Cô Dâu Gán Nợ - Chương 4

Tác giả: Đang cập nhật

-Đồ điên ! Anh mau thả tôi ra !
Âm thanh náo động khiến người làm trong nhà chú ý, ngó đầu từ trong nhà bếp, các tầng lầu, hiếu kì nhìn chằm chằm hình ảnh Hoài Thương bị cậu chủ trẻ tuổi lôi đi như tội phạm.
Bị người ta dòm ngó như con hề đang diễn trên sân khấu, sắc mặt Hoài Thương thay đổi liên tục, căm hận vung tay chân đấm đá loạn xạ, chống đối lại người con trai:
-Buông tôi ra ! Tôi nói anh buông tôi ra !
Đáp lại tiếng kêu la oai oái và chống đối liên tục của Hoài Thương là tiếng quát to như sấm:
-Câm mồm ! Cô mà còn kêu thêm một tiếng nào nữa tôi sẽ nhét chiếc giẻ lau sàn nhà kia vào miệng cô.
Hoài Thương sợ hãi ngậm miệng, biết tên con trai không coi ai ra gì này nói được làm được, mặc dù vậy vẫn chống đối không chịu hợp tác đi theo người con trai lên lầu, ai biết lên trên kia sẽ xảy ra chuyện gì.
Người con trai đã mất hết lòng kiên nhẫn với con nhỏ nô lệ không chịu nghe lời, dùng sức vật lộn ngược Hoài Thương, vác con nhỏ tội nghiệp trên vai như đang vác một con heo.
Người làm trong nhà không nhịn được cười trước hình ảnh ngộ nghĩnh của Hoài Thương, cho nên không thèm che dấu, ngay lập tức bật cười thành tiếng.
Đủ mọi loại tiếng cười, cùng tiếng xì xầm bàn tán truyền vào tai càng khiến Hoài Thương có ý nghĩ muốn đâm đầu vào tường để tự sát. Trời ạ ! Thế này thì đâu còn mặt mũi của con nữa ! Hu hu hu !
Đã vậy, người con trai thấy vẫn còn chưa đủ, tay còn phát mấy cái vào ௱ô** Hoài Thương để thị uy, tiếng nói rít ra từ kẽ răng, cảnh cáo bảo:
-Nếu cô mà còn dám tiếp tục lộn xộn nữa, tôi sẽ ném cô từ đây xuống tầng trệt.
Hoài Thương nhắm tịt mắt lại, tay chân buông lỏng, tuyệt vọng phó mặc cơ thể mình cho số phận.
Người con trai dùng chân đá văng cánh cửa, lại dùng chân đóng xầm cánh cửa lại, tiếng cánh cửa va mạnh vào bản lề tạo nên âm thanh chói tai, đâm thủng màng nhĩ người nghe.
-Rầm ! - Hoài Thương bị người con trai ném mạnh xuống giường.
Hoài Thương chỉ còn biết nhận mệnh, thầm oán trách ông trời, năm lần bảy lượt bị đối xử *** như thế này không làm quen cũng không được, không chấp nhận cũng không thể phản kháng.
Hoài Thương vừa nhăn mặt, *** chống tay ngồi dậy, người con trai liền ném một tờ giấy gấp đôi và cây Pu't máy vào người , lạnh lùng bảo:
-Cô kí tên vào cuối góc phải của tờ giấy cho tôi.
Hoài Thương cầm tờ giấy và cây Pu't máy, nhìn lướt qua tiêu đề của nội dung ghi trong tờ giấy gấp làm đôi.
Dòng chữ: "Hợp đồng nô lệ" đập vào mắt khiến Hoài Thương không chịu đựng được bất công, phản kháng kêu lên:
-Anh bắt tôi kí vào tờ giấy này là ý gì hả ? Tôi chẳng phải đã nói là anh bắt lầm người rồi còn gì. Tờ giấy này, tôi tuyệt đối không kí.
Hoài Thương căm tức vứt trả tờ giấy và cây Pu't máy cho người con trai.
Người con trai đón lấy, tiến nhanh lại gần Hoài Thương, khuôn mặt hầm hầm giận dữ, đôi mắt lóe lên lửa giận.
Hoài Thương hoảng sợ lùi sát vào góc giường, ôm chặt lấy chiếc gối làm VK nếu lỡ chẳng may bị tên con trai đang giận dữ phát điên kia bất chợt tấn công, mắt đề phòng nhìn chằm chằm để ý từng biểu hiện nhỏ nhất của người con trai.
-Cô có kí hay không ? - Người con trai gằn giọng, quát hỏi.
-Không kí ! - Hoài Thương trả lời như đinh đóng cột.
-Tôi hỏi lại lần cuối, cô có chịu kí không ? - Tiếng nói cơ hồ được phát ra từ kẽ răng nghiến chặt.
Hoài Thương hơi ớn lạnh, nhưng vẫn cắn răng, lắc đầu tỏ vẻ kiên quyết, mạnh miệng nói cứng:
-Không kí ! Có ૮ɦếƭ cũng không kí.
Người con trai giận dữ phản cười, tay P0'p nhàu nát tờ giấy đôi, nghiến răng khen ngợi:
-Cô được lắm, luôn luôn chống đối tôi, không để một ông chủ như tôi vào mắt. Cô coi lời nói của tôi, coi mệnh lệnh và yêu cầu của tôi chỉ là không khí chứ gì ? Đã thế, tôi sẽ cho cô biết chọc giận tôi thì sẽ có hậu quả gì.
Hoài Thương cứng đơ người, vẫn còn bị giọng nói lạnh lẽo không có độ ấm cùng đôi mắt sắc bén tựa dao của người con trai dọa sợ, cậu chủ nhỏ đã quay qua nhìn ra hướng cửa, hét to:
-Người đâu ???
Chỉ trong tích tắc cánh cửa phòng bật mở, một người phụ nữ trung niên mặc trang phục người giúp việc bước vào phòng, cung kính thưa:
-Cậu chủ.
Hoài Thương nhận ra người phụ nữ này là người phụ nữ mà mình đã nhìn thấy lúc đang lén lút bỏ trốn.
Người con trai chỉ vào Hoài Thương, ra lệnh cho người phụ nữ trung niên:
-Mang người con gái này xuống lầu thay quần áo, dạy cho cô ta biết một người hầu thì phải làm gì. Nếu cô ta còn không chịu nghe lời thì dùng gia pháp dạy bảo, tuyệt đối không được để cô ta lười biếng, trốn việc không chịu làm.
Hoài Thương mở to mắt, trừng mắt nhìn người con trai chằm chằm, không dám tin vào lỗ tai mình. Cái gì....?? Bắt mình phải làm việc ở đây như một người hầu ???
-Vâng, thưa cậu chủ.
Hoài Thương nhảy xuống giường, nhanh chân định bỏ chạy ra khỏi phòng , song bị người con trai nhanh hơn túm được, ném về phía người phụ nữ trung niên, hầm hầm quát:
-Mang cô ta đi, dạy bảo cho tốt.
Người phụ nữ trung niên túm chặt lấy cánh tay Hoài Thương, mặc kệ Hoài Thương giãy dụa kêu la, lôi một mạch con nhỏ xuống một căn phòng dưới tầng trệt.
Cánh cửa phòng mặc dù đã đóng chặt nhưng vẫn vọng ra tiếng la hét tức giận của Hoài Thương:
-Mau buông tôi ra ! Đừng có ***ng vào người tôi...!
Người bên ngoài hiếu kì dừng cước bộ, lại nghe thấy:
-Đừng có *** áo của tôi ! Tôi đã nói không cần ai thay quần áo cho tôi cả ! Tôi nói buông ra có nghe không ??
Người bên ngoài lắc đầu chê bai, đánh giá cô gái mà cậu chủ mang về tối hôm qua quá ương bướng và khó dạy bảo.
Hoài Thương mặc dù có cố hết sức chống đối và phản kháng, song vẫn bị người phụ nữ trung niên lột phăng bộ quần áo đang mặc trên người, ép mặc một bộ đồ dành riêng cho người giúp việc làm việc trong nhà họ Đào.
Hoài Thương ôm lấy cơ thể lạnh run, sắc mặt tái nhợt, đôi mắt đỏ hoe, hốc mắt ầng ậc nước, tủi thân và nhục nhã muốn khóc. Cho dù không được sinh ra và lớn lên trong một gia đình thật sự giàu có, nhưng mình chưa từng bị người khác chà đạp và đối xử như người hầu thế này.
Người phụ nữ trung niên trừng mắt nhìn Hoài Thương, nghiêm khắc dạy bảo:
-Cô nghe cho rõ đây, bắt đầu từ hôm nay cô chính thức là một trong số những người giúp việc trong nhà cậu chủ, mọi mệnh lệnh và yêu cầu của cậu chủ, cô nhất nhất đều phải làm theo, không được phép cãi bướng và chống đối. Cậu chủ đã giao quyền giám sát cô cho tôi, cho nên chỉ cần cô làm sai việc gì, hay lười biếng không chịu làm việc, tôi sẽ dùng roi để dạy bảo cô cho đến khi nào cô hiểu được thân phận của mình trong cái nhà này thì thôi. Lời của tôi nói, cô đã nghe rõ chưa ?
Lỗ tai Hoài Thương ù đi, ngẩn người đứng ૮ɦếƭ trân một chỗ, trân trối nhìn người phụ nữ trung niên trừng trừng, tưởng mình vẫn còn đang chìm trong cơn ác mộng kéo dài từ ngày này qua ngày khác chưa tỉnh.
Tiếng nói nghiêm khắc của người phụ nữ trung niên lại vang lên:
-Tôi quên chưa giới thiệu tên cho cô biết, tôi là Lệ Hồng, cô có thể gọi tôi là cô Hồng. Tôi là người quản lý đám nhân viên ở đây, do đó có việc gì, cô có thể trực tiếp đến hỏi tôi.
Người phụ nữ bắt đầu giảng giải về các công việc phải làm trong một ngày, về thói quen và sở thích của người con trai mà người phụ nữ gọi là cậu chủ.
Hoài Thương gật đầu vâng dạ như một cái máy, nghe tai nọ lại cho ra tai kia, cả người như mộng du.
Sau khi nói một hơi không ngừng nghỉ, người phụ nữ trung niên dẫn H
oài Thương ra sau vườn, ấn một cái chổi cọ vào tay, chỉ vào đám lá khô trên mặt đất rồi bảo:
-Quét sạch đám lá khô này đi, lúc nữa tôi quay lại kiểm tra.
Trước khi xoay người quay trở lại nhà chính, người phụ nữ trung niên nghiêm khắc trừng mắt nhìn Hoài Thương, ngụ ý bảo không được phép lười biếng, sau đó mới chịu rời đi.
Hoài Thương ngơ ngác nhìn đám lá khô trên mặt đất, lại cúi nhìn chiếc chổi cọ đang cầm trong tay và bộ quần áo dành cho người giúp việc mặc trên người, trong lòng gào thét...Ông trời ơi ! Người nỡ lòng nào đối xử với con như vậy sao ? Con không muốn làm người hầu đâu, con muốn rời khỏi đây, còn muốn nhanh chóng được về nhà. Hu hu hu !
Lệ Tuyết tỉnh dậy trong một căn phòng xa lạ, đồ đạc trong phòng đơn sơ mộc mạc, chứng tỏ chủ nhân của căn phòng cũng không giàu có gì.
Cùng lúc đó, cánh cửa phòng bật mở, một chàng trai tầm mười chín, hai mươi tuổi, tay cầm túi thức ăn bước vào phòng.
Lệ Tuyết ngạc nhiên nhìn.
-Chào em. Em đã tỉnh rồi, thấy trong người thế nào ? - Chàng trai nở nụ cười dễ mến.
Khuôn mặt Lệ Tuyết bị đánh sưng tím nhiều chỗ, nhìn không ra hình dạng, lúc này trông rất buồn cười.
Lệ Tuyết không hề biết điều đó, chỉ thấy cơ thể, nhất là khuôn mặt truyền đến cảm giác nhức nhối và khó chịu.
-Anh là người đã cứu tôi ? - Lệ Tuyết vẫn còn nhớ mang mang tối hôm qua có một chàng trai tốt bụng đã xông lên giải cứu mình khỏi tay bọn ςướק.
-Đúng. Em sao rồi ? Đã đói bụng chưa ? Muốn ăn gì không ? - Nụ cười dễ mến vẫn giữ trên môi.
Hoài Thương lắc đầu nhìn túi bóng thức ăn đang cầm trong tay chàng trai. Mặc dù đã rơi vào hoàn cảnh này, nhưng từ bé quen sống trong cảnh giàu sang, Lệ Tuyết không quen ăn thức ăn rẻ tiền và túi thức ăn kia nhìn có vẻ không được sạch sẽ.
-Nhà em ở đâu để anh đưa về ? Tối hôm qua em bị ngất xỉu nên anh đưa em về đây. - Chàng trai sợ Lệ Tuyết hiểu lầm liền giải thích.
-Anh muốn được trả bao nhiêu tiền, cho một cái giá cụ thể đi. - Lệ Tuyết cao ngạo nhìn chàng trai.
Chàng trai sững sờ, ngẩn người không hiểu Lệ Tuyết hỏi mình giá tiền làm gì.
Lệ Tuyết vén chăn bước xuống giường, chỉnh sửa lại quần áo và vuốt lại mái tóc rối, tư thế chuẩn bị ra đi.
-Anh nói nhanh đi, anh muốn tôi trả cho anh bao nhiêu tiền ?
Tiếng nói bị tắc trong cổ họng, chàng trai không nghĩ đến cô gái này lại quá thẳng thắn, ngay câu đầu tiên thay vì nói cảm ơn lại hỏi muốn lấy bao nhiêu tiền. Chẳng lẽ trông dáng vẻ của anh cần tiền trả ơn của người khác lắm sao ?
-Em hiểu lầm rồi. Anh cứu em không phải vì tiền.
-Anh cứu tôi không phải vì tiền thì vì cái gì ? Tôi không tin là anh lại hào hiệp đến mức có thể xả thân vì nghĩa. - Giọng nói kiêu ngạo làm tổn thương lòng tự trọng của người khác lại tiếp tục vang lên.
Chàng trai giận tái mặt, chỉ tay ra hướng cửa.
-Anh thấy em cũng không có vấn đề gì, em có thể ra về được rồi.
Lệ Tuyết đi thẳng ra hướng cửa, dáng đi cao ngạo, cô độc của một tiểu thư nhà giàu.
-Khoan đã ! - Chàng trai gọi với lại.
Lệ Tuyết quay lại nhìn chàng trai, ánh mắt không thèm che giấu vẻ mỉa mai và khinh thường.
-Đã hối hận rồi sao, nói ra đi anh muốn bao nhiêu tiền ?
Khuôn mặt chàng trai đanh lại, hằn lên vẻ giận dữ và không kiên nhẫn, ném trả chiếc túi xách cho Lệ Tuyết.
-Tôi nghĩ chiếc túi xách này là của cô, cô cầm đi đi.
Chàng trai làm một tư thế tiễn khách.
Lệ Tuyết mím chặt môi, đi thẳng ra hướng cổng của khu nhà trọ.
Giữa trưa đường phố nắng chói chang, nóng bức như đổ lửa. Người đi đường trang bị kín mít từ đầu đến chân.
Lệ Tuyết thả chậm cước bộ trên vỉa hè, cảm thấy lạc lõng bơ vơ, không biết nên đi đâu về đâu.
Người đi đường hiếu kì nhìn cô gái ăn mặc nhếch nhác, trên quần áo đôi chỗ còn dính những vết bẩn khả nghi, nhất là khuôn mặt bầm tím xưng vù càng khiến bọn họ liên tưởng đến tình trạng *** gia đình hiện nay.
Lệ Tuyết đến công viên thành phố, chọn ngồi xuống một chiếc ghế đá nằm ở chỗ khuất, cởi quai túi xách đeo trên vai.
Tài sản còn sót lại của Lệ Tuyết chỉ còn có duy nhất chiếc túi xách màu trắng này thôi.
Lệ Tuyết kéo khóa túi xách, cẩn thận xem lại từng thứ đồ đút trong túi.
Bàn tay Lệ Tuyết thoáng khựng lại, đôi mắt kinh hoàng nhìn những thứ xa lạ, không thuộc về mình đang nằm dưới đáy túi.
Không còn giữ được bình tĩnh nữa, Lệ Tuyết đổ hết đồ trong túi xuống ghế đá, tay vạch bới từng thứ một.
Thứ này cũng phải....thứ này cũng không....cả thứ này nữa......Sau một lúc lục lọi và tìm kiếm, Lệ Tuyết sắc mặt trắng bệch, tay siết chặt tấm hình của một cô gái được cài trong chiếc ví đựng tiền.
Cô gái có khuôn mặt giống hệt Lệ Tuyết, điểm khác biệt duy nhất là kiểu tóc, nếu để ý kĩ hơn sẽ thấy cuối đuôi mắt còn có thêm một nốt ruồi son nhỏ xíu.
Cô gái trong ảnh tên là Trịnh Hoài Thương. Theo thông tin in trong thẻ CMND thì Hoài Thương sinh cùng năm, cùng tháng và cùng ngày với Lệ Tuyết. Trên thẻ học sinh có ghi lớp 11a3, trường cấp ba Đội Cấn.
Trong ví tiền ngoài giấy tờ tùy thân còn có một số tiền không nhỏ. Trong ngăn túi xách còn tìm được một chùm chìa khóa, điện thoại di động và mấy thứ linh tinh.
Lệ Tuyết thẫn thờ ngồi trên ghế đá, nhìn chằm chằm tấm hình của cô gái lạ mặt, theo suy đoán là người mà mình đã vô tình va phải vào buổi tối hôm qua, trong lúc cuống cuồng lo chạy trốn đã lấy nhầm phải túi xách của cô gái đó.
Sau gần một tiếng ngồi phân tích hoàn cảnh hiện tại và duyên số trùng hợp cho mình cầm nhầm phải túi xách của cô gái có đặc ***iống mình đến kì lạ, Lệ Tuyết tự an ủi và động viên bản thân.... mình quyết không thể bỏ qua vận may này, phải tận dụng nó để xem có thể tìm cách giải quyết tình cảnh bi đát của hiện tại không.
.......................
Mười một giờ trưa, nhà hàng Cửu Long.
Ngoài cửa quán xe đậu chen chúc nhau, nhưng trong nhà hàng lại không có mấy khách. Bàn ghế thưa thớt người ngồi, mà những kẻ ngồi ăn trong quán dáng vẻ bặm trợn, mặc toàn đồ đen, đi giày da sáng bóng, đầu tóc đủ kiểu. Trông cách ăn mặc và dáng vẻ bề ngoài dữ tợn của bọn bọ, không cần phải mất công suy đoán, cũng có thể nhận ra bọn họ thuộc dạng xã hội đen, dân anh chị có máu mặt ngoài xã hội.
Nhưng chàng trai ngồi chiếc bàn chính giữa lại đối lập hoàn toàn, cả người cậu ta diện toàn đồ trắng, giày thể thao màu trắng, đồng hồ đeo tay màu trắng, sợi dây chuyền bạc lóng lánh đeo trên cổ, khuôn mặt đẹp trai hút hồn, điểm đặc biệt nhất là đôi mắt, một đôi mắt biết cười, có thể làm ấm lòng bất cứ ai. Nhìn cậu ta như vậy, có ai nghĩ rằng cậu ta là cậu chủ nhỏ của đám người bặm trợn mặc toàn đồ đen kia.
Trước cửa quán vang lên tiếng đánh nhau.
Người con trai dừng đũa gắp thức ăn, bực mình quát:
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc