Địch Áo Tiên Sinh - Chương 101

Tác giả: Lục Dã Thiên Hạc


Chương 101: Phiên ngoại 01 – Gặp được người sớm một chút (1)
Chuyển ngữ: Cực Phẩm


Năm nay Tiêu Viêm đã được ba tuổi rưỡi, chính là số tuổi mà nên đi nhà trẻ.
Người chăm sóc cậu lúc trước đã xin nghỉ việc, thay vào đó là một dì khác không bao giờ cười. Mỗi ngày thì dì đó đưa cho cậu vài món đồ chơi xong thì cắm đầu vào vọc điện thoại, không hề nói chuyện với cậu, điều này khiến cho Tiểu Tiêu Viêm đã từng không hề muốn đi nhà trẻ nay lại đồng ý đề nghị của ba mẹ.
Khai giảng đã trôi qua hơn một tháng, lúc Tiêu Viêm vào học thì cậu học lớp bé nhất. Khi cậu theo cô giáo đi vào thì các bạn nhỏ khác đang học.
Trong phòng học có gối ngồi mềm mềm, bàn học là loại bàn hình tròn sơn màu xanh nhạt, có hơn mười bạn nhỏ đang ngồi với nhau. Khi nghe thấy tiếng động thì nhóc nào cũng nhìn sang.
“Đây là bạn học mới của chúng ta, bạn ấy tên là Tiêu Viêm.”
Tiêu Viêm mặc áo sơ mi trắng, ra dáng bộ tây trang phiên bản nhí, giày da cũng be bé, thắt một cái nơ kẻ sọc tối màu, mặt lạnh đứng trước bảng đen.
Trong phòng học bỗng nhiên im lặng hẳn, có một bé gái mặc váy màu hồng nhạt giơ tay lên: “Cô ơi, bạn ấy là vương tử ạ?”
Cô giáo cười ha ha: “Sao con lại cho là bạn ấy là vương tử vậy?”

“Bạn ấy mặc đồ của vương tử mà!”
“Bạn ấy đẹp quá à!”
“Bạn ấy nhìn y chang như vương tử trong truyện cổ tích ấy!”
Mấy bé gái bắt đầu bàn luận nói.
Nhóm bé trai thì có chút không phục, mấy đứa bé cỡ này thì đứa nào cũng cho mình mới là vương tử. Trương Tiểu Phi đang gục xuống bàn ngủ khò khò bị đánh thức, cau mày dụi dụi mắt thì thấy được tiểu vương tử có một tầng ánh sáng nhu hoà bao quanh đứng trên bục.
Nhấc chân, đá đá cậu bé mập ngồi xanh: “Qua kia ngồi!”
“Tại sao?” Cậu bé mập không vui.
“Dám không nghe hả?” Trương Tiểu Phi nhìn chỗ ngồi rộng nhất trong phòng học chính là của mình, vẫy vẫy quả đấm nhỏ.
Khuất phục trước nắm đấm đó, bé mập hít hít nước mũi, uỷ uỷ khuất khuất dịch qua một bên.
Trương Tiểu Phi hài lòng, giơ tay: “Cô ơi, để cho bạn ấy ngồi đây đi, chỗ này không có ai ngồi hết!”

Vì thế, Tiêu Viêm liền ngồi bên cạnh Trương Tiểu Phi.
“Mình là Trương Tiểu Phi, đại danh là Trương Thần Phi. Bạn tên gì thế?” Cậu nhóc ngủ đến độ đỏ cả mặt tự cho là mình đẹp trai lắm, một tay chống cằm, khốc khốc hỏi.
Tiêu Viêm chưa từng tiếp xúc với bạn cùng lứa bao giờ nên có chút lo lắng, khuôn mặt đã căng nay còn căng hơn: “Tiêu Viêm.”
“Đó là đại danh, mẹ mình nói đến nhà trẻ phải gọi nhũ danh.” Trương Tiểu Phi nghiêm túc nói.
“Thật hả?” Tiêu Viêm chưa từng đi nhà trẻ nên không hiểu lắm, “Nhũ danh của mình là Viêm Viêm.”
“Viêm Viêm, hê hê, cho bạn cái này nè.” Trương Thần Phi móc một viên kẹo sữa từ trong túi, nhét vào trong tay của tiểu vương tử. Đây là vũ khí bí mật mà mẹ cậu cho để cậu làm quen bạn mới, mấy bạn nhỏ trong nhà trẻ này ai đã từng ăn kẹo sữa của cậu thì đều nguyện ý cùng chơi với cậu.
Tiêu Viêm nhìn cục kẹo trong tay, không biết có nên nhận hay không, do dự một lát, nhỏ giọng nói: “Cảm ơn.”
Cô giáo tiếp tục dạy học, hôm nay sẽ dạy cho các bạn nhỏ viết tên mình. Mỗi bạn nhỏ được một phát cho một tấm bảng nhỏ và một cây bút lông. Hầu hết tất cả mọi bé đều học qua cách viết tên của mình ở nhà nên đứa nào cũng có thể xiêu xiêu vẹo vẹo viết tên mình ra.
Trương Thần Phi đã bắt đầu học số học với ba cho nên chuyện viết tên chỉ là trò vặt thôi, nhanh chóng viết xuống ba chữ “Trương Tiểu Phi”.
Lúc Tiêu Viêm ở nhà thì xem rất nhiều phim hoạt hình nên nhận được khá nhiều mặt chữ, nhưng mà không có ai dạy cậu cầm bút cả. Nhìn thấy tên viết thật đẹp của hai bạn bên cạnh thì có chút ước ao.

“Được rồi, bạn nào viết được tên của mình thì giơ bảng lên để cho các bạn cùng xem nào.” Cô giáo vỗ vỗ tay, nhìn một vòng tất cả các bảng của các bạn nhỏ.
Hầu hết các bạn nhỏ đều có thể viết một hoặc hai chữ, chữ nào không biết viết thì dùng 0 để thay, cho nên có “Lý Anh 0”, “Vương 0 0”, còn có bạn nhỏ khác có thể viết hết, “Cao Thạch Khánh”, “Trương Tiểu Phi”.
“Tiêu Viêm, sao con không viết vậy? Cô nghe nói là con nhận được mặt chữ mà.” Cô giáo đi đến, ngồi xuống đằng sau Tiêu Viêm, chỉ vào chữ trên bảng của Trương Thần Phi, “Con đọc cho cô nào.”
Đột nhiên bị gọi tên, Tiêu Viêm có chút không biết làm sao: “Trương Tiểu…”
“Điểu!” Cao Thạch Khánh tuổi nhỏ nhất nhưng lại nhận được nhiều mặt chữ nhất nhảy dựng lên, “Con biết, chữ đó đọc là “Điểu”, Trương Tiểu Điểu, ha ha ha ha!”
Trương Thần Phi lấy nắp bút ném tới: “Vậy thì cậu gọi là Cao Đại Khẩu (Cao Miệng Rộng), trách không được miệng cậu rộng dữ vậy!”
[*] Cao Khẩu Đại – 高口大. Cao Thạch Khánh – 高石庆 | Trương Tiểu Phi – 张小扉. Trương Tiểu Điểu – 张小屌.
“Lêu lêu lêu!” Cao Thạch Khánh leo lên bàn, nhăn mặt nhìn Trương Tiểu Phi.
Trương Thần Phi cũng cầm bút leo lên bàn, vẽ một cái miệng rộng, hai người ồn ào trên bàn, đá rớt luôn bảng của Lý Anh Tuấn.
“Trương Tiểu Phi, Cao Tiểu Khánh!” Cô giáo mỗi tay một đứa, kéo hai đứa nhóc nghịch ngợm xuống, “Dám không tuân thủ nội quy lớp đúng không, hai đứa đi ra sân ngay cho cô!”

Cuộc ẩu đả được tiễn ra ngoài, lớp học lại tiếp tục. Cô giáo viết tên Tiêu Viêm lên bảng để cho cậu viết theo.
Một tiết cứ như thế trôi qua, lúc học xong thì các bạn nhỏ ngồi trên mấy cái nệm mềm mềm chơi đùa. Tiểu Tiêu Viêm ngồi một chỗ không hề động, mấy đứa nhóc khác không quen nên cũng chẳng ai chơi với cậu. Sờ sờ cục kẹo sữa trong túi, Tiêu Viêm đứng lên, duỗi chân ngắn đi đến sân ngoài.
Trong sân có đủ loại trò chơi, cầu trượt, giường nhảy, lưới leo và xích đu. Xích đu được xem là đồ chơi quý giá nhất bởi vì chỉ có hai chỗ, tới trước được trước.
Hai đứa nhóc bị phạt do không nghe lời đã sớm chiếm chỗ, đắc ý lên chân ngồi trên xích đu.
“Trương Tiểu Phi, cho mình chơi một lúc được không?” Một bé gái mặc váy hồng nói.
“Được gì không?” Trương Thần Phi vẫn ngồi yên, tiếp tục đung đưa, “Lão Cao, hai chúng ta đua xem ai đung cao nhất đi!”
“Cậu cho mình chơi đi, sau này mình làm vợ cậu.” Bé gái níu sợi dây, ngây thơ nói.
Trương Thần Phi nhìn bé một cái: “Mình không cần đâu, lần trước cậu còn chùi nước mũi vào tay áo mình kìa, mình mới không cần một cô vợ lôi thôi thế đâu!”
Bé gái nhăn mũi, giống như bị nhục nhã cực kỳ lớn, học từ trong phim nói: “Hôm nay cậu như thế với mình thì ngày mai cậu không trèo cao tới mình được đâu.”
Nói xong, xoay người chạy đi, dừng trước mặt Tiêu Viêm đang đứng chỗ hành lang: “Tiêu Tiểu Viêm, chúng ta chơi ‘Cô bé lọ lem’ đi, mình là cô bé lọ lem còn cậu là vương tử.”

“Cô bé lọ lem” thì Tiêu Viêm có từng coi rồi nhưng không biết phải chơi thế nào: “Ý cậu nói là cậu muốn mình đóng vai vương tử rồi sau đó cùng cậu khiêu vũ hả?”
“Đúng!” Bé gái cười híp mắt gật đầu, lại kéo thêm ba bé gái khác đến sắm vai mẹ kế và hai cô chị kế ác độc, sau đó khiêu khích nhìn Trương Thần Phi ngồi trên xích đu.
Mấy đứa nhóc của những lớp khác là lần đầu thấy Tiêu Viêm, đứa nào cũng thấy cậu rất đáng yêu nên không bao lâu sau liền có rất nhiều bé gái vây quanh cậu, muốn khiêu vũ với cậu.
“Ai da, địa vị của cậu khó giữ rồi nhá, lúc trước ai cũng cho cậu diễn tổng tài, mấy bạn ấy diễn tiểu thiên kim.” Vẻ mặt Cao Thạch Khánh nhìn có chút hả hê.
Tổng tài Trương Tiểu Phi trượt xuống khỏi xích đu, một tay vươn tay, đẩy mấy bé gái muốn khiêu vũ với Tiêu Viêm ra.
“Ai nha, là tổng tài đại nhân!”
“Oa, có phải là cậu ấy muốn tới cướp Tiểu Nhã không?”
“Trương Tiểu Phi là người đọc tốt nhất trong chúng ta, để cậu ấy đọc đi!”
Trương Thần Phi khốc khốc hất cằm lên: “Cậu ấy là người mình để ý, ai cũng không được đụng vào.” Nói xong, giơ bàn tay mềm mềm ra.
“A— A?” Mấy bé gái kêu lên, không thể tưởng tượng nổi nhìn tiểu tổng tài ôm tiểu vương tử.
Bài hát “Gia đình” vang lên trong tiết học nhạc, Tiêu Viêm không biết bài này, cứ ngơ ngơ bị Trương Tiểu Phi ôm lấy lắc lắc lư lư theo nhạc.
Ba của ba gọi là gì? Ba của ba gọi là ông nội.
Mẹ của ba gọi là gì? Mẹ của ba gọi là bà nội.

Khiêu vũ xong với tiểu vương tử, hổ báo trường mẫu giáo Trương Tiểu Phi đơn phương tuyên bố, tiểu vương tử mới tới chính là vợ của mình, ai cũng không được nắm tay cậu cả.
“Mình là con trai, không thể làm vợ của cậu được.” Chút thường thức ấy Tiêu Viêm thì vẫn biết.
“Mình nói có thể là có thể, việc trong nhà trẻ này là do mình quyết định.” Trương Thần Phi không nói đạo lý, giơ bàn tay thịt thịt mềm mềm giữ cằm của tiểu vương tử, “Đi theo mình thì bọn họ sẽ không ăn hiếp cậu. Cậu đọc tên của mình…”
Tiêu Viêm không có thói quen gần người khác như thế, bỗng nhiên hơi hoảng, liền nhớ kỹ cái tên mà Cao Thạch Khánh đọc ra: “Trương Tiểu Điểu?”
“…”
Trương Tiểu Phi giận, không nói chuyện với Tiêu Viêm nữa. Tiêu Viêm vẫn hồn nhiên chưa nhận ra, ngoan ngoãn nghe theo cô giáo nói đi ăn cơm trưa rồi đi ngủ.
Đến giờ ngủ chưa thì tất cả các bạn nhỏ đều cùng ngủ trong phòng học, một giường hai nhóc.
Trương Thần Phi nằm kế bên Cao Thạch Khánh, nằm trên giường lật qua lật lại ngủ không được: “Lão Cao, cậu nói xem mình có nên đi dỗ cậu ấy không?”
“Cậu có bệnh hả, người ta là con trai đó, cậu thật sự coi người ta là vợ mình hả?” Cao Thạch Khánh ôm chân của mình, kéo lên miệng gặm một cái.
“Cậu ấy đẹp nha! Ba mình nói định nghĩa về vợ chính là người đẹp nhất ở trong mắt mình.” Trương Thần Phi vịn giường nhỏ, nhìn chăm chú Tiêu Viêm cách đó không xe.
Người nằm kế Tiêu Viêm là Lý Anh Tuấn.
Lý Anh Tuấn là một cậu bé sạch sẽ ưu nhã, lúc cười thì mắt cong cong, chào hàng xóm mới xong thì nằm xuống. Vừa muốn ngủ thì, đột nhiên bị người đánh thức, hoảng sợ quay đầu nhìn sang: “Trương Tiểu Phi?”
“Xuỵt—” Lúc ngủ trưa thì cô giáo cấm nói, Trương Thần Phi nhìn xung quanh một chút, “Hai chúng ta đổi chỗ đi.”
“Tại sao?”
“Mình muốn ngủ với Viêm Viêm, cậu ấy là vợ mình.” Trương Tiểu Phi hùng hồn nói.
“Không muốn, mình thích cái gối này mà.” Lý Anh Tuấn không chịu.
Vì thế, Lý Tiểu Tuấn bị Trương Tiểu Phi đánh cho khóc nhè.
Tiêu Viêm mới ngủ không lâu, đang mơ ba mẹ để cậu ở nhà một mình thì bỗng nhiên bị một tiếng khóc đánh thức. Mở mắt ra thì thấy Lý Anh Tuấn đang đi chân chim đứng khóc trên mặt đất, còn Trương Thần Phi thì đang dương dương đắc ý chiếm giường của cậu.
Cô giáo nghe thấy tiếng thì đến, Trương Thần Phi ác nhân cáo trạng trước: “Con thích cái giường này trước!”
“Trương Tiểu Phi, tại sao lại là con nữa, quay về chỗ mình mau.” Cô giáo nhỏ giọng phê bình cậu.
“Con không muốn, con muốn ngủ ở đây cơ!” Trương Thần Phi vịn lấy thành giường, sau đó mếu miệng, làm bộ chuẩn bị khóc lớn.
Cô giáo sợ cậu sẽ đánh thức các bạn khác nên chỉ có thể nhỏ giọng khuyên Lý Anh Tuấn đi đến chỗ của Trương Thần Phi ngủ.
Tiêu Viêm nhìn bàn tay đang nắm thành giường, không hiểu lắm chớp chớp mắt mấy cái.
“Cô nói là phải nắm tay nhau ngủ.” Vẻ mặt Trương Tiểu Phi thành thật nói, “Nắm tay thì sẽ không mơ thấy ác mộng.”
Tiêu Viêm nửa tin nửa không xoè tay ra, nắm bàn tay có mùi sữa kia.
“Ngủ đi, ông xã bảo vệ cậu.” Trương Tiểu Phi làm như thật vậy, nói.
Tiêu Viêm nho nhỏ lại nhắm mặt lại, giấc mơ hồi nãy lại tiếp tục. Bảo mẫu biến thành một người gỗ, không hề nhúc nhích ngồi trên sô pha, cậu có chút sợ, mũi cay cay muốn khóc. Bỗng nhiên có một bàn tay ấm áp tiến đến kéo cậu lại, giọng nói khốc khốc còn có chút con nít nói: “Không sợ, ông xã ở đây với cậu mà.”
Cảnh tượng lạnh lẽo trong mơ bỗng nhiên có chút ấm áp, Tiêu Tiểu Viêm trong mơ nhịn không được nở một nụ cười.
Đi nhà trẻ thật tốt.





Thử đọc