Dịu Dàng Tận Xương - Chương 15

Tác giả: Tây Phương Kinh Tế Học


Đầu năm mới Khương Cách có một bộ phim Tết được phát sóng. Bắt đầu từ mùng hai, bộ phim này sẽ tiến hành hoạt động tuyên truyền. Ngày mai Khương Cách phải đến Lê Thành quay phim, không có thời gian tham gia những buổi tuyên truyền sau đó, thế nên cô tham gia tất cả những hoạt động tuyên truyền vào mùng hai tại Nam Thành và những thành phố lân cận.
Trong một ngày, Khương Cách chạy giữa ba thành phố, tham gia sáu hoạt động tuyên truyền phim. Sau khi kết thúc hoạt động tuyên truyền, Khương Cách đến trụ sở của AL, cô còn phải chụp ảnh bìa cho bản đặc biệt kỷ niệm 20 năm hoạt động của tạp chí AL.
Khương Cách xuất thân là người mẫu, sau khi nổi tiếng trong giới giải trí, tài nguyên thời trang của cô cũng hơn hẳn so với ba tiểu hoa còn lại. Tạp chí AL là tạp chí thời trang đứng đầu cả nước, lúc trước minh tinh trong giới giải trí đã giành giật cơ hội được lên ảnh bìa bản đặc biệt rất lâu, cuối cùng là Khương Cách nhận được.
Ảnh bìa tạp chí được chụp tại một nhà xưởng rộng khoảng năm trăm mét vuông, đây là studio chụp ảnh riêng của tạp chí AL, bao gồm khu trang điểm, khu trang phục, khu quay chụp ảnh, khu nghỉ ngơi. Mỗi nhân viên trong studio đều đang bận rộn vì buổi chụp ảnh.
Lúc Khương Cách đến trụ sở của AL đã là 8 giờ tối, những buổi tuyên truyền dày đặc đã khiến cô mệt mỏi rã rời. Cơ thể mệt mỏi ảnh hưởng đến cảm xúc, Khương Cách nhíu mày, cả người căng cứng.


Sau khi thay xong quần áo, cô bước ra khỏi phòng thay đồ để đổi giày. Thường sẽ có một nhân viên cố định phụ trách về giày dép, sau khi Khương Cách ra ngoài, nhân viên đưa giày cho cô. Khương Cách luồn chân vào, bắp chân cô đột ngột co lại, Quý Tranh nghe thấy nhân viên bên cạnh cô khẽ cười khẩy.
Trong lúc nhân viên bật cười, Khương Cách rút chân ra khỏi giày, đặt chân trần trên nền đất, sau đó đứng bật dậy khỏi chỗ ngồi, vung tay về phía nhân viên kia. Khuôn mặt cô trắng bệch mà căng cứng, hai đầu lông mày lộ rõ vẻ giận dữ, cái tát cũng dồn hết sức lực. Khương Cách vừa vung tay, ánh mắt của toàn bộ nhân viên trong studio lập tức đổ dồn về phía cô.
“A!” Nhân viên kêu lên.
Nhưng bàn tay Khương Cách chưa kịp chạm vào mặt cô ta, tay cô đã bị Quý Tranh giữ lại. Bàn tay to lớn của anh bao trùm lên bàn tay lạnh buốt của cô, Khương Cách bị khống chế, cô đưa mắt nhìn, hai mắt đỏ ngầu như máu.
Lực tay cô rất mạnh, lúc anh nắm tay của cô, cô gần như dồn hết sức lực nắm ngược lại tay anh. Quý Tranh hạ cánh tay của cô xuống. Anh cúi đầu bình tĩnh nhìn cô: “Sao thế? Nói với tôi.”

Khương Cách ngước mắt nhìn anh, giọng nói lạnh như băng: “Anh dám cản tôi?”
Ánh mắt của anh mang theo nhiệt độ ấm áp, anh cầm tay cô, chậm rãi chờ cô bình tĩnh lại, sau đó dịu giọng nói: “Nói rõ cho tôi nghe, rốt cuộc là thế nào?”
Cơn giận của Khương Cách giống như tan rã trước mặt anh, cô cúi đầu nhìn đôi giày, nói: “Bên trong giày bị người ta rải đinh.”
Ánh mắt Quý Tranh tối sầm đi.
Người quản lý studio đã chạy tới trong lúc xảy ra xung đột, Quý Tranh giải thích tình huống với quản lý, xác định thủ phạm là nhân viên lúc nãy. Cô ta sống chết không chịu thừa nhận, Quý Tranh bảo bọn họ đi điều tra camera an ninh trước, lát nữa sẽ đối chất với nhân viên kia.
Công việc rất bận rộn, đám người vừa tụ tập lại tản ra, Khương Cách ngồi vào chỗ, Tiểu Bàng khử trùng chân cho cô. Cây đinh kia không lớn, vết thương của Khương Cách cũng không nghiêm trọng. Nhân viên kia rõ ràng chỉ là muốn chọc giận Khương Cách, không muốn gánh trách nhiệm.
Tiểu Bàng khử trùng xong thì lấy băng cá nhân. Miếng băng cá nhân lại bị Quý Tranh cầm lấy, anh quỳ một gối xuống, bóc lớp vỏ ngoài ra, sau đó vươn tay nắm chân Khương Cách.
Khương Cách dời chân ra chỗ khác, Quý Tranh ngước mắt nhìn cô, ánh mắt cô lạnh buốt, cô hỏi: “Tại sao lại ngăn không cho tôi đánh cô ta?”
Quý Tranh bình tĩnh nói: “Cô là người của công chúng, cho dù tính tình không tốt, cũng không được đánh người.”
Đường nét khuôn mặt Khương Cách căng cứng, cô hỏi: “Vậy tôi phải để mặc cho cô ta bắt nạt tôi à?”

“Tôi là vệ sĩ của cô.” Quý Tranh thở dài, anh nắm chân Khương Cách, dán băng cá nhân lên, sau đó đi giày cho cô.
Đi giày xong, Quý Tranh ngẩng đầu nhìn cô, khẽ bật cười: “Sau này cô muốn đánh người thì để tôi đánh thay cô, có được không?”
Tâm trạng của Khương Cách đã ổn định lại, cô đi đến khu chụp ảnh. Sau khi Quý Tranh thấy cô đã vào trạng thái làm việc, anh xoay người đi đến phòng quan sát. Bảo vệ của tòa nhà và nhân viên lúc nãy đang đứng trong phòng. Nhân viên là một cô gái trẻ hai mươi tuổi, tết tóc đuôi ngựa, có vẻ như là học sinh.
Điều tra camera giám sát cho thấy, người rải đinh chính là cô ta, cô ta lấp liếm: “Tôi không cố ý.”
Quý Tranh không hỏi cô ta có cố ý hay không, cũng không hỏi tại sao muốn rải đinh vào giày Khương Cách. Cô ta đã gây tổn thương cho Khương Cách, tất nhiên phải trả giá.
Quý Tranh nói: “Bồi thường, ngoại trừ tiền thuốc men, còn có phí bồi thường tổn thất tinh thần. Còn nữa, nếu mấy ngày sau Khương Cách vẫn không thể làm việc, phải bồi thường thêm khoản thu nhập bị mất. Phiền cô đưa thông tin thẻ căn cước cho tôi, đến lúc đó luật sư của tôi sẽ nói chuyện với cô.”
Quý Tranh vừa dứt lời, cô ta lập tức biến sắc. Cô ta vốn cho rằng dù sao Khương Cách cũng không bị thương nặng, cho dù bọn họ có bắt được cô ta, cùng lắm thì cô ta bị đuổi việc, hoặc là bị trường học phê bình, không ngờ rằng động đến cả luật sư.
Khoan nói đến việc luật sư có thể tra ra trường học của cô ta dựa vào thẻ căn cước, chỉ tiền bồi thường khoản thu nhập bị mất của Khương Cách thôi đã là một con số trên trời đối với cô ta. Khuôn mặt cô ta lập tức trắng bệch. Cô ta bắt lấy Quý Tranh, dù sợ sệt nhưng vẫn ngang bướng, cô ta không cho Quý Tranh rời đi, lớn tiếng nói: “Cô ấy đâu có bị thương nặng, tôi không hề làm chậm trễ việc của cô ấy, anh đúng là ép người quá đáng.”
“Không cần biết bị thương nặng hay nhẹ, tổn thương người khác thì phải chịu trách nhiệm.” Dứt lời, Quý Tranh gỡ tay cô ta ra, cười nhạt một tiếng, nói: “Nếu như tổn thương người khác mà không cần chịu trách nhiệm, tôi đã đánh chết cô từ lâu rồi.”
Cô ta sợ đến mức khóc toáng lên.

Xử lý xong, Quý Tranh rời phòng quan sát trở lại khu chụp ảnh. Khương Cách mặc áo đỏ đứng trên phong nền trắng, nhiếp ảnh gia khiêng máy ảnh, hướng dẫn Khương Cách tạo dáng.
Chỉ chốc lát sau, Lý Nam đã liên hệ với luật sư, chạy đến bên cạnh Quý Tranh, Lý Nam ổn định lại hơi thở: “Anh Tranh, xử lý xong rồi.”
Quý Tranh cười nói: “Nhanh thế.”
Lý Nam cũng bật cười, nói: “Tôi nói chuyện này với luật sư, anh ta giật hết cả mình. Trước đây mỗi lần xảy ra chuyện, Khương Gia luôn tự ra tay xử lý, cũng vì vậy mà bị nói là chảnh chọe phách lối. Thật ra tính tình của Khương Gia, chỉ cần không ai chọc giận cô ấy, cô ấy cũng sẽ không đụng chạm đến ai. Cô gái kia là fan hâm mộ của Khang Kiều, cô ta cố ý chọc giận Khương Gia, để Khương Gia đánh cô ta. Nếu như anh không ngăn Khương Gia lại, chẳng biết Khương Gia sẽ bị bôi xấu thế nào. Tính tình Khương Gia không được tốt lắm, nhưng con người rất tốt.”
Nếu không, với tính tình của Khương Cách, Lý Nam và Tiểu Bàng đã nghỉ việc từ lâu.
“Tôi biết.” Quý Tranh cười, quay đầu tiếp tục xem Khương Cách chụp ảnh. Khương Cách là diễn viên, khả năng diễn xuất không tệ, thần thái lúc chụp hình cũng rất tốt. Kỳ thật cô không cần quá khắt khe với bản thân như vậy, trình độ hiện tại của cô đã tốt hơn phần lớn minh tinh trong giới.
Lý Nam nhìn Khương Cách đang chụp ảnh, nói với Quý Tranh: “Thần thái của Khương Gia rất tốt, cô ấy xuất thân là người mẫu quảng cáo, sáu năm trước từng chụp một tấm hình tại nước K, còn nhận được giải thưởng.”
Vẻ mặt Quý Tranh cứng lại, anh liếc mắt nhìn Lý Nam, hỏi: “Sáu năm trước Khương Cách từng đến nước K?”
Chuyện này đã rất lâu rồi, khi ấy Khương Cách còn chưa có trợ lý, sau này Lý Nam mới biết. Nhớ đến chuyện ấy, không biết Lý Nam kính nể hay xót xa, anh ấy nói: “Đúng vậy, năm ấy Khương Gia nhận lời mời của một nhiếp ảnh gia đến nước K chụp hình, vì muốn làm người mẫu để kiếm tiền chữa bệnh cho Khương Đồng. Ảnh chụp cùng với báo hoa mai hoang dã, tính nết báo hoang rất khó đoán, không cẩn thận là mất mạng, lúc ấy Khương Gia còn ký hợp đồng miễn trách nhiệm.”
Nói đoạn, Lý Nam lấy điện thoại ra tìm tấm ảnh ấy trên mạng, đưa cho Quý Tranh xem.

Trong khung cảnh cát bụi đầy trời, dưới một gốc cây khô, thiếu nữ khoác tấm lụa đỏ, đứng đối diện con báo hoa mai toàn thân phủ đốm. Ánh mắt cô lạnh lùng xa cách, ánh mắt con báo đề phòng nguy hiểm.
Ngón tay Quý Tranh chạm vào màn hình, kéo lên một chút, nhìn thời gian chụp ảnh, Quý Tranh bỗng hơi thất thần.
Lý Nam cầm điện thoại, nhìn Quý Tranh bằng ánh mắt ngờ vực, hỏi: “Anh Tranh, có vấn đề gì không?”
Quý Tranh dời mắt khỏi bức ảnh trên màn hình điện thoại, anh hoàn hồn lại, nói: “Tháng tám sáu năm trước, tôi cũng đang ở nước K.”
Năm ấy Quý Tranh tham gia nhiệm vụ giữ gìn hòa bình tại Châu Phi, chính phủ nước K đã yêu cầu Liên Hợp Quốc điều động quân đội, nhằm giúp đỡ Tổ chức chống săn trộm thế giới truy lùng một đường dây săn trộm, lúc ấy loài động vật bị bọn chúng nhắm vào chính là báo hoa mai.
Câu trả lời của Quý Tranh khiến Lý Nam hơi giật mình, anh ta nói: “Thế sao? Vậy anh và Khương Gia đúng thật là có duyên.”
Dứt lời, Lý Nam suy nghĩ kỹ càng, rồi cười nói: “Kỳ thật tôi thấy anh và Khương Gia rất có duyên với nhau, trước khi anh đến, công ty đã cử đến ba vệ sĩ, bọn họ đều bị Khương Gia cho nghỉ việc ngay lập tức, vậy mà cô ấy lại giữ anh lại. Mà cho dù anh có được giữ lại, bọn tôi vẫn rất lo lắng, tính tình Khương Gia rất khó chịu, không thích tiếp xúc với người khác, không ngờ rằng cô ấy lại không bài xích anh. Nói thật, chỉ có anh mới dám ngăn Khương Gia lại, nếu tôi đưa tay ra cản, cô ấy sẽ đánh luôn cả tôi. Tôi đã theo Khương Gia bốn năm năm rồi, cô ấy vẫn không yên tâm với tôi như anh. Đôi khi tôi còn nghi ngờ, có phải hai người quen nhau trước đấy rồi không.”
Ánh mắt Quý Tranh khẽ chuyển động.
Mười một giờ tối, buổi chụp hình kết thúc. Ba tiếng chụp hình với cường độ cao, cơ thể và tinh thần Khương Cách đã đến bờ vực sụp đổ. Kết thúc buổi chụp hình, Khương Cách cởi trang sức và thay quần áo. Sau khi lau đi lớp trang điểm, khuôn mặt cô càng trở nên nhợt nhạt như tờ giấy trắng.
Đã là tối muộn, Quý Tranh bảo Lý Nam và Tiểu Bàng về nhà trước, anh lái xe chở Khương Cách về chung cư hồ Bạch Lộ.

Nửa giờ đi đường, Khương Cách im lặng ngồi phía sau. Cô vùi mình trong chiếc áo lông rộng thùng thình, hai mắt nhắm nghiền, chìm vào giấc ngủ say. Mặc dù đang ngủ nhưng cô vẫn không yên lòng, hàng lông mày vẫn nhíu chặt, khuôn mặt tái nhợt, chỉ có đôi môi vẫn đỏ rực như máu.
Đến bãi đỗ xe ngầm, Quý Tranh dừng xe, sau đó kéo cửa sau ra, cẩn thận bế Khương Cách xuống xe.
Đây không phải lần đầu tiên Quý Tranh bế Khương Cách, nhưng dường như cô lại nhỏ nhắn mềm mại hơn cả lần trước, giống như nếu không ôm chặt sẽ bị gió cuốn đi mất. Chứng ám ảnh cưỡng chế của cô gần đây càng nặng hơn, càng lúc cô càng kén ăn, dường như trong lòng cô cất giấu rất nhiều chuyện, cho dù bây giờ đã biết rõ Quý Tranh hơn, cô vẫn không tiết lộ điều gì.
Tính cảnh giác của Khương Cách rất cao, Quý Tranh vừa bế cô lên, cô đã tỉnh giấc. Cô mở bừng hai mắt, đến lúc nhìn thấy Quý Tranh, cơ thể căng cứng của cô mới dần dần thả lỏng. Cô nhìn thoáng qua bãi đỗ xe, nắm cánh tay Quý Tranh để lấy thăng bằng, định thoát khỏi lồng ngực anh, nhưng anh không những không buông tay mà càng ôm cô chặt hơn: “Ngủ tiếp đi, tôi bế cô lên nhà.”
Cả ngày làm việc đã khiến Khương Cách mệt mỏi rã rời, nếu không phải anh bế cô lên làm cô tỉnh giấc, có lẽ cô có thể ngủ thẳng đến ngày mai. Nhưng cô chẳng bao giờ có đủ thời gian ngủ, năm sáu giờ sáng mai, cô đã phải lên máy bay đi Lê Thành, bắt đầu quay một bộ phim mới.
Trên người anh mang mùi hương dễ chịu, khiến người ta yên tâm. Khương Cách ngước mắt nhìn anh, sau đó cô cũng không xuống mà ngoan ngoãn nằm trong lồng ngực anh, nhắm mắt lại ngủ thiếp đi.
Cô thật giống con khủng long nhỏ kia, nhìn bề ngoài hung dữ, chạm vào mới biết rất mềm mại. Quý Tranh mỉm cười, quay người đi về phía thang máy.
Trong lúc đi từ bãi đỗ xe lên nhà, Khương Cách ngủ rất say, ngay cả hàng lông mày và khuôn mặt giãn ra. Tiến vào cửa, Quý Tranh ôm cô về phòng ngủ. Lúc đến bên giường, đèn cảm ứng dưới giường sáng lên. Quý Tranh cẩn thận đặt Khương Cách xuống. Anh vừa đặt cô xuống, cô đã tỉnh dậy.
Quý Tranh còn chưa đứng thẳng người dậy, hai cánh tay anh chống bên người Khương Cách, thấy mi mắt Khương Cách hơi động đậy, Quý Tranh mỉm cười hỏi: “Tỉnh rồi à?”
“Ừm.” Giọng Khương Cách hơi khàn khàn vì mới thức giấc.
Phòng ngủ bỗng trở nên yên tĩnh.
Dưới ánh đèn mập mờ, mùi lê ngọt lịm phảng phất trong không khí. Khoảng cách giữa anh và Khương Cách chỉ mười mấy centimet. Hơi thở của hai người quyện vào nhau, khiến căn phòng lạnh lẽo bỗng trở nên nóng bỏng.
Cô giữ một vị trí đặc biệt trong lòng anh.
Cô là một người thận trọng mà sắc bén, vậy mà cô chưa bao giờ đề phòng anh, ngay từ lần gặp mặt đầu tiên, cô đã có sự tin tưởng tuyệt đối và cảm giác an toàn khi ở bên anh, hơn nữa anh có thể xoa dịu tâm trạng của cô.
Anh nhớ đến lời Chương Đình và Lý Nam nói với mình.
Quý Tranh khẽ mím môi, ánh mắt lướt qua từng đường nét khuôn mặt của Khương Cách, muốn tìm ra chút dấu vết của cô trong ký ức từ sáu năm trước. Khương Cách lại nhắm mắt sắp thiếp đi, anh lên tiếng phá vỡ bầu không khí yên tĩnh.
“Khương Cách, trước đây cô có quen tôi không?”
Khương Cách mở bừng hai mắt.





Thử đọc