Cơn Mưa Đầu Mùa - Chương 02

Tác giả: Du Miên

“Hai đứa trẻ cô ta sinh ra không được mang họ của tôi! Nhớ cho kĩ! Bách Hàng này không có đứa con nào với Y Nghiên cả!”
Lời vừa dứt, Bách Hàng liền cúp máy, hắn vươn ngón tay xoa xoa hai bên huyệt thái dương đau nhức, đôi mày hắn bất giác chau lại, gần như sắp sửa chạm vào nhau.
“Y Nghiên... Hừ.”
Hắn cùng cô phát sinh quan hệ khi cả hai đều say sỉn, tinh thần không ổn định, cũng không dùng bất kỳ biện pháp phòng tránh nào, hắn cứ tưởng cô đã uống thuốc sau đêm đó.
Cho dù cô ta có mang trong mình cốt nhục của hắn, hắn cũng sẽ không bao giờ chấp nhận hai đứa con do cô sinh ra. Mối thù hận này đeo bám hắn suốt một khoảng thời gian dài đằng đẵng, cho đến tận giờ phút này, hắn nên vui mới phải, nhưng vì cớ gì nước mắt hắn lại tuôn trào?
Bách Hàng khóc. Hắn đang khóc ư?
Thứ chất lỏng nóng ấm nhuốm ướt hai gò má hắn, và trái tim hắn thì dội đến một nỗi đau kỳ lạ.
Hắn không yêu cô. Đó mới là sự thật.
Bách Hàng điên tiết ném hết tất cả mọi tài liệu xen lẫn đồ vật trên mặt bàn xuống đất, âm thanh hỗn loạn chói tai đâm thủng bầu không khí yên ắng. Hắn điên thật rồi! Tại sao lại đi đến nông nỗi này? Tại sao cô lại là con gái của kẻ thù giết mẹ hắn? Tại sao cô không phải là một người phụ nữ bình thường khác?
Tại sao?
Vô số câu hỏi đan xen nhau ђàภђ ђạ tâm trí Bách Hàng, thì ra là vậy.
Hắn yêu cô, nhưng chính hắn lại đang cố gắng phủ nhận sự thật tàn nhẫn này. Hắn không muốn tin vào nó. Liệu mẹ hắn ở dưới kia có trách mắng hắn không? Bách Hàng xộc tay lên tóc, hắn tức giận đứng bật dậy, lao thẳng một mạch ra phía cửa phòng.
Bách Hàng hắn hận Y Nghiên vô cùng.
...
Trịnh Lập đi đi lại lại liên tục bên ngoài phòng sinh, anh chắp hai tay phía sau lưng, ánh mắt tràn ngập tia lo lắng liên tục đảo xung quanh. Bách Hàng vẫn mãi dửng dưng với Y Nghiên, nhưng anh tuyệt đối không làm được điều kia.
Y Nghiên là cô gái anh yêu thầm hơn mười năm trời, đến tận lúc cô đi kết hôn, anh phải dứt khoát đưa ra một quyết định đau đớn, là ngừng yêu cô, và chúc phúc cho cô. Tận mắt chứng kiến cuộc sống hôn nhân vật vã của Y Nghiên, Trịnh Lập thà rằng bản thân cứ đừng để tâm đến cô, đừng chú ý tới cảm xúc của cô nữa, đừng mỗi lần thấy cô khóc, thấy cô buồn bã, là anh lại uống R*ợ*u, tự chuốc say chính mình.
“Người nhà sản phụ đâu rồi?” Cánh cửa phòng sinh mở ra, một giọng nói lanh lảng vang lên, nhanh chóng quấy nhiễu những dòng suy nghĩ trong đầu Trịnh Lập.
Anh vội vàng nói.
“Tôi... tôi là...”
“Anh là chồng của...”
“Không, không! Tôi là thư ký của chồng cô ấy.”
Vị bác sĩ già mỉm cười mở miệng, cũng không hỏi thêm gì nhiều. “Mẹ tròn con vuông, cô ấy có một nghị lực sống phi thường, xin chúc mừng!”
Bốn tiếng. Anh đã đứng chờ cô bốn tiếng ròng rã.
Ý cười lan tràn khóe mắt của Trịnh Lập, anh cúi thấp đầu, chân thành bày tỏ tấm lòng:
“Cảm ơn các y bác sĩ!” Mặc dù hai đứa trẻ không phải con anh.
Trịnh Lập bước nhanh vào phòng, khuôn mặt trắng nhợt nhạt của Y Nghiên dần hiện ra trước mắt anh.
“Phu nhân.” Anh nhã nhặn cất giọng, cố ý che dấu tâm trạng hiện tại.
“Ư...” Y Nghiên nặng nhọc nhíu mày, cô mệt mỏi nâng mắt nhìn anh.
Trái tim Trình Lập run rẩy. Anh vô thức cuộn chặt tay thành nắm đấm.
“Chủ tịch...”
“Tôi... không muốn nghe...” Cô khàn khàn chặn họng anh.
“Con của tôi... không cần có bố...”
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc