Công Chúa Đại Phúc - Chương 37

Tác giả: Chu Mộng


Sau khi bãi triều, Tiểu Thúy liền bổ nhào vào lòng Thủy tỷ.
Cách biệt bấy lâu, thật không lời nào nói hết.


Nhưng Cảnh Vĩnh Phúc phát hiện một chuyện thú vị.
A Căn và Tiểu Thúy có sự thay đổi tính cách
Hắn lần đầu gặp lại Cảnh Vĩnh Phúc, trong mắt biểu lộ một chút cảm xúc, sau liền khôi phục vẻ lạnh lùng.
Còn Tiểu Thúy, sau 1 thời gian học dược với Bao Duyên Xuân, đã trở thành một tiểu cô nương hòa nhã, đáng yêu.
Bọn họ, một lạnh một nóng.
Có lẽ đây là linh cảm song sinh.
Một người mềm yếu tất người còn lại sẽ cứng rắn.
Ngô Tiên Tử cũng phát hiện sự thay đổi này, vẫn lặng lẽ quan sát hai người.

A Căn bị quan sát đến phát giận, cau mày chu miệng.
Cảnh Vĩnh Phúc trong lòng tán thưởng, sau chiến dịch, hắn càng lớn càng đẹp.
Mà đứa nhỏ trong lòng Thủy tỷ kia cũng đã là tiểu mỹ nhân trắng ngần, không còn bóng dáng của một tiểu độc y.
Tiểu Thúy ở trong lòng Thủy tỷ đến khi xe ngựa dừng lại.
Chưởng quầy Tam nguyệt phấn hoa sớm được tin tức tự mình ra nghênh đón.
Dân chúng bên ngoài tò mò quan sát, rì rầm bàn tán, lấy tay chỉ trỏ.
Cảnh Vĩnh Phúc nghe được vài câu.
"Thấy không, đó là nữ tướng Lưu Ký Thủy đó."
"Đúng vậy, vị kia khẳng định chính là Huệ Phúc công chúa.
Nàng hôm nay vì Lưu tướng quân tẩy trần!"
Từ chiến dịch Cảnh bắc, Cảnh Vĩnh Phúc và đám người Thủy tỷ, thậm chí còn có Cảnh Thân Uẩn đều trở thành nhân vật nổi tiếng với dân chúng kinh thành.
Cũng may lúc này đây tên thật của nàng còn chưa bị đem ra nói.
Vào trong, chưởng quầy vẫn như cũ dẫn mọi người lên lầu hai, vào gian phòng trước đây nàng từng gặp Lý Phỉ.
Cảnh Vĩnh Phúc không hỏi hắn, hắn lại chỉ vào gian phòng phía trong ám muội nói:
"Gian phòng kia tuy rằng tốt, nhưng nơi đây tốt hơn."
Ngô Tiên Tử khẽ cười.
Cảnh Vĩnh Phúc nhìn kỹ bài trí trong phòng, trong lòng liền có so đo, liếc Ngô Tiên Tử một cái rồi đi vào.
Đám người Thủy tỷ mặc dù không hiểu Cảnh Vĩnh Phúc với Ngô Tiên có ý gì, nhưng cũng biết được chủ quán này họ gì, ánh mắt mọi người đều dừng trên người Cảnh Vĩnh Phúc.
Bị nhiều ánh mắt nhìn chằm chằm như vậy, Cảnh Vĩnh Phúc vẫn tự nhiên, trước mắt đều là người một nhà.
Nàng lại liếc Ngô Tiên Tử một cái rồi giải tỏa nỗi băn khoăn của mọi người.
"Gian phòng này trừ bỏ chiêu đãi chúng ta, những khách tầm thường tuyệt đối sẽ không được vào — bởi vì nơi đây chuyên phục vụ Địch vương."
Cảnh Vĩnh Phúc cười nhẹ,
"Ta cũng mới hiểu được khi ngày ấy nghe thấy đám người Tiết Đồng Di nói chuyện tại gian phòng kế bên."
Ngô Tiên Tử im im không nói gì.
Mọi người nghe xong chỉ có Tiểu Thúy "À" một tiếng, những người trầm mặc không nói.
Rượu và thức ăn lục tục đưa tới, không khí rất nhanh lại náo nhiệt.
Ngô Tiên Tử cùng Thủy tỷ uống không ít rượu.
Tiểu Thúy khi thì dây dưa Thủy tỷ khi thì dây dưa Cảnh Vĩnh Phúc.
Cũng may là tiểu độc y không uống rượu, bằng không Cảnh Vĩnh Phúc liền thảm.
Đầu bếp ngẫu nhiên nói mấy câu, chỉ có A Căn vẫn trầm mặc.

Đọc truyện ngôn tình

Cảnh Vĩnh Phúc tự tay rót rượu cho hắn, hắn nhận rồi cũng không thèm nhìn, uống một hơi cạn sạch.
Sau Cảnh Vĩnh Phúc mới biết được đây là lần đầu tiên hắn uống rượu.
Bất quá A Căn dù sao cũng mạnh hơn nàng, không có say, chính là khi trở về thời điểm bước đi có lảo đảo.
Những người ở đây không phải ngốc.
Tất cả mọi người đều biết giờ khắc sung sướng này qua đi, cái chờ đợi bọn họ chính là một hồi ác chiến.
Ra khỏi Tam nguyệt phấn hoa, đầu bếp lấy ánh mắt ý bảo có chuyện nói riêng với Cảnh Vĩnh Phúc.
Đám người Ngô Tiên Tử hiểu ý liền lên một chiếc xe ngựa khác.
Vừa quay đi, đầu bếp liền quỳ gối trước mặt Cảnh Vĩnh Phúc nói:
"Chủ thượng bảo ta chiếu cố điện hạ một câu."
"Đứng lên mà nói, đầu bếp, chúng ta còn phải như vậy sao?"


Nhưng đầu bếp không dậy, nghiêm nghị nói:
"Chủ thượng nói vô luận điện hạ quyết ý như thế nào, làm ơn đặt an nguy chính mình quan trọng nhất,
chớ mạo hiểm,
có gì cần cứ bảo Mục Vô Danh."
Cảnh Vĩnh Phúc cảm thấy ấm lòng.
Nàng trầm mặc một lúc lâu, hỏi:
"Hắn trở về chưa?"
Đầu bếp nói:
"Đưa điện hạ hồi cung xong, Mục Vô Danh đã thay chủ tử nhận Tiếp vương khẩu dụ, muốn ngài lập tức hồi Tiếp."
"Không còn chuyện gì nữa thì đứng lên đi!"
Đầu bếp đứng dậy, do dự một lát nói:
"Thỉnh điện hạ đừng trách, dù sao Bồ Bồ Nhi - Bà La cũng không phải tiểu nhân vật.
Điện hạ hai lần gặp hắn ta đều nói cho chủ tử."
Cảnh Vĩnh Phúc cổ quái cười, thì ra nguyên nhân chân chính của việc làm cho nàng thất thân là như vậy.
Lý Phỉ rõ ràng là tiên hạ thủ vi cường.
Đầu bếp đưa Cảnh Vĩnh Phúc hồi cung, trên đường đem những chuyện trọng yếu phát sinh sau khi nàng đi mà nói.
Khế Liệt Tát hiện tại phân thành hai phe.
Tát Nặc Bối Lan, Mộc Tang cùng Bà La liên thủ, thế lực ngang với Hồi Lan.
Bàng Long nhận một người Hồi Lan làm đệ tử, nhưng không biết vì sao hắn lại coi trọng Bồ Bồ Nhi.
Bồ Bồ Nhi giảo hoạt chỉ chịu học võ mà không chịu bái sư.
Dây dưa mấy ngày Bàng Long mới hết hy vọng.
Cảnh Vĩnh Phúc cười nói:
"Chỉ có Bà La tộc trưởng tham người khác.
Người khác mơ tưởng tham hắn, như Bàng Long đó, là tự tìm mất mặt."
Đầu bếp lo lắng nói:
"Năm ấy hắn hướng điện hạ cùng Tiểu Thúy cầu hôn, ta liền biết người này dã tâm thật lớn.
Nào có vừa thấy liền coi trọng hai người?"
Cảnh Vĩnh Phúc biết hắn vì chủ tử lo lắng, nhưng thực tế người nên lo lắng là nàng.
Chủ tử hắn đi xa, nàng không âu sầu thương nhớ đã là rất khó khăn.
Vì thế nàng đổi đề tài,
"Hắn có dã tâm thật ra lại là chuyện tốt.
Ít nhất biên cảnh có thể an ổn nhiều năm.
Hiện nay ta chỉ mong sớm ngày chấm dứt chuyện tại Cảnh quốc .
Xong rồi ta liền theo chủ tử ngươi đi."
Đầu bếp lúc này mới yên lòng.
Tiếp tục mấy ngày gió êm sóng lặng, rốt cục ở Cảnh Thân Uẩn một lần nữa vào triều đem hết thảy an bình này đánh vỡ.
Hắn vừa xuất hiện liền làm một chuyện đáng sợ, thực là đã không lên tiếng thì thôi, đã lên tiếng thì bỗng nhiên nổi tiếng.
Cảnh Thân Uẩn trước mặt Dự đế cùng văn võ bá quan, hướng Lưu Ký Thủy cầu hôn.
Chuyện này cơ hồ quấy rầy những kế hoạch mà Cảnh Vĩnh Phúc và Dự đế đã mưu định.
Đương nhiên Dự đế nổi giận, đuổi Cảnh Thân Uẩn ra ngoài điện, mà Thủy tỷ thì nghiêm khắc cự tuyệt.
Thủy tỷ xuất thân giang hồ, có bản sắc của hiệp nữ.
Bị Cảnh Thân Uẩn bức ép, nàng không chỉ có cự tuyệt Hỉ vương, còn nói nàng đã cùng đầu bếp thành hôn.
Vì thế Dự đế biết thời biết thế, ấn định ba ngày sau tổ chức tiệc hỉ cho tướng quân, sau đó lại trở về kế hoạch tiêu diệt Hỉ vương.
Đại náo trên điện xong, Cảnh Thân Uẩn lại cố ý đến Vĩnh Phúc cung gặp Cảnh Vĩnh Phúc.
Hắn mặt xám như tro tàn, không còn hình tượng thiếu niên ôn nhuận như ngọc mỹ ngày đó.
Cảnh Vĩnh Phúc cho mọi người lui ra, chỉ để lại Ngô Tiên Tử.
Ba người im lặng một lúc rất lâu.
Cảnh Vĩnh Phúc phiền Cảnh Thân Uẩn kéo dài thời gian của nàng, liền mở miệng trước:
"Ngươi không có gì nói thì mời trở về đi!"
Không nghĩ Cảnh Thân Uẩn lại bắt đầu rơi lệ, không nói không rằng, nước mắt lại càng ngày càng nhiều.
Ngô Tiên Tử quay đầu đi.
Cảnh Vĩnh Phúc kỳ quái hỏi:
"Ngươi khóc ta cái gì?"
Cảnh Thân Uẩn khóc nức nở nói:
"Ta không phải khóc ngươi, ta là khóc chính mình."
Cảnh Vĩnh Phúc ngồi xuống nói:
"Đã quá muộn."
Cảnh Thân Uẩn nói:
"Ta biết ta đáng chết, nhưng ta không cam lòng."
Trên điện nói ẩu nói tả không có kết quả, xoay người liền chạy đến đây khóc rống, hắn quả là đủ thông minh.
Cảnh Vĩnh Phúc oán thầm.
Chỉ nghe Cảnh Thân Uẩn lại nói:
"Ta với ngươi cùng tuổi, ta mới mười bảy tuổi, ta không nghĩ cứ như vậy đã chết."
Cảnh Vĩnh Phúc bình tĩnh nói:
"Cchiến trường Cảnh bắc, quân sĩ mười bảy tuổi bỏ mình rất nhiều.
Bọn họ cũng giống ngươi và ta, còn rất trẻ."
"Ngươi có thể cứu ta!"
Cảnh Thân Uẩn nói.
"Ta vì sao muốn cứu ngươi?
Ngươi ngàn dặm tìm kế hại Tư Mã Thu Địch,
Lại muốn mưu hại ta cùng mẫu thân,
Đánh chìm thuyền ở thành Cô Vân,
Đặt mai phục ở hang Hổ Đồi,
Mà cũng vì ngươi, Cảnh quân có bao nhiêu người chết oan?
Ngươi lại vẫn muốn ta cứu ngươi?
Cho ta một cái lý do!"
Cảnh Thân Uẩn nói:
"Bởi vì ngươi là Cảnh Vĩnh Phúc!"
Cảnh Vĩnh Phúc nói:
"Chính bởi vì ta là Cảnh Vĩnh Phúc, cho nên ta không thể buông tha ngươi."
"Không đúng!
Ngươi nợ ta, Đại Phúc!"
Cảnh Thân Uẩn không còn biết liêm sỉ, nói:
"Năm đó Dự đế đến dự sinh nhật ta, ngươi mới gặp chuyện.
Nếu không có ta cho ngươi cơ hội, ngươi làm sao trở thành Bình Đại Phúc hôm nay?
Huệ Phúc?"
Ngô Tiên Tử đột nhiên quay đầu lại, hung hăng nhìn chằm chằm Cảnh Thân Uẩn.
Cảnh Vĩnh Phúc hỏi:
"Nói như vậy ngươi cũng biết chuyện ngày đó ám sát Dự đế?"
Cảnh Thân Uẩn ánh mắt biến đổi, nói:
"Ngươi cứu ta, ta liền nói cho ngươi biết."
Dù cho hắn như chó vẩy đuôi mừng chủ, Cảnh Vĩnh Phúc đều không mở miệng.
Cuối cùng Ngô Tiên Tử nghe phiền, một tay đánh hắn ra ngoài.
Yên tĩnh trở lại, Cảnh Vĩnh Phúc nhìn gương mặt đầy sát khí của Ngô Tiên Tử nói:
"Ngươi trúng kế hắn."
Ngô Tiên Tử ngẩn ra.
Cảnh Vĩnh Phúc nói:
"Hắn không phải đến xin ta.
Hắn là đến diễn để châm ngòi sát ý của ngươi."
Ngô Tiên Tử hí mắt nhìn nàng.
"Ngay cả Thủy tỷ cũng có thể cảm giác được sát ý của ngươi đối với Dự đế.
Thân là môn sinh đắc ý của Bàng Long, hắn sao lại nhìn không ra?"
"Ngươi đã biết?"
Ngô Tiên Tử trầm giọng hỏi.
Cảnh Vĩnh Phúc tựa vào ghế, thấy có chút mệt mỏi.
"Ta không phải vì sinh phụ ta mà nói
Ta là vì người Cảnh mà nói.
Ngô tiên sinh nghe ta một lời...
Ngươi buông đi!
Cừu hận sẽ chỉ biến con người ta thành ác ma.
Ngươi xem Cảnh Thân Uẩn, hắn đã hóa thành ma rồi đó.
Đến hôm nay, mặc dù biết rõ chính mình sẽ bị Dự đế tru sát, trước khi chết cũng không quên bày kế cho ngươi vào tròng.
Ta quên nói với ngươi, Thương Thủy tức Cảnh Thú Thịnh cũng vậy.
Qua vài ngày, hắn sẽ giả ý thần phục Dự đế, chờ cơ hội báo thù cho cha."
"Ngươi làm sao biết?"
Cảnh Vĩnh Phúc đầu bắt hơi đau đầu,
"Ta cho Cảnh Thú Thịnh cơ hội, cho hắn chọn rời đi hoặc tự tìm tử lộ.
Đó là chính hắn chọn."
Ngô Tiên Tử nhìn chằm chằm nàng, ánh mắt bắt đầu biến hóa.
Cảnh Vĩnh Phúc hít một hơi, rốt cục nhịn không được, nói:
"Đệ tử đầy trí tuệ kia của tiên sinh là vì ta mà chết."
Ngô Tiên Tử ngẩn ra, vẻ mặt sầu não đứng lên.
Cảnh Vĩnh Phúc đoán trúng.
Thích khách mười tuổi năm ấy thay đổi vận mệnh của nàng đúng là đồ đệ Ngô Tiên Tử.
Hắn không cam lòng tu luyện tịch mịch mà muốn quyền lực thế tục, cam làm quân cờ cho người.
Hắn ám sát Cảnh Thân Mậu, không ngờ Cảnh Thân Mậu gian xảo rất cẩn thận.
Không chỗ xuống tay lại còn bị hoảng sợ, chạy trối chết, hắn đã lựa chọn sai lầm.
Hắn bắt Cảnh Vĩnh Phúc áp chế Cảnh Thân Mậu, lại phát hiện đứa ngốc trong tay so với hắn càng đáng thương.
Hắn còn có sư phụ thương yêu, Cảnh Vĩnh Phúc không có chân tình của thân phụ.
Cảnh Thân Mậu thấy chết không cứu, Nhược phu nhân thì khổ sở.
Chứng kiến chuyện đó đột nhiên làm cho hắn cảm thấy bản thân mình vừa đáng cười lại vừa đáng buồn.
Hắn là người giang hồ, lại tự tìm cái chết trong vương phủ.
Nhưng Cảnh Vĩnh Phúc trong tay thì vô tội?
Hắn cuối cùng ôm chặt nàng, lấy thân thể của chính mình bảo hộ một đứa nhỏ so với hắn càng không may.
"Hắn muốn giết Dự đế, Dự đế cũng giết hắn.
Như vậy kết cục của hắn đã sớm đoán được.
Cho nên hắn cuối cùng là tự mình đi tìm chết.
Hắn lấy mạng cứu ta, cho nên Ngô tiên sinh cũng hận ta."
Ngô Tiên Tử vung ống tay áo nói:
"Không cần nói nữa!"
Cảnh Vĩnh Phúc nên nói đều đã nói, lập tức cũng không nói nữa, im lặng chờ đợi.
Ngô Tiên Tử nội tâm giằng xé, sau lại khôi phục khuông mặt lạnh như băng, cười nhạo,
"Ta không quản được nhiều như vậy, muốn chết thì cho chết."
Ngô Tiên Tử nói vậy Cảnh Vĩnh Phúc an tâm một chút.
Giết tới giết lui dù sao cũng không phải chuyện đáng làm.
Ngô Tiên Tử cũng là Cảnh nhân, tự nhiên sẽ hiểu Cảnh quốc đang suy thoái.
Cảnh Thân Mậu nếu lại chết, Cảnh quốc liền thật sự tiêu vong.
Cảnh Vĩnh Cẩn chưa tới tìm thì Cảnh Vĩnh Văn đã đến, hơn nữa nàng rất kỳ quái đều đem thị nữ lưu lại ngoài điện.
Ngô Tiên Tử nhìn nàng, hừ lạnh một tiếng liền đi ra ngoài.
Nhiều ngày không gặp, Cảnh Vĩnh Văn tiều tụy rất nhiều.
Nàng là muốn xin cây sáo Lý Phỉ ngày ấy thổi qua mà Cảnh Vĩnh Phúc đang giữ.
Cảnh Vĩnh Phúc biết với vị công chúa tự cao này, việc mở miệng với một công chúa thấp kém thực không dễ dàng, nhưng nàng không nghĩ phải làm gì cho người ta.
Từ khi nàng nàng châm chước khéo léo từ chối, Cảnh Vĩnh Văn lại thẳng thắn tâm sự với nàng.
"Ta thích Địch vương.
Ngày đó ở Tam nguyệt phấn hoa vừa thấy liền không thể quên.
Không nghĩ tới ông trời vô tình trêu người, hắn lại thay huynh cầu hôn.
Mà phụ hoàng lại cũng đáp ứng đem ta hứa gả cho Lý Dịch.
Huệ Phúc, ngươi sớm đã biết thân phận của hắn, vì sao không nói cho ta biết?"
Cảnh Vĩnh Phúc thở dài:
"Nói hay không nói có gì khác nhau?"
Cảnh Vĩnh Văn trong mắt có lệ nói:
"Đúng vậy, ta thân là nữ nhi nhà Đế Vương, hôn sự không thể tự chủ.
Ta có xin qua mẫu hậu cũng xin qua phụ hoàng, nhưng đều vô dụng.
Ngươi có biết ta cuối cùng phải làm sao để thuyết phục chính mình không?
Ta nói ta gả cho huynh trưởng hắn, ít nhất còn có thể ngẫu nhiên nhìn thấy hắn.
Chỉ cần nhìn thấy hắn cũng là thỏa mãn."
Cảnh Vĩnh Phúc nói:
"Một khi đã như vậy ngươi còn muốn cây sáo này làm gì.
Chỉ thêm phiền muộn."
Cảnh Vĩnh Văn nói:
" Ta một khi gả cho Lý Dịch tất nhiên sẽ ở trong thâm cung, làm sao có thể thường xuyên thấy hắn?
Cho nên ta mặt dày xin ngươi cây sáo,
Ngươi coi như ta đáng thương đi..."
Nàng cúi đầu, thanh âm nhỏ dần.
Cảnh Vĩnh Phúc trong đầu cân nhắc.
Hôm nay Cảnh Vĩnh Văn điềm đạm đáng yêu, thật sự làm nàng mềm lòng.
Nhưng nếu nàng cho cây sáo, ngày sau bị Lý Phỉ biết được khẳng định sẽ rất tức giận.
Vì thế nàng cứng rắn nói:
"Cây sáo kia là Tư Mã Thu Địch tặng ta,
Địch vương bất quá mượn thổi thôi,
Ta nếu đem cây sáo tặng cho ngươi, ngày sau Tư Mã Thu Địch hỏi ta sẽ không biết nói thế nào.
Ngươi nếu thật sự muốn đồ của Địch vương,
Chi bằng ngày sau ta bảo Tư Mã thu lưu ý lấy cho."
"Ngươi..."
Cảnh Vĩnh Văn quá xấu hổ, đứng lên xoay người bước đi.
Nàng vừa đi.
Ngô Tiên Tử liền nói:
"Một đám giống nhau."
Cảnh Vĩnh Phúc liếc bà ta một cái.
Bà ta lại nói:
"Các ngươi một đám đều trúng độc của Lý Phỉ, thật buồn cười!
Một người đem chuyện được gả cho hắn suốt ngày khoe ra,
Một người đáng thương phải gả cho huynh trưởng cya3 người trong lòng
Còn một người thảm nhất, bị hắn đùa bỡn mấy ngày mấy đêm, không xuống giường nổi, còn phải làm bộ chẳng hề để ý!"
Cảnh Vĩnh Phúc bình tĩnh nói:
"Ngô tiên sinh vì sao không tin thế gian có chân tình?
Mặc dù Cảnh Vĩnh Văn các nàng đều thích hắn, ta cũng chỉ mừng là mình đã không chọn sai.
Ngươi nói ta cũng được thôi.
Dù sao ta quen rồi, nhưng người khác thì đừng nhé."
Ngô Tiên Tử lạnh lùng nói:
"Được, ta không nói các nàng,
Ta nói ngươi.
Ngươi cứ chờ bị hoàn toàn vứt bỏ đi!"
Cảnh Vĩnh Phúc tâm tư toàn bộ đặt trên Cảnh Thân Uẩn.
Chỉ khi hắn chết nàng mới có thể an tâm rời Cảnh quốc.
Tướng quân phủ đệ đãi tiệc cưới.
Trước 1 ngày, Cảnh Thú Thịnh rốt cuộc thần phục, đúng như Cảnh Vĩnh Phúc sở liệu.
Cảnh Thân Mậu liền y theo ban đầu kế hoạch, mang theo hắn tham dự đại hôn của Lưu Ký Thủy.
Cảnh Vĩnh Phúc cùng mọi người đều ở tại Lưu phủ hậu viện làm bạn với Thủy tỷ.
Đám nữ quan chăm sóc cô dâu rất nhiệt tình.
Nhưng Cảnh Vĩnh Phúc thật sự không tin tiêu chuẩn của người thường có thể áp dụng cho Thủy tỷ.
Quả nhiên, Thủy tỷ sau khi soi gương đồng lền không chút do dự vùi đầu vào chậu nước, tẩy sạch khuôn mặt.
Những người xung quanh trố mắt nhìn nàng tiếp tục bình tĩnh tháo những đồ trang trí trên đầu xuống, chỉ giữ lại cái khăn hồng đội trên mái tóc đen.
"Hôm nay tuy là ngày vui của Lưu tướng quân nhưng điện hạ cũng không thể để khuôn mặt không trang điểm ra ngoài.
Xin cho hạ quan vì điện hạ hóa trang một chút."
Cảnh Vĩnh Phúc đáp ứng.
Ngô Tiên Tử cùng Băng Nhi sáng phòng khác.
Cửa vừa đóng, Cảnh Vĩnh Phúc chợt nghe nữ quan kia nói:
"Điện hạ, xin đắc tội!"
Nàng ta giơ tay lên, Cảnh Vĩnh Phúc liền ngửi mùi hoa lạ.
Ngô Tiên Tử trong lòng thấy có gì không đúng, muốn đẩy cửa vào, lại bị Băng Nhi ngăn lại.
Cảnh Vĩnh Phúc yếu đuối ở trong tay nữ quan, Băng Nhi nói:
"Vì điện hạ an nguy, lần này ta thay điện hạ tham dự."
Cảnh Vĩnh Phúc hoảng hốt, trong lúc mất đi tri giác còn nghe được hai câu mơ hồ.
"Là ta tự chủ trương..."
"Chết cũng cam lòng..."
Sự tình bắt đầu vượt ra ngoài dự tính của Cảnh Vĩnh Phúc.
Hành động của Băng Nhi thay đổi toàn bộ bố cục.
Cảnh Vĩnh Phúc bất lực, bất tỉnh trong lòng nữ quan.
Hôn lễ của Thủy tỷ rõ ràng là cái bẫy nhằm vào Cảnh Thân Uẩn, nhưng Cảnh Thân Uẩn không đến cũng phải đến.
Hắn nếu không đến, Dự đế sẽ tự mình đi mời.
Cảnh Thân Uẩn sớm phát hiện chung quanh Hỉ vương phủ có mai phục thị vệ.
Cho nên, Cảnh Thân Uẩn sẽ không chỉ đến đây mà còn khoa trương mang mười rương hậu lễ cùng với vô số thị vệ xuất hiện.
Hỉ vương xuất hiện ở hôn lễ, đồng thời, thị vệ quanh Hỉ vương phủ liền giảm hơn phân nửa.
Đó là một cực sai lầm lớn.
Dự đế biết Hỉ vương võ nghệ cao cường, nếu chánh chủ đến đây, thị vệ mai phục tại Hỉ vương phủ đương nhiên phải điều động đến tướng quân phủ.
Băng Nhi giả trang không ai nhận ra.
Nàng ta mỉm cười ngồi bên Dự đế.
Dựa theo nội dung lúc trước Cảnh Vĩnh Phúc cùng Dự đế thương nghị, mặc dù Cảnh Thân Uẩn không ra tay, Dự đế cũng sẽ phái ảnh vệ giả mạo làm Cảnh Thân Uẩn thích khách.
Lấy tội ám sát thiên tử để tru sát Cảnh Thân Uẩn.
Những chuyện này nàng ta đều biết.
Hôn lễ từng bước tiến hành.
Trong lúc đó, Cảnh Thân Mậu nhớ tới chuyện của hắn và Nhược phu nhân.
Nhược phu nhân là nữ nhất hắn thích nhất, nhưng hắn nợ Nhược phu nhân một hôn lễ.
Hắn mua bà, liền nóng lòng đem về phủ.
Hắn không muốn những nam tử khác thấy Nhược phu nhân.
Hắn từng đem rất nhiều tâm huyết đối xử với bà, bà lại thủy chung hoàn không mở lòng với hắn .
Thời gian lâu, hắn liền nản, lại lâu, hắn liền phai nhạt.
Tươi cười đón chào hắn có vô số mỹ nữ, hắn thành ra lười dây dưa với một nữ nhân tâm trạng nặng nề.
Hắn lại nghĩ tới Đại Phúc, là đứa trẻ ngốc làm mất hoàn toàn những sủng ái của hắn với Nhược phu nhân.
Sinh một đứa con xấu thì không sao, nhưng Cảnh Thân Mậu hắn như thế nào lại sinh ra một đứa ngu ngốc?
Điều này đối với hắn là vũ nhục.
Nhưng chỉ có hắn chán ghét nó.
Nắm nó mười tuổi, sau một đêm thay đổi, biến hóa kinh người, làm hắn hối tiếc không kịp.
Nguyên lai, một nữ nhân tốt, một đứa nhỏ tốt, đều cần thời gian dài chờ đợi.
Lúc thích khách bắt cóc Đại Phúc, hắn mới phát hiện được chân tình của Nhược phu nhân.
Nhược Nhi đối hắn vẫn là hữu tình, vẫn là sâu đậm...
Đã quá muộn, hắn ở trong lòng thở dài.
So với năm đó ám sát Cảnh Thân Mậu, hoàn cảnh trước mắt không làm Cảnh Thân Uẩn thất vọng.
Sắp chết lại vồ được cơ hội ám sát.
Ngay tại thời điểm hành lễ kết bái, Cảnh Thân Uẩn bỗng nhiên nhằm phía Dự đế làm khó dễ.
Là lúc Bàng Long đại khai sát giới.
Hai bên đều chuẩn bị đầy đủ, thế lực ngang nhau.
Bàng Long cùng Ngô Tiên Tử, Thủy tỷ, đầu bếp bất phân thắng bại.
Ẩn vệ của Cảnh Thân Uẩn cùng Dự đế đấu cùng một chỗ.
Băng Nhi ở một bên nhìn, không rời đi.
Nàng ta trừ bỏ kêu vài tiếng "Phụ hoàng cẩn thận", trên mặt không hề kinh hoảng.
Cảnh Thân Mậu nghe nữ nhi bên cạnh kêu vậy, trong lòng lại khó hiểu thấy phiền.
Nàng nếu thực coi hắn là phụ thân thì nên đem Nhược phu nhân về.
Cảnh Thân Uẩn tự mình ám sát, mắt thấy ám sát Dự đế là vô vọng, hắn bỗng nhiên quỷ dị cười, đánh về phía Băng Nhi.
Trong lúc nhất thời Cảnh Thú Thịnh cũng hướng Dự đế rút đao.
Cảnh Thân Mậu tự nhiên không để ý Băng Nhi, hắn trước đẩy Cảnh Thú Thịnh ra, giữ an toàn chính mình.
Hắn mắt thấy Băng Nhi bị Cảnh Thân Uẩn ám sát, ngã vào vũng máu, chỉ có một tia đau đớn xẹt qua.
Nữ nhi tốt như vậy cũng tốt, nhưng tốt quá, chết sớm vậy, chẳng còn dùng được.
Tiếp theo Cảnh Thân Uẩn, Cảnh Thú Thịnh cũng ngã xuống.
Bàng Long thấy tình thế không ổn, suất lĩnh môn đồ chạy trốn, bị ngự quân Cảnh quốc chờ sẵn bên ngoài cùng với các võ lâm cao thủ Dự đế mời đến vây quanh.
Sau một trận huyết chiến, hắn bị giết.
Ngự quân dọn dẹp chiến trướng tại tướng quân phủ đệ xong thì tới Hỉ vương phủ, bắt giữ mọi người tại đây.
Dự đế ôm thi thể "Huệ Phúc" khóc thất thanh.
Một chút đau lòng này là thật.
Nhược Nhi vĩnh viễn sẽ không trở lại bên hắn.
Đứa con mà không nữ nhi nào so sánh được này cũng đã chết.
Nhìn Cảnh Thân Mậu khóc, Ngô Tiên Tử từ bò ý định giết hắn.
Mà Thủy tỷ cùng đầu bếp cũng tưởng Cảnh Vĩnh Phúc chết thật, đều đỏ cả mắt rồi.
Tiểu Thúy ở bên thi thể "Huệ Phúc" khóc ngất đi.
A Căn mặt trắng bệch nghiêm mặt nhìn muội muội.
Cái chết của "Huệ Phúc" rất chân thật.
Băng Nhi thành công làm được chuyện nàng muốn làm.
Ngô Tiên Tử nhịn đến khi Dự đế rời đi mới giữ chặt đám người Thủy tỷ, nói tình hình thực tế.
Lúc sau, nghe mọi người thuật lại, Cảnh Vĩnh Phúc rơi lệ, lại nói:
"Băng Nhi đã chết!
Cảnh Thân Uẩn căn bản không chết!"
Tiểu Thúy kinh ngạc nói:
"Ta rõ ràng thấy hắn đã chết.
Lần này không phải độc chết, là dao nhỏ đâm ngập ngực, hắn còn có thể không tử?
Hơn nữa thi thể cũng kiểm nghiệm qua, những vết thương trước đây của hắn rất rõ ràng."
Cảnh Vĩnh Phúc thấp giọng nói:
"Nếu Băng Nhi có thể thay ta chết, Cảnh Thân Uẩn hắn ở Hỉ vương phủ lâu như vậy chẳng lẽ không tìm được một kẻ thế thân sao?
Huống chi Cảnh Thân Uẩn sao lại ngu ngốc tự đi tìm cái chết?
Hắn quả nhiên tâm ngoan thủ lạt.
Hắn bày kế không chỉ với Ngô tiên sinh mà còn với cả ân sư.
Hiện tại Cảnh Thân Uẩn coi như đã chết, nếu muốn đem hắn nhổ tận gốc sẽ rất khó khăn.
Mà ta...
Thật ra đã chết..."
Cảnh Vĩnh Phúc bỗng nhiên ôm lấy Thủy tỷ run rẩy đứng lên, nàng rốt cục hiểu tâm tư Băng Nhi.
Chính là, đã quá trễ.
Nàng ở chung với Băng Nhi thời gian ngắn ngủi, nói chuyện với nhau cũng có hạn.
Nàng tự thấy bản thân không có sức thuyết phục tới nỗi một người mới quen cũng khẳng khái vì nàng chịu chết.
Cho nên Băng Nhi chết, cùng Lý Phỉ là có quan hệ.
Băng Nhi là thích Lý Phỉ, bằng không ngày ấy nàng sẽ không lấy ánh mắt như vậy nhìn Cảnh Vĩnh Phúc.
Mà một chuyện khác cũng lạnh như băng là chuyện Cảnh Thân Mậu nhìn "Nàng" chết đi, lại một lần nữa thấy chết không cứu.
Cảnh Thân Mậu sẽ đối phó với một phế nhân Cảnh Thú Thịnh mất đi võ nghệ không mấy khó khăn.
Nhiều nhất là cho hắn một đao.
Nhưng Cảnh Thân Mậu ngay cả này một đao này cũng không chịu nhận thay cho Cảnh Vĩnh Phúc.
Cảnh Vĩnh Phúc đối với hắn đã không còn là thất vọng, mà là tuyệt vọng.
Cảnh Vĩnh Phúc giả dạng thành cung nữ, cùng mọi người quỳ gối trước linh cữu "Huệ Phúc".
Suy nghĩ thật lâu, lâu đến nỗi khi nàng đứng lên, chân dường như không còn cảm giác.
"Đem cây sáo đưa cho Quỳnh Văn công chúa đi!
Nói là nguyện vọng của điện hạ."
Đây là quyết định của Cảnh Vĩnh Phúc trước khi rời Cảnh cung.
Ngô Tiên Tử hỏi:
"Đã nghĩ thông suốt?"
Cảnh Vĩnh Phúc trầm mặc một hồi rồi nói:
"Ngươi nói rất đúng, nhiều người si mê Địch vương lắm..."
Ngô Tiên Tử hỏi lại, nàng cũng không đáp.





Thử đọc