Dịu Dàng Tận Xương - Chương 14

Tác giả: Tây Phương Kinh Tế Học


Chỉ sau một bữa cơm, Khương Đồng đã quen thuộc với Quý Tranh, trước khi đi, cô bé luôn miệng gọi “anh Tranh”.
Dưới bãi đỗ xe ngầm, Quý Tranh đứng trước chiếc Mercedes đỏ, hỏi Khương Cách đang ngồi ở ghế lái: “Có chắc cô không cần tôi đưa đi không?”
Khương Cách vịn tay lái, mỗi khi ra ngoài cô luôn có tài xế, rất ít khi lái xe, nhưng khả năng lái xe của cô cũng không tệ.
Khương Cách đáp một tiếng, sau đó định đóng cửa sổ xe, Quý Tranh lại đặt tay lên lớp cửa kính. Cô liếc mắt nhìn anh, Quý Tranh nhìn cô nói: “Cô có sao không, tôi thấy cô có vẻ không thoải mái.”
Từ lúc trong phòng bếp, Quý Tranh đã phát hiện ra mặt Khương Cách rất đỏ, tưởng rằng cô bị cảm lạnh vì đêm qua ngắm pháo hoa. Anh muốn hỏi cô có khó chịu hay không, nhưng cô lại quay phắt người đi.


Quý Tranh dứt lời, Khương Đồng lập tức ló đầu sang, nhìn sắc mặt của chị mình, ân cần hỏi: “Chị không thoải mái ạ?”
“Không có.” Khương Cách quay mặt sang hướng khác, sau đó lại quay đầu nhíu mày nói với Quý Tranh: “Bỏ tay ra.”
Quý Tranh thả tay xuống, Khương Cách kéo cửa xe lên, phóng xe ra khỏi bãi đỗ.
Khương Đồng còn chưa kịp ngồi vững, vừa cài dây an toàn vừa cằn nhằn: “Sao chị lái xe như bị ma đuổi thế.”
Khương Cách vịn tay lái, mặt không cảm xúc: “Im miệng.”

“Dạ vâng.” Khương Đồng rụt vai như mèo con, liếc mắt nhìn gương chiếu hậu, Quý Tranh đã quay về xe của mình, Khương Đồng nhìn bóng lưng của anh, hỏi: “Chị, ngày khai giảng phải họp phụ huynh, dì có việc không đi được, chị đi được không ạ?”
Khương Cách liếc nhìn cô bé.
Khương Đồng cười hì hì, nói: “Em biết mà, chị bận rộn lắm, không đi cũng không sao, để anh Tranh đi thay chị được không ạ?”
Kế sách của cô bé đã rõ mồn một.
Khương Cách dời mắt đi, sau đó liếc mắt nhìn thoáng qua gương chiếu hậu, trong gương đã không còn thấy bóng dáng anh.
“Không được.” Khương Cách nói.
Khương Đồng vẫn không chịu bỏ qua: “Tại sao chứ?!”
Phía trước đèn xanh đã sáng, Khương Cách xoay tay lái, vừa lái xe vừa nói khẽ: “Anh ấy phải đi với chị.”
Sau khi rời khỏi căn hộ hồ Bạch Lộ, Quý Tranh đi đến bệnh viện quân khu Nam Thành. Lúc đến bệnh viện, Chương Đình đang ngồi trong văn phòng đợi anh. Hôm nay anh đến để điều trị phục hồi, thấy anh đến, Chương Đình mỉm cười: “Đã ăn Tết xong chưa, sao hôm nay lại đến?”
Quý Tranh ngồi trên ghế trước bàn làm việc, trả lời: “Bình thường bận việc quá.”

Câu trả lời của Quý Tranh khiến Chương Đình hơi ngạc nhiên, ông ngước mắt nhìn, thấy vẻ mặt của Quý Tranh không có gì thay đổi, ông bật cười: “Cậu thích ứng rất khá nhỉ.”
Quý Tranh không để ý lắm, chỉ cười nói: “Đã nhận việc thì phải làm cho trọn trách nhiệm.”
Tính cách của anh luôn luôn điềm đạm như thế, Chương Đình còn nhớ rõ lần đầu tiên gặp Quý Tranh, anh cũng ngồi trên chiếc ghế trước mặt ông, bóng lưng cao lớn mà mạnh mẽ, nghe thấy tiếng ông đẩy cửa bước vào, anh quay đầu mỉm cười với ông, nụ cười điềm đạm mà ấm áp.
Chương Đình cho rằng lính đặc chủng ưu tú nhất của đội đặc chủng Nam Thành sẽ là một người kiêu căng mà bướng bỉnh, không ngờ Quý Tranh lại là một người điềm đạm như thế. Hơn nữa, anh từng phải chịu những đòn tra tấn vô cùng ác độc, vậy mà tính cách anh vẫn hệt như trước đây.
Quý Tranh là một người dịu dàng mà mạnh mẽ.
Dòng suy nghĩ dừng lại, Chương Đình nói: “Chúng ta bắt đầu thôi.”
Quý Tranh gật đầu nói: “Vâng.”
Trước mắt Chương Đình chủ yếu dùng liệu pháp thôi miên cho Quý Tranh, để đưa anh trở lại cảnh tượng khiến anh sống không bằng chết ấy, từ đó giúp anh tìm cách để phá vỡ chướng ngại tâm lý.
Mỗi lần hồi tưởng lại trải nghiệm kinh hoàng trong quá khứ, người bị thôi miên sẽ lại phải chịu một đòn đả kích về tinh thần, điều này đòi hỏi người bị thôi miên phải có ý chí mạnh mẽ. Ngay từ đầu Chương Đình đã không đề xuất phương pháp cấp tiến như thế, ngộ nhỡ sau hai lần chịu đả kích, tinh thần của Quý Tranh sụp đổ, cả người tàn phế, có khả năng phải ở bệnh viện tâm thần cả đời.
Nhưng Quý Tranh nhất quyết muốn dùng phương pháp điều trị hiệu quả và nhanh chóng nhất, anh muốn khỏi hẳn. Sau khi xác nhận trạng thái tinh thần của anh, Chương Đình đồng ý.

Hai lần đầu thôi miên, Quý Tranh hoảng sợ đến mức phát điên, lần thứ ba thôi miên, tình hình của Quý Tranh tốt hơn, nhưng cơ thể lại co giật liên hồi. Đến lần thôi miên trước, anh đã có thể khống chế cơ thể mình, nhưng không thể khống chế được tinh thần. Anh sẽ trầm mặc ngồi trên ghế tựa như vẫn chưa thoát khỏi trạng thái thôi miên. Ngồi một lúc lâu sau, anh lặng lẽ rời đi.
Nhìn vào biểu hiện của Quý Tranh sau khi kết thúc thôi miên, quả thực anh đã dần khá lên. Nhưng sau mỗi lần kết thúc thôi miên, lúc anh ngắm bắn từ xa, tầm mắt vẫn mờ như trước.
Liệu pháp thôi miên dường như đã đi vào bế tắc, nhưng cũng không phải là hoàn toàn vô tác dụng, nếu như trong lúc thôi miên, Quý Tranh có thể vượt qua chướng ngại tâm lý, như thế việc điều trị sẽ thành công.
Nhưng việc này cần bao nhiêu lần, mất bao lâu, không ai biết. Thời gian làm nhiệm vụ của lính đặc chủng không phải là ngắn, nhưng cũng không dài. Nếu việc điều trị mất quá nhiều thời gian, thể lực và năng lực của Quý Tranh cũng sẽ giảm dần theo tuổi tác, mà trong quá trình điều trị, anh không thể tham gia huấn luyện quân đội, nếu may mắn điều trị thành công, anh sẽ phải mất một thời gian để học tập và khôi phục các kỹ năng.
Quá trình điều trị đau khổ, thời gian trôi qua, hiệu quả điều trị quá thấp, sẽ tạo nên áp lực tinh thần càng lớn, đây là một vòng luẩn quẩn không lối thoát.
Quý Tranh đã chuẩn bị xong, Chương Đình bắt đầu tiến hành thôi miên.
Quý Tranh lại tiến vào cánh rừng mưa ấy, cho dù là lúc không bị thôi miên, anh cũng sẽ nằm mơ thấy cánh rừng mưa này.
Không khí nóng hầm hập, cánh rừng rậm rạp, muỗi bay vo ve bên mặt, căn nhà gỗ hai tầng đơn sơ…
Quý Tranh đứng trên lầu hai của căn nhà gỗ, gác súng lên bệ cửa sổ. Phía xa xa, một người phụ nữ bị cột trên thân cây đầy rêu xanh, qua ống ngắm trên súng, anh có thể nhìn thấy rõ khuôn mặt của cô ấy, sợi tóc của cô ấy, sự tuyệt vọng trong đôi mắt nâu của cô ấy, cô ấy nhìn chằm chằm về phía anh, đôi môi khô nẻ liên tục nói gì đó mà anh không hiểu.
Đó là người dân thường, anh không thể giết cô ấy. Anh muốn hạ súng xuống, nhưng bàn tay đang đặt trên cò súng của anh bị đè lại.

Một tiếng nổ vang lên, người phụ nữ gục đầu xuống, chất lỏng màu đỏ dọc theo thân cây nhỏ xuống nền đất ẩm ướt.
Ống nhắm thu nhỏ lại, khắp cánh rừng mưa rộng lớn, mỗi một thân cây đều bị treo một thi thể, trẻ em, người già, phụ nữ…
Quý Tranh choàng tỉnh.
Cổ họng khô khốc, cơ thể lại hơi ẩm ướt, giống như anh lại đi vào cánh rừng mưa kia một lần nữa. Tinh thần quay trở lại cơ thể, trái tim của Quý Tranh bị siết chặt rồi thả lỏng như vừa trải qua một cuộc giải phẫu. Anh nhìn chậu hoa lan đâm chồi bên bệ cửa sổ, nặng nề hít thở.
Khuôn mặt anh dần trở nên tỉnh táo, ánh mắt dịu dàng trở lại. Nhìn ánh nắng chiều bên ngoài cửa sổ, Quý Tranh ngồi thẳng người, hỏi: “Lần này tôi mất bao lâu để phục hồi?”
Yết hầu Chương Đình khẽ động, ông khích lệ: “Hai tiếng. Có tiến bộ hơn lần trước.”
Quý Tranh nhìn cành hoa lan một lúc lâu, sau đó mỉm cười.
Tâm trạng của Quý Tranh đã ổn định lại, Chương Đình giải thích tình trạng của anh dựa vào biểu hiện sau khi kết thúc thôi miên, nói tóm lại là đang tiến bộ, nhưng không thể gấp gáp.
Quý Tranh gật đầu, nói: “Tôi không gấp.”
Từ trước đến nay Quý Tranh luôn rất giỏi ổn định lại tâm trạng, thậm chí còn an ủi Chương Đình.

Quý Tranh nhận khăn giấy, lau mồ hôi, hỏi Chương Đình: “Bác sĩ Chương, tôi có chuyện này muốn hỏi chú.”
Chương Đình hỏi: “Về Khương Cách à?”
Khăn giấy trên tay đẫm mồ hôi, Quý Tranh cười nói: “Vâng, mấy hôm trước cô ấy để mất một hợp đồng phim rất quan trọng, khiến cô ấy rất lo lắng. Sau đó cảm xúc đã ổn định lại, nhưng chứng ám ảnh cưỡng chế của cô ấy lại nghiêm trọng thêm.”
Quý Tranh dừng một chút, rồi tiếp tục nói: “Cô ấy ép bản thân phải làm việc nhiều hơn, như thế sẽ không để mất hợp đồng nữa.”
Chương Đình nói: “Chuyện này rất phổ biến trong giới giải trí, không thể khống chế được.”
Quý Tranh gật đầu: “Tôi biết, thế nên tôi muốn tìm cách giúp cô ấy.”
“Muốn làm dịu tình trạng như thế này, cần phải có người ra mặt ngăn cản cô ấy, để cô ấy không ép buộc bản thân nữa.” Nói tới đây, Chương Đình hỏi: “Cô ấy có chịu nghe lời ai không?”
Khương Cách là đại minh tinh, nổi tiếng là tính tình nóng nảy, nghe nói đến người đại diện cô ấy cũng không nghe.
Quý Tranh suy nghĩ, nói: “Có người nhà… Còn có tôi.”
Chương Đình ngạc nhiên: “Tại sao lại nghe lời cậu, chẳng phải hai người mới quen thôi sao?”
“Không hẳn là nghe lời.” Quý Tranh sửa lại: “Chỉ là cô ấy không đề phòng tôi, giống như tôi có thể cho cô ấy cảm giác an toàn, có thể trấn an cảm xúc của cô ấy.”
Chương Đình bật cười, nói: “Không thể nào. Nếu cậu là người xa lạ, cô ấy lại đề phòng mọi người như thế. Cho dù là vừa gặp đã yêu, cô ấy cũng sẽ cảnh giác với cậu. Có phải hai người từng quen nhau trước đây không?”
Đầu óc Quý Tranh trống rỗng.
Thấy Quý Tranh im lặng, Chương Đình cũng không thúc giục anh, ông vội vàng nói: “Vậy thì dễ xử lý thôi, cậu làm việc với cô ấy, có thể chỉ dẫn cô ấy. Phải rồi, cô ấy đối xử đặc biệt với cậu, thế nên cô ấy cũng sẽ muốn cậu đối xử đặc biệt với cô ấy, cậu nên chú ý chuyện này.”
Quý Tranh chợt nhớ ra, lần trước anh đưa kẹo hồ lô cho Lý Nam và Tiểu Bàng, cô lại giận dỗi.
Thì ra là vì chuyện này.
Quý Tranh cười nói: “Vâng.”
Sau khi thôi miên, mặt Quý Tranh hơi nhợt nhạt. Bản thân anh cũng đang vật vã vì chướng ngại trong lòng, vậy mà lại muốn xen vào chuyện của một minh tinh mới quen biết.
Chương Đình nhìn Quý Tranh, hỏi: “Sao cậu lại muốn giúp cô ấy?”
Quý Tranh nhìn lướt qua Chương Đình, nói: “Không có gì, tôi chỉ không muốn cô ấy chịu khổ.”
Rạng sáng hôm sau, Quý Tranh và nhóm người Lý Nam gặp nhau ở tiểu khu Sơn Diêu. Lý Nam và Tiểu Bàng chờ ở bãi đỗ xe ngầm, Quý Tranh lên lầu đón Khương Cách. Đến trước lầu, Quý Tranh vừa gõ cửa, cánh cửa đã bật mở. Khương Cách đứng ở cửa nhìn anh.
Thấy Khương Cách mở cửa nhanh như thế, Quý Tranh hơi sửng sốt, anh mỉm cười đáp trả, hỏi: “Chờ lâu lắm rồi à?”
Khương Cách dời mắt, sải bước ra ngoài, nói: “Không lâu lắm, đi thôi.”
Lúc hai người rời đi, Khương Đồng và Tống Bách Hợp đi ra tiễn cô. Đứng trong thang máy, Khương Cách khẽ đáp lại lời dặn dò của hai người, cuối cùng cửa thang máy khép lại, ngăn cách ba người họ.
Lần này rời đi, phải mấy tháng sau cô mới được về nhà.
Khương Cách đơn độc ở bên ngoài, một mình gồng gánh gia đình này, đã chống đỡ biết bao nhiêu năm.
Quý Tranh nhìn cô gái gầy yếu bên cạnh, anh vươn tay vào túi, lấy một vật ra đưa cho cô. Không gian nhỏ hẹp mà yên tĩnh, mỗi động tác của đối phương đều vô cùng rõ ràng. Quý Tranh vừa cử động, Khương Cách liền ngước mắt nhìn sang, Quý Tranh đặt món đồ vào tay cô, nói: “Quà năm mới.”
Món đồ trong tay rất mềm, nhìn kỹ, là một con khủng long cao su, lớn bằng ngón cái.
Quý Tranh đứng bên cạnh cô, mùi bạc hà mát lạnh lan tỏa, còn có nhiệt độ nóng rực từ cơ thể anh. Khương Cách cúi đầu nhìn con khủng long nhỏ, khẽ bóp một cái, hỏi: “Lý Nam và Tiểu Bàng cũng có à?”
“Hửm?” Quý Tranh không nghe rõ, anh khẽ nghiêng người về phía Khương Cách, sau khi nghe thấy, anh trả lời: “Không, chỉ mua cho cô thôi.”
Khương Cách liếc nhìn Quý Tranh, sau đó đảo mắt sang nhìn con khủng long trên tay. Con khủng long bóp rất mềm, nhưng lại có răng nanh, trông rất hung dữ, nhìn đã biết không dễ chọc, rất giống người cộc cằn.
Khương Cách hỏi: “Tại sao lại tặng tôi khủng long? Vì nó hung dữ như tôi sao?”
Quý Tranh liếc mắt nhìn, trong đôi mắt chứa nét cười, anh nói: “Không phải, là vì tôi thích nó nhất.”





Thử đọc