Cả nhà Quý Cẩm dọn dẹp phòng bếp và bàn ăn, Quý Tranh và Khương Cách thì đi chợ mua thức ăn.
Ra khỏi sân, hai người bước trên con hẻm lát đá, tiếng bước chân vang vọng trong con hẻm nhỏ, lúc này Khương Cách mới hoàn hồn. Cô đưa mắt nhìn Quý Tranh đang đi cạnh mình, Quý Tranh phát giác được ánh mắt của cô, cũng bèn đưa mắt nhìn lại cô. Trong con hẻm nhỏ, hai người nhìn vào mắt nhau bật cười.
“Còn ngại không?” Quý Tranh đặt tay lên vuốt ve gáy cô.

Lòng bàn tay anh thô ráp nhưng động tác lại đầy dịu dàng, Khương Cách hơi lùi ra sau, trả lời: “Không phải, em chỉ hơi bất ngờ thôi.”
Ngón tay Quý Tranh lần đến vành tai cô, khẽ nhéo một cái, anh nói: “Cũng đến lúc em nên gặp người nhà anh rồi.”
Sau này đến lúc kết hôn, gặp người nhà là một khâu không thể thiếu.
Sau khi ở bên nhau, hai người chưa bao giờ nhắc đến chữ chia tay, nhưng cũng không có nghĩa là sau này điều đó sẽ không xảy ra. Hiện tại đã đi được đến bước này, chuyện tiếp theo là gì, trong lòng hai người đều rõ ràng.
Khương Cách gật gật đầu, cười nói: “Cả nhà bọn họ đều rất tốt bụng.”
Tính cách của cả Quý Cẩm lẫn Hoàng Di Quân, thậm chí là Quý Chước, đều rất thoải mái và thân thiện.
Quý Tranh cười nói: “Bởi vì em cũng rất tốt bụng.”
Nhưng đây không phải toàn bộ gia đình của anh, lần này Quý Tranh muốn để Khương Cách gặp gia đình Quý Cẩm trước là vì bọn họ chấp nhận Khương Cách, gặp nhau sẽ không lúng túng.
Quý Tranh đang từ từ vun đắp mối quan hệ của bọn họ, cũng đang từ từ xoa dịu nỗi bất an trong lòng cô.
Rời khỏi con hẻm, ánh chiều tà nơi chân trời le lói, Khương Cách cảm thấy lòng mình đã rõ ràng. Quý Tranh nắm tay cô đi về phía chợ, anh nói: “Thế nên em không cần phải lo lắng, có anh ở đây, chúng ta cứ từ từ bước đi.”

Khương Cách bước đi bên cạnh anh, nắng chiều kéo dài bóng dáng hai người họ dưới mặt đất, Khương Cách xoa xoa ngón tay anh, mỉm cười trả lời: “Vâng.”
Mua xong đồ ăn trở về, Khương Cách và Quý Tranh vào phòng bếp nấu cơm, đêm nay Khương Cách nấu chính, Quý Tranh chỉ trợ giúp cô. Quý Tranh đang sơ chế thức ăn, Hoàng Di Quân bước vào bếp. Hai người trong bếp đều nhìn về phía chị ấy, chị ấy mỉm cười nói với Quý Tranh: “A Tranh, Chước Chước muốn chơi với em.”
Quý Tranh chần chừ nhìn Hoàng Di Quân. Khương Cách đứng cạnh nói: “Anh đi đi.”
Quý Tranh nhìn cô rồi đáp: “Ừm.”
Khương Cách rút khăn giấy đưa cho Quý Tranh, anh lau khô nước trên tay rồi vuốt tóc Khương Cách, sau đó mới rời khỏi bếp.
Trong bếp thoáng chốc chỉ còn hai người phụ nữ. Tính tình cả hai người đều thoải mái, Hoàng Di Quân tiến vào bếp nói: “Để chị giúp em một tay.”
Khương Cách khẽ gật đầu đáp: “Vâng ạ.”
Trong bếp chỉ còn tiếng xào nấu thức ăn. Hoàng Di Quân nấu nướng rất thuần thục, chị ấy rửa sạch rau rồi bắt đầu thái thịt. Trong lúc thái thịt, chị ấy nhìn Khương Cách bắc chảo dầu xào rau, hai người phối hợp vô cùng ăn ý.
Hoàng Di Quân xắt rau xanh, Khương Cách nhận lấy cho vào chảo. Tiếng xì xèo xào nấu vang lên, động tác của Khương Cách rất nhuần nhuyễn. Hoàng Di Quân ngắm nhìn Khương Cách, quả thực cô vô cùng xinh đẹp, vẻ đẹp của cô khác hẳn những người bình thường. Khuôn mặt cô như một bức tượng điêu khắc không chút tì vết, vẻ đẹp tinh tế ấy hoàn toàn không hợp với khói bếp nơi đây. Có vài người thường thuận miệng khen người khác xinh đẹp như minh tinh, nhưng bọn họ hoàn toàn không biết minh tinh xinh đẹp đến mức nào.
Hoàng Di Quân cảm khái, chị ấy mỉm cười bắt chuyện với cô: “Không ngờ em nấu nướng giỏi như thế.”

Vặn nhỏ bếp lửa, Khương Cách trả lời: “Từ nhỏ em đã nấu cơm rồi.”
Hoàng Di Quân nhớ lại mấy tin tức xôn xao trên mạng lúc trước, gần như ai cũng biết Khương Cách lớn lên như thế nào. Nhìn vẻ ngoài của cô, quả thực không ai nghĩ cô gái này từng trải qua những ngày tháng như thế. Nhưng cho dù gia đình và cuộc sống của cô có bất hạnh như vậy, cô vẫn tự mình nỗ lực để đạt được vị trí hiện tại, quả thật là rất tài giỏi.
“Nghe A Tranh bảo em đi huấn luyện cùng em ấy, bọn chị thật sự rất bất ngờ.” Hoàng Di Quân nói.
Thức ăn trong nồi đã chín tới, Khương Cách định bày ra đĩa, nghe Hoàng Di Quân nói, cô sững người rồi quay sang nhìn chị ấy. Hoàng Di Quân đưa đĩa cho cô, nói: “Sau khi em ấy gặp chuyện, mọi người ai cũng lo lắng, nhưng em ấy lại không bao giờ muốn để mọi người lo, từ chuyện điều trị tâm lý đến chuyện huấn luyện, mọi người trong nhà đều nghe tin từ bác sĩ và đại đội trưởng Cao. Em ấy không muốn tỏ ra yếu đuối trước mặt người nhà, càng không muốn để người nhà lo lắng, nên lúc nào cũng tự mình chống đỡ mọi việc. Quý Cẩm nói từ lúc nhỏ em ấy đã như vậy, năm ấy chú và thím ly hôn, em ấy cũng bình tĩnh tiếp nhận.”
Khi ấy Quý Tranh còn nhỏ, ba mẹ ly hôn rồi bận rộn công việc, anh sống cùng với ông bà nội. Nếu ba mẹ có thời gian, anh cũng chịu bồi đắp tình cảm với bọn họ, nếu bọn họ không có thời gian, anh cũng không quấy rầy mà im lặng tự chơi một mình.
Nói đến đây, Hoàng Di Quân bật cười: “Em ấy chịu để lộ điểm yếu trước mặt em, để em chứng kiến em ấy điều trị tâm lý, chứng tỏ em ấy rất thích em.”
Nói rồi, Hoàng Di Quân nhìn vào mắt Khương Cách, cười nói: “Cả nhà bọn chị cũng rất thích em.”
Nghe cô ấy nói vậy, ánh mắt Khương Cách xao động.
Hôm nay Quý Tranh mời cả nhà bọn họ đến ăn cơm, Hoàng Di Quân cũng tinh ý hiểu được ý tứ của Quý Tranh. Sau lần nói chuyện với ông nội, chuyện này vẫn chưa có kết quả xác định. Nếu muốn bà nội tự mình đến gặp Khương Cách, chắc chắn bà sẽ không đồng ý. Sau bà nội, người khó thuyết phục nhất thật ra chính là chú Quý Phàm.
Mấy ngày nay Khương Cách đã chịu nhiều sóng gió, cho dù cô có tỏ ra mạnh mẽ đến mức nào đi chăng nữa, trong lòng ít nhiều cũng thiếu cảm giác an toàn. Quý Tranh mời nhà bọn họ đến là để cho Khương Cách thêm chút cảm giác an toàn.

Hoàng Di Quân cũng đồng ý giúp đỡ.
Khương Cách lặng lẽ đứng nghe, Hoàng Di Quân cười nói: “Anh chị cảm thấy em và Quý Tranh rất xứng đôi. Nhưng có lẽ bậc trưởng bối sẽ phải cân nhắc nhiều điều.”
“Con người A Tranh rất dịu dàng, tính tình cũng hiền hòa, không thích tranh chấp, thoạt nhìn em ấy trông có vẻ rất dễ chấp nhận mọi thứ, nhưng kỳ thật em ấy rất khó lay chuyển. Nếu em ấy đã quyết định chuyện gì thì dù có làm thế nào đi chăng nữa, cuối cùng cả nhà đều phải nhường em ấy.”
Nói đến đây, Hoàng Di Quân bước đến gần Khương Cách, nhỏ giọng khích lệ: “Lần trước A Tranh nói chuyện với ông nội, chị nghĩ ông nội đã tán thành rồi, mà ông nội là người làm chủ trong nhà.”
Nói xong, Hoàng Di Quân đi tắt bếp.
Căn bếp thơm lựng mùi thức ăn, tiếng Quý Tranh và Quý Chước chơi đùa vang lên từ phòng khách. Trái tim Khương Cách bỗng an yên đến lạ, Hoàng Di Quân vẫn nhìn cô mỉm cười. Chị ấy là một người phụ nữ vừa thông minh vừa dịu dàng, chỉ nói đôi ba câu đã có thể khiến người ta yên lòng.
Khương Cách hiểu rõ ý tứ trong lời nói của chị ấy, cô nói: “Cảm ơn chị đã nói với em những lời này.”
“Cám ơn cái gì?” Hoàng Di Quân cười xòa, “Đều là những điều chị nên nói.”
Bầu không khí trong phòng khách dần trở nên sôi nổi hơn, nhưng Khương Cách vẫn không nói nhiều, chỉ có Hoàng Di Quân thường nói chuyện. Chị ấy cũng không để bụng việc Khương Cách ít nói, có những người tính tình kiệm lời, trong nóng ngoài lạnh, hai người mới gặp mặt lần đầu, Khương Cách chịu nói chuyện chứng tỏ cô đã cảm thấy thân thiết với chị ấy.
Bữa tối đã nấu xong, Hoàng Di Quân gọi mọi người trong phòng khách: “Mọi người đến ăn cơm. Quý Cẩm, anh dẫn Chước Chước đi rửa tay đi.”
Có thêm cả nhà Quý Cẩm, căn nhà cũ trở nên náo nhiệt hơn hẳn, hơi thở của cuộc sống thường nhật cũng trở nên nồng đậm, bầu không khí vui vẻ thoải mái. Quý Cẩm dẫn Quý Chước đi rửa tay, Quý Tranh vào bếp phụ giúp. Anh nhận lấy chiếc đĩa trên tay Khương Cách, nhìn Khương Cách hỏi: “Vui đến thế à?”
Khương Cách không cười, chỉ là ánh mắt thoáng chút vui vẻ, cô trả lời: “Ừm, em chưa bao giờ ăn bữa cơm náo nhiệt đến thế.”
Khương Cách chưa bao giờ được trải nghiệm bầu không khí gia đình ấm áp như vậy, nhưng cô rất thích.
Quý Tranh ngẩn người rồi nói: “Sau này đến nhà ông bà nội sẽ còn náo nhiệt hơn thế này nữa.”
Khương Cách ngước mắt nhìn Quý Tranh, khóe môi cong lên mỉm cười.
Rửa tay xong, mọi người ngồi vào bàn ăn. Những món Khương Cách nấu đều là món ăn hàng ngày, rất hợp khẩu vị của mọi người. Bàn ăn dài hình chữ nhật, cả nhà Quý Cẩm ngồi một bên, Quý Tranh và Khương Cách ngồi đối diện. Khương Cách vừa ngồi xuống, Quý Chước đã nhảy khỏi ghế chạy đến bên cạnh cô, rồi tập tững trèo lên chiếc ghế bên cạnh cô.
Sợ Quý Chước bị ngã, Khương Cách vội đưa tay đỡ cô bé, Quý Chước ngoan ngoãn ngồi vững, rồi ngẩng đầu mỉm cười ngọt ngào với Khương Cách, nói: “Cảm ơn thím ạ.”
Khương Cách chưa từng tiếp xúc nhiều với trẻ con, nhưng Quý Chước là một cô bé lễ phép mà ấm áp. Nghe cô bé gọi mình là thím, mặt Khương Cách hơi đỏ lên, cô đáp lời: “Không có chi.”
Hoàng Di Quân thấy Quý Chước ngồi đó thì cũng không nói gì nhiều, chị ấy nhìn ra con gái rất thích Khương Cách. Chị ấy cười hỏi: “Sao con lại ngồi sát thím vậy?”
Trong lúc Hoàng Di Quân nói, Quý Chước vẫn đang nhích lại gần Khương Cách, sau khi ngang nhiên ngồi sát Khương Cách, cô bé ngước đầu nghiêm túc nói: “Để thím truyền cho con một chút xinh đẹp, có được không ạ?”
Người lớn trên bàn cười rộ lên, Khương Cách khẽ bật cười, cô nhìn khuôn mặt tươi cười của cô bé, trả lời: “Được chứ.”
Nghe cô nói, Quý Chước cười hì hì ôm lấy cô. Cô bé vừa thơm vừa mềm, được cô bé ôm, Khương Cách sững người một lúc. Nhưng chẳng mấy chốc lòng cô đã trở nên mềm nhũn, cô mỉm cười vuốt tóc Quý Chước.
Bữa cơm tối rất vui vẻ thoải mái, ăn cơm xong, Quý Tranh và Quý Cẩm đi rửa chén. Khương Cách chơi cùng Quý Chước một lúc, thấy hai anh em bọn họ rời khỏi bếp, cô bèn đứng dậy đi vào.
Khương Cách vào bếp mở tủ lạnh lấy cà chua bi vừa mua lúc chiều.
Cô vừa vào bếp không lâu, Quý Tranh đi theo. Khương Cách rửa sạch rồi để cà chua bi ráo nước, cô đang cho đường trắng và đường phèn vào chảo. Phát giác Quý Tranh tiến vào, Khương Cách ngước mắt nhìn sang. Quý Tranh bước đến ôm lấy cô từ phía sau.
Trong căn bếp yên tĩnh, mùi hương ngọt ngào cả đường lan tỏa trong không khí. Lồng ngực Quý Tranh áp sát vào lưng Khương Cách, cô có thể cảm nhận được độ ấm và nhịp tim đập của anh.
Quý Tranh tì cằm lên đỉnh đầu cô, hỏi: “Em đang làm gì thế?”
“Kẹo hồ lô.” Khương Cách quay đầu nhìn anh, nói: “Làm cho Chước Chước ăn, nhưng ở nhà không có quả sơn tra, đành thay bằng cà chua bi vậy.”
Đưởng phèn trong nồi đã tan, Quý Tranh nhớ đến mùa đông năm ngoái, Khương Cách đứng ăn kẹo hồ lô trước quầy nhỏ ven đường, nói chủ quán làm kẹo hồ lô không ngon bằng cô. Trước kia cô cũng dựa vào tiền bán kẹo hồ lô để nuôi Khương Đồng.
Hai người mua cà chua bi khi đi chợ lúc chiều nay, trong nhà không có đồ ăn vặt, cô đành tự mình làm. Quý Tranh kề môi vào sát bên tai cô, nhẹ nhàng cọ xát, thấp giọng nói: “Tiểu Lê Tử thật là lợi hại.”
“A…” Khương Cách khẽ bật cười: “Nhột quá.”
Quý Tranh mỉm cười ngẩng đầu lên, đường trong nồi đã tan gần hết, Khương Cách bắt đầu xối đừng lên cà chua bi. Nước đường sền sệt, làm kẹo hồ lô xong, Khương Cách để vào ngăn đông tủ lạnh một lúc. Sau khi xâu kẹo đã đông cứng lại, cô cầm đến phòng khách.
Quý Chước vốn đang muốn chơi với Khương Cách, thấy Khương Cách bước ra, hai mắt Quý Chước lập tức vụt sáng, cô bé reo lên: “Kẹo hồ lô.”
Nghe cô bé reo lên, Hoàng Di Quân và Quý Cẩm đang ngồi trên ghế sa lon cũng nhìn sang. Thấy Khương Cách đưa xâu kẹo hồ lô cho Quý Chước, Hoàng Di Quân cười hỏi: “A Tranh làm à?”
“Khương Cách làm đấy.” Quý Tranh đưa hai xâu kẹo cho Hoàng Di Quân và Quý Cẩm.
“Òa ~” Quý Chước kinh ngạc reo lên.
Mọi người bật cười, Khương Cách cúi đầu nhìn Quý Chước ăn một viên kẹo, hỏi: “Ngon không nào?”
Quý Chước nắm tay cô, gật đầu nói: “Ngon lắm ạ. Thím ơi, con thích thím nhất.”
Quý Tranh đứng bên cạnh, cười nói: “Lần trước còn nói là thích chú nhất.”
“Dần rồi cũng quen thôi.” Quý Cẩm ngậm ngùi an ủi, sau đó hỏi: “Trong nhà có bài poker không?”
Có kẹo hồ lô, Quý Chước cũng ngoan ngoãn hơn. Quý Tranh lấy bộ bài poker ra, mọi người tụ lại đánh bài. Tám giờ tối, sắp đến giờ Quý Chước đi ngủ, cả nhà Quý Cẩm chuẩn bị rời đi, Khương Cách và Quý Tranh ra cửa tiễn bọn họ.
Hai người đứng trước hẻm nhìn ba người bọn họ lên xe. Lên xe xong, cửa sổ bỗng được hạ xuống, Quý Chước ngồi trên ghế an toàn trẻ em ở phía sau, vẫy vẫy tay với Khương Cách: “Tạm biệt thím.”
Ngọn đèn đường ở đầu hẻm chiếu rõ bóng dáng Quý Tranh và Khương Cách. Khương Cách vẫy tay chào cô bé, Quý Cẩm khởi động xe, bóng dáng hai người họ xa dần.
Đóng cửa xe lại, Hoàng Di Quân quay đầu lại hỏi Quý Chước: “Chước Chước có thích thím không?”
Trên tay Quý Chước vẫn còn cầm một que kẹo hồ lô, cô bé lảnh lót trả lời: “Thích ạ~ “
“Nhưng sau này chú không ôm con được nữa rồi.” Hoàng Di Quân cười nói.
“Vậy cũng không sao đâu ạ.” Quý Chước hồn nhiên nói: “Chú ôm thím là được, con sẽ tự đi tìm bạn trai để ôm.”
Hoàng Di Quân bật cười nhìn Quý Cẩm, Quý Cẩm rối rắm nhìn cô con gái ngây thơ của mình qua gương chiếu hậu, nhắc nhở: “Con còn nhỏ mà.”
“Ha ha, nhưng trước sau gì cũng sẽ lớn lên.” Hoàng Di Quân cười.
Quý Cẩm: “…”
Thoáng một lúc sau, Quý Cẩm tựa vào ghế ngồi, nhìn đèn xanh phía trước, nói: “Chiều nay bà nội vừa gọi điện thoại cho anh, nói cuối tuần này mọi người về nhà ăn cơm cùng nhau, lần này chú cũng về.”
Nụ cười của Hoàng Di Quân nhạt đi, chị ấy hỏi: “Bà nội có gọi A Tranh không?”
“Hẳn là sẽ gọi.” Quý Cẩm nói, “Hiện tại A Tranh vẫn chưa về đơn vị mà.”
“Bà nội biết không thể trông cậy vào ông nội được, nên mới gọi chú đến đây mà.” Hoàng Di Quân nói.
Nói đến đây, Quý Cẩm khẽ thở dài: “Chuyện này thật ra không ai sai cả. Mặc dù bà nội và chú không đồng ý, nhưng bọn họ đều chỉ muốn tốt cho A Tranh.”
“Có mâu thuẫn thì sẽ có một bên nhường nhịn.” Hoàng Di Quân nói. “Trong nhà hai người khó thuyết phục nhất chính là chú và A Tranh, lần này hai người đối chọi với nhau như thế, không biết ai sẽ thuyết phục được ai.”
Nói rồi, Hoàng Di Quân tựa lưng vào ghế nói: “Cho dù ý bà nội và chú có như thế nào, nhà chúng ta cũng sẽ ủng hộ Khương Cách.”
Quý Cẩm bất đắc dĩ cười: “Sao em lại đại diện cả nhà chúng ta thế nhỉ?”
Hoàng Di Quân cũng bật cười rồi hỏi: “Chước Chước có muốn chú cưới thím không nào?”
Quý Chước ngồi phía sau vung tay lên, ngọt ngào trả lời: “Muốn ạ ~ “
Hoàng Di Quân nói: “Hai thắng một nhé.”
Cả gia đình bật cười.
Thời tiết buổi tối mát mẻ hơn ban ngày một chút. Khương Cách và Quý Tranh đứng đầu hẻm, nhìn chiếc xe của gia đình Quý Cẩm chạy khuất sau góc đường.
Đến khi xe của Quý Cẩm hoàn toàn đi khuất, Quý Tranh cầm tay Khương Cách hỏi: “Về nhà nhé?”
Đã là ban đêm, Khương Cách cũng không cần đeo khẩu trang. Ngọn đèn đường phản chiếu trong đôi mắt cô. Khương Cách gật đầu, hai người quay người đi trở lại vào hẻm.
Quý Tranh bước đi bên cạnh Khương Cách, bỗng nhiên cô buông tay anh ra, anh chưa kịp hoàn hồn, cô đã vòng tay ôm lấy cổ anh rồi nhanh nhẹn nhảy tót lên lưng anh. Quý Tranh cũng vô thức ôm lấy hai chân cô.
Cô vốn đã rất nhẹ, anh cõng cô trên lưng cũng không tốn mấy sức lực. Sau khi yên vị trên lưng anh, cô kề sát mặt bên tai anh.
Trong con hẻm yên tĩnh chỉ còn tiếng bước chân của Quý Tranh. Bên tai anh hơi ngứa ngáy, anh quay đầu lại nhìn Khương Cách. Cô cũng nghiêng đầu tựa lên vai anh, môi nở nụ cười.
“Hôm nay em vui không?” Quý Tranh hỏi.
Khương Cách mỉm cười gật đầu.
Quý Tranh nhìn cô, một lúc sau, anh bỗng xoay người ôm lấy eo cô. Khương Cách bị nhấc bổng lên, còn chưa kịp kêu lên, Quý Tranh đã ôm trọn cô vào lòng.
Quý Tranh bế cô vào sân rồi đóng cửa lại.
Khoảng sân nhỏ tĩnh lặng đến mức không một ngọn gió, Quý Tranh áp Khương Cách lên cánh cửa gỗ dày, phát lên một tiếng vang trầm đục.
Hiện tại chỉ có hai người họ, mặc dù không náo nhiệt như ban nãy, nhưng lại tiện để làm những hành động thân mật không thể làm khi có người ngoài.
Khương Cách khoác tay lên vai Quý Tranh, cô mỉm cười ngẩng đầu hôn anh. Quý Tranh đón nhận nụ hôn ngọt ngào mà đầy khiêu gợi của cô.
Đêm tối vắng người thường thích hợp để làm những chuyện ngọt ngào.
Hơi thở hai người trở nên dồn dập theo nụ hôn, môi răng của Khương Cách chuyển từ vành tai đến yết hầu anh. Yết hầu trượt lên xuống, cơ thể Quý Tranh dần thức tỉnh, anh bế cô đi về phía phòng khách, giọng nói trầm khàn vang lên: “Đi thôi, để anh nhìn xem chỗ không phơi nắng trên người em trắng đến mức nào.”
Khương Cách dựa vào lồng ngực anh nở nụ cười.





Thử đọc