Dạy Dỗ Vị Hôn Phu - Chương 01

Tác giả: Tiểu Yết

....Tập đoàn Vương thị ....
Cánh cửa văn phòng chủ tịch bị đẩy mạnh ra. Một chàng trai mặc bộ đồng phục học sinh bước vào. Gương mặt khôi ngô, anh tuấn , mái tóc đen nhánh bồng bềnh càng tăng thêm vẻ quyến rũ của hắn. Từng đường nét hoàn mĩ trên gương mặt đều khắc lên vẻ ngạo mạn.
Hắn chính là thiếu gia nhà họ Vương .
Vương Lãng Thần !
Hắn phong thái đường hoàng bước vào phòng, đi thẳng đến cái ghế sopha dài. Uể oải ngồi xuống , vắt chéo chân. Tay thì khoác lên thành ghế nhìn cha mình.
" Tới rồi sao ? " .
Một người đàn ông trung niên, tóc muối tiêu ,chễm chệ ngồi trên ghế chủ tịch , ánh mắt chứa đầy sự nghiêm nghị . Ông không hài lòng với cái vẻ hời hợt của đứa con trai.
" Cha gọi con đến có việc gì không ? " - Vương Lãng Thần chống cằm nhìn cha.
Hắn từ trước đến nay không bao giờ bước chân vào tập đoàn. Tuy cha luôn một mực bắt ép hắn đến đây xem qua công việc của tập đoàn trước để chuẩn bị cho sau này nhưng Lãng Thần chẳng bao giờ thèm tới.
Hắn không thích chuyện kinh doanh phiền phức. Dù rằng Lãng Thần sẽ là người thừa kế toàn bộ cổ phần Vương thị và tài sản nhưng hắn lại không muốn.
Nói hắn đánh lộn , thao túng giang hồ xã hội đen thì được . Nói hắn ngồi vào ghế tổng giám đốc điều hành công ti thì quên đi.
Vương Lãng Thần hắn chỉ cần làm lão đại của giới xã hội đen là đủ.
Nhưng mà chiều hôm nay , vừa ra khỏi cổng trường . Cha đã gọi điện cho hắn. Lần 1 lần 2 bắt hắn phải đến công ti ngay bây giờ vì có chuyện đại sự cần nói . Nếu không đến sẽ từ hắn ngay lập tức.
Vương Lãng Thần đành hủy hẹn với đám người hội Tam Vương mà chạy ngay đến công ti. Hắn đang rất tò mò chuyện gì mà lại quan trọng đến như vậy.
" Con chuẩn bị đính hôn đi " - Vương Khải chống gậy từ từ bước tới ghế sopha ngồi xuống.
Lãng Thần đang uống trà liền sặc nước ra khỏi họng. Cái gì ?! Đính hôn ?!
" Cha à , không phải chứ ?! " - hắn nghi hoặc nhìn người đàn ông đối diện.
" Phải . Chuyện này cha đã nói với con từ lâu rồi. Chúng ta từ khi sinh ra đã sống trong hào môn gấm lụa , được hưởng của cải sung sướng nhưng đổi lại hôn nhân của chúng ta phải kèm theo lợi ích của Vương thị. Cha cũng từng như vậy , bây giờ con cũng phải vậy ".
Vương Khải vừa nói vừa nâng tách trà lên uống.
Hắn nghe xong trong lòng liền tức giận. Hắn mới có 17 tuổi , còn muốn xông pha giang hồ, thao túng giới xã hội đen . Mỹ nữ xung quanh còn rất nhiều chưa "động" hết . Muốn hắn trói buộc với hôn nhân ? Còn lâu !!!
" Cha, con còn không biết đối tượng là ai , mặt mũi ra sao còn chưa thấy. Cha bảo con làm sao lại đi kết hôn với kẻ lạ mặt ?! Con không muốn !!! " - Lãng Thần khó chịu nói với cha mình.
" Lãng Thần ! Cô bé ấy là thiên kim tiểu thư của tập đoàn Auheron hùng mạnh nhất Châu Âu . Hiện tại đang du học và định cư ở nước ngoài. Nếu như cuộc hôn nhân này thành công xem như con đã lập công lớn trong lịch sử tập đoàn. Đưa Vương thị vươn ra khỏi Châu Á, trở thành một tập đoàn hùng mạnh " - Người đàn ông nghiêm giọng .
Hắn càng trở nên tức giận . Cái gì mà thiên kim tiểu thư ? Cái gì tập đoàn Auheron ? Lãng Thần không nghe lọt tai nổi.
Hắn trước giờ chính là ghét những quý cô tiểu thư được được nuôi trong lâu đài, được đeo vương miện thì nhầm tưởng mình là công chúa.
Trường của hắn có đầy rẫy ra những tiểu thư công chúa như thế. Suốt ngày bám riết lấy Lãng Thần. Tưởng mình là người cao quý , trí thức, chỉ biết coi thường người khác. Toàn là những kẻ nhạt nhẽo.
" Con sẽ không đồng ý cuộc hôn nhân này " - Hắn kiên quyết nhấn mạnh.
" Anh không có quyền lựa chọn . Tôi đã sinh ra anh , nuôi nấng anh khôn lớn. Cho anh hưởng một cuộc sống sung sướng , ăn cơm bát vàng . Mà bây giờ anh nói không đồng ý ? Được sống trong nhà cao cửa rộng, mặc quần áo lụa là , được đi xe đắt tiền , được học trường danh giá. Anh nghĩ ở đâu ra ? Đều là nhờ Vương thị cả . Bây giờ có muốn chối bỏ thân phận, chối bỏ nghĩa vụ thì muộn rồi . Bởi vì 17 năm anh sống trên đời đều là nhờ tiền của Vương thị ".
Vương Khải bắt đầu tức giận. Giáo huấn thằng con trai nghiệt tổ nghiệt tông kia một trận.
Vương Lãng Thần vừa ức chế vừa giận giữ. Đáng c. hết ! Lần này hắn không cãi lại được cha mình. Đây là lần đầu tiên Lãng Thần và cha tranh cãi mà hắn phải ngậm miệng. Cuộc hôn nhân c. hết tiệt.
Thấy hắn im lặng hồi lâu , Vương Khải mới hạ thấp giọng nói tiếp.
" Ta và Hàn Dật Minh là chủ tịch của Auheron và cũng là cha của cô bé đã chọn ngày lành tháng tốt năm sau khi 2 đứa vừa tròn 18 tuổi. Cô bé sẽ trở về nước và 2 nhà gặp mặt, ngay lập tức sẽ tổ chức hôn lễ" .
Hắn nghe hết câu liền siết chặt nắm tay , đứng bật dậy. Không nói câu nào , cũng không nhìn cha hắn , cư nhiên hậm hực bước ra khỏi phòng.
Cha hắn nhìn hành động vô lễ của thằng con trai , tức giận đặt tách trà xuống , mắng một câu - " Thằng con khó bảo ! ".
..............
Sáng hôm sau
Trường trung học Vương Trí
Lớp A3
" Rầm "
Vương Lãng Thần bực bội đá cái ghế thật mạnh.
Hừ ! Hắn mà phải đi kết hôn à ?! Còn ép có hôn ước với kẻ không biết mặt , biết mũi nữa sao ? Lần này phải cho cô nàng tiểu thư gì đó kia mất hết mặt mũi không dám đồng ý kết hôn với hắn mới được.
Cú đá của hắn đã làm nguyên một lớp giật mình im phăng phắc . Trợn mắt nhìn. Đám nữ sinh lại bắt đầu dán ánh mắt của mình lên người con trai anh tuấn quyến rũ kia.
Vương Lãng Thần không quan tâm nhàm chán đi qua dãy bàn , ngồi vào cái bàn cuối lớp.
" Ai chọc nhầm cậu thế , lão đại ? Gì mà mới sáng sớm đã trưng ra bộ mặt dọa người như vậy rồi "
Vu Tích Kỳ ngước mắt nhìn người ngồi bên cạnh . Lão đại tâm trạng không tốt thì hội Tam Vương cũng bị vạ lây. Cậu đã làm bạn bè với hắn cũng được 7 năm .
Xưa nay Vương Lãng Thần là người lạnh lùng, ngạo mạn tuy không thể nói là một kẻ lãnh đạm . Nhưng khi giải quyết việc trong hội đều rất "lạnh". Rất ít khi tức giận. Nhưng một khi đã tức giận thì đều vạ lây qua người khác . Rất nguy hiểm nga.
Nghe Vu Tích Kỳ hỏi, hắn liền lạnh lùng quay mặt sang. Kể một lượt từ đầu đến cuối cuộc đối thoại giữa Lãng Thần và cha hắn ngày hôm qua.
" Ha... Ha.. "
Hắn vừa dứt lời, Vu Tích Kỳ liền phá lên cười.
Cậu ta cứ tưởng chuyện gì làm lão đại tức giận. Ai ngờ thì ra là chuyện ép đính hôn.
" Có gì buồn cười ?! " - Vương Lãng Thần trừng mắt nhìn thằng bạn.
Dưới ánh mắt lạnh lẽo của người bên cạnh , Vu Tích Kỳ biết mình hơi quá nên đành ngậm miệng , bặm môi nhịn cười.
" Cậu chỉ vì vậy mà tức giận ? " - Cậu ta nheo mắt cười hỏi.
" Chỉ ? Chuyện này không phải rất đáng giận sao ?! Mình còn không biết mặt mũi cô ta ra sao , cưới về làm kiểng chắc " - Hắn hung hăng nói .
Tích Kỳ khẽ lắc đầu cười. Cậu cảm thấy chuyện này cũng chẳng có gì cả. Hôn nhân sắp đặt thì sao ? Đó là chuyện đương nhiên phải xảy đến với những người sinh ra trong gia đình tài phiệt như Vương Lãng Thần và cậu rồi. Cuộc đời các cậu vốn định là vậy.
" Lão đại , chúng ta sinh ra thân phận đã được định sẵn là những thiếu gia tiểu thư. Chuyện hôn nhân được sắp đặt kèm theo lợi ích là chuyện vốn dĩ. Có người vừa sinh ra đã được sắp đặt rồi kìa .Cho dù không chấp nhận thì trước sau gì cũng phải đồng ý thôi " - Vu Tích Kỳ nghiêm túc giảng giải.
Lãng Thần ngay lập tức cau mày , có một chút ngạc nhiên nói - " Không ngờ kẻ ăn chơi đàn đúm như cậu cũng nói ra được mấy lời lẽ này. Nhưng mà dù thế nào đi nữa mình nhất quyết tìm ra cách phá bỏ hôn ước này ".
" Cái gì mà phá bỏ hôn ước ? "
Không biết từ đâu , Thiệu Nha lại ló mặt mình ra , đút đầu vào cuộc đối thoại. Tay còn ôm một bịch bánh nhai nhồm nhoàm.
Tên con trai này dù lớn già đầu nhưng lúc nào hành động như con nít. Khuôn mặt cũng như là baby. Được cái Thiệu Nha đánh nhau rất giỏi . Vậy mới được xưng lão tam của hội Tam Vương chứ.
Tích Kỳ thấy vậy , khẽ cười - " Lão đại bị bắt ép đính hôn ".
" Ha, thật vậy sao ? Lão đại , chúc mừng chúc mừng , cung hỉ cung hỉ " - Thiệu Nha hí ha hí hửng nhìn Vương Lãng Thần. ( └(^o^)┘ )
Lãng Thần lườm tên nhóc kia đầy lạnh lẽo, tiện thể cầm cuốn tập trên bàn chọi vào đầu tên ấy.
Thiệu Nha nhanh nhẹn né tránh , ngồi chồm hổm xuống dưới đất , tay vẫn tiếp tục bốc bánh ăn. Mắt cậu vẫn giương lên to tròn nhìn lão đại đầy chờ mong.
Vương Lãng Thần tức c. hết với thằng nhóc này.
Vu Tích Kỳ ngồi bên cạnh ôm bụng cười hùng hục . Thiệu Nha đúng là Thiệu Nha xuất hiện ở đâu là chọc ghẹo người ta ở đó.
Một cảnh tượng không thể đẹp hơn cũng như không còn gì để tả trong mắt đám nữ sinh của trường Vương Trí.
Ba chàng hoàng tử của trường tập hợp lại cùng một chỗ . Hai kẻ ngồi trên bàn học , một kẻ ngồi chồm hổm dưới đất ngay chính giữa bốc bánh ăn ngon lành . Đúng là không còn gì để diễn tả.
Vu Tích Kỳ dừng cười nhìn cái mặt hầm hầm của Lãng Thần liền nói - " Nếu cậu thực sự muốn hủy hôn ước này thì mình sẽ giúp ".
" Cậu giúp cách nào đây ? " - Hắn nhướn mày hỏi.
Thiệu Nha vừa ăn bánh vừa liếc qua liếc lại nghe hai người nói chuyện . Tuy rằng không hiểu lắm nhưng đại khái cũng biết Lãng Thần không đồng ý hôn ước mà cha hắn đã sắp đặt. Đột nhiên phun ra một câu .
" Tối nay , Red hotel . Mình trên, cậu dưới . Bảo đảm hàng xúc xích chất lượng cao được sản xuất tại Bẳc Kinh Ok ?"
( Yết : Em lạy anh ╮(╯▽╰)╭ )
Vừa dứt lời, Vương Lãng Thần dùng chân đá một cái thật mạnh vào kẻ miệng mồm không đàng hoàng đang ngồi chồm hổm dưới đất kia.
" Câm miệng !!! " - Hắn tức giận quát.
Quay qua Vu Tích Kỳ đã thấy kẻ đó đã cười té ra khỏi ghế.
Thiệu Nha mặt ủy khúc, miệng giả vờ mếu máo như em bé - " Thì cậu nói muốn hủy hôn mà. Mình đã đành lòng hy sinh tấm thân trong trắng của mình cho cậu rồi nỡ sao lại mắng mình ".
Tích Kỳ càng cười ngặt nghẽo. Đúng chỉ có thể là Thiệu Nha , đùa người rất dai. Chuyện gì cũng dám mở miệng ra đùa.
Vương Lãng Thần sôi máu - " Cút ".
" Được rồi, Thiệu Nha đừng đùa nữa. Lão đại tâm trạng hôm nay thực sự không tốt đâu " - Vu Tích Kỳ thấy không nên chọc lão đại giận thêm nữa liền nói.
Thiệu Nha thất vọng não nề gặm miếng bánh đứng lên . Phủi phủi ௱ôЛƓ. An toạ ngồi vào cái bàn đằng trước Vương Lãng Thần.
Hắn thấy thằng nhóc kia im miệng mới ngước qua Vu Tích Kỳ hỏi lại - " Hồi nãy cậu nói giúp mình ? ".
Tích Kỳ gật đầu , nhàn nhạt lên tiếng - " Mình cũng không chắc . Để mình điều tra giúp cậu về cô ta. Nếu có chỗ nào không ổn liền "hủy" cô tiểu thư đấy ".
Vương Lãng Thần khóe môi ranh mãnh cong lên , biểu hiện thích thú.
" Nhưng mà cậu cũng phải cho mình biết người cậu có hôn ước là ai thì mình mới điều tra được chứ " - Vu Tích Kỳ liếc nhìn hắn.
Lãng Thần chợt nhớ ngoài trừ thân phận của cô tiểu thư ấy ra , ngay cả tên hắn cũng không biết.
" Mình chỉ biết cô ta là thiên kim tiểu thư của tập đoàn Auheron gì đó " - Hắn nhíu mày suy nghĩ.
" Auheron ?! " - Thiệu Nha đang ăn bánh lập tức quay phắt xuống nhìn Lãng Thần đầy ngạc nhiên.
" Muốn gì nữa đây ?! " - Vương Lãng Thần trừng mắt với kẻ vừa quay đầu xuống.
" Lúc nãy cậu nói Auheron ?"
" Thì sao ? Có vấn đề gì ? "
Hắn cảm thấy khó hiểu.
" Cậu không muốn hứa hôn cùng thiên kim tiểu thư tập đoàn Auheron ? "
" Phải "
" Đồ điên ! " - Thiệu Nha trợn mắt , mắng một câu.
Vương Lãng Thần lại càng tức giận , liền nắm cổ áo của thằng nhóc trước mặt định đánh cho một trận.
Thiệu Nha thấy thế liền la lên , giơ tay xin hàng - " A.. Mình không có nói đùa mà đang nói rất nghiêm túc . Lão đại tha cho mình đi ".
" Nghiêm túc cái khỉ gì ?! " - Hắn cáu gắt lên tiếng.
" Mình nói thật . Tất cả những thiếu gia thừa kế tương lai của toàn Châu Á này đều muốn có hôn ước với cô tiểu thư đó . Mà cậu lại một mực muốn phá hỏng thì không phải điên chứ là gì ?!"
Nhìn thấy Lãng Thần giơ tay lên muốn đánh cậu ta, Thiệu Nha liền chêm vào một câu .
" Không tin cậu hỏi lão nhị thử xem ".
Hắn lại người quay qua nhìn người bên cạnh, thấy Vu Tích Kỳ trưng ra một bộ mặt không biết trả lời như thế nào . Vương Lãng Thần lại càng khó hiểu - " Nói ! Rốt cục tập đoàn Auheron đó ra sao mà các cậu nghe thấy tên nó liền kinh ngạc như vậy ?! ".
Tích Kỳ đưa ngón tay trỏ gãi gãi mi tâm , từ tốn cất giọng - " Chuyện này... Lão đại à Auheron là một tập đoàn rất hùng mạnh, phải nói là vô cùng hùng mạnh . Toàn bộ thị trường Châu Âu gần như đều bị Auheron thao túng. Mà họ so với Vương thị nhà cậu có phần nhỉnh hơn về thế lực tài chính. Cô tiểu thư gì đó mà cậu nói được mọi người xưng tụng Kỳ nữ của giới kinh doanh, là một thần đồng nhỏ tuổi xuất chúng. Ai được hứa hôn với cô ta xem như được nửa "giang sơn" rồi ".
Vương Lãng Thần nghe xong lại nhíu mày. Quả thật tập đoàn Auheron đó rất hùng mạnh. Thì ra vì lí do này mà cha đã bắt ép hắn chấp nhận hôn ước này cho bằng được. Vẫn là có tham vọng vươn tới thị trường Châu Âu.
Nhưng mà trước giờ Lãng Thần không có hứng thú với chuyện kinh doanh. Tham vọng như cha lại càng không có . Hắn trước sau như một , không thích thú gì với cuộc hôn nhân này.
" Cho dù là vậy. Mình cũng sẽ không chấp nhận hôn ước với cô ta "
Con người Vương Lãng Thần ghét nhất là bị ai ràng buộc hay ép buộc . Hắn là một người thích hành động theo sở thích bản thân. Thích là thích , không thích là không thích , không ai có thể ép được hắn.
Thiệu Nha chớp chớp mắt nhìn - " Cậu chắc chứ ? Tuy rằng mình chưa bao giờ thấy cô tiểu thư ấy chịu ló mặt trên các tờ báo hay tivi , ngay cả một tấm hình trên mạng cũng không có. Nhưng mình nghe nói, ai gặp qua cô ta đều bị hồn xiêu phách lạc bởi vì cô thiên kim tiểu thư ấy cực kỳ xinh đẹp , có thể nói là đẹp như một nữ thần " .
Vừa nói , 2 mắt của cậu ta vừa sáng rực rỡ.
Vương Lãng Thần nhếch môi cười nhạt - " Xinh đẹp thì sao ? Cũng chỉ là loại con gái nhạt nhẽo giống như mình từng gặp trước đây ".
Thiệu Nha đành thở dài. Lão đại vốn dĩ không ưa gì mấy loại con gái tiểu thư từ nhỏ được cưng như trứng hứng như hoa. Đúng là phúc tới mà không biết hưởng.
" Thôi được rồi để mình điều tra về cô nàng tiểu thư ấy xem sao . Sau đó sẽ nghĩ cách giúp cậu " - Vu Tích Kỳ nghiêm túc mở miệng.
" Được " - Lãng Thần liền lạnh lùng gật đầu một cái.
Đột nhiên tiếng chuông vang lên, báo hiệu chuẩn bị bắt đầu vào tiết. Ba người nhanh chóng ngồi lại ngay ngắn.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc