Dịu Dàng Tận Xương - Chương 35

Tác giả: Tây Phương Kinh Tế Học


Nắng chiều dịu dàng chiếu lên khuôn mặt cô, trái tim Quý Tranh khẽ rung động, anh cúi đầu nhìn vào mắt cô, khóe môi khẽ cong lên: “Được.”
Khương Cách cầm đóa hoa rồi xoay người chạy vào hẻm, Quý Tranh dõi theo bóng lưng cô, cũng cất bước đi theo về nhà. Bước qua cổng rào, Khương Cách đã cởi khẩu trang và mũ, cô lục lọi đâu đó tìm được một chai coca thủy tinh trong suốt, cái chai dính đầy bùn đất dơ bẩn.
Trong sân có một bồn rửa bằng xi măng, vòi nước cao cao đứng thẳng, Khương Cách ngồi xổm bên cạnh bồn, đặt cái chai dưới vòi nước. Cô xắn tay áo để lộ nửa cách tay trắng nõn, khẽ nghiêng đầu nhìn dòng nước chảy, mái tóc dài trượt dài trên vai, rũ xuống ao nước bên cạnh.
Tóc rũ xuống bên mặt vừa làm cô ngưa ngứa vừa chắn tầm mắt, bàn tay ướt đẫm nước của cô định hất tóc ra sau lưng, nhưng chưa kịp chạm vào tóc đã có một bàn tay ấm ấp lướt qua mặt cô. Khương Cách sững người, tóc cô được anh gom lại.
Khương Cách quay đầu, Quý Tranh đứng sau lưng cô.


Ngón tay anh lướt từ khuôn mặt sang gáy cô, đầu ngón tay cảm nhận được làn da mịn màng mát lạnh của cô. Mái tóc Khương Cách rất đẹp, sợi tóc đen nhánh mềm mại lướt qua kẽ tay anh.
“Để tôi cột lên, nếu không sẽ bị ướt.” Quý Tranh nói.
Trong tay anh cầm một sợi dây cột tóc màu đen, Khương Cách khẽ gật đầu rồi ngoan ngoãn quay đầu lại chờ anh cột tóc cho cô.
Trong huấn luyện chiến đấu cũng có hạng mục cột dây và băng bó, trên chiến trường Quý Tranh đã từng làm việc này vô số lần, nhưng đây là lần đầu tiên anh cột tóc cho con gái. Anh gom tóc cô lại, ngón tay khéo léo giữ lấy sợi dây, cuối cùng anh cột kiểu tóc đuôi ngựa cho cô. Trong lúc anh cột tóc, cơ thể Khương Cách khẽ đung đưa theo động tác của anh.
Sợi dây cột tóc không quá lỏng cũng không quá chặt, cột tóc xong, Quý Tranh xõa đuôi tóc trên lưng Khương Cách. Cô vô thức lắc lắc đầu, đuôi tóc quét qua xương bướm, trông giống như một chú cún đang đắc ý vẫy đuôi.

Cô quay đầu, Quý Tranh mỉm cười nói: “Được rồi.”
Đôi mắt Khương Cách sáng rực, cô xoay đầu lại tiếp tục rửa chai.
Khương Cách nhanh chóng rửa sạch cái chai, thân chai ướt nước phản chiếu lấp lánh dưới ánh mặt trời. Cô rót nước vào một phần ba chai, sau đó thả cành hoa hồng mà Quý Tranh tặng vào.
Xuân về khiến tiết trời ngày một ấm lên, dường như nhiệt độ không khí lại tăng lên một chút, mà hương hoa lê cũng càng trở nên nồng nàn. Khương Cách vừa ăn cơm vừa nhìn chai coca trên bàn. Cành hoa hồng tươi thắm, gai trên nhánh hoa đã được Quý Tranh cắt tỉa sạch. Ánh chiều bao phủ lên vạn vật, cái bóng của cành hoa hồng trải dài trên mặt bàn, mặt trời càng lặn xuống núi, cái bóng càng lúc càng kéo dài.
Khương Cách ngắm đóa hoa, Quý Tranh ngắm Khương Cách, thấy cô đã ăn cơm xong, Quý Tranh cầm lấy chén đũa rồi đưa ly nước trên bàn cho cô, hỏi: “Tối nay có muốn đi chơi không?”
Từ lúc Khương Cách đến đây, hai người họ chỉ quanh quẩn ở những nơi gần nhà, có lẽ phải dẫn cô ra ngoài đi dạo. Hơn nữa hôm qua Khương Cách đến, Quý Tranh chỉ tìm được quần áo thể thao cũ của anh cho cô mặc, cô vẫn không có nội y để thay.
Nhận ly nước, ánh mắt Khương Cách chuyển từ cành hoa sang người Quý Tranh, hỏi: “Đi đâu?”
“Con phố gần ngôi miếu cũ.” Quý Tranh nói, “Ở đó có cửa hàng, còn có chợ đêm, hôm nay không phải ngày nghỉ, buổi tối ở đó cũng vắng người.”
Khương Cách uống một ngụm nước rồi khẽ gật đầu đáp: “Ừm.”
Từ nhỏ Quý Tranh đã sống tại Nam Thành, sau khi ba mẹ ly hôn, anh được phán quyết đi theo ba, mà ba anh lại bận rộn công việc, anh được ông bà nội nuôi lớn trong đại viện quân đội. Ba mẹ ly hôn, nhưng mẹ anh cũng không bỏ mặc anh, bà sống cùng với ông bà ngoại anh tại căn nhà này, mỗi khi Quý Tranh được nghỉ, anh sẽ đến đây chơi.

Khi Quý Tranh còn nhỏ, khu đô thị mới của Nam Thành vừa được quy hoạch, còn chưa phát triển. Khi ấy con phố ở ngôi miếu vô cùng náo nhiệt, buổi tối ông bà ngoại sẽ dẫn anh đến đó đi dạo một vòng. Về sau ông bà ngoại qua đời, sau đó mẹ anh cũng mất, anh nhập ngũ, tính ra đã lâu lắm rồi anh chưa đến nơi ấy.
Trưa nay mới uống rượu nên Quý Tranh không lái xe. Ra khỏi ngõ hẻm đi đến chợ, ven đường có một trạm xe buýt, Quý Tranh dẫn Khương Cách lên xe.
Mặt trời đã hoàn toàn khuất bóng, chỉ còn để lại chút ánh sáng le lói, lúc này phố vẫn chưa sáng đèn, nơi chân trời có một vầng sáng nhạt, dõi mắt ra ngoài cửa kính xe buýt, chân trời trông như một bức họa tuyệt mĩ.
Qua hai trạm xe buýt, Quý Tranh dẫn Khương Cách xuống xe.
Con phố nằm bên cạnh ngôi miếu và chợ đêm, ngọn đèn bên đường đã bật sáng, vài tòa nhà gần quảng trường cũng đã sáng đèn, dòng người ngược xuôi qua lại, nhưng đã không còn đông đúc như trước.
Nơi đây từng là trung tâm sầm uất tấp nập, giờ đây chỉ còn đọng lại cảm giác trì trệ, đây cũng là chút vết tích còn sót lại từ thời điểm phồn hoa nhất của thành thị này. Nhưng sau những biến dời, trút đi sự phồn thịnh, giờ đây nơi này yên bình mà tĩnh lặng, mang theo hơi thở êm ả biếng nhác của cuộc sống đời thường.
Sợ cửa hàng sắp đến giờ đóng cửa, Quý Tranh dẫn Khương Cách đi mua đồ đạc trước. Khương Cách mua vài bộ quần áo vừa vặn, Quý Tranh trả tiền, sau đó cầm túi đồ dắt Khương Cách ra khỏi cửa hàng.
Mặc dù không còn tấp nập như trước kia, nhưng con phố này vẫn là điểm tụ họp của khá nhiều người. Ra khỏi cửa hàng rồi đi qua một con đường nữa là đến một công viên. Giờ này có không ít người đang đi dạo.
Cổng công viên rất náo nhiệt, ngoại trừ người dân còn có mấy sạp nhỏ trên quảng trường, bán quà vặt và đồ chơi. Quý Tranh dẫn Khương Cách đến trước cổng công viên.
Dù sao buổi tối cũng rảnh rỗi, Quý Tranh dẫn Khương Cách đi dạo cho khuây khỏa. Sau khi nổi tiếng, Khương Cách đã bay đến rất nhiều nơi trong cả nước, nhưng phạm vi hoạt động trong thành phố của cô rất nhỏ, chỉ đi thẳng từ khách sạn đến trường quay, công việc thì bề bộn, thế nên cô chưa bao giờ có thời gian ra ngoài chơi.

Đối với cô mà nói, đi dạo trong công viên cũng là một khoảnh khắc thoải mái hiếm hoi. Từ lúc ra cửa, Quý Tranh đã cảm thấy cô thư thả hơn lúc trước.
Khương Cách đi về phía cổng công viên, cô vẫn đội mũ và khẩu trang, dưới lớp quần áo rộng rãi là cơ thể mảnh mai yếu ớt. Cô vốn định đi thẳng vào cổng, nhưng trước khi vào cô lại dừng trước một gian hàng nhỏ.Đọc trọn bộ tại thichtruyen.vn!
Quý Tranh bước đến nhìn món hàng được bày bán.
Gần đây ít khách khứa, buôn bán ế ẩm, nhìn thấy có khách hàng, chủ gian hàng vô cùng nhiệt tình nói với hai người: “Đây là chuông gió cầu nguyện, có thể treo lên cây đa cổ thụ trong công viên. Người Nam Thành ai cũng biết, chuông gió này rất linh.”
Chuông gió kiểu dáng bình thường, chỉ là một tấm thẻ gỗ có gắn chuông đồng và một dải lụa đỏ. Viết nguyện vọng lên thẻ gỗ rồi buộc lên cây đa ở giữa công viên để cầu nguyện, khi bé Quý Tranh cũng từng cầu nguyện như thế.
Quý Tranh nhìn Khương Cách hỏi: “Muốn mua một cái à?”
Khương Cách ngước mắt nhìn anh, khẽ gật đầu, Quý Tranh mỉm cười nói với chủ gian hàng: “Tôi mua một cái, cảm ơn.”
Còn chưa cầu nguyện, Khương Cách đã cầm chuông gió nghịch. Cái chuông nhỏ ngân vang, gió chiều thổi tung dải lụa màu đỏ. Khương Cách thích thú giật sợi dây trên chuông gió, tiếng chuông vang leng keng, cô giữ mũ để tránh bị gió thổi bay, bóng lưng cô trông như một đứa trẻ vừa đơn thuần vừa vui vẻ.
Cây đa cổ thụ nằm giữa công viên, tán cây khổng lồ xanh um tươi tốt, vừa bước vào công viên đã nhìn thấy. Không cần bản chỉ đường, chỉ cần men theo lối đi là có thể tìm thấy.
Khương Cách chạy tới nơi trước Quý Tranh, khi anh đến thì thấy cô đang ngẩn ngơ ngước đầu nhìn tán cây. Quý Tranh bước đến bên cạnh cô, chỉnh lại chiếc mũ bị lệch rồi cười nói: “Sao thế?”

Khương Cách quay đầu, vừa chạy xong khiến hơi thở cô hơi dồn dập, giọng nói cũng run run: “Nhiều quá.”Đọc trọn bộ tại thichtruyen.vn!
Gốc đa này đã sống hằng trăm năm, mùa xuân đến cây vừa trổ lá, trên cành cây treo đầy chuông gió tung bay, gió đêm thổi qua, dây lụa đỏ trông như biển hoa rực rỡ.
“Từ khi tôi còn nhỏ gốc cây này đã là nơi cầu nguyện.” Quý Tranh nói. Khi ấy anh đến cùng ông bà ngoại, người cũng đông hơn bây giờ, lúc đó dưới tán cây đông nghịt người, không giống như bây giờ, chỉ có hai người bọn họ.
Khương Cách nhìn Quý Tranh hỏi: “Anh từng cầu nguyện sao?”
Quý Tranh gật đầu: “Ừ.”
Khương Cách hỏi: “Anh cầu nguyện điều gì?”
Vừa nghe cô hỏi, Quý Tranh lập tức sững sờ, anh trầm ngâm suy tư một lát, sau đó khẽ mỉm cười nói: “Trở thành một lính bắn tỉa trong đội lính đặc chủng.”
Nguyện vọng ấy dường như đã thành hiện thực, nhưng lại giống như đã tan thành mây khói.
Khương Cách nhìn anh không nói gì, Quý Tranh lại nói với cô: “Treo lên đi.”
Hai người đứng dưới tán cây, rõ ràng là đến để cầu nguyện, gần đó là một băng ghế dài, một đôi vợ chồng sáu bảy mươi tuổi đang ngồi đó. Bà lão nhìn chuông gió trong tay Khương Cách, hiền từ nói: “Cô bé, cái này phải treo cao lên, treo càng cao, nguyện vọng càng dễ thành hiện thực.”

Bà vừa nói xong, Khương Cách và Quý Tranh lập tức nhìn sang, thấy bà lão mỉm cười hiền hòa, Quý Tranh lễ phép gật đầu: “Cháu cảm ơn ạ.”
Có vẻ như bọn họ đã hấp dẫn sự chú ý của hai ông bà lão, hai người họ cứ nhìn mãi về phía này. Quý Tranh quay đầu lại, Khương Cách dang hai tay về phía anh.
Trên tay cô cầm chuông gió và bút lông, trong đôi mắt nâu phản chiếu ánh sáng nhu hòa từ ngọn đèn ven đường. Quý Tranh nhìn vào mắt cô, trái tim khẽ rung động, anh bật cười hỏi: “Muốn tôi bế em lên à?”Đọc trọn bộ tại thichtruyen.vn!
Khương Cách khẽ gật đầu.
Dáng người anh cao lớn, cánh tay đầy sức mạnh, nếu bế cô lên thì cô có thể treo chuông gió lên cao hơn rất nhiều. Khương Cách tiến về phía lồng ngực anh, Quý Tranh đặt tay lên eo cô, kéo cô vào lòng.
Cách lớp khẩu trang, Khương Cách có thể ngửi thấy hương bạc hà mát lạnh trên người anh.
Còn chưa kịp hoàn hồn, cô đã bị Quý Tranh nhấc bổng lên cao, sau đó hai chân Khương Cách tách ra, ngồi lên cổ Quý Tranh.
Hai ông bà lão bên cạnh nhìn thấy cảnh này thì bật cười ha hả. Cành cây đâm trúng vành nón của cô, Khương Cách đặt hai tay lên mặt Quý Tranh, khuôn mặt cô nóng bừng lên.
Cô cúi đầu nhìn Quý Tranh, anh ngẩng đầu nhìn cô nói: “Tôi sẽ cố hết sức mình để giúp em thực hiện được nguyện vọng. Treo lên đi nào.”
Ánh mắt Khương Cách khẽ lay động, cô cầm bút lông viết vài chữ lên thẻ gỗ. Sau đó cô ngẩng đầu nhìn nhánh cây, rồi treo chuông gió lên nhánh cây cao nhất mà mình có thể chạm tới.
Cô treo chuông gió rất nhanh mà chắc chắn. Sau khi buộc chặt, Khương Cách cúi đầu kéo vành tai Quý Tranh.Đọc trọn bộ tại thichtruyen.vn!
Ngón tay cô mang theo hơi nước mát lạnh trên nhánh cây, lòng bàn tay mềm mại, động tác rất nhẹ nhàng, Quý Tranh bị cô nhéo tai thì hơi sững người. Anh ngẩng đầu mặt đối mặt với Khương Cách, cô cũng cúi đầu nhìn anh.
Quý Tranh cảm thấy tim mình bỗng ngứa ngáy, trong mắt hiện lên vẻ bất đắc dĩ, anh hỏi: “Không phải đã hòa nhau rồi à? Sao lại nhéo tai tôi?”
Anh vừa hỏi, Khương Cách lại đưa tay nhéo bên tai còn lại của anh.
Cô rất nhẹ tay, giống như một đứa trẻ đang nghịch ngợm, lại giống như một cô gái nhỏ đang nũng nịu. Vành tai kết nối với dây thần kinh nhạy cảm, Quý Tranh cúi đầu mỉm cười.
Quý Tranh không để bụng những trò nghịch ngợm của cô, Khương Cách cũng chẳng ngần ngại gì mà nhéo tai anh. Cô buông tay khỏi tai Quý Tranh, bỗng cả người cô đổ nhào về phía trước. Cảm giác mất trọng tâm khiến Khương Cách giật thót, cô thốt lên một tiếng, hai tay nắm chặt cổ áo Quý Tranh.
Nhịp tim Khương Cách đập hỗn loạn, cô thở hổn hển, đôi mắt đỏ bừng nhìn Quý Tranh.
Rõ ràng là anh cố ý.
Quý Tranh nhìn vào mắt cô cười hỏi: “Còn nghịch nữa không?”Đọc trọn bộ tại thichtruyen.vn!
Khương Cách chạm tay vào mặt anh, nhịp tim đã dịu đi một chút, cô lắc lắc đầu. Quý Tranh khẽ mỉm cười rồi đặt cô xuống đất.
Hai người náo loạn một hồi, hai ông bà lão như đang xem trò vui, đang cười nói gì đó. Bọn họ dùng tiếng địa phương Nam Thành nên Khương Cách nghe không hiểu, cô ngước mắt nhìn Quý Tranh muốn anh phiên dịch.
Quý Tranh không dịch cho cô mà lại hỏi: “Em cầu nguyện điều gì?”
Khương Cách không ngờ Quý Tranh lại đặt điều kiện với cô, cô khẽ nhíu mày không trả lời.
Quý Tranh ngẫm nghĩ rồi hỏi: “Vậy hôm trước lúc nói tiếng địa phương với tôi, em nói gì?”
Khương Cách ngẩng đầu nhìn anh, một lúc lâu sau mới trả lời: “Giống nhau.”
Quý Tranh hơi sững sờ, hỏi: “Nguyện vọng hôm nay và câu nói hôm ấy giống nhau à?”
Khương Cách khẽ gật đầu.
Quý Tranh cười: “Như thế càng khiến tôi càng tò mò.”
Khương Cách không nói tiếp.Đọc trọn bộ tại thichtruyen.vn!
Cô không chịu nói, Quý Tranh cũng không hỏi, anh đưa tay chỉnh mũ cho cô rồi nói: “Nếu là tâm nguyện, nhất định sẽ thành sự thật.”
Ánh mắt Khương Cách lay động.
Hai ông bà lão đã đứng dậy, trước khi đi, ông cụ nhiệt tình nói: “Nhà hai cháu ở xa không? Gió mạnh rồi, lát nữa trời chắc sẽ đổ mưa đấy, mau về nhà đi.”
Khương Cách quay đầu lại nhìn bọn họ, Quý Tranh ngước mắt nhìn lên trời, lúc chạng vạng tối trời đã hơi âm u, bây giờ nhìn lên mới thấy bầu trời không có lấy một ánh sao.
Gió đêm càng lúc càng lạnh, Quý Tranh mỉm cười với ông cụ rồi nói: “Vâng ạ, cháu cảm ơn.”
Sau khi hai ông bà lão rời đi, Quý Tranh cũng dẫn Khương Cách đến cổng công viên chờ xe buýt. Gió càng thổi mạnh hơn lúc nãy, mười phút sau xe buýt dừng trước trạm, Quý Tranh và Khương Cách lên xe.
Thời điểm này trên xe buýt đã vắng tanh, chỉ có một hai người phải tăng ca đang ngồi nhắm mắt nghỉ ngơi. Trong xe mở nhạc, Khương Cách tiến về phía hàng cuối cùng, ngồi vào ghế sát bên cửa sổ. Quý Tranh ngồi xuống bên cạnh cô, xe buýt lăn bánh.
Tựa vào cửa sổ, Khương Cách có thể nhìn thấy tán cây đa cổ thụ trong công viên, cô dõi mắt theo bóng cây đang xa dần.
Khương Cách nhớ tới nguyện vọng mà mình viết trên chuông gió, cô quay đầu nhìn Quý Tranh.
Quý Tranh ngồi cạnh cô, thân hình cao lớn tựa vào ghế, mặc dù đang thư giãn thoải mái nhưng anh vẫn mang theo khí khái và sức mạnh đặc thù của một quân nhân. Lúc Khương Cách đưa mắt nhìn sang, anh đang nhìn ra ngoài cửa sổ. Phát hiện ánh mắt của cô, Quý Tranh dịu dàng nhìn lại.
“Tuyết rơi rồi.” Quý Tranh nói.Đọc trọn bộ tại thichtruyen.vn!
Anh vừa dứt lời, bên tai Khương Cách đã vang lên tiếng mưa rơi tí tách ngoài cửa xe.
Cô quay đầu nhìn, bên ngoài đổ trận mưa xuân, màn mưa bụi dày đặc, từng hạt mưa nhỏ rơi trên mặt đất. Một hành khách phía trước đóng cửa sổ, lẩm bẩm một câu: “Sao đột nhiên lại mưa to thế này?”
Khương Cách quay đầu nhìn Quý Tranh nói: “Đây là mưa mà.”
Quý Tranh cao hơn cô rất nhiều, cho dù đang ngồi anh vẫn phải cúi đầu nhìn cô. Mỗi khi anh cúi đầu luôn đem đến cảm giác dịu dàng khó tả.
Quý Tranh khẽ mỉm cười, anh gác một tay lên lưng ghế cô, tay còn lại lấy điện thoại ra. Mở màn hình, Quý Tranh bật đèn flash trên điện thoại rồi kề sát cửa xe.
Bên ngoài đúng là đang đổ mưa, Quý Tranh mở đèn flash, màn mưa bụi dày đặc phản chiếu ánh đèn, bị nhuộm một màu trắng xóa, trông thật giống như tuyết giữa mùa đông.
Khương Cách ngồi trong lòng Quý Tranh, cô ghé người vào cửa sổ, nhìn màn mưa bụi đang phản chiếu ánh đèn, trái tim thoáng rung động.
Đẹp làm sao, giống như màn tuyết trong giấc mơ.Đọc trọn bộ tại thichtruyen.vn!
Hai ngày nay cô giống như đang nằm mơ, nhưng đã sắp đến lúc phải tỉnh giấc, chiều mai cô sẽ phải trở về Lê Thành quay phim.
Nếu có thể sống như thế này mãi mãi thì tốt biết bao.
Nhìn màn mưa bụi, đôi mắt Khương Cách phản chiếu ánh đèn sáng lấp lánh, cô tham lam nghĩ.





Thử đọc