Dạy Dỗ Vợ Yêu - Chương 08

Tác giả: Hạ La


"Không được nói. . . . . ." Lục Tâm Đồng xấu hổ không nhịn được che mặt lại.
Cho là che mặt giả chết, anh sẽ bỏ qua cho cô rồi sao? Hừ hừ, anh nhìn về hướng để cái túi màu đen trong tủ treo quần áo của cô. . . . . .


Giang Thánh Tu trước đem cô đặt lên giường, đứng dậy đi về phía tủ treo quần áo của cô, mở ra, lấy ra một cái túi màu đen.
"Không nên nhìn cái đó. . . . . ." Lục Tâm Đồng ngẩng đầu vừa thấy, cũng mau ngất xỉu a.
"Đây là cái gì?" Giang Thánh Tu ác liệt mà đem nó giơ thật cao.
"Dù sao không liên hệ gì tới anh, không cho phép anh nhìn là được rồi!" Lục Tâm Đồng lao xuống giường, nhón chân cao nghĩ đoạt lấy từ trên tay anh, nào có thể đoán được túi là cướp được, nhưng đồ bên trong cũng rơi hết ra ngoài .
Quá tốt a! Có nước dùng trên tay, đồng phục y tá, còng tay, còn có hình dáng mập mờ của đồ dùng tình thú . . . . . .
"Không liên quan gì tới anh sao? Em là vì để anh tốt mới mua chứ?" Giang Thánh Tu nhíu mày.
"Mới không phải, đó là do trưởng phòng ép buộc em mua đấy!" Cô liên tục thanh minh, cô thật sự là trong sạch a.
"Vậy anh đây thật cảm ơn cô ấy nha."

Nghe anh nói cảm ơn cái gì! Lục Tâm Đồng trừng mắt liếc anh một cái, xoay mặt.
"Còn đang tức giận sao?"
Nói nhảm, ai bảo anh dám nhạo báng cô! Lục Tâm Đồng vẫn như cũ không để ý tới anh.
Thật sự chính là rất nghiêm túc mà giận anh!
Giang Thánh Tu phát hiện cô vợ nhỏ của anh thay đổi, trở nên rất cố gắng học trở thành chính cô, không hề giống như trước dịu dàng quá mức nữa, cô bây giờ hiểu được phát chút lửa giận, hoặc có chút đùa giỡn để diễn tả cảm xúc của bản thân, mặc dù nhìn như vậy cô thật đáng yêu, nhưng anh cũng không hy vọng cô lại rời nhà đi ra ngoài lần nữa.
Cô lưu lại tờ giấy ghi chép nói bỏ nhà trốn đi, thật dọa anh chảy mồ hôi lạnh ướt sũng cả người rồi.
Hiện tại, cô phải bồi thường cho anh thật tốt.
Giang Thánh Tu không nói hai lời nâng lên gương mặt của cô hôn, hôn cô là để cho anh bớt nỗi nhớ từng điểm xinh xắn, mỗi cái hôn hạ xuống, trong lòng đối cô trìu mến càng sâu.
"A Tu, anh thật muốn làm sao?"
"Hả?"

"Nghĩ sử dụng những thứ đồ dùng tình thú kia. . . . . ." Lục Tâm Đồng xấu hổ đến không ngốc đầu lên được.
Giang Thánh Tu cười nhẹ , cười cô ngốc nghếch. "Chờ em thật muốn dùng lúc đó nói với anh thôi." Anh hôn môi của cô một cái. "Tâm Đồng, nhớ, anh vĩnh viễn đều sẽ không ép buộc em, đi cùng với anh, em không phải dùng uất ức để cầu toàn, em chỉ cần là chính em là đủ rồi."
Bà xã của anh, làm sao lại trìu mến như thế chọc giận anh a, anh rõ ràng muốn cô đến nổi điên, cũng đang tính để cô cảm thụ được khát vọng của anh, anh nguyện ý chờ đợi cô chuẩn bị tâm lý thật tốt.
Lục Tâm Đồng cảm giác mình đang bước vào hạnh phúc, anh luôn là đối với cô tốt như vậy, khắp nơi vì cô mà nghĩ, còn dạy cô là chính cô, ở trên thế giới này, sẽ không còn có người bao dung cô như vậy. . . . . .
"Đúng rồi, anh có đồ muốn đưa cho em." Giang Thánh Tu buông lỏng cô ra, từ trong bao công văn lấy ra một đôi vợ chồng già làm từ gốm sứ, đưa cho cô."Anh nhớ được em thích cái gì cũng có đôi."
Anh lần đầu tiên nhìn thấy ở tủ kính thủy tinh trong cửa hàng liền trực tiếp mua, anh nên đưa cô quà tặng đắt giá hơn, nhưng so với hàng hiệu, anh nghĩ cô sẽ thích loại này đồ trang sức nhỏ này nhiều hơn chút.
"Oa, thật đáng yêu! A Tu, cám ơn anh!" Lục Tâm Đồng cực kỳ vui mừng, chồng của cô lại có thể biết phát hiện cô len lén đổi rất nhiều đồ dùng thành đôi thành cặp, còn biết cô thích, cố gắng mua được để tặng cô, khiến cho cô cảm động đến trào nước mắt.
Làm thế nào đây, cô thật yêu thật yêu chồng của cô a, cô thật hy vọng bọn họ có thể giống như một bộ dáng vợ chồng yêu thương ở đây, đến già vẫn ân ái tay nắm tay như thế. . . . . .
"Có gì phải khóc. . . . . ." Giang Thánh Tu tức giận lau lau nước mắt của cô.
"Em là vui mừng mới khóc chứ sao. . . . . ." Lục Tâm Đồng còn cảm động kéo xuống cổ của anh, hôn lên môi của anh, sau khi hôn, cô mới ý thức tới mình làm chuyện lớn mật gì, ấp úng ."Này, đây là vì muốn cảm ơn anh cho em quà. . . . . ."

"Dùng cái hôn này tới cảm ơn anh căn bản không đủ." Con mắt Giang Thánh Tu chuyển màu đậm dày đặc, từ trước đến giờ cô vợ nhỏ hay xấu hổ của anh lại có thể biết chủ động hôn, hôn đến lòng anh đều ngứa ngáy khó chịu, anh nên đem cô làm sao bây giờ mới phải? "Này, này lại một lần nữa tốt lắm. . . . . ." Bị anh nóng bỏng nhìn chăm chú như vậy, Lục Tâm Đồng cũng nhanh chóng bị ảnh hưởng như xuân dược a, cô lấy dũng khí lại hôn anh lần nữa, cố gắng để nụ hôn này sâu hơn, cho anh biết, anh khiến cô rung động nhiều cỡ nào, cũng bởi vì cô quá yêu chồng của cô rồi, khi cô dán chặt đôi môi nóng rực của anh thì cô cảm thấy vị thật tốt, không nhịn được nghĩ ăn anh thêm chút nữa , muốn ăn lâu một chút. . . . . .
ThichTruyen.VN
"Tâm Đồng, đủ rồi. . . . . ." Giang Thánh tu bị cô hôn đến nỗi không thở được, dùng sức đẩy cô ra, anh thật rất hưởng thụ nụ hôn của cô, nhưng tiếp tục thưởng thức ngon ngọt của cô như vậy nữa, anh sợ là sẽ chịu không nổi mà đem cô áp đảo, anh đã quyết định phải đợi cô chuẩn bị sẵn sàng .
Lục Tâm Đồng hồi hồn lại liền đỏ bừng cả khuôn mặt, cô, hình như cô vừa cường hôn chồng của cô a? Lòng của cô nhảy bùm bùm, thật kỳ quái, cảm giác hưng phấn hơn nhiều xấu hổ còn nhiều hơn rất nhiều, nàng thật yêu môi của chồng cô a, cô cũng thật yêu nhiệt độ của chồng, cô xung động thật là nhớ lại nụ hôn nghĩ ôm anh một cái, thật là nhớ anh a. . . . . .
Cô, muốn trở thành của anh. . . . . .
"A Tu, để cho chúng ta trở thành vợ chồng chân chính có được hay không? Em nghĩ muốn anh. . . . . ." Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô nhanh phiếm hồng, giống như là dùng tất cả dũng khí hết đời này.
Tim của Giang Thánh Tu lỡ một nhịp, anh có nghe lầm hay không, điều này sao có thể sẽ là lời cô dám nói, cô lại hại anh toàn thân máu sôi trào nhiệt choáng váng , nhưng từ ánh mắt của cô có thể biết cô rất nghiêm túc.
Cô nguyện ý giao mình cho anh, để cho anh thật ngoài ý muốn lại rất vui mừng, điều này đại biểu cô đối với anh hoàn toàn tin tưởng, cô nguyện ý tin tưởng người chồng là anh đây. . . . . .
"Thật chuẩn bị xong?" Anh thận trọng hỏi, cô thật là sẽ ép điên anh, tiểu yêu tinh, để cho anh muốn chạm lại không dám đụng.
Lục Tâm Đồng dùng sức gật đầu, khuôn mặt nóng lên , không dám ngẩng đầu nhìn hắn.

Giang Thánh Tu nhìn cô che kín hai mắt óng ánh, còn có môi cô đỏ thắm, quý trọng nhìn thật lâu thật lâu, mới nâng lên cằm của cô, hạ xuống nụ hôn của anh.
Anh thật muốn cuồng nhiệt hôn cô a, nhưng lại sợ hôn quá nồng nhiệt, thật cuồng dã, dục vọng giống như sóng lớn mãnh liệt mà đến sẽ dọa cô, cho nên anh thả chậm tốc độ mút, hôn môi của cô, cảm giác đau này làm người ta thấy ngọt ngào.
"Tâm Đồng, về sau không cho phép hoài nghi anh đi ngoại tình nữa biết không? Anh hướng em thề, anh sẽ làm một người chồng chung thủy, cả đời đối với em chung tình, vĩnh viễn sẽ không phản bội em, anh cũng vậy chỉ biết như vậy hôn em, sẽ không đụng người đàn bà khác. . . . . ." Nói xong, anh lần nữa hôn cô, chưa muốn đủ, thâm nhập vào trong hàm răng cô, cùng với cái lưỡi cô quấn quít.
Lục Tâm Đồng mặc cho anh nhiệt tình hôn, hưởng thụ những gì anh cho , quyền lợi chỉ có dành riêng cho người vợ thôi.
Anh nói anh chỉ có thể hôn cô như vậy, anh sẽ không đụng vào người đàn bà khác, cô vĩnh viễn sẽ có người đàn ông này, không có người đàn bà nào giành được anh, anh là của cô, cả đời đều là của cô. . . . . .
Cô thật hạnh phúc!





Thử đọc