Đế Vương Công Lược - Chương 61

Tác giả: Ngữ Tiếu Lan San

Một câu này của Đoạn Dao âm lượng cực lớn, không chỉ người trong tiểu viện nghe được mà ngay cả Đoạn Bạch Nguyệt đang mê man cũng tỉnh lại.
Chỉ là tỉnh thì tỉnh, nhưng lại không mở mắt ra.
Sở Uyên ngồi bên cạnh hắn khoác thêm áo choàng, vội vã đi ra ngoài. Nghe được tiếng cửa phòng đóng lại, Đoạn Bạch Nguyệt mới mở to mắt nhìn nóc giường, như là đang suy nghĩ chuyện gì.
Đoạn Dao đứng ở trong sân viện thở hồng hộc.
” Lấy được rồi ư?” Nam Ma Tà tóc tai bù xù từ phòng bên cạnh xông ra, ngay cả giày cũng chỉ mang một chiếc, vừa nhìn liền biết là vô cùng hoảng loạn.
” Đúng vậy.” Đoạn Dao móc trong иgự¢ ra một bình sứ nhỏ. ” Chính là cái này.”
” Mau đưa cho ta!” Trước khi Sở Uyên đưa tay ra, Nam Ma Tà nhanh chóng chụp lấy bình sứ —dù sao đi nữa đây cũng là đồ giả, nếu để rơi vào tay người khác thì không tốt chút nào, có thể giấu giếm được chừng nào hay chừng đó.
” Là Thiên Thần Sa sao?” Sở Uyên hỏi.
Đoạn Dao gật đầu, ngay sau đó lại lắc đầu: ” Không chắc chắn được.”
Sở Uyên nói: ” Lấy được từ tay người nào vậy?”
Lần này Đoạn Dao đáp rất nhanh: ” Bạch Mi Lão Tiên.”
Sở Uyên nói: ” Trước giờ chưa từng nghe tới danh hào này.”
Chưa từng nghe là đúng rồi, chiều nay vừa mới phịa ra mà. Nam Ma Tà mở nắp bình ra ngửi một cái, nói: ” Trước tiên lấy một ít dùng thử xem thế nào đã.”
Sở Uyên nghi ngờ: ” Thứ này ngay cả là cái gì cũng chưa xác định được, thật sự có thể thử sao?”
” Hoàng thượng không cần lo lắng.” Nam Ma Tà nói: ” Bạch Mi Lão Tiên và Tây Nam Phủ không thù không oán, lần này cũng là vì có giao dịch với ta nên mới bằng lòng đưa thứ này ra. Huống chi dù là dùng thử, ta cũng sẽ chuẩn bị trước mọi chuyện, nhất định không đem tính mạng của đồ đệ ta ra mạo hiểm.”
Đã nói tới nước này rồi, Sở Uyên cũng chỉ có thể gật đầu.
Nam Ma Tà cầm bình sứ nhỏ vào phòng ngủ.
Sở Uyên định theo vào nhưng lại bị Đoạn Dao gọi lại, nói: ” Lúc sư phụ trị thương, không muốn có người ở bên cạnh quấy rầy.”
Nam Ma Tà kịp thời phất tay đóng cửa lại.
Sở Uyên đứng trong sân viện, hồi lâu sau cũng không nói gì.
Lúc trước, vô luận như thế nào hắn cũng không thể tưởng tượng được, Thiên Thần Sa mà mọi người vẫn luôn tâm tâm niệm niệm kiếm tìm lại sẽ xuất hiện dễ dàng như vậy. Chẳng qua là, dù đã tìm được thuốc giải nhưng cũng không hề có chút cảm giác như trút được gánh nặng, mà ngược lại càng thêm lo lắng bất an.
Đoạn Dao đứng bên cạnh, lúc đầu cũng không dám lên tiếng, chỉ luôn cẩn thận nhìn hắn, sau lại thực sự lo lắng hắn sẽ suy nghĩ lung tung, vì vậy mới nói: ” Thật ra thì nhiều năm qua Tây Nam Phủ đã phái rất nhiều người đi khắp nơi tìm kiếm Thiên Thần Sa, thiên nam địa bắc đại mạc hải ngoại nơi nào cũng có, nếu lần này thật sự tìm được, cũng coi như là trời cao không phụ lòng người.”
Sở Uyên hoàn hồn, gật đầu nói: ” Tiểu Cẩn cũng đã từng nói với trẫm, có tìm được thứ này hay không còn tùy vào duyên phận, chưa biết chừng lúc nào đó có thể vô tình gặp được trong một hiệu thuốc nho nhỏ bên đường.” Thanh âm rất nhỏ, càng giống như là đang nói cho chính mình nghe, có lẽ đó thật sự là giải dược a, dù sao đã tìm nhiều năm như vậy rồi, cũng nên tìm được mới phải.
” Cát nhân tự có thiên tướng.” Đoạn Dao nói: ” Ca ca sẽ không có chuyện gì.”
Sở Uyên miễn cưỡng cười cười, nói: ” Ừ.”
Bên trong phòng, Đoạn Bạch Nguyệt hỏi: ” Đây rốt cuộc là thứ gì?”
Nam Ma Tà nói: ” Phân gà.”
Đoạn Bạch Nguyệt quả quyết nhét bình nhỏ về lại tay sư phụ.
” Trước tiên ăn cái này vào.” Nam Ma Tà lấy trong tay áo ra hai viên thuốc: ” Thứ này có thể làm mạch tượng của ngươi trong mấy ngày tới vững vàng hơn một chút.” Dù sao cũng là dùng thứ được gọi là ” thuốc giải”, nếu mà một chút tiến triển tốt cũng không có thì cũng không hợp lý.
Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Lần này may nhờ có sư phụ.”
” Chỉ mong ngươi có thể bình yên vượt qua kiếp nạn này.” Nam Ma Tà nói: ” Hôm nay Dao nhi đã phái người truyền tin tới Truy Ảnh Cung rồi, có lẽ Triệu Ngũ sẽ về tới Tây Nam Phủ trước chúng ta một bước.”
” Nhiều năm như vậy, ta đây làm ca ca nhưng chưa làm được cho hắn cái gì, ngược lại còn phiền hắn phải giúp ta làm nhiều chuyện như thế.” Đoạn Bạch Nguyệt thở dài.
” Nếu ngươi có thể có được một nửa mệnh số của Tiểu Ngũ, liền nên cảm ơn trời đất rồi.” Nam Ma Tà vỗ vỗ đầu của hắn. Một người khổ hề hề khoảng chừng hơn hai mươi năm, thân bất do kỷ làm Tây Nam Vương, trúng độc trúng cổ không nói, người yêu còn ở cách xa nghìn dặm, ngay cả cùng nhau đi trên đường cũng không thể được. Người kia thì từ nhỏ đã tiêu diêu tự tại, bằng tâm nguyện của mình gia nhập Truy Ảnh Cung, cưới được một cô nương tốt, đầu năm nay còn sinh đôi hai tiểu tử bụ bẫm đáng yêu, thân thể thì khỏe mạnh tráng kiện cao lớn tuấn lãng. Hai người như vậy nếu đứng lại gần nhau, cho dù là ai cũng sẽ không nhịn được muốn đồng tình cái người thê thảm đó.
Đoạn Bạch Nguyệt khép hờ mắt, chờ khí tức ổn định rồi mới nói: “Cũng tốt.”
” Tuồng kịch cuối cùng này, phải diễn sao cho chân thật một chút.” Nam Ma Tà nói: ” Đừng để hắn lo lắng thêm nữa.”
” Tất nhiên.” Đoạn Bạch Nguyệt cười cười: ” Loại chuyện này sư phụ không cần phải lao tâm khổ trí.”
Cũng đúng. Nam Ma Tà vừa mở cửa vừa nghĩ, chỉ sợ là dù có còn lại một hơi thở cuối cùng, thì cũng sẽ ra vẻ thâm tình nói “không sao”.
Người trong gánh hát đều diễn như vậy.
” Sao rồi?” Sở Uyên vội vàng chạy tới.
Nam Ma Tà nói: ” Dường như đúng là thuốc giải thật.”
” Thật vậy sao?” Đoạn Dao mừng rỡ như điên, dù sao cũng đã luyện bài bản mười mấy lần rồi mà.
Nam Ma Tà nói: ” Mạch tượng vững vàng hơn trước nhiều, đau nhói trong tim cũng giảm đi đáng kể. Nhưng dù sao đi nữa Kim Tàm Tuyến đã ở trong cơ thể quá lâu rồi, ít nhiều gì cũng sẽ đả thương tâm mạch, lần này lại diệt trừ đột ngột như vậy, cơ thể ngược lại không thích ứng kịp, cần phải mau chóng trở về tây nam, vào băng thất điều dưỡng thân thể.”
” Vậy cũng tốt a.” Đoạn Dao nói: ” Chỉ cần có thể giải được Kim Tàm Tuyến, còn những chuyện khác đều dễ nói.”
” Vào xem một chút đi.” Nam Ma Tà nghiêng người tránh đường.
Sở Uyên đi vào trong. Đoạn Dao cũng theo sát phía sau nhưng lại bị sư phụ kéo lại: ” Ngươi muốn tham gia náo nhiệt cái gì?”
Đoạn Dao buồn bực, vì sao lại nói là tham gia náo nhiệt? Chẳng lẽ không thể là quan tâm ca ca sao??
Nam Ma Tà giúp hai người kia đóng chặt cửa phòng, sau đó xách tiểu đồ đệ ra sân, nhỏ giọng oán giận: ” Bình thường thì cả ngày lẫn đêm đều như là túi chứa nước mắt, vậy mà tới lúc mấu chốt cũng không nặn ra được hai giọt làm dáng nữa.” Ít nhất có thể tăng cường độ cảm xúc “mừng rỡ như điên” thêm một chút a.
Đoạn Dao thầm nghĩ, ca ca ta cũng không phải là ăn được thứ tốt lành gì, suýt chút nữa đã phải ăn phân gà rồi, chuyện như vậy có quỷ mới có thể mừng rỡ được.
Đoạn Bạch Nguyệt dựa vào đầu giường, đưa tay về phía Sở Uyên cười.
” Ngươi sao rồi?” Sở Uyên ngồi xuống mép giường.
Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Tốt hơn nhiều rồi.”
Sở Uyên kéo cổ tay hắn qua thử mạch tượng, lúc sau lại dán lỗ tai vào Ⱡồ₦g иgự¢ của hắn, nghe từng cái từng cái nhịp tim, nửa ngày cũng không chớp mắt một lần.
Đoạn Bạch Nguyệt bật cười, đưa tay xoa xoa đầu hắn: ” Lúc này thật giống như là một tiểu ngốc qua.”
” Đúng là vững vàng hơn trước một chút.” Sở Uyên nhìn hắn: ” Thật sự là Thiên Thần Sa sao?”
Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Chắc là đúng rồi.”
Sở Uyên nói: ” Ngươi không sao là tốt rồi.”
” Cho dù đã giải được độc tố của Kim Tàm Tuyến, ta vẫn phải về tây nam bế quan luyện công.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Ngắn thì một năm, dài có thể sẽ lâu hơn. Lúc ta không có ở đây, Đoạn Niệm sẽ luôn ở lại vương thành, bất cứ lúc nào ngươi cũng có thể tới tìm hắn.”
Sở Uyên lắc đầu: ” Cũng đã nói rồi, không cần lưu lại người bảo vệ ta.”
” Không chỉ là vì bảo vệ ngươi, mà cũng là vì có thể để ta an tâm.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Đoạn Niệm từ nhỏ đến lớn đều ở Tây Nam Phủ, chưa từng được sống ở những nơi rực rỡ phồn hoa khác. Lần này coi như đã tìm được lý do chính đáng, để hắn có thể trải nghiệm cuộc sống xa mỹ ở kinh thành hai năm, ngươi cũng đừng bạc đãi hắn.”
Sở Uyên đẩy đẩy hắn: ” Ừ.”
” Tốt lắm, hôn một cái.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Sau đó liền trở về hành cung đi, ta không muốn ngươi nhìn thấy bộ dạng của ta lúc bị niêm phong lại.”
Sở Uyên nói: ” Bị niêm phong lại kín bưng rồi, còn có bộ dạng gì nữa mà nói.”
Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Vậy cũng không được.”
Sở Uyên cười, nắm cằm hắn lại gần hôn lên.
Đoạn Bạch Nguyệt đưa tay vòng qua eo hắn, kéo tới ôm vào lòng mình, đôi môi dính chặt vào nhau, đầu lưỡi quét qua mọi ngõ ngách trong khoang miệng, mang theo cảm giác ngọt ngào và an tâm.
Nụ hôn này so với tất cả những lần trước đây đều dài hơn nhiều, nghĩ đến sắp phải chia xa, liền chỉ hận không thể để cho thời gian ngừng lại mãi mãi, không muốn trôi đi mất một giây một phút nào.
Đoạn Bạch Nguyệt thả Sở Uyên ra, lại kề sát vào hôn khẽ lên trán hắn một cái.
Sở Uyên nhìn hắn, trái tim đau như bị đao cắt.
” Phải chiếu cố bản thân thật tốt.” Đoạn Bạch Nguyệt dùng ngón cái xoa xoa vành mắt đỏ bừng của hắn: “Đừng có nhốt mình trong thư phòng cả đêm, thân thể là của chính mình mà, ăn cơm cũng phải ăn thêm thịt, đừng…vì Tây Nam Phủ mà xung đột với đám lão đầu kia nữa, muốn mắng muốn chửi thì cứ để cho bọn họ mắng chửi, mỗi người cũng đều cả xấp tuổi rồi, cũng không sống được bao lâu đâu, ngươi nói có phải hay không?”
Sở Uyên tránh đường nhìn của hắn, nói: ” Ừ.”
” Trở về đi.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Ở lại một lúc nữa, về tới hành cung cũng là bình minh mất rồi.”
Sở Uyên kề sát vào ôm lấy hắn, cằm để lên đầu vai, hai tay siết rất chặt, nửa ngày cũng không nói gì.
Cảm nhận được trên vai mình một mảng nóng ướt, Đoạn Bạch Nguyệt vỗ nhẹ lên lưng hắn: ” Vừa nãy đều nói xong hết rồi, nghe lời.”
” Ta chờ ngươi trở lại.” Giọng Sở Uyên khàn khàn: ” Bao lâu ta cũng chờ.”
Nghe được thanh âm run rẩy của hắn, Đoạn Bạch Nguyệt gắt gao bấm lòng bàn tay, thật lâu sau mới nói: ” Ừ.”
” Ngươi phải trở về.” Sở Uyên lặp lại một lần nữa, cũng không biết là đang nói cho người nào nghe. Tuy nói đã tìm được Thiên Thần Sa, độc của Kim Tàm Tuyến cũng đã giải, chuyện còn lại cũng không nghiêm trọng, nhưng lại cảm thấy trái tim vẫn như còn treo giữa không trung, bên dưới không phải là vực thẳm mà là lưỡi đao sắc nhọn, chỉ cần lơ là một chút thôi thì cũng chính là máu me đầm đìa.
Trái tim đau đến gần như hít thở không thông, Đoạn Bạch Nguyệt dùng hết khí lực toàn thân ôm lấy hắn, cơ hồ muốn đem hắn khảm vào tận xương tủy của mình.
” Ừ.”
Nam Ma Tà đi qua đi lại bên ngoài phòng, thi thoảng ngẩng đầu nhìn trời, trong lòng liên tục thở dài. Bây giờ nhìn qua đúng là không có chuyện gì, nhưng để được như vậy cũng là nhờ một đống thuốc và hai cây ngân châm a, nếu lại kéo dài thêm nữa, vạn nhất Kim Tàm Tuyến rủ nhau tỉnh lại thì khó mà lừa gạt tiếp được. Suy đi nghĩ lại nửa ngày, cuối cùng cũng phải cứng rắn gõ cửa.
” Trở về đi, trên đường nhớ phải cẩn thận.” Đoạn Bạch Nguyệt dùng ngón cái gạt đi nước mắt trên mặt Sở Uyên.
Sở Uyên đứng dậy, muốn nói gì đó, nhưng rồi lại không biết phải nói cái gì, trái tim cùng sinh mệnh đều đặt hết trên người nam nhân trước mặt này, còn có thể nói cái gì nữa đây.?!
Đoạn Bạch Nguyệt cười cười, nói: ” Ngoan.”
Sở Uyên nhắm mắt lại, xoay người bước nhanh ra cửa. Lúc vượt qua cánh cửa còn suýt nữa ngã sấp xuống.
” Hoàng thượng.” Tứ Hỉ cuống quýt bước tới đỡ lấy hắn.
Đoạn Dao lén lút đóng cửa phòng lại, tránh cho ca ca lại hộc máu bị phát hiện.
” Hoàng thượng không cần lo lắng, lần này trở về tây nam là để chữa thương, cũng không phải để lo hậu sự.” Nam Ma Tà nói: ” Lúc này nhìn qua có chút nghiêm trọng như vậy thôi, nhưng phàm là người tập võ, ai lại không có vài lần bị thương, có đúng hay không?”
Sở Uyên gật đầu: ” Làm phiền tiền bối.”
” Trở về đi.” Nam Ma Tà nói: ” Trên núi tiết trời lạnh, đừng để bị cảm.”
Sở Uyên quay đầu nhìn cánh cửa phòng đóng chặt lần cuối cùng, Tứ Hỉ giúp hắn khoác thêm áo choàng, cùng nhau rời khỏi tiểu viện.
Toàn thân Nam Ma Tà đều là mồ hôi lạnh, đầu gối mềm nhũn, suýt nữa ngã ngồi trên mặt đất.
Loại chuyện diễn tuồng này, thật sự so với Gi*t người còn mệt hơn.
Tình trạng của Đoạn Bạch Nguyệt ngược lại cũng không quá hỏng bét, vẫn như cũ dựa vào đầu giường, ngẩn người nhìn khoảng không trước mặt.
Đoạn Dao đẩy cửa ra.
” Đi rồi?” Đoạn Bạch Nguyệt hỏi.
” Ừ.” Đoạn Dao ngồi xuống bên cạnh hắn: ” Muốn uống nước không?”
Đoạn Bạch Nguyệt bật cười: ” Hơn nửa đêm mà uống nước cái gì?”
” ….” Dù sao cũng phải tìm chủ đề gì đó để nói chuyện a. Đoạn Dao thầm nghĩ, nếu không cũng không biết ngươi định thê lương như vậy đến bao giờ.
Nam Ma Tà đứng ở cửa nói: ” Sáng mai khởi hành.”
Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Được.”
Nam Ma Tà lấy trong một cái bình nhỏ ra một con nhộng tằm béo mập, chính là Bạch Ngọc Kiển nổi danh trong giang hồ, có thể nhả ra sợi tơ đem người vững vàng phong bế lại, cho dù tạm thời không hô hấp thì cũng có thể duy trì được năm ba tháng.
Đoạn Bạch Nguyệt nằm lại trên giường.
Đoạn Dao ghé vào bên giường, viền mắt đỏ hồng.
” Tại sao ngay cả ngươi cũng khóc?” Đoạn Bạch Nguyệt vỗ vỗ đầu hắn: ” Không thể làm chuyện cát lợi một chút ư?”
Đoạn Dao gắng gượng đem nước mắt nuốt ngược trở lại.
Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Có thể ngủ một giấc hơn trăm ngày, cũng coi như là có phúc rồi…”
Đoạn Dao mang theo nồng đậm nức nở nói: ” Ừ.”
Đoạn Bạch Nguyệt buồn cười: ” Nếu không muốn nhìn thì hãy ra ngoài chờ đi.”
” Ngươi phải tỉnh lại.” Đoạn dao căn dặn: ” Nhất định phải tỉnh lại.”
Đoạn Bạch Nguyệt gật đầu.
Nam Ma Tà xách tiểu đồ đệ lên, kéo tới ném ta ngoài cửa.
Đoạn Dao ngồi xổm trước cửa phòng, cùng Tử Thiềm Thừ mắt to trừng mắt nhỏ, muốn khóc rồi lại sợ không cát lợi, cả người ỉu xìu như bị ai đánh.
Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Sư phụ động thủ đi.”
Nam Ma Tà thở dài, thả Bạch Ngọc Kiển lên người hắn.
Thời gian trôi qua thật chậm, cũng thật nhanh.
Mặt trời dần dần nhô lên ở phương đông, giọt sương trên lá cây rơi xuống trên mặt đất, bắn tung tóe ra xung quanh những giọt nước nhỏ li ti trong suốt như thủy tinh.
Nam Ma Tà từ trong phòng bước ra.
” Sư phụ.” Đoạn Dao canh giữ ngoài cửa cả đêm, đứng dậy.
” Không có việc gì đâu.” Nam Ma Tà nói: ” Chuẩn bị xe ngựa trở về Tây Nam Phủ đi.”
Đoạn Dao nhìn vào trong phòng, thấy Bạch Ngọc Chá Phong hình người trên giường, rốt cuộc nhịn không được nữa “Oa” một tiếng khóc lên.
Nghĩ là một chuyện, nhìn thấy ca ca thật sự bị biến thành như vậy, vẫn là rất muốn gào khóc một phen.
Nam Ma Tà biết trước hắn sẽ phản ứng như vậy nên cũng không khuyên can. Chính hắn cũng cả đêm không ngủ lo lắng chuyện này, ít nhiều có chút đầu váng mắt hoa. Vì vậy ngồi xuống hành lang nghỉ ngơi. Sau nửa canh giờ Đoạn Dao mới ngừng nức nở, hỏi: ” Sư phụ có muốn ăn chút gì không?”
Nam Ma Tà nói: ” Còn tưởng ngươi muốn khóc tới ngày mai.”
Đoạn Dao lau lau nước mắt, dùng nước lạnh qua loa rửa mặt rồi tới phòng bếp bưng điểm tâm trở về. Hai người cũng không muốn tới phòng ăn mà ngồi ngay tại bàn đá trong sân viện, vừa ăn vừa nói chuyện. Cách phá giải Đốt Tinh Cục vẫn chưa hoàn toàn học xong, cho dù Đoạn Dao tư chất hơn người thì cũng phải cần ít nhất nửa tháng nữa, cho nên lần này Nam Ma Tà sẽ dẫn Đoạn Bạch Nguyệt về tây nam trước, còn Đoạn Dao thì tiếp tục ở lại Bắc Hành Cung.
” Vừa vặn, có thể thường xuyên tới bồi Hoàng thượng.” Nam Ma Tà nói: ” Có ngươi ở bên cạnh, trong lòng hắn cũng sẽ thoải mái hơn một chút, nhưng mà phải nhớ kĩ một chuyện, nghìn vạn lần đừng nói lung tung, lỡ miệng một cái thì lộ hết.”
Đoạn Dao gật đầu: ” Dạ.”
Nam Ma Tà lau miệng cho hắn, lòng đầy chua xót khổ sở.
Lần này tới vương thành, lúc đi vẫn còn hưng trí bừng bừng dường như không thể chờ đợi được, không ngờ lúc trở về lại phải chật vật đến vậy.
Sống bảy tám mươi năm, đây vẫn là lần đầu tiên cảm thấy đau lòng vì đồ đệ như thế. Nếu có thể lấy mạng đổi mạng, hắn thật sự rất sẵn lòng chạy về hầm mộ nằm không bao giờ trở ra nữa, thành thành thật thật nhắm mắt quy tiên, chỉ cầu có thể cho mấy tiểu bối này có kết quả tốt đẹp thôi.
Ăn điểm tâm xong, người của Tây Nam Phủ cũng đã chuẩn bị xong xe ngựa, Nam Ma Tà mang theo Đoạn Bạch Nguyệt xuống núi, chạy một mạch về hướng tây nam.
” Hoàng thượng.” Tứ Hỉ công công nói: ” Trở về đi.” Đã ở chỗ này canh giữ cả đêm, hôm nay Tây Nam Vương cũng đi rồi, có canh bao lâu nữa cũng chỉ là một cái sơn đạo trống trơn mà thôi.
Đầu vai Sở Uyên đọng đầy sương sớm, như là không nghe thấy hắn nói gì, vẫn nhìn theo cho đến khi đoàn người biến mất triệt để rồi mới nói: ” Ừ.”
Tứ Hỉ thở dài trong lòng, ánh mắt này của Hoàng thượng, thật sự là không đành lòng nhìn lâu thêm dù chỉ là trong giây lát.
Đoạn Dao thu dọn phòng sạch sẽ rồi một mình trở về hành cung.
Lão nhân vẫn đang ngồi trước bàn cờ ngủ gật, nghe được tiếng cửa phòng mở ra thì ngẩng đầu lên, nói: ” Trở lại rồi ư? Ca ca ngươi sao rồi?”
Đoạn Dao ngồi xuống đối diện hắn, nói: ” Tiền bối đừng nói gì hết, để ta bình tĩnh chút đã.”
Lão nhân dừng một chút, nói: ” Ừ.”
Vành mắt Đoạn Dao đỏ bừng, иgự¢ phập phồng kịch liệt.
Lão nhân nói: ” Mười sáu tuổi rồi, gặp chuyện cũng không nên khóc nữa.”
Đoạn Dao liều mạng nghẹn ngào, sửa lại: ” Tính tuổi mụ mới mười sáu.”
Lão nhân nói: ” Mười lăm tuổi cũng không thể khóc.”
Đoạn Dao đưa tay áo lên lau lau nước mắt, ca ca ta cũng không biết là cát hay là hung, khóc một chút cũng không được?
Lão nhân lắc đầu nhìn hắn, móc từ trong иgự¢ ra một chiếc khăn mặt đưa tới.
Nhìn miếng vải bố đen thùi lùi kia, Đoạn Dao quả quyết đem nước mắt nuốt ngược lại lần nữa.
Lão nhân nói: ” Ta cũng đã nói rồi, học được Đốt Tinh Cục này, tương lai có thể sẽ cứu được ca ca ngươi.”
Đoạn Dao nói: ” Dạ.”
” Hôm nay học bốn chiêu đi.” Lão nhân nói: ” Ngươi cũng có thể về sớm được mấy ngày.”
Đoạn Dao ho khan: ” Đa tạ tiền bối.”
Lão nhân nhặt lên một quân cờ, nhẹ nhàng thả vào bàn cờ.
Đoạn Dao vừa lau nước mũi vừa chăm chú quan sát.
Bên ngoài Ngự thư phòng vẫn là một đám thần tử đang chờ được cầu kiến, Tứ Hỉ hầu hạ Sở Uyên thay y phục rửa mặt, sau đó thử thăm dò hỏi: ” Hay là hôm nay không gặp bọn họ đi? Hoàng thượng cần phải nghỉ ngơi.”
” Không cần đâu.” Sở Uyên nói: ” Nằm xuống cũng không ngủ được, đi thôi.”
” Dạ.” Tứ Hỉ giúp hắn mở cửa, theo sau hắn tới ngự thư phòng. Đứng đầu đám triều thần dĩ nhiên là Đào Nhân Đức, hắn đã lo lắng bất an suốt mấy ngày nay rồi, cuối cùng giờ phút này mới gặp lại hoàng thượng, xác định hắn bình yên vô sự, trái tim mới rơi trở lại Ⱡồ₦g иgự¢.
” Trẫm chỉ ở Tô Hoài sơn trang ba bốn ngày mà thôi, vì sao lại có nhiều chuyện xảy ra như vậy?” Sở Uyên ngồi sau long án nhíu mày.
” Là vì chúng thần tử đều lo lắng cho Hoàng thượng.” Đào Nhân Đức nói: ” Lần này nghe nói Hoàng thượng bãi giá trở về hành cung nên đều muốn tới thỉnh an.”
” Những ai không có chuyện gì mà chỉ đến thỉnh an thì lui ra đi.” Sở Uyên phất tay.
Chúng thần quỳ xuống lĩnh chỉ, lúc sau căn phòng đã trống hơn phân nửa.
” Ai muốn hỏi chuyện Tây Nam Phủ, cũng có thể lui xuống.” Sở Uyên lạnh lùng nói: ” Bây giờ trẫm không muốn nói.”
Trong phòng lại trống hơn phân nửa.
Lưu Đại Quýnh liếc mắt nhìn Đào Nhân Đức, nghe không? Hoàng thượng bảo ngươi lui ra kìa!
“….Dạ.” Tuy nói trong lòng Đào Nhân Đức còn đầy hoài nghi, nhưng thấy sắc mặt Sở Uyên khác thường nên cũng thức thời không hỏi nhiều nữa, khom người rời khỏi Ngự thư phòng.
Trong phòng chỉ còn lại một mình Lưu Đại Quýnh.
” Nói đi, Lưu ái khanh có chuyện gì vậy?” Sở Uyên hỏi.
” Chuyện này liên quan đến công chúa Cao Ly.” Lưu Đại Quýnh nói: ” Ngày hôm trước phía Nam Hải có truyền tin về, nói đã điều tra rõ thân phận của phu quân Kim Xu, tên là Khôn Đạt, là trưởng tử của một phú hộ ở Bạch Tượng quốc, gia đình buôn bán lá trà, nhưng thi thoảng cũng sẽ mang một ít châu báu mò được dưới biển sâu tới Đại Sở trao đổi vài thứ.”
” Phú hộ ở Bạch Tượng quốc? Vậy thì không có vấn đề gì rồi.” Sở Uyên nói: ” Lăn qua lăn lại lâu như vậy, lần này cũng coi như đã gả đúng phu quân.”
” Đúng vậy.” Lưu Đại Quýnh nhân cơ hội nói: ” Đối với người muội phu này, Cao Ly Vương cũng rất hài lòng, thậm chí còn muốn tới Nam Dương xem một chút.”
Sở Uyên lơ đãng nói: ” Hắn đúng là rãnh rỗi a.”
Lưu Đại Quýnh tiếp tục ha ha cười gượng.
Sở Uyên nhức đầu nói: ” Có chuyện gì cứ nói thẳng.”
” Thực ra cũng không tính là chuyện quan trọng gì.” Lưu Đại Quýnh cẩn thận cân nhắc lời nói của mình một chút: ” Chỉ là, gần một năm trở lại đây, binh lực của Đại Sở ta tựa hồ vẫn có khuynh hướng chuyển về…khụ, phía nam, nhất là ở nơi giao nhau với Nam Dương, còn có ba nhánh quân đội chủ lực canh gác. Cho nên Cao Ly Vương muốn hỏi là có phải đã xảy ra chuyện gì rồi hay không?”
Sở Uyên bỏ tấu chương trong tay xuống, nhàn nhạt hỏi: ” Có quan hệ gì với hắn đâu?”
” Tất nhiên là không có quan hệ gì.” Lưu Đại Quýnh vội vàng nói: ” Ý của Cao Ly Vương là, nếu thật sự đã xảy ra chuyện thì hắn sẽ không đi Nam Dương nữa, không chỉ không đi mà còn muốn đón muội muội về lại Cao Ly, như vậy thì mới có thể an tâm——“
” Đủ rồi.” Sở Uyên đau đầu như muốn nứt ra, nổi giận đùng đùng ngắt lời hắn: ” Bảo hắn cứ việc đi thăm thân nhân đi, muốn thăm bao lâu thì thăm bao lâu, đừng có tới hỏi trẫm những chuyện không liên quan gì đến hắn như vậy nữa.”
” Dạ.” Lưu Đại Quýnh nhanh chóng cúi đầu nhận lệnh. ” Hoàng thượng chớ nổi giận mà tổn hại đến long thể, là do vi thần, không nên đem việc nhỏ này tới làm phiền Hoàng thượng.”
” Lui ra đi.” Sở Uyên xoa xoa huyệt thái dương: ” Trẫm muốn được yên tĩnh một mình.”
Lưu Đại Quýnh gần như là chỉ trong nháy mắt đã biến mất khỏi ngự thư phòng.
Đào Nhân Đức đang ở bên ngoài xắn tay áo chờ hắn.
Lưu Đại Quýnh liên tục xua tay, ý bảo hắn mau rời khỏi nơi này, Hoàng thượng đang rất tức giận, đừng có tới đó mà tự rước xui xẻo vào thân nữa.
” Ta đã nói là không thể tới Tô Hoài sơn trang rồi mà..” Cho tới khi đang đi dạo trên đường phố trong thành Vân Đức rồi mà Đào Nhân Đức vẫn còn oán giận: ” Từ lúc Hoàng thượng đăng cơ tới giờ, chuyện của Tây Nam Phủ chưa từng khiến người được thoải mái lấy một lần, lần này Tây Nam Vương đích thân tới đây thì càng khỏi phải nói.” Không đánh nhau cũng đã là vạn hạnh.
” Làm ta sợ muốn ૮ɦếƭ.” Lưu Đại Quýnh nhìn xung quanh tìm quán đồ nướng an ủi bản thân: ” Ngươi không thấy ánh mắt của Hoàng thượng hồi nãy đâu, như là muốn ăn thịt người vậy.”
” Chắc chắn là Tây Nam Vương lại được voi đòi tiên nữa đây mà.” Đào Nhân Đức lo lắng bất an, thầm nghĩ không biết lần này Tây Nam Vương lại muốn cắt nhường chỗ nào…
” Lúc trước thấy Hoàng thượng điều binh khiển tướng, ta còn tưởng là người muốn dùng để đối phó với Tây Nam Phủ.” Lưu Đại Quýnh nói: ” Không ngờ sau đó binh lực đều bị phân bố ở những vùng trọng trấn khắp duyên hải, người ngoài không biết cũng thôi đi, lần này thì ngay cả Thẩm tướng quân cũng không đoán được thánh ý, chuyện này thật sự là kỳ quặc.”
Đào Nhân Đức tiếp tục thở dài. Lúc trước chúng đại thần cũng từng vì chuyện này mà viết tấu chương trình lên vài lần, nhưng cũng không hỏi được nguyên do rõ ràng, ngược lại còn có hai người suýt nữa đã bị cách chức. Tuy nói kể từ lúc đăng cơ đến giờ, chiến tích của Hoàng thượng đã quá rõ ràng, nhưng lần điều binh đến miền nam này thật sự là một chút đạo lý cũng không có.
Sắc trời dần dần tối lại. Đoạn Dao vừa rời khỏi tiểu viện kia thì đã thấy Tứ Hỉ đứng chờ: ” Đoạn Tiểu Vương gia.”
” Sao công công lại tới đây?” Đoạn Dao ngạc nhiên.
” Hoàng thượng bảo lão nô đứng chờ ở đây.” Tứ Hỉ công công nói: ” Đã cho người chuẩn bị xong bữa tối, chờ Tiểu Vương gia trở về cùng nhau ăn.”
Đoạn Dao: “…”
” Chỉ có Hoàng thượng và Tiểu Vương gia thôi.” Tứ Hỉ công công nói, nói xong lại hạ giọng: ” Đã một ngày một đêm Hoàng thượng không ăn gì rồi, lát nữa mong Tiểu Vương gia khuyên người vài câu.”
Đoạn Dao gật đầu: ” Được.”
Dù sao ca ca cũng không ở đây.
Việc dỗ dành tẩu tẩu này cũng chỉ có thể là mình và Tứ Hỉ làm mà thôi.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc