Cuồng Quân Tình Nồng - Chương 03

Tác giả: Nhị Thập Tứ Kiều Minh Nguyệt Dạ


Tỉnh dậy hương vị ngọt ngào, Đường Vân thỏa mãn duỗi — cái lưng mỏi, trong nhà gối đầu cùng đệm giường giống như trở nên hơn mềm mại, thoải mái hơn rồi, dẫn dụ cô tiếp tục chìm vào mộng đẹp.
“Nên tỉnh. ”
Giọng nam trầm thấp không nên xuất hiện ở trong mộng truyền vào trong đầu cô, làm Đường Vân bỗng nhiên mở mắt ra, kinh ngạc nhìn chằm chằm bên giường chính là hắn.
“Tôi tại sao lại ở chỗ này?”
“Là anh ôm em tới đây. ” Dư Lôi Ân bĩu môi cười một tiếng, lớn mật áp sát ngồi vào trên giường.


Cô lại cư nhiên không phát giác gì? Một chút đỏ bừng lập tức xuất hiện trên hai gò má Đường Vân. ”Đây là nơi nào?”
“Nhà của anh. ”
Đường Vân lăn lộn bò dậy đứng lên, lại phát hiện mình lại không có mặc áo lót, không nhịn được kêu lên một tiếng.
Dư Lôi Ân chậc chậc lên tiếng lắc đầu một cái, liếc nhìn trêu trọc cô. ”Không nghĩ tới em sáng sớm cũng ầm ĩ như vậy. ”
“Anh. . . Anh làm cái gì?” Cô níu lấy cái mền giữ thật chặt, kinh nghi bất định ( ngạc nhiên mà nghi ngờ ) nhìn hắn.

“Em cứ nói đi?” Hai cánh tay hắn ôm ngực, một lúc thanh thản thoải mái mà hỏi ngược lại.
Cô cảnh giác nhìn hắn, trong mắt to tròn trịa chứa đựng không tin tưởng cùng lên án.
Dư Lôi Ân cũng trên dưới đánh giá cô, hắn chưa từng thấy qua cô gái nào mới vừa rời giường cứ như vậy mê người, mái tóc xốc xếch, thủy mâu trong suốt, hai gò má phấn hồng, còn có cái kia mê người đỏ tươi **. . .
Đáng chết? Cô cư nhiên cái gì cũng đều không cần làm, lại có thể khiêu khích bừng lên bản năng phái nam của hắn.
“Làm sao anh có thể cởi. . . Cởi của tôi. . . quần áo?” Nếu như tối hôm qua có xảy ra chuyện gì, cô hẳn là sẽ hoàn toàn không biết gì cả, nhưng hắn tự mình đem cô cởi trống trơn, vẫn là không thể tha thứ cho hắn, bởi vì như thế này không phải để cho hắn thấy hết sao?
Dư Lôi Ân mỉm cười. ”Trong trong ngoài ngoài cũng sờ khắp cả rồi, làm gì mà không cởi được?” Chẳng biết tại sao, hắn chính là thích trêu chọc cô, nhìn cô tức giận đến đỏ bừng hai gò má, hắn tư tưởng xấu cảm thấy rất vui vẻ. ( ᷈ □ ᷈ )
“Anh. . . Anh. . . ”
Dư Lôi Ân chậm rãi hít sâu một hơi, chậm rãi trở lại bình thường bởi bụng cảm giác căng đau. ”Chẳng lẽ em lại thích mặc quần áo dính đầy hạt cát đi ngủ?” Thật là người phụ nữ ngốc không biết phân biệt?
“Chẳng lẽ tôi còn phải cám ơn anh à?” Cô rũ mắt xuống nhỏ giọng lầu bầu.
Hắn đột nhiên nâng lên cằm của nàng, lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai đặt lên đôi môi cô, hơi thô bạo đè nát chướng ngại vật đôi môi của cô, sau đó cậy mạnh ép cô vì hắn mở ra đôi môi, như nguyện vọng hút hết trong khoang miệng của cô **.

Hồi lâu, hắn mới buông cô ra. ”Cái này coi như là làm tạ lễ đi? 』 sau đó dương dương đắc ý cười.
“Anh. . . Hèn hạ ác ôn?” Một lần nữa tiếp tục để cho hắn ăn đậu hũ, làm Đường Vân lòng tràn đầy không cam chịu.
Mới vừa mắng xong, thân thể của cô liền bị lộn một vòng, cái mông bị một chưởng — mạnh tay.
“Từ nay về sau không cho phép em đối với anh miệng phun ác ngôn, nghe hiểu chưa?” Hắn ở cô âm thanh kêu đau đồng thời bá đạo ra lệnh. ”Nhanh lên một chút? Anh còn muốn về công ty đi họp. ” Quẳng xuống lời nói sau hắn liền đi ra cửa phòng.
Đường Vân trừng mắt cửa phòng thật lâu, mới tâm loạn như ma xuống giường nhặt lên quần áo tán loạn trên mặt đất mặc xong.
Mãi cho đến xe lái ra cửa chính sau cô mới chú ý tới thì ra là nhà hắn chính là tòa biệt thự xinh đẹp tối hôm qua cô trông thấy kia.
Cô không nhịn được sinh lòng hâm mộ, ở nơi này, mỗi ngày đối với biển rộng xanh thẳm, lắng nghe sóng biển dâng lên cao lại lui xuống, sáng sớm nhìn mặt trời lên, hoàng hôn ngắm mặt trời lặn, ở trong đêm trăng pha một ly cà phê thơm nồng kèm theo một tiếng song triều, cuộc sống chính xác là tình thơ ý hoạ à?
Chỉ là, loại này xa xỉ phải có nhiều tiền bạc mới có thể thực hiện, mà bên cạnh cô người đàn ông này, vô luận khí độ (phong thái)cùng tác phong làm việc, khắp nơi nói rõ hắn xuất thân phi phú tức quý (sinh ra đã là giàu có).
Nói một cách khác, cô cùng hắn là người của hai thế giới khác nhau?
Dư Ân Lôi đưa cô đến bãi đậu xe của cô, đem chìa khóa xe trả lại cho cô.

Đường Vân không nói gì tự giác đi về phía xe của mình, phía sau lưng thanh âm truyền ra làm cô quay đầu lại ——
“Đường Vân, em có một vóc người thực cân xứng rất mê người, còn có một thân nõn nà làn da trắng như tuyết, ôm em ngủ rất thoải mái. ”
Hắn liều lĩnh tiếng cười theo xe thể thao gào thét đi, lưu lại cô thở phì phò một mình đứng ở bên đường.
Đầu thu gió thổi qua, lại có cỗ xào xạc lạnh lẽo, tự dưng mang đến buồn bã.
Tức giận
Lâm vào yêu trong,
Không thấy rõ là đúng hay sai,
Muốn buông tha,
Lại không tìm được đường rút lui,
Càng giãy dụa, tâm lại càng thống khổ,

Càng không thôi, tâm lại càng hồ đồ.
Đường Vân mờ mịt vào trong forum, tâm tư vẫn dừng lại ở đối thoại mới vừa rồi cùng Điềm Dương.
Tan việc sau, Điềm Dương hẹn cô nói một chút chuyện muốn nói xin lỗi cùng giảng hòa vì đêm đó cưỡng bách cô.
Quen biết đã lâu, giữa bọn họ dĩ nhiên cũng có qua tranh chấp, mỗi lần hắn cũng đều sẽ trước nói xin lỗi dỗ dành cô, nhưng là chẳng biết tại sao lòng của cô cũng không giống như trước kia như vậy vì hắn chịu tốn tâm tư dỗ dành cô mà kích động, thậm chí đối với mong muốn cùng hắn nối lại chuyện tình xưa có chút hứng thú cũng mất hết.
Ngay cả cô đều rất kinh ngạc với tâm tính của mình, đã từng, hắn là người đàn ông cô muốn phó thác cả đời, vậy mà hôm nay áy náy của hắn cùng lời tâm tình cũng rốt cuộc không cách nào kích động lòng của cô, đây tột cùng là thế nào?
Cô biết mình biểu hiện thật sự rất lãnh đạm, cũng nhìn ra được Điềm Dương vô cùng chán nản, nhưng là cuối cùng cô vẫn lặng lẽ xoay người rời đi.
Có người nói qua cho dù là nam nữ rất yêu nhau, quan hệ trong đó cũng không thể tránh khỏi có cao thấp song triều, không thể nào vĩnh viễn đều giống như pháo bông rực rỡ, mà có lẽ cô cùng Điềm Dương thực tại chính là trải qua loại này cơn sóng nhỏ đi? Bằng không cô là đêm đấy sẽ không như vậy không biết xấu hổ. . .
Suy nghĩ bị cắt đứt khi ở cửa xuất hiện kia bóng dáng quen thuộc, Đường Vân vội vàng thu hồi ánh mắt, cúi đầu hướng cô nàng mặc y phục màu vàng đi tới cái bàn.
Thật ra thì, cô đối với Điềm Dương cũng có mang một phần đau lòng, cho nên mới không biết nên lấy loại thái độ nào đối mặt với hắn, cô không cách nào nói thật với hắn mình lại cùng người đàn ông khác như vậy thân mật mà dây dưa lẫn nhau, mà rất không tha thứ chính là cô chẳng những không có khước từ, cuối cùng thậm chí còn đắm chìm trong đó.
Cho đến giờ phút này, cô vẫn không hiểu mình đêm đó tại sao lại cùng Dư Lôi Ân đối với cô muốn làm gì thì làm, nghiêm chỉnh mà nói, bọn họ thậm chí không tính là biết, nhưng lại. . .

Cô đến tột cùng là loại phụ nữ như thế nào? Bình sanh lần đầu tiên, cô liền cảm thấy ngay cả cô cũng không nhận thức được chính mình.
Cô sâu kín thở dài, liếc mắt một cái nhìn cô nàng y phục màu vàng, không khỏi càng thêm như đưa đám. Mỗi lần quay lại dùng lời thử dò xét cô ta, cô ta luôn là đuổi cô đi, thế là cô thay đổi sách lược, chỉ là dầy lấy da mặt dầy lẳng lặng ngồi đấy, không đi ầm ĩ đến cô ta, muốn đợi đến lúc cô nàng nguyện ý nói mới quyết định; có lẽ là nguyên nhân bởi vì cô đơn, sau tới cô gái đó không có đuổi cô đi nữa, vậy mà tồn tại giữa các cô vẫn là một mảnh trầm mặc.
Xem ra, cô nàng y phục màu vàng tối nay cảm xúc cũng phi thường xuống thấp, mới mười giờ hơn mà cô nàng đã rót hết toàn bộ một bình rượu rồi.
Mắt thấy cô ta còn muốn gọi một bình khác, Đường Vân khẽ cười khổ, cũng không nhịn được nuốt chửng một cái.
Bỗng dưng, ánh mắt của cô hướng về cặp tròng mắt kia tựa như loáng ra hài hước trế giễu, trái tim chấn động mạnh một cái, nhanh chóng quay đầu ra.
Mấy ngày qua, cô luôn là đổ thừa quấn lấy cô nàng y phục màu vàng, có hơn phân nửa cũng là bởi vì muốn trốn tránh hắn, từ cái đêm ấy bên bờ biển xảy ra qua sự kiện kia sau cô thật sự không có biện pháp thản nhiên nhìn thẳng hắn, không giống hắn lại còn bộ dáng có thể một bộ như không có chuyện gì xảy ra.
Người ta kinh nghiệm phong phú sao? Giống như loại chuyện này, hắn có thể mỗi ngày đều đang làm. . . Mới nghĩ đến, lòng của cô đột nhiên như bị nọc độc ong mật chích đến đau đớn không dứt.
“Tại sao? Tại sao anh không bao giờ nữa tới tìm tôi?”
Cô ta tự dưng lầm bầm lầu bầu làm cô kinh ngạc ngẩng đầu lên, chẳng biết lúc nào, cô nàng này đã uống xong bình rượu thứ hai, men say cũng càng dày đặc.
Cảm thấy ánh mắt Đường Vân, cô ta cười nhạo một tiếng. “Cô nhất định cảm thấy tôi rất ngu có đúng hay không? Thế nhưng lại yêu một người đàn ông cùng mình xảy ra tình một đêm.”
Đường Vân cẩn thận từng li từng tí nhìn cô ta nói: “Chuyện tình cảm rất khó nói. ”
Cô nàng y phục màu vàng kinh ngạc trợn to ánh mắt say lờ đờ, kinh ngạc nhìn nhìn cô.
“Nếu nói vừa thấy chung tình không phải là chuyện này sao?” Đường Vân nhàn nhạt còn nói.
“Chẳng lẽ cô cũng ở đây chờ hắn?Cô nàng y phục màu vàng có chút cô đơn hỏi.
“Không, không có, tôi không có ở chờ bất luận kẻ nào. ” Đường Vân chuyên chú nhìn cô nàng này hỏi: “Tôi nghĩ, cái đó để cho cô si chờ người đàn ông đó nhất định vô cùng đặc biệt chứ?”,
“Đúng vậy, hắn rất đặc biệt, trừ hắn ra, chưa từng có người đàn ông nào có thể khiêu khích lòng của tôi. ” cô ta một bộ dạng say rượu, khóe môi dâng lên một tia khổ sở mỉm cười. ”Liền tính tôi căn bản còn không biết hắn, coi như hắn cả đêm hung hăng quất tôi, tôi cũng là không cách nào khắc chế yêu hắn. ”
Hung hăng quất? Đường Vân tâm bỗng dưng khẽ động, nhưng lại có chút khó có thể tin.
Cô nàng y phục màu vàng nhìn cô trợn tròn mắt hạnh, tự giễu cười cười. ”Tôi rất bị coi thường có phải hay không? Từ nhỏ, tôi chính là thiên kim tiểu thư, được mọi người cưng chiều lấy, chưa từng có người nào dám đối với tôi lớn tiếng qua, mỗi người đàn ông theo đuổi tôi cũng đều cẩn thận từng li từng tí che chở lấy tôi, thế nhưng đêm đó hắn mỗi một thanh tức giận mắng, mỗi một cái ra sức đánh, lại mang cho tôi hưng phấn cùng khoái cảm trước nay chưa có. . . ” ( ᷆ □ ᷇ )
Nghe đến đó, Đường Vân ước chừng đã biết trước mắt này đích thị là cô nàng nhà giàu, đại khái chính là cái gọi là trời sanh thích bị cuồng ngược đãi đi?
“Khi tôi ở trong ngực hắn, tôi là nhanh như vậy khoái hoạt. ” Cô ta lại nấc cục một cái, thanh âm thấp hơn. ”Nhưng là tại sao hắn không bao giờ lần nữa tới tìm tôi? Chẳng lẽ hắn không nhìn ra, tôi cái gì cũng nguyện ý vì hắn làm sao?”
Hồi lâu, Đường Vân mới có khả năng nói chuyện. ”Hắn không tìm cô, tại sao cô không chủ động đi tìm hắn?”
“Cô cho rằng tôi không muốn sao? Nhưng là tôi thậm chí không biết hắn là ai. . . ” Cô ta khổ sở lắc đầu một cái.
“Vậy ngươi nhớ người kia diện mạo sao?”
Cô nàng y phục màu vàng lắc đầu một cái. ”Tôi lúc ây say, nhìn không quá rõ ràng. . . Chỉ nhớ rõ hắn dáng dấp rất cao lớn, có một đôi rất mê người, ánh mắt rất mê người. . . ”
Đáp án đúng như cô suy nghĩ vậy mà, nhưng cũng làm cho Đường Vân vô cùng kinh ngạc. Hai cô gái gặp phải cùng một gã đàn ông cường bạo, kết quả lại khác xa, Phỉ Linh cả người bị thương, đau đến không muốn sống, nhưng trước mắt cái cô nàng này lại giống như thích thú, si nhớ không quên.
“Đến, theo tôi uống một ly? Cụng?” Cô nàng y phục màu vàng lần đầu chủ động mời cô.
Đường Vân tâm tình ấm ức vội vàng liếc cô nàng một cái, chậm rãi giơ ly lên.
Bỗng dưng, khóe mắt cô ánh mắt liếc về một chút bóng dáng quen thuộc, kinh ngạc định thần nhìn lại ——
Không sai? Đúng vậy. . . Cô tính phản xạ đứng dậy đuổi tới cửa, lại chỉ tới kịp nhìn thấy bóng lưng bọn họ lên xe.
Cô ngây người như phỗng đứng ở tại chỗ, cô chưa từng nghĩ tới Điềm Dương sẽ xuất hiện ở loại địa phương này, mà cùng rời đi với hắn là cô gái mà cô cũng biết, cô gái kia bình quần mỗi tuần lễ tới 2, 3 lần, mà mỗi lần cũng sẽ cùng một người đàn ông khác rời đi.
Một cỗ cảm giác bị phản bội dâng lên, làm cô toàn thân không tự chủ được bắt đầu phát run.
“Thế nào một bộ bộ dáng thấy quỷ? Có phải hay không nhìn thấy người mà em muốn điều tra rồi hả?” Một đôi bàn tay to phủ trên bả vai của cô.
Trầm thấp thanh âm hùng hậu, giống như mang theo năng lượng trấn định lòng người, Đường Vân lấy lại bình tĩnh, lùi ra sau một bước rời khỏi đụng chạm của hắn.
“Không, không phải. ” Cô loạn xạ gật đầu nhẹ liền muốn xoay người tránh ra, cổ tay lại bị hắn chế trụ.
“Thế nào? Lại muốn trốn tránh anh?” Dư Lôi Ân không vui nhăn lại mày hỏi, này mấy buổi tối cô luôn là nghĩ hết biện pháp né hắn, làm hắn phi thường tức giận.
“Không có. . . Không có chuyện đó. ” Cô thử suy nghĩ muốn thoát khỏi tay của hắn, thế nhưng hắn dường như cũng không có động. ”Tôi còn có chuyện phải làm. ”
“Vậy sao?” Hắn yên lặng nhìn chòng chọc cô chốc lát, đột nhiên di chuyển đề tài. ”Em rất sợ anh?”
“Ai nói?” Cô lập tức phản bác, sau đó bỗng dưng phát hiện chính mình hồi đáp quá nhanh đi.
Khóe miệng của hắn chậm rãi phác họa một đường cong mê người. ”Như vậy, theo anh uống một ly. ”
“Tôi thật sự có chuyện phải làm?” Cô hiện tại thật sự không có tâm tình ứng phó hắn.
“Em nợ anh một ly, có nhớ không?”
Đường Vân hơi hơi mở cái miệng nhỏ nhắn, ngập ngừng nói: “Lần tới được không?”
Hắn nheo lại mắt nhìn chòng chọc cô, vẻ mặt cực kỳ không vui, đang định mở miệng thì lại bị người cắt đứt ——
“Lôi Ân, anh ở đây làm cái gì? Người ta tìm anh khắp nơi?” Một vị mỹ nữ quyến rũ thuận thế tiến sát trong ngực của hắn.
Dư Lôi Ân như cũ mị mắt quan sát lấy vẻ mặt tái nhợt của Đường Vân, con ngươi hẹp dài tựa hồ có một đạo ánh sáng chớp qua.
“Có chuyện gì sao?” Hắn ôm vai người trong ngực, chậm rãi buông tay Đường Vân ra.
“Anh xấu lắm à nha? Biết rõ người ta ngày ngày nghĩ đến anh, cũng không tìm đến người ta. ” Cô gái quyến rũ nũng nịu mà nói, chân mày khóe mắt cũng là phong tình.
“Vậy tôi còn như vậy thật là quá không hiểu phong tình rồi. ” Dư Lôi Ân nâng lên khóe miệng cùng với cô gái đó tán tỉnh, nhưng một đôi tròng mắt đen vẫn như cũ bình tĩnh nhìn khuôn mặt Đường Vân.
Đường Vân cảm thấy phi thường khó chịu, vội vàng chạy về chỗ ngồi, ngồi xuống còn không nhịn được quay đầu lại nhìn một cái, chỉ thấy Dư Lôi Ân đang cười như không cười nhìn lấy mình, chẳng biết tại sao cô mặc dù không mở mắt nhưng vẫn cảm thấy hắn quỷ dị nhếch miệng, ngay sau đó ở dưới ánh nhìn chăm chú của cô nhiệt tình hôn cô gái bên cạnh. . .
Đường Vân trừng thẳng mắt, dưới hai tay theo bản năng nắm chặt, cho đến móng tay đâm vào lòng bàn tay đau nhói, mới bỗng dưng tỉnh táo lại, thế là cuống quít rời đi tầm mắt.
Cô cầm lên ly rượu trên bàn ực mạnh một ngụm lớn, ý đồ trấn định tinh thần, nhưng một cỗ mạnh hơn càng dữ dội hơn cảm giác bị phản bội không ngừng đánh thẳng vào nội tâm cô, như thế nào cũng vung tới đi.
Từng có một câu nói, nói đàn ông tương đối dễ dàng xung động, cho nên bọn họ có thể bởi dựa vào tình dục mà tính, quá khứ, cô vẫn cho là đây là những lý do phóng túng của đàn ông để biện hộ cho chính mình, Dư Lôi Ân không nghi ngờ chút nào chính là loại người điển hình chỗ này gặp dịp thì chơi, nhưng Điềm Dương. . . Cô vẫn cho là hắn cùng những người đàn ông khác bất đồng.
Thì ra là, nhìn người đàn ông đàng hoàng thật ra thì cũng không đàng hoàng, thật sự có đủ châm chọc? Mà châm chọc cả là, trải qua năm năm, cô cư nhiên nhìn không thấu một người đàn ông, cũng tin sai một người đàn ông?
Cô cảm thấy tức giận, hơn nữa cảm thấy bi ai, khi hai người đồng thời xuất hiện thì là ép tới cô cơ hồ không thở nổi, chỉ có thể mượn lấy rượu cồn tê dại mình, một ly tiếp theo một ly. . .
“Cô uống quang rượu của tôi rồi hả?” Cô nàng y phục màu vàng theo men say chỉ trích.
Đường Vân kinh ngạc liếc nhìn cô ta một cái, lúc này mới phát giác mình lại bất tri bất giác uống cạn hơn phân nửa bình rượu của cô ta.
“Xin lỗi, tôi gọi them một chai. ” Cô chậm chạp hướng về phía phục vụ ngoắc ngoắc tay.
“Cô cũng thất tình có đúng hay không?” Cô ta cười khanh khách. ”Chớ chối? Cô ở đây ghen tỵ, ghen tỵ hắn muốn người phụ nữ khác lại không muốn cô. ”
Cô có ghen tỵ sao? Đường Vân cũng không rõ ràng, không thể làm gì khác hơn là tiếp tục buồn bực uống rượu.
“Cô yêu hắn có đúng hay không? Cũng khó trách à nha? Người đàn ông kia kia thật rất xuất sắc. ”
Nghe vậy, Đường Vân kinh ngạc thuận ttheo ánh mắt của cô nàng ngẩng đầu nhìn, lại khiếp sợ phát giác cô ta chỉ người hẳn là Dư Lôi Ân, thì ra là các cô một mực ông nói gà bà nói vịt a?
“Dĩ nhiên không phải. ” Chuyện cười? Điều này sao có thể. Cô nghĩa chánh từ nghiêm (chính nghĩa ) phủ nhận.
“Vậy sao?” Hoàng y nữ lang đùa cợt cười cười. ”Cô nhìn hắn cái loại đó ánh mắt không thể gạt được tôi. ”
Đường Vân cau mày trừng mắt cô ta. ”Cô say. ”
Cô nàng y phục màu vàng nhưng chỉ là cười như không cười nhìn lại cô.
Cùng một quỷ say có cái gì đạo lý tốt mà nói? Đường Vân thầm nghĩ, đột nhiên cảm thấy mình rất buồn cười, thế là đứng lên tập tễnh đi ra cửa, nhưng là đáng chết? Tại sao trước mắt có nhiều như vậy trôi nổi không chừng bóng người?
“Tôi mới không có yêu hắn?” Cô không cam lòng lại quay đầu nhìn về hoàng y nữ lang hô to, trong hoảng hốt, thế nhưng cảm thấy bóng lưng hoàng y nữ lang cùng bóng lưng Phỉ Linh vô cùng giống.
Cô lắc lắc đầu, tránh né đám người xung quanh, lại đột nhiên bị vấp một phát, mắt thấy sẽ phải té ngã trên đất, cô theo bản năng đưa tay bắt được bên cạnh cây cột sau đó ổn định chính mình.
“Đáng chết? “
Cây cột thế nhưng lại phát ra âm thanh? Đường Vân ngây ngẩn cả người, ngửa đầu nhìn qua lại hướng về gương mặt tuấn tú tức giận của Dư Lôi Ân.
“Em đến tột cùng uống bao nhiêu rượu?” Hắn tức giận hỏi.
“Ừ?” Đường Vân ngây ngốc hướng hắn nhếch miệng cười một tiếng. ”Đúng. . . Nâng, đúng không. . . Nâng sao?” Cô vỗ vỗ cái áo khoắc của hắn bịnhăn chính mình niết, đẩy hắn ra, chuyển động thân thể tiếp tục đi tới.
Dư Lôi Ân xiết chặt lông mày trừng mắt bóng lưng của cô, ở cô thiếu chút nữa lại muốn té đứt cổ của mình lần nữa cứu vớt cô.
“Ai, anh làm cái gì?”
Dư Lôi Ân không để ý tới cô, chỉ là âm trầm nghiêm mặt kéo lấy cánh tay của cô hướng xe hắn đi tới, sau đó đem lấy cô cứng rắn nhét vào ngồi trước.
“Anh cũng thật thô lỗ?” Đường Vân đô đô lấy cái miệng nhỏ nhắn mất hứng nói: “Tôi muốn ói. . . Nấc?”
“Em nếu dám ói ở trong xe của anh, anh liền đánh em?” Hắn bỗng nhiên trầm giọng, người phụ nữ này quả thật là tại đây khiêu chiến sự chịu đựng của hắn.
Bị hắn tức giận hù dọa, Đường Vân vội vàng che cái miệng nhỏ nhắn, bộ mặt uất ức len lén nhìn hắn.
Dư Lôi Ân giận đến cắn răng nghiến lợi. ”Thò đầu ra ngoài cửa sổ?” Dứt lời, hắn định nhéo lấy tóc của cô đem lấy đầu cô đẩy ra ngoài cửa sổ.
“Nôn. . . ”
Cô vẫn ói đến liền dịch dạ dày cũng phun hết sạch, mới thoi thóp một hơi co quắp tựa lưng vào ghế ngồi, mà từ đầu tới cuối Dư Lôi Ân thờ ơ lạnh nhạt, lại lập tức đem xe nhanh chóng như bão tố đột ngột dừng xe, không hề báo trước làm kịch liệt chấn động, hại Đường Vân nhịn đau không được khổ **, nhưng hắn thậm chí ngay cả quay đầu liếc nhìn cô một cái cũng không có.
Ở trước một đèn đỏ, hắn ném cho cô một chai nước suối, Đường Vân uống một hớp nhỏ liền phun ra.
“Không phải rượu?” Cô oán giận nói.
“Súc sạch sẽ miệng của em, không cần để cho anh ngửi thấy được mùi thúi của rượu. ” Dư Lôi Ân rống lên.
“Làm gì lớn tiếng như vậy à? Nấc. . . Người ta đầu cũng sẽ đau nha?” trong cơn say rượu cô mất đi khả năng nhìn sắc mặt người, rất không cao hứng đỉnh trở về.
Chưa từng có người nào có thể làm hắn giận đến sôi lên, chớ nói chi là phụ nữ, Dư Lôi Ân cuối cùng tính nhẫn nại cũng hoàn toàn biến mất, bỗng đem chính gương mặt chuyển sang cô.
“ Anh nói em làm cái gì em liền làm? Hiện tại, lập tức súc miệng cho anh, nếu không đau cũng không chỉ là đầu của em?”
Đối mặt hắn bộ dáng hung thần ác sát, Đường Vân men say cũng bị dọa sợ mấy phần, sợ hãi nuốt nước miếng một cái, lập tức làm theo lời của hắn, cho đến đem cả bình nước cũng dùng hết rồi, mới sợ hãi hỏi: “Như vậy có thể đi?”
Hắn không có để ý cô, chỉ là ngậm chặt miệng tiếp tục lái xe tốc độ cao đi nhanh tới phía trước.
Đường Vân lại không dám lên tiếng, cho đến khi hắn đem xe trên đường đi thông hướng gi lộ tuyến ngoại ô mới lấy dũng khí nhỏ giọng nói: “Nhà tôi không phải ở hướng bên này. ”
“Câm miệng?” Hắn dùng khóe mắt hung ác liếc cô một cái, lại không tự giác đem tốc độ xe chậm lại.
Đường Vân uất ức chu cái miệng nhỏ nhắn, lẳng lặng nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, trong chốc lát, ở xe vững vàng lay động, nhắm mắt lại ngủ gật. . .





Thử đọc