Dịu Dàng Tận Xương - Chương 40

Tác giả: Tây Phương Kinh Tế Học


Trong phòng ăn, bầu không khí đông cứng lại, mọi thứ lâm vào tĩnh mịch.
Khương Cách ngồi trên ghế, khuôn mặt tái nhợt. Cô bình tĩnh nhìn về phía Quý Tranh, ánh đèn chiếu lên bóng dáng cô độc của cô.
“Có ích lợi gì?” Giọng cô run run.
Quý Tranh dịu giọng nói: “Có ích cho Khương Đồng. Con bé cần được điều trị tâm lý, trước khi điều trị phải biết nguyên nhân dẫn đến vấn đề tâm lý của con bé. Nhưng con bé không dám kể về chuyện trước kia, vì không biết em có cho phép con bé nói hay không.”
“Được.” Khương Cách đồng ý.


Quý Tranh bị Khương Cách cắt lời, đáp án thật sự giống với suy đoán của anh, trong lòng Quý Tranh nôn nao. Cục diện dường như đã có điểm đột phá, Quý Tranh hoàn hồn, hỏi cô: “Tại sao ông ta lại muốn giết Khương Đồng?”
Có những chuyện đã bị chôn vùi trong hồi ức quá lâu, những cảnh tượng vụn vặt đã dần phai mờ, cô chỉ còn nhớ đại khái sự việc, cùng với những hình ảnh quan trọng. Cô ôm Khương Đồng mới tám tuổi vào lòng, cô bé lau vệt máu trên mặt cô, nói: “Chị ơi, em báo cảnh sát bắt ba rồi, sau này không còn ai đánh chị nữa.”
Cả người Khương Cách vẫn cứng đờ, cô cụp mắt nhìn ly nước trên bàn: “Năm ấy lúc Khương Đồng báo cảnh sát bắt ông ta, đúng lúc ông ta đang bán thuốc phiện, bị kết án tù tám năm. Lúc bị bắt đi, ông ta nói sau khi ra ngoài sẽ giết người báo cảnh sát.”
Quý Tranh hỏi: “Khương Đồng có biết ông ta bán thuốc phiện không?”
Khương Cách nói: “Không biết.”

Quý Tranh hỏi tiếp: “Vậy tại sao con bé lại báo cảnh sát?”
Khương Cách dừng lại một chút, rồi nói: “Sợ ông ta đánh chết tôi.”
Trái tim Quý Tranh thắt lại.
Phòng ăn lại lâm vào yên tĩnh, ngoài khung cửa sổ, ánh đèn lập lòe từ những tòa cao ốc phía xa. Khương Cách rũ mắt, giọng nói chợt trở nên căng thẳng: “Khương Đồng gọi điện báo cảnh sát là vì tôi, tôi không thể để con bé chết.”
Cô như chìm vào hồi ức, cảm xúc dâng lên cuồn cuộn. Dưới lớp áo tay dài màu đen, cơ thể cô đã cứng đờ. Quý Tranh cất giọng dịu dàng.
“Khương Cách, em có thể bảo vệ Khương Đồng an toàn.”
Giọng anh như một dòng nước ấm chảy qua trái tim đang rơi vào vực sâu của cô, cô hoàn hồn ngước mắt nhìn anh, trong đôi mắt nâu lấp lánh tia sáng.
Dòng cảm xúc hỗn độn dần dần lắng xuống, cô thả lỏng cơ thể, khẽ gật đầu nói: “Đúng, tôi sẽ bảo vệ Khương Đồng an toàn.”
Nói xong, cảm xúc của Khương Cách không hề thay đổi. Hôm nay cô quay phim cả ngày, vốn dĩ cả thể xác lẫn tinh thần đều đã mệt rã rời, chuyện của Khương Đồng lại bồi thêm một nhát dao. Hiện tại Khương Cách như một cái xác không hồn, ánh đèn sáng rực khiến cơ thể cô gần như trong suốt.
Quý Tranh lấy chiếc ly trên bàn rót thêm nước ấm cho Khương Cách. Tiếng nước chảy róc rách, trên cửa kính phản chiếu thân hình cao lớn mạnh mẽ của anh.

“Thế nên Khương Đồng sẽ không chết, em cũng sẽ không.” Trên gương mặt tuấn tú của anh có sự kiên cường và sắc bén của một quân nhân, anh khẽ cười rồi nói: “Hai người sẽ sống bình an và hạnh phúc.”
Anh đặt ly nước vào tay cô, nhiệt độ xuyên qua lớp thủy tinh truyền đến lòng bàn tay. Khương Cách khẽ cử động ngón tay, ngẩng đầu nhìn Quý Tranh.
Anh chống hai tay lên bàn, cúi đầu nhìn thẳng vào mắt cô, đáy mắt như một mặt hồ tĩnh lặng phản chiếu ánh trăng sáng tỏ, anh nói: “Tôi muốn biết những chuyện trước kia về em. Nhưng bây giờ đã muộn rồi, em phải đi ngủ. Chờ em nghỉ ngơi khỏe, sau này từ từ kể cho tôi nghe nhé?”
Khương Cách là người của công chúng, nếu muốn tìm bác sĩ tâm lý cho Khương Đồng thì phải lựa chọn cẩn thận. Ngày hôm sau, Quý Tranh gọi cho Chương Đình.
“Tổn thương trong quá khứ thường tăng dần theo thời gian, cho dù hiện tại Khương Cách trông kiên cường như thế, nhưng trong tâm lý vẫn sợ hãi Khương Khang.” Chương Đình phân tích xong thì hỏi: “Nhưng tại sao cô ấy lại sợ hãi như thế? Lúc ấy Khương Đồng mới là người gọi cảnh sát bắt Khương Khang, đáng lẽ ra Khương Khang không hề có uy hiếp gì đối với cô ấy.”
Đứng trên hành lang của nhà hàng Tây, Quý Tranh tựa vào lan can, nói: “Cô ấy sợ Khương Đồng bị giết. Lúc ấy Khương Đồng nói với tôi, cô bé là trụ cột tinh thần của Khương Cách, nếu cô bé chết, Khương Cách cũng sẽ không sống nổi.”
Chương Đình dừng lại trong giây lát rồi nói: “Khương Đồng cũng cảm nhận được Khương Cách xem cô bé là trụ cột tinh thần, vậy Khương Cách có biết không?”
Quý Tranh hoàn hồn, nói: “Tôi không rõ. Tại sao lại hỏi như vậy?”
Chương Đình giải thích: “Hai người họ lớn lên trong cùng một hoàn cảnh, sống nương tựa lẫn nhau, là người thân duy nhất của nhau, nhưng Khương Đồng không đến mức trở thành trụ cột tinh thần của Khương Cách. Ngược lại, Khương Cách chăm sóc cho Khương Đồng, cho Khương Đồng chỗ dựa, đáng lẽ Khương Cách là trụ cột tinh thần của Khương Đồng mới phải.”
Đoàn làm phim đang quay dưới lầu, Quý Tranh quay đầu sang nhìn Khương Cách từ hành lang. Cô đang quay phim, trên người mặc quần yếm và áo sơ mi, hơi thở thanh xuân dào dạt, Lê Tinh Thành nhìn cô bằng ánh mắt đầy thâm tình.

Hiện tại mới chỉ tám giờ sáng, nắng ban mai xuyên qua cửa sổ chiếu lên làn da mịn màng của cô. Hôm qua cô đã làm việc cả ngày, cộng thêm chuyện của Khương Đồng, nghỉ ngơi một đêm hoàn toàn không đủ. Mà Lý Nam còn nói cả ngày hôm qua Khương Cách không ăn được chút gì.
Đạo diễn hô “cut”, Khương Cách lập tức thoát khỏi vai diễn, vẻ ái mộ trong mắt đã biến mất. Lê Tinh Thành nói “Vất vả rồi”, Khương Cách nhìn đạo diễn rồi hỏi: “Có thể quay lại cảnh này được không? Tôi diễn không tốt lắm.”
“Khương Cách, cô khiêm tốn quá rồi.” Đạo diễn bật cười: “Tôi thấy đã rất tốt rồi mà.”
Vẻ mặt Khương Cách vẫn không thay đổi, đạo diễn là người dễ tính, Lê Tinh Thành cũng tỏ ý phối hợp, vì thế bọn họ quay lại cảnh này một lần nữa.
Khương Cách có hai vấn đề tâm lý, vấn đề thứ nhất giống với Khương Đồng, quá trình trưởng thành tàn khốc, phải chung sống với hành vi bạo lực gia đình của người cha nóng nảy dễ tức giận, điều này khiến tính cách hai chị em bọn họ rất dễ căng thẳng và nhạy cảm, đồng thời cũng làm ảnh hưởng đến tính cách và hành động của hai người họ, khiến hai người họ cũng nóng nảy dễ tức giận, còn có khuynh hướng bạo lực.
Bên cạnh đó, Khương Cách còn mắc chứng ám ảnh cưỡng chế. Cho dù cảnh quay có khó đến mức nào, cô cũng sẽ không dùng diễn viên đóng thế, lúc nào cũng tự mình đóng. Chế độ ăn uống khắc khe, luôn muốn giữ gìn vóc dáng của mình. Đối với công việc của mình, cô vô cùng cẩn thận, luôn hoàn thành mọi việc theo đúng yêu cầu, thậm chí là cao hơn cả yêu cầu. Cô không muốn dựa vào người khác, nên phải cố gắng nhiều hơn những minh tinh khác, bởi vì chỉ như thế, cô mới có thể nhận được nhiều hợp đồng hơn, kiếm nhiều tiền hơn, để nuôi lớn Khương Đồng, chữa bệnh cho Khương Đồng.
Trong mối quan hệ giữa cô và Khương Đồng, vốn dĩ hai người nên giúp đỡ lẫn nhau, nhưng trên thực tế chỉ có một mình cô hi sinh, giống như nhân vật NPC* trong trò chơi. Cuộc sống của cô được thiết lập để quay quanh Khương Đồng, tác dụng duy nhất của cô là chăm sóc cho Khương Đồng thật tốt.
*NPC (từ viết tắt của: non-player character) là một nhân vật trong các trò chơi để hỗ trợ người chơi, giúp người chơi làm nhiệm vụ.
“Điều này không bình thường.” Chương Đình nói: “Hơn nữa nguồn gốc của vấn đề này có lẽ không phải là Khương Khang. Có nghĩa rằng bên cạnh việc Khương Khang bị bắt, còn một việc nữa làm ảnh hưởng đến tâm lý của cô ấy, hình thành nên lối suy nghĩ bất thường như hiện tại.”
Cảnh quay vừa rồi, Khương Cách quay lại một lần là đạt. Lê Tinh Thành và Khương Cách trao đổi về cảnh quay tiếp theo. Trong lúc đọc kịch bản, cô lơ đãng ngước mắt nhìn thấy Quý Tranh đang nói chuyện điện thoại trên hành lang. Ánh mắt hai người chạm vào nhau, cô hơi giật mình.

Bên tai là giọng nói của Chương Đình, trái tim Quý Tranh bỗng thắt lại, anh mỉm môi cười với Khương Cách. Ánh mắt cô vụt sáng lên, rồi dời đi. Dưới ánh mặt trời, khuôn mặt trắng nõn của cô bỗng ửng hồng.
“Làm sao để thay đổi việc này?” Quý Tranh dời mắt đi, hỏi Chương Đình.
“Ngừng chứng ám ảnh cưỡng chế của cô ấy.” Chương Đình trả lời: “Khuyên cô ấy ăn nhiều hơn, khuyên cô ấy dùng diễn viên đóng thế, đừng tự mình đóng tất cả các cảnh, khuyên cô ấy không nên yêu cầu bản thân quá nghiêm khắc khi đóng phim, tốt nhất là tìm ra nguyên nhân gây ra việc này.”
Quý Tranh nói: “Vâng, cảm ơn bác sĩ Chương.”
Chương Đình nghe Quý Tranh nói xong thì do dự ngừng một chút rồi nói: “Tôi biết cậu đọc nhiều sách về tâm lý học, nhưng cậu không phải là bác sĩ tâm lý, đừng nên quá gần gũi những bệnh nhân khác, nếu không thì cậu cũng sẽ bị cuốn vào vòng tròn ấy, không dễ thoát ra. Bây giờ cậu cũng là bệnh nhân, cũng có sự nghiệp của mình, cậu đang trong giai đoạn hồi phục, đừng để những việc khác làm cậu phân tâm. Quý Tranh, cậu thuộc về chiến trường.”
Lời của Chương Đình là đang khuyên bảo, Quý Tranh khựng lại một lúc rồi trả lời.
“Vâng, tôi hiểu rồi.”
Quý Tranh gọi điện thoại xong thì đi xuống lầu. Dáng người anh cao lớn, anh vừa đi xuống Khương Cách đã chú ý ngay. Lúc cô ngẩng đầu nhìn sang thì anh đã đi về phía cô. Anh dừng lại bên cạnh cô, hương bạc hà và hơi thở của anh quanh quẩn bên cô. Trái tim Khương Cách khẽ rung động.
Anh liếc mắt nhìn Khương Cách, vừa bắt gặp ánh mắt của anh cô đã dời mắt đi ngay. Cô cúi đầu đọc kịch bản của cảnh quay tiếp theo.
Là cảnh hôn của cô và Lê Tinh Thành.

Quý Tranh khẽ mím môi, nói với Khương Cách: “Bạn của anh nói sẽ bảo học sinh của mình tiếp xúc với Khương Đồng, lát nữa em nhớ gọi điện thoại cho Khương Đồng báo cho con bé.”
Ngoại trừ bác sĩ tâm lý, Quý Tranh còn nhờ Chương Đình liên hệ với chiến hữu của mình, phái hai vệ sĩ đến chỗ Khương Đồng. Khương Đồng hơi bài xích người lạ, Khương Cách nói với cô bé càng sớm càng tốt.
Cô đang đợi đến lượt quay, lúc nãy khi Quý Tranh xuống lầu, Nhạc Bách Thanh đã gọi Lê Tinh Thành đi. Nghe Quý Tranh nói thế, Khương Cách khẽ gật đầu: “Ừm.”
Khương Cách trả lời xong thì không nghe thấy Quý Tranh nói gì nữa. Cô dời mắt khỏi kịch bản, liếc nhìn Quý Tranh, ánh mắt hai người chạm vào nhau.
Quý Tranh nhớ lại những lời Chương Đình nói trong điện thoại, anh dịu giọng nói với Khương Cách.
“Nếu như, anh nói là nếu như, Khương Đồng thật sự bị Khương Khang giết, em sẽ làm sao?”
Hai người đứng ở một góc nhỏ, lúc nói chuyện anh kề môi bên tai cô. Nơi góc nhỏ vắng người chỉ có hơi thở của anh. Anh lo rằng mình sẽ làm cô sợ, thế nên đã cố gắng dùng cách dịu dàng nhất để hỏi cô.
Khương Cách khẽ gật đầu, vành tai vẫn kề sát môi anh, hơi thở anh phả bên tai. Vẻ mặt Khương Cách vẫn không thay đổi.
“Em sẽ sống thật tốt. Nếu như em chết, em cũng hi vọng Khương Đồng có thể sống thật tốt.”
Quý Tranh đã cảm thấy nhẹ nhõm hơn.
Trong lúc hai người kề tai nói nhỏ, trong phòng trang điểm trên lầu hai bỗng vang lên tiếng thét chói tai của Nhạc Bách Thanh, ánh mắt của mọi người lập tức đổ dồn về phía đó. Nhìn xong, mọi người đều ngầm hiểu ý rồi nhìn về phía Khương Cách.
Lê Tinh Thành muốn đóng cảnh hôn với Khương Cách, thế nên Nhạc Bách Thanh lại làm loạn. Cảnh hôn trong bộ phim này không ít, có đến năm cảnh, bốn lần trước vì Nhạc Bách Thanh nên đều dùng diễn viên đóng thế. Đây là lần cuối cùng, đạo diễn không vui, muốn quay một cảnh ôm hôn thật hoàn mỹ, Nhạc Bách Thanh lại bùng phát.
Cả đoàn làm phim dưới lầu đã nghe thấy tiếng thét của Nhạc Bách Thanh, mà Lê Tinh Thành vẫn đang kinh ngạc, anh ta không ngờ rằng Nhạc Bách Thanh sẽ phản ứng gay gắt như thế. Anh ta bỗng ngỡ ngàng, chợt cảm thấy người phụ nữ trước mắt quá lạ lẫm.
“Tôi chịu đựng lâu lắm rồi. Từ lúc bắt đầu quay phim đến giờ, tôi luôn là người thiếu chuyên nghiệp, Khương Cách cũng không hề than phiền gì. Cảnh hôn cuối cùng này là do đạo diễn yêu cầu, có liên quan gì đến Khương Cách đâu, cô không cảm thấy mình quá quắt lắm sao?”
Lê Tinh Thành dù tức giận vẫn vô cùng nho nhã, so với anh ta, Nhạc Bách Thanh mất bình tĩnh hơn nhiều, mặt và cổ của cô ta đã đỏ bừng, cô ta quát lên: “Cô ta than thở cái gì, cô ta dựa vào đâu mà dám than thở, cô ta quyến rũ được anh, giẫm tôi xuống đất, trong lòng cô ta hả hê chết đi được! Cái thứ lẳng lơ…”
Cô ta vừa bật ra hai từ này, Khương Cách lập tức nhíu mày. Cô ngước mắt nhìn về phía lầu hai, vừa định lên lầu thì cánh tay cô bị Quý Tranh kéo lại. Ánh mắt Khương Cách lạnh lùng, cô quay đầu nhìn sang, Quý Tranh hơi mỉm cười nói: “Đừng đi.”
Những lúc một cặp đôi cãi nhau như thế này, nếu người gây ra mâu thuẫn giữa bọn họ xuất hiện, bọn họ sẽ đồng lòng chỉa mũi nhọn vào người đó, nhất trí tấn công người ngoài.
Khương Cách nhìn nụ cười của anh, cơn tức giận bỗng lắng xuống, cô ngoan ngoãn đứng bên cạnh Quý Tranh.
Lê Tinh Thành và Nhạc Bách Thanh hoàn toàn không còn ý định che giấu tiếng cãi vã nữa, cuối cùng, trận cãi vã kết thúc bằng tiếng quát “Nhạc Bách Thanh” của Lê Tinh Thành.
Tính người như tên, Lê Tinh Thành thuộc dạng người lãng mạn nho nhã, Nhạc Bách Thanh đã ở bên anh ta hơn mười năm, nhưng chưa bao giờ thấy anh ta tức giận quát tên mình như thế. Sự căm hận và phẫn nộ trong giọng nói của Lê Tinh Thành khiến cô ta bỗng chốc ngừng ầm ĩ, cô ta nhìn anh ta một cách kinh ngạc.
Lê Tinh Thành bình tĩnh nhìn cô ta nói: “Chúng ta chia tay đi.”
Nhạc Bách Thanh ngồi sụp xuống đất.
Cả đoàn làm phim hỗn loạn cả lên vì trận cãi vã chia tay của hai người họ, rõ ràng Lê Tinh Thành đã chịu đựng Nhạc Bách Thanh quá lâu, lần này đã chạm đến cực hạn. Anh ta nói chia tay cũng không hề mập mờ, ngay sau đó đã đăng thông báo chia tay lên weibo. Bài viết vừa được đăng lên, cả weibo lập tức bùng nổ.
Nhạc Bách Thanh đã hoàn tất cảnh quay của mình trong Giữa Mùa Chanh, cô ta ở lại đây cũng là vì Lê Tinh Thành. Sau khi hai người chia tay, Nhạc Bách Thanh trực tiếp rời khỏi đoàn làm phim.
Những chuyện này chỉ xảy ra trong vỏn vẹn mười phút, trong lúc hai người họ xử lí vấn đề tình cảm, mọi người trong đoàn phim đều rời khỏi nhà hàng. Bộ phim này chủ yếu là được phòng làm việc của Lê Tinh Thành đầu tư, thế nên Lê Tinh Thành gần như là ông chủ của các nhân viên trong đoàn, đạo diễn bảo mọi người không được bép xép trên mạng.
Trong lúc hai người họ xử lý vấn đề, Khương Cách đứng dựa vào cột đèn bên ngoài nhà hàng, cầm kịch bản chờ đợi. Chỉ chốc lát sau, đạo diễn đến nói với cô: “Khương Cách, chuẩn bị quay cảnh hôn của cô và Lê Tinh Thành nhé.”
Khương Cách đáp lời: “Vâng.”
Trong lúc nói, cô đứng thẳng người dậy, khép kịch bản lại rồi chuẩn bị đi về phía nhà hàng. Còn chưa kịp nhấc bước, Quý Tranh đã gọi cô lại.
“Khương Cách.”
Khương Cách quay đầu, trong tay là quyển kịch bản bị cô cuộn tròn lại, cô ngẩng đầu nhìn Quý Tranh hỏi: “Sao thế?”
Hôm nay cô buộc tóc đuôi ngựa, gió biển tháng Tư thổi qua, sợi tóc phất phơ bên tai, có một sợi dính trên đôi môi đỏ hồng của cô. Ánh mắt Quý Tranh dừng lại trên bờ môi cô, anh đưa tay gạt sợi tóc đi, ngón trỏ khẽ chạm vào đôi môi ấm áp mềm mại của cô, đầu ngón tay tê dại.
“Cảnh hôn tiếp theo không dùng diễn viên đóng thế à?”
Trên môi còn lưu lại độ ấm từ ngón tay anh, cả người Khương Cách nóng rực. Nghe anh hỏi, cô giống như vừa được nhắc nhở, sửng sốt một lúc rồi gật đầu trả lời: “Chắc là không.”
“Đừng đóng.” Quý Tranh nói.
Khương Cách hơi giật mình.
Quý Tranh nhìn cô, hầu kết khẽ động, giọng nói trầm thấp.
“Khương Cách, tôi không thích người khác hôn em, em đừng đóng cảnh hôn với Lê Tinh Thành được không?”
Nếu như bạn trai tôi nói không muốn tôi đóng cảnh hôn, tôi sẽ nghe.
Lời cô nói tại tòa nhà văn phòng quanh quẩn bên tai, vành tai Khương Cách nóng rực lên, cô nhìn Quý Tranh.





Thử đọc