Cô Dâu Gán Nợ - Chương 7

Tác giả: Đang cập nhật

Vĩnh Phong đã hết chịu nổi rồi, nổi giận đùng đùng cho tập hợp tất cả nhân viên làm việc trong nhà, đứng trên bậc thềm nhà, lạnh lùng tuyên bố:
-Tôi không cần biết các người dùng cách gì, dù phải bới từng ngọn cỏ gốc cây cũng phải tìm bằng được cô ta cho tôi. Nếu không các người chuẩn bị tinh thần xách đồ ra đi là vừa. Tôi không cần những người vô dụng và không làm được việc gì.
Nhóm người giúp việc trong nhà và vệ sĩ riêng của Vĩnh Phong thầm run sợ trong lòng, ngay tức khắc vâng dạ hứa hẹn, vội chia nhau ra đi tìm Hoài Thương.
Vĩnh Phong ngồi gác chân trong phòng khách, sắc mặt âm trầm khủng pố. Biểu tình hiện giờ của Vĩnh Phong có thể dọa bọn trẻ con khóc thét, người lớn yếu tim có thể ngất xỉu tưởng mình gặp phải ác quỷ.
Mười lăm phút sau không có tin tức.
Ba mươi phút sau.....
Vĩnh Phong căm hận đá bàn ghế, xô cốc chén trên bàn xuống sàn nhà, khiến mảnh thủy tinh rơi vung vã i trên nền gạch men sáng bóng.
Ngay lúc đó, bất chợt một con chó Đức thân to lớn, lông màu đen tuyền, tai nhọn hoắt chạy vọt vào trong phòng khách, sủa lên hai tiếng gây sự chú ý của Vĩnh Phong.
Vĩnh Phong cúi đầu nhìn con chó đang cắn gấu quần của mình, khó hiểu nhíu mày.
-Mày muốn gì mà lại cắn gấu quần của tao ? Mau buông ra, tao đang bực mình đây, tao không có thời gian chơi đùa với mày.
Con chó vẫn kiên nhẫn cắn gấu quần của Vĩnh Phong, bốn chân xê dịch ra sau, thân hình to lớn muốn lôi Vĩnh Phong đi theo mình.
Tưởng con chó muốn mình chơi đùa với nó như mọi hôm, Vĩnh Phong tức khí đá văng con chó, quát to:
-Mau biến đi ! Đừng để tao phải đánh mày.
-Gâu ! Gâu ! - Con chó bị đá đau sủa to, nhưng không chịu bỏ đi, mà mon men lại gần Vĩnh Phong, vẫy đuôi, dựng chân trước, thè lưỡi kiên nhẫn ngồi chờ Vĩnh Phong đi theo mình.
Vĩnh Phong kì lạ nhìn con chó, ngồi xổm xoa đầu nó, tự hỏi:
-Mày muốn tao đi theo mày ?
-Gâu ! Gâu !
Vĩnh Phong cau mày, đi theo con chó đến thẳng chỗ chuồng chó làm bằng gỗ nằm nơi góc khuất của khu vườn mê cung.
-Gâu ! Gâu ! - Con chó vẫy đuôi rối rít, mặt hướng nhìn vào bên trong chuồng chó làm bằng gỗ. Căn nhà gỗ cao hơn một mét, chiều rộng cánh cửa có thể đủ cho một người nhỏ con lách vào trong. Nhìn từ bên ngoài có thể hình dung căn nhà gỗ là căn nhà dành cho người tí hon ở.
Sự việc càng lúc càng kì lạ, Vĩnh Phong soi đèn pin vào trong căn nhà gỗ, sửng sốt mở to mắt khi thấy cái kẻ mà ngỡ tưởng rằng đã mất tích, bắt mọi người lục tung khắp nơi cũng không tìm thấy đang ngủ ngon lành trong ổ chó.
-Đỗ Lệ Tuyết ! - Tiếng gầm giận dữ, phẫn nộ vang lên xé nát trời đêm, đâm toạc chân mây, làm trấn động màng nhĩ người nghe.
Thêm một lần nữa nhân viên làm việc trong nhà họ Đào lại giật mình hoảng hốt, trái tim run rẩy sợ hãi.
Mười hai giờ đêm, công viên thành phố.
Bị cơn đói ђàภђ ђạ và sương đêm khuya lạnh thấm vào ***, Lệ Tuyết giật mình choàng mở mắt.
Vào giờ khuya khoắt này công viên không có một bóng người. Lệ Tuyết vẫn an toàn ngủ trên ghế đá không có ai đánh thức bởi vì người dân thành phố là thế, họ không tò mò, cũng không quan tâm đến việc riêng tư của người khác, huống chi cuộc sống bộn bề và hối hả có quá nhiều việc mà họ phải chăm lo.
Lệ Tuyết chống tay ngồi dậy, xoa xoa cánh tay nổi da gà.
Cơn gió nhẹ thổi lướt qua, chiếc lá khô bay là là trên mặt đất.
Chiếc bụng rỗng truyền ra âm thanh réo sôi ùng ục. Cả ngày hôm nay chưa có gì ăn vào bụng, Lệ Tuyết bắt đầu cảm thấy đói, muốn tìm ngay một thứ gì đó để ăn.
Cầm túi xách, Lệ Tuyết đứng lên, thẳng hướng đi ra cổng công viên.
Đột nhiên phía sau dồn dập vang lên không chỉ một tiếng bước chân... mà là của một nhóm người.
Thần kinh Lệ Tuyết căng thẳng, bài học buổi tối hôm qua vẫn còn chưa phai mờ trong kí ức.
Lệ Tuyết siết chặt quai túi xách, chân cố rảo bước thật nhanh....
Một bước...hai bước.... Lệ Tuyết cắn chặt môi, tung mình bỏ chạy với tất cả sức lực còn sót lại trong cơ thể.
Cộp...cộp.....Tiếng bước chân phía sau trở nên dồn dập hẳn lên.
Lệ Tuyết hoảng hốt đoán thầm chắc bọn chúng đang đuổi theo mình, sợ hãi chạy bán sống bán ૮ɦếƭ ra cổng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, trái tim đập thình thịch trong ***g ***. Chỉ mới có đi lang thang có một ngày một đêm không về nhà, Lệ Tuyết đã đối mặt với nhiều hiểm nguy, hiểu rằng cuộc sống hiện thực không chỉ có vài lời đơn giản được miêu tả trong sách vở, mà khắc nghiệt và ngặt nghèo hơn nhiều.
-Bắt lấy nó ! Không được để cho nó chạy thoát ! - Bóng đen cao to cầm đầu hò hét ba bóng đen chạy bên cạnh.
Hai bóng đen cỡ người trung bình chạy ra hai hướng khác nhau, với ý định thu hẹp đường chạy trốn của Lệ Tuyết.
Lệ Tuyết chớm chạy ra được đến đầu cổng công viên, hai tên côn đồ cũng chạy ra đến nơi, đón đầu không cho Lệ Tuyết chạy ra khỏi công viên.
Tên cầm đầm và tên còn lại cũng vừa kịp đến. Bốn tên vây lấy Lệ Tuyết vào giữa.
Lệ Tuyết sắc mặt tái nhợt, tuyệt vọng đau khổ nhìn bốn tên ςướק trừng trừng, chỉ hận không thể dùng dao đâm ૮ɦếƭ bọn chúng.
Cuộc ςướק bóc và trấn lột lại sắp sửa tái diễn.
Bỗng.....
-Bụp ! Bốp ! - Một cây gậy phang thẳng vào đầu hai tên ςướק đứng mé bên ngoài.
-Áaaaa...!!. - Bất thình lình bị đánh đau, hai tên đầu gấu đau đớn kêu lên.
Lệ Tuyết và hai tên còn lại giật mình nhìn người thanh niên đang lăm lăm cầm cây gậy gỗ cỡ bự trong tay.
Người thanh niên không dừng tay, liên tiếp đập túi bụi vào hai tên đầu gấu xấu số, đánh cho bọn chúng không kịp trở tay.
Lệ Tuyết mở to mắt nhìn, nhận ra người thanh niên là ai.
Tên cầm đầu sau giây phút ngỡ ngãng, tức giận cao giọng quát to:
-Mày là thằng chó nào hả ?? Mày có biết bọn tao là ai không, mà dám chọc vào bọn tao ??
Câu quát hỏi muôn đời của những tên ςướק.
Người thanh niên khinh thường không thèm đáp lời tên ςướק, đứng chắn trước mặt Lệ Tuyết, đối diện với khuôn mặt dữ tợn của tên cầm đầu.
-Thằng chó, mày dám ςướק mối làm ăn của bọn ông. Mày muốn ૮ɦếƭ chứ gì ?
Tên cầm đầu tút trong túi quần một con dao nhọn hoắt, lưỡi dao sáng bóng vung mạnh vào *** chàng trai. Ba tên đàn em cũng cùng xông lên giúp sức.
Sợ Lệ Tuyết bị thương, chàng trai đẩy Lệ Tuyết đứng vào một nơi an toàn, còn mình thì lo giải quyết bọn ςướק.
Lệ Tuyết đã từng được chứng kiến thân thủ của chàng trai, dần tin tưởng là lần này chàng trai cũng sẽ cứu thoát mình ra khỏi đây.
Nhưng sự đời có ai học được chữ ngờ......
Cuộc chiến đang diễn ra ác liệt, một tên xông lên dí ngay dao vào cổ Lệ Tuyết, hung ác hô lên:
-Dừng tay ! Mày mà dám manh động, tao sẽ cắt đứt cổ họng con bé này.
Chàng trai giật mình dừng động tác đập cây gậy vào đầu một tên ςướק, kinh hãi nhìn chiếc cổ trắng ngần của Lệ Tuyết đang chảy ra một dòng máu đỏ từ miệng vết thương bị cứa gần động mạch cổ.
Chỉ cần sơ sẩy một chút xíu nữa thôi, một mạng sống quý giá sẽ về với cát bụi.
Chàng trai nghĩ mà khiếp sợ hãi hùng, bàn tay cầm cây gậy gỗ P0'p chặt đến nổi gân xanh, đanh giọng hét:
-Chúng mày có biết đang làm gì không ?? Mau buông cô ấy ra !!
Tên dí dao vào cổ Lệ Tuyết cười ghê rợn nói:
-Tao sẽ thả con bạn gái của mày ra với điều kiện mày buông VK đầu hàng và dập đầu quỳ xuống cầu xin bọn tao. Nếu dám làm trái, mày hãy chờ mà nhặt xác của con bé này đi.
Chàng trai căm hận nhìn thẳng vào khuôn mặt dữ tợn của tên ςướק, kinh hoàng nhận ra hắn ta không hề xa lạ, chính là tên mặt sẹo bị mình từng đánh cho một trận bầm dập vào buổi tối hôm qua.
Có rất nhiều nghi vấn hiện lên trong đầu, nhưng chàng trai không còn tâm trí để suy nghĩ đến những vấn đề ấy, việc cấp thiết cần làm ngay trước mắt là tìm cách cứu cô gái thoát ra an toàn.
Lệ Tuyết đã sợ đến mức cả người run rẩy, trái tim đập những nhịp đập yếu ớt trong lòng ***, tuyệt vọng cũng không đủ để miêu tả cảm xúc của con nhóc lúc này. Lệ Tuyết không dám vọng tưởng là người thanh niên sẽ làm như lời tên mặt sẹo bảo, bởi vì hai người chỉ là người dưng nước lã, không có tình cảm sâu nặng gì cả.
Chỉ là Lệ Tuyết đã đoán sai một nửa.....
Chàng trai vứt cây gậy gỗ xuống đất, hai đầu gối dần chùn xuống trước ánh mắt theo dõi chằm chằm của bọn ςướק và ánh mắt sửng sốt không dám tin của Lệ Tuyết.
Nước mắt lăn dài trên gò má tái nhợt của Lệ Tuyết, đôi môi cắn đến bật máu. Lệ Tuyết khóc trong sợ hãi, trong tủi hờn.... và trong hối hận. Phải, Lệ Tuyết hối hận vì mình đã từng nói những lời quá nặng nề với chàng trai.....liệu thời gian có thể một lần quay trở lại để sửa chữa sai lầm không ?
Hai đầu gối chàng trai vừa chạm xuống nền đất lạnh.
Tên mặt sẹo biểu tình khuôn mặt cười dữ tợn, và thỏa mãn hài lòng vì nghĩ rằng sắp sửa thực hiện được ý đồ trả thù khát máu của mình.
Nhưng....
Thình lình vang lên tiếng kêu thất thanh của một cô gái.
-Bớ người ta !! Có kẻ *** ! Bớ người ta ! Có kẻ ςướק !!
Tiếng kêu "ngàn năm có một" ngay lập tức kéo tới một đống người đi trên đường.
Những tiếng bước chân rầm rầm, cộng thêm tiếng tuýt còi của bảo vệ công viên khiến bốn tên ςướק sửng sốt, ngây người ngơ ngác nhìn nhau. Ai mà ngờ được chỉ có một người phụ nữ, nhưng lại đủ khả năng để gây sự chú của cả một đống người không liên quan.
-Chạy mau ! Để công an mà bắt được thì ૮ɦếƭ cả lũ ! - Ba tên ςướק hô hào nhau bỏ chạy toán loạn.
Tên mặt sẹo vẫn chưa chịu từ bỏ kế hoạch trả thù của mình. Chỉ vì con nhóc và thằng khốn nạ n này mà hai tên đàn em của hắn bị tống vào tù, bản thân hắn thì sống chui sống nhủi như con chó.
Tay tên ςướק run lên vì tức giận, lưỡi dao sắc bén vô tình cứa sâu thêm vào *** Lệ Tuyết. Máu theo đó túa ra như tắm.
Lệ Tuyết bị mất nhiều máu, cộng thêm vết thương vượt quá giới hạn chịu đựng dần ngất lả trong tay tên mặt sẹo.
Tên mặt sẹo chìm vào trong hồi ức đen tối của mình không chú ý đến chàng trai đ
ã đứng dậy từ bao giờ, tận dụng ngay cơ hội giơ chân đá bay con dao trong tay tên ςướק, đỡ lấy cơ thể lả đi vì mất máu của Lệ Tuyết.
Tên mặt sẹo giật mình hoàn hồn ôm lấy cánh tay đau, thù hận nhìn chàng trai và Lệ Tuyết trừng trừng, lại nghe tiếng bước chân dồn dập càng lúc càng đến gần, không cam lòng bỏ chạy lẩn khuất vào trong bóng tối của khu vườn nằm phía sau công viên.
Mọi người chạy đến vây quanh lấy Lệ Tuyết và chàng trai.
-Hai cháu không sao chứ ? Tên ςướק đâu rồi ?
-Mau gọi xe cấp cứu đưa cô gái vào bệnh viện. Cô ấy mất máu nhiều quá.
-...
Người có điện thoại di động ngay lập tức gọi một chiếc xe cứu thương.
Chàng trai vẫn ôm chặt lấy Lệ Tuyết, run tay quấn một chiếc khăn sạch quanh cổ Lệ Tuyết, cố gắng giảm thiếu lượng máu chảy ra từ vết thương trên cổ.
-Làm ơn tránh đường !! - Đột nhiên có một cô gái vạch đám đông đứng chen chân vào bên trong.
Khi nhìn thấy sắc mặt trắng bệch vì mất máu và đôi chỗ bị sưng tím vì bị đánh của Lệ Tuyết thì sợ hãi kêu to:
-Hoài Thương !! Tại sao lại là mày ?? Trời ơi !!
Cô gái dùng tấm thân quá khổ đầy ngã người đang cúi xem vết thương trên cổ Lệ Tuyết, đôi tay tròn vo như cái chày ôm siết chặt lấy cơ thể nhỏ bé của Lệ Tuyết, mà lầm tưởng đây là cô bạn thân đang bị gặp nạn của mình.
Chàng trai ngơ ngác nhìn cô gái mập ú đang khóc như mưa, vừa khóc vừa gào lên thê thiết như giết heo, nhận ra tiếng gọi người tới cứu lúc nãy là của cô bé này.
Mọi người nhăn mặt nhíu mày. Có người thương cảm đây là tình cảm chân thành của hai người bạn thân. Nhưng có người lại lắc đầu chịu thua tiếng gào khóc có một không hai của cô gái mập.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay