Công Chúa Đại Phúc - Chương 23

Tác giả: Chu Mộng


Lên đường
Kinh thành đến chiến trường phía Bắc có 2 đường đi.


Một đường qua Trung Sơn, đây là đường lớn, bên đường có dịch quán cùng đốn quán.
Dịch quán được bố trí theo quy cách: hai dịch quán có khoảng cách vừa vặn một ngày hành trình, có thể cung cấp chỗ ăn chổ nghỉ tươm tất.
Đốn quán thì chỉ giản dị tiếp đãi, là chỗ nghỉ tạm.
Một đường là từ cửa Đông kinh thành xuất phát, nhưng nửa đường đầu đi bằng đường thủy, không tiện cho kỵ binh và bộ binh.
Cho nên Cảnh Vĩnh Phúc đi đường thứ nhất.
Sau hai ngày, nàng không đồng ý đề nghị vào dịch quán của tùy quân phó sứ Tống Sở, bởi như vậy không đủ an toàn.
Sau khi hạ trại nghỉ ngơi dọc đường, Tống Sở mới biết được tam phẩm võ tướng của đại quân lần này là nữ nhân, không chỉ vậy, trên người còn đang có vết thương.
Còn người mà hắn tưởng là "Lưu tướng quân" vừa hạ trại nghỉ ngơi liền trọng thao nghiệp cũ, ở trước doanh trướng nấu cơm, nấu đồ ăn và chế thuốc.

Thấy bộ dáng trân trối của Tống Sở, Cảnh Vĩnh Phúc cười gọi hắn vào.
Sau khi hành lễ hắn liền đưa ra nghi ngờ: "Bệ hạ vì sao sai nữ tướng hộ tống công chúa? Chẳng lẽ nước Cảnh ta không còn người sao?"
Cảnh Vĩnh Phúc hỏi lại: "Tống đại nhân sao câu nệ như thế?"
"Tại hạ chính là lo lắng an nguy của công chúa điện hạ."
Cảnh Vĩnh Phúc đưa mắt ra hiệu cho Tiểu Thúy, nàng hơi hơi khấu đầu, ra trước doanh trướng canh chừng.
"Đa tạ Tống đại nhân có tâm, có một số việc muốn thỉnh giáo đại nhân."
"Không dám. Điện hạ cứ nói."
Cảnh Vĩnh Phúc hỏi: "Tống đại nhân có biết bệ hạ vì sao chỉ định ngươi theo ta Bắc tiến?"
Tống Sở ngẩn ra, thẳng thắn thành khẩn nói: "Tại hạ không biết, cũng quả thật khó hiểu. Tống Sở chỉ là văn nhân, hay là... vì ta biết chữ Khế Liệt Tát?"
"Tống đại nhân khiêm tốn. Tống đại nhân tuy rằng tài văn chưa phải là hạng nhất nước Cảnh, nhưng năng lực biên soạn sách sử thì có lẽ nước Cảnh không ai có thể sánh bằng. Vài ngày trước ở Vĩnh Phúc cung nhàn tản..."
Cảnh Vĩnh Phúc dừng một chút, nàng không có thói quen tự xưng "Bản cung",
"Ta nhìn có đọc bản Khế Liệt Tát lược sử do đại nhân biên soạn, đã đọc thì không thể ngừng, đại nhân đối với lịch sử Khế Liệt Tát có thể nói là dốc hết tâm tư."
"Thật hổ thẹn. Chỉ vì tại hạ sinh hoạt tại Cảnh Khế biên cảnh không bao lâu. Năm đó hai nước còn quan hệ mậu dịch, tại hạ có kết bạn với vài người Khế Liệt Tát, từ bọn họ tại hạ được nghe rất nhiều chuyện Khế Liệt Tát xưa. Khách quan mà nói, tại hạ rất cảm phục lịch sử của Khế tộc, một dân tộc du mục mà có thể đi đến cường thịnh như hôm nay, tuyệt đối không phải ngẫu nhiên."
Cảnh Vĩnh Phúc than một tiếng rồi đọc phần mở đầu của quyển Khế Liệt Tát lược sử: "Tương truyền khi xưa có người con gái nhà trời cưỡi rồng hạ phàm. Tới Mộ Diệp Sơn, gặp được tổ tông, cùng nhau sinh được tám người con. Những người con này là người đứng đầu 8 bộ tộc."
Tống Sở mắt sáng ngời, chắp tay nói:
"Khế Liệt Tát chính từ 8 bộ tộc anh em này, xuân sinh thu sát, dài lâu mà gian nan mới có được như hôm nay. Họ từ phía bắc mở mang lãnh thổ. Khế Liệt Tát giống như 1 đứa trẻ chậm rãi trưởng thành, từ đầu tập tễnh học bước, thân hình còn chưa đủ cao lớn, lực lượng còn chưa đủ mạnh mẽ, bọn họ vì sinh tồn mà phụ thuộc vào quốc gia khác.
Lịch sử Khế Liệt Tát từng phụ thuộc 2 nước Cảnh, Tiếp, chỉ là người Khế Liệt Tát không tiếp thu được các sinh sống của các quốc gia khác, cho nên phụ thuộc cũng chỉ là hình thức, không phải thực sự quy thuận.
Mà nay tám bộ tộc Khế Liệt Tát đã không hề cần sự chống lưng nào lại hoành hành biên giới phía bắc nước Cảnh, khiêu khích Diệp Bắc.
Cứ thế này, vô luận Cảnh hay Tiếp đều sẽ bị chịu cảnh chiến tranh liên miên."
Cảnh Vĩnh Phúc thản nhiên nói: "Đó là hiện tại Khế Liệt Tát còn chưa đạt tới quốc lực tối đa, "
Tống Sở hơi giật mình, lại nói: "Không sai, tám bộ tộc Khế Liệt Tát còn chưa thống nhất. Đến khi có 1 bộ tộc gồm thâu được hết mới có thể nói là chân chính cường thịnh."
Thời gian ở trong cung chờ đợi, Cảnh Vĩnh Phúc cũng không phải hoàn toàn không có chuẩn bị.
Nàng tìm đọc không ít bộ sách, chỉ tiếc Khế Liệt Tát cùng Cảnh, Tiếp quốc ngữ bất đồng, có rất nhiều sách sử nhưng nàng không đọc được.
Chỉ có quyển Khế Liệt Tát lược sử do Tống Sở biên soạn, vừ tỉ mỉ vừa xác thực, thì nàng đọc được.
"Điện hạ cơ trí." Tống Sở lờ mờ hiểu được mục đích Cảnh Vĩnh Phúc gọi hắn đến.
"Ta muốn thỉnh tiên sinh nói thêm về tám bộ tộc Khế Liệt Tát."
"Vâng. Hiện nay tám bộ tộc Khế Liệt Tát kỳ thật có ba đã suy thoái. Từ hai mươi năm trước, Cơ Đồ, Đàn Tư Nhạ đã bị Hồi Lan gồm thâu, mười năm trước Bà La tộc cũng bắt đầu xuống dốc..."
"Bà La tộc cũng xuống dốc?" Cảnh Vĩnh Phúc bỗng nhiên nghĩ đến tên kiêu ngạo ngày đó tặng đao cho nàng, trong đầu lập tức hiện ra một đôi mắt lam, bộ dạng hắn có điểm mơ hồ, nhưng cặp kia mắt lại rõ ràng trong trí nhớ.
"Không sai, Bà La tộc xuống dốc là bởi vì tộc trưởng bọn họ quá mức cường đại, Bà La tộc nhiều năm suy nhược, lại xuất hiện một vị tộc trưởng lợi hại, rất nhiều người Khế Liệt Tát đều nói hắn nên thống lãnh thảo nguyên, điều này làm các tộc khác rất dè chừng và tìm cách áp chế, vì thế mà khó ngóc đầu lên được. Hai năm trước, tại hạ nghe nói Hồi Lan tộc phái rất nhiều người đi giết người này. Tộc trưởng Bà La tộc hiện nay là con của tộc trưởng thứ bốn, tuổi mới mười bảy mười tám, một thiếu niên làm Bà La tộc trưởng thì làm được gì."
Cảnh Vĩnh Phúc không đồng ý nhưng cũng không nói gì, chỉ mơ hồ cảm thấy Bồ Bồ Nhi kia không đơn giản, Bà La tộc sẽ không suy sụp nhanh như vậy đâu.

Đọc truyện ngôn tình

Tuổi trẻ thì sao, nàng mười ba tuổi đã có thể gánh vác gia đình, còn mở một quán rượu lớn nhất biên cảnh.
Tống Sở đem tình hình hiện nay của tám bộ tộc Khế Liệt Tát nói hết cho nàng nghe, cuối cùng nói: "Cuộc chiến Cảnh Khế lần này, cướp lấy mười ba quận của chúng ta, hơn phân nửa là ba tộc Hồi Lan, Mộc Tang, Tát Nặc Bối Lan."
Cảnh Vĩnh Phúc lại hỏi về tình hình trong tộc và tộc trưởng của ba tộc này, Tống Sở lần này chỉ biết đại khái.
Dù sao hắn cũng đã rời xa biên cảnh lâu năm, có thể nói ra những chuyện như vừa rồi đã rất khó nhọc.
Cuối cùng Cảnh Vĩnh Phúc mới đưa một yêu cầu khác, đó là nàng muốn theo hắn học ngôn ngữ Khế Liệt Tát. Tống Sở đáp ứng nàng nhưng có chút ngoài ý muốn.
Đầu bếp nấu đồ ăn đã xong, Cảnh Vĩnh Phúc mời đám người Ngô Tiên Tử cùng dùng cơm.
Khi Tiểu Thúy và đầu bếp bưng đồ ăn lên tới bỗng thấy mọi người nhìn mình cười quỷ dị, nàng nhất thời hiểu rõ.
Thủy Tỷ ngồi bên trái Cảnh Vĩnh Phúc, Ngô Tiên Tử ngồi bên phải. Mục Vô Danh ngồi bên cạnh Thủy Tỷ, Lạc Xương Bình thì bên cạnh Ngô Tiên Tử. Đối diện Cảnh Vĩnh Phúc là A Căn và Tống Sở, Tiểu Thúy cùng đầu bếp bưng đồ ăn lên.
Vừa thấy đồ ăn, đám người Ngô Tiên Tử mắt sáng ngời, mà Cảnh Vĩnh Phúc cũng bất đắc dĩ cảm thấy sung sướng.
Đầu bếp quả nhiên đã biến quân doanh thành quán ăn!


Cá chẽm chiên xù, gà hấp dầu vừng, rượu thượng hạng, đậu hũ tổ ong, nấm tuyết ...
Từng món được bưng lên, Cảnh Vĩnh Phúc sắc mặt càng lúc càng càng trầm, thấp giọng hỏi: "Đầu bếp, quân sĩ ăn cái gì?"
Ánh mắt mọi người đều dán vào đầu bếp, hắn vừa lau tay vừa bình thản đáp: "Tư liệu cơ bản là giống nhau, chỉ là ta mất công thêm 1 chút thôi..."
Nhìn những món ăn dọn lên, mọi người đều biết là không tầm thường.
Lại nghe đầu bếp nói: " Cứ từ từ thưởng thức đi..."
Tống Sở cứ ngẩn người mà nhìn.
Hôm sau, đầu bếp liền thành "Ngũ đại tướng quân" trong các cuộc nói chuyện của binh sĩ, họ gọi còn hắn là "Anh nuôi Tướng quân".
Thủy Tỷ hừ một tiếng: "Ăn cơm đi!"
Đầu bếp liền quy củ ngồi xuống bên cạnh A Căn. Ngô Tiên Tử nhìn hắn dò xét, đoán biết đây hẳn là cao thủ.
Bà gắp một miếng đậu hũ, khen: "Thân thủ chính xác! Giữ được nguyên vẹn hình dạng miếng đậu hũ mềm mại như thế này."
Cảnh Vĩnh Phúc liếc đầu bếp một cái.
Đầu bếp không đáp lời Ngô Tiên Tử, đi vòng qua Tiểu Thúy, rót rượu cho mọi người.
Nhiều người khác giai cấp cùng ăn thật ra không hợp với lễ tiết nghiêm ngặt của nước Cảnh, cho nên Tống Sở có phần cảm động.
Cảnh Vĩnh Phúc ăn no 7-8 phần thì buông đũa, Mục Vô Danh cũng buông theo.
Cảnh Vĩnh Phúc phiêu mắt nhìn hắn một cái, Lý Phỉ chọn người hộ vệ nàng rất chính xác, tính cảnh giác rất cao.
Cảnh Vĩnh Phúc lấy ra con dao, lúc này mọi người đều dừng lại nhìn nàng. Nàng đưa con dao cho Ngô Tiên Tử, nói: "Nhờ tiên sinh."
Ngô Tiên Tử nghi hoặc tiếp nhận, sau khi nắm con dao bỗng nhiên biến sắc. Mục Vô Danh nhanh chóng đứng lên, nhưng hắn vừa đứng lên lại ngồi ngay xuống, mồ hôi ướt trán.
Tống Sở hoảng hốt, cũng dợm đứng lên nhưng lại không có sức. Hắn kinh hãi la lớn: "Có độc! Đồ ăn có độc!"
Đầu bếp ngồi tại chỗ, không chút suy suyển.
Cảnh Vĩnh Phúc hỏi Ngô Tiên Tử: "Lấy nội lực của tiên sinh thì chịu được trong bao lâu?"
Ngô Tiên Tử nhíu mày nói: "Được nửa nén hương nếu ngồi bất động, muốn động thủ, sẽ chẳng có công phu."
Cảnh Vĩnh Phúc cười nói: "Vậy là đủ rồi!"
Lạc Xương Bình kỳ quái nhìn nàng, nàng lại cười, chăm chú nhìn hắn nói: "Hiện tại, xin Ngô tiên sinh giết người bên cạnh ngươi, Lạc Xương Bình!"
Lời còn chưa dứt, Lạc Xương Bình đã tung người lên, một đôi đũa bay thẳng vào Cảnh Vĩnh Phúc, bị Thủy Tỷ huy chưởng đánh bay, cắm chặt vào mặt bàn. Hắn nhìn con dao trong tay Ngô Tiên Tử, cắn răng định bỏ chạy.
Hắn vừa động, đầu bếp liền động theo, hai người trong tay đều không có binh khí, gió từ quyền chưởng nghe soàn soạt.
Ngoài cửa doanh trướng dần dần xuất hiện 1 số thị vệ, đó là những người Cảnh Thân Mậu cấp cho Cảnh Vĩnh Phúc bên cạnh đám ba người Ngô Tiên Tử.
Ngô Tiên Tử cầm dao, nhìn hai người đánh nhau, hỏi Cảnh Vĩnh Phúc: "Sao ngươi xác định ta có thể giết hắn?"
Tiểu Thúy đi tới, rót đầy rượu cho bà. Cảnh Vĩnh Phúc nói: "Mời tiên sinh uống rượu, từ từ nghe ta nói."
Ngô Tiên Tử chần chờ rồi uống cạn ly rượu.
Cảnh Vĩnh Phúc lại nói: "Kỳ thật cũng không cần tiên sinh ra tay, hắn đã biết nếu ở lại đây sẽ bị tiên sinh liền dễ dàng lấy mạng, cho nên hắn mới bỏ chạy."
"Ừm!" Ngô Tiên Tử nhíu mày nhìn con dao trong tay, "Ngươi cho ta con dao, là vì nhìn ra hắn muốn động thủ?"
Cảnh Vĩnh Phúc lắc đầu nói: "Không, ta chỉ muốn biết hắn có bị hạ độc hay không, kết quả hắn không để ta thất vọng, còn đầy sinh lực."
Tiểu Thúy lại rót rượu cho Mục Vô Danh cùng Tống Sở.
"Độc là ngươi hạ?" Ngô Tiên Tử uống rượu vào thì cảm thấy độc tính trong người đột nhiên giảm.
Tiểu Thúy cười nhẹ, "Không phải đã giải cho các ngươi sao?"
Tống Sở kinh ngạc hỏi: "Rốt cuộc là sao, vì sao chỉ có vài người chúng ta trúng độc?"
A Căn đáp: "Quả thật chỉ có bốn người các ngươi, ngươi, Ngô Tiên Tử, Mục Vô Danh cùng Lạc Xương Bình trúng độc.
Nhưng vì sao Lạc Xương Bình trúng độc còn có thể động thủ, việc này ta cũng không biết, ngươi nên hỏi Bình cô, ừm, hỏi công chúa."
Sau khi rời khỏi thành trấn, mỗi sáng sớm đám người Bình gia đều uống thuốc sắc của Tiểu Thúy.
Nàng ta mỗi ngày đều nấu thuốc cho mọi người, phòng ngừa chu đáo, hôm nay cũng không ngoại lệ.
Chỉ là Cảnh Vĩnh Phúc không đoán sai, lần này Tiểu Thúy hạ không phải là độc dược trí mạng.
Tiểu Thúy nhìn hai người đang đánh nhau, nói: "Ta dùng độc chỉ thất thủ hai lần, một lần là Hỉ vương, một lần là Thương Thủy. Hỉ vương không có khả năng ở trong này, cho nên người hiện ở đây là Thương Thủy."
Lạc Xương Bình sắc mặt tái nhợt, chỉ nghe Tiểu Thúy lại nói: "Ngày ấy ta ở trên người Thương Thủy hạ hai loại dược, một loại là độc dược, tiếc là không thể độc chết hắn. Loại kia, không phải độc dược, ta gọi là \'Mùi\'. \'Mùi\' vô sắc vô vị, hắn đương nhiên không biết. Mấy ngày trước, ta không phát hiện “Mùi”, hôm nay lại nghe rất rõ ràng. Thương Thủy, là ngươi tự chui đầu vô lưới ."
Cảnh Vĩnh Phúc thở dài: "Môn hạ đệ tử Bàng Long cũng là dị nhân, có thể bách độc bất xâm."
Vẫn trầm mặc Mục Vô Danh bỗng nhiên nói: "Nếu xuất thân từ hoàng thất, bọn họ từ nhỏ sẽ được dùng nhiều loại thuốc chống độc, thuốc kịch độc không độc chết được, mà độc bình thường càng không hiệu quả."
"À! Thì ra là thế..." Cảnh Vĩnh Phúc rơi vào trầm tư, nói vậy thì Lý Phỉ cũng là bách độc bất xâm?
Bên kia hai người đã phân thắng bại, tu vi của Thương Thủy và đầu bếp vốn tương xứng, nhưng bị Cảnh Vĩnh Phúc nói toạc ra thân phận thì cả kinh, lâm vào thế hạ phong, sau liên tiếp thất thủ, cuối cùng ngã xuống đất.
Ngô Tiên Tử ngắm nghía con dao, hỏi: "Ngươi đã biết thân phận của hắn thì hạ độc một mình hắn được rồi, sao hạ độc cả chúng ta?"
Cảnh Vĩnh Phúc phục hồi tinh thần, cười nói: "Dù sao cũng chỉ là thứ độc không chết người." Lời này là Ngô Tiên Tử bất mãn, Tống Sở thì nghẹn họng.
Kỳ thật, đến lúc Tiểu Thúy cười cười với Cảnh Vĩnh Phúc, nàng mới đoán ra Lạc Xương Bình chính là Thương Thủy.
Về phần Tiểu Thúy, nguyên nhân nàng hạ độc bọn họ rất đơn giản: nàng chán ghét mấy người này.
Theo ý Tiểu Thúy, Cảnh Vĩnh Phúc cùng Thủy Tỷ, A Căn và nàng mới là một nhóm.
Tuy rằng nàng miễn cưỡng tiếp nhận đầu bếp, nhưng không có nghĩa là cũng nhận Ngô Tiên Tử, Mục Vô Danh. Về phần Tống Sở, ai kêu hắn vừa vào doanh trướng liền nói “bệ hạ tại sao lại để một nữ tướng quân hộ tống công chúa?”.
Vì thế, ngoại trừ nhóm các nàng không có việc gì, những người khác đều bị trúng độc.
Nhưng chuyện này cũng chứng minh, khả năng kháng độc của đệ tử Bàng Long rất cao.
Cảnh Vĩnh Phúc nhẹ nhàng lấy lại con dao từ Ngô Tiên Tử, bỏ vào trong tay áo, rồi nói: "Tốt xấu gì thì ta cũng đã chiêu đãi mọi người một bữa ngon, tiên sinh sẽ không so đo với ta chứ!"
Ngô Tiên Tử quay đi 1 lúc rồi lầu bầu hỏi Cảnh Vĩnh Phúc: "Rốt cuộc ngươi là người như thế nào đây?"
"Bình Đại Phúc!" Thương Thủy kêu lên, "Sư phó ta sẽ không tha cho ngươi!"
Tống Sở kinh ngạc: "Ngươi... Công chúa điện hạ... Ngài chính là Bình Đại Phúc?"
Cảnh Vĩnh Phúc cười khổ, nói: "Không sai, ta đúng là Đại Phúc."
Tống Sở bỗng nhiên quỳ xuống, hướng về Cảnh Vĩnh Phúc nói: "Huệ Phúc công chúa, tại hạ kính đại danh của ngươi đã lâu. Luôn nghĩ nếu ngươi về nước Cảnh thì nước Cảnh quả là có phúc! Nay ngươi quả nhiên trở về nước Cảnh, bệ hạ thánh minh, nước Cảnh mạnh rồi..."
Mọi người im lặng. Thương Thủy gào lên một tiếng, đầu bếp lập tức làm hắn nói không ra lời.
"Tống tiên sinh đừng quỳ, còn có rất nhiều chuyện cần ngươi giúp ta." Cảnh Vĩnh Phúc ngắt lời Tống Sở.
"Dạ." Tống Sở đứng dậy, kính ngưỡng nhìn nàng.
Ngô Tiên Tử lại cười lạnh: "Không biết còn bao nhiêu người nhớ rõ Đại Phúc thật ra là tên một kẻ ngốc."
A Căn cùng Tống Sở căm tức nhìn bà, Cảnh Vĩnh Phúc cúi đầu nói: "Người kia cũng là Đại Phúc..."
Đêm đó, đầu bếp phế đi võ công của Thương Thủy rồi giao hắn cho Tiểu Thúy nghiên cứu.
Cảnh Vĩnh Phúc sau khi làm rõ những mối nguy bên người đã cho đại quân tiếp tục bắc tiến.
Trên đường đi, nàng học tiếng Khế Liệt Tát rất nhanh.
Tới gần Thường Lâm, Tống Sở đã nhìn Cảnh Vĩnh Phúc với ánh mắt ngưỡng mộ cực độ.
Kỳ thật Cảnh Vĩnh Phúc tự biết mình, nàng không lợi hại như vậy, chỉ là có trí nhớ phi phàm, tuy không biết tiếng Khế Liệt Tát nhưng đã xem qua mấy văn bản Khế Liệt Tát, nay gặp được Tống Sở tinh thông Khế ngữ, nên sự học của nàng mới tăng tiến nhanh như vậy.
Khi học Khế ngữ, Cảnh Vĩnh Phúc thường nghĩ nếu gặp lại tên Bà La thị kia, hắn đừng có mơ dùng Khế ngữ lừa nàng nữa.
Vì từ trong quân trướng thường xuyên truyền ra tiếng Khế Liệt Tát của Cảnh Vĩnh Phúc cùng Tống Sở, vài vị tướng sĩ lén nói với "Công chúa nữ hầu", "Bình dị gần gũi" Tiểu Thúy cô nương: "Nếu không xem quân kỳ mà chỉ nghe tiếng nói trong quân trướng thì đây thật đúng là đoàn quân Khế Liệt Tát."
Tiểu Thúy thuật lại cho Cảnh Vĩnh Phúc nghe.
Dù sao học một ngôn ngữ mới cũng không dễ dàng, không luyện tập thường xuyên sẽ thành vô dụng.





Thử đọc