Chú À! Đừng Nên Thế! - Chương 236

Tác giả: Trần Mạc Tranh

Chương 236: Các người quá độc ác

"૮ɦếƭ tiệt, Tô Thi Thi, cô là đồ điên!" Mái tường truyền đến một tiếng kêu đau đớn.
Mới vừa ló đầu ra, người đàn ông kia liền băng bó đầu, thân thể mất đi trọng tâm, thẳng tắp địa hướng tới mặt đất ngã xuống.
Tô Thi Thi vẻ mặt rùng mình, vươn tay muốn nắm lại tay anh ta. Chỉ là người kia tới cùng là một người đàn ông đã trưởng thành, khí lực cô cho dù có mạnh cũng không bì được với một người đàn ông, chính mình cũng bị kéo vào bên trong rơi xuống dưới.
"Ngu dốt sẽ ૮ɦếƭ!" Bùi Dịch đi lên ôm eo Tô Thi Thi.
Lúc này, đã có vài vị vệ sĩ sớm chờ đưa Tô Thi Thi vào trong viện
"Tô Thi Thi, bà cô của tôi ơi, van cầu cô buông tha cho tôi đi! Tôi sai rồi có được không? Tôi sau này nhất định thấy cô liền tránh xa, van cầu cô buông tha tôi!"
Hỗ Quân Nhạc ngồi bệch trên đất, còn mỗi chuyện chưa khóc òa lên nữa thôi.
Vừa rồi anh ta đã nghe nói đến chiến công vĩ đại mà Tô Thi Thi vừa làm ra, gan đều nhanh dọa hư rồi
Anh ta đây chính là đồng lõa, bị vị anh trai kia của anh ta biết, anh ta ૮ɦếƭ là cái chắc?
Tô Thi Thi khom lưng xoa xoa tóc của anh ta, cười tít mắt nói: "Anh sốt ruột như vậy là gì chứ? Tôi biết để cho anh chịu ủy khuất rồi, cho nên, tôi muốn bồi thường anh thật tốt."
"Bồi thường?" Hỗ Quân Nhạc thân thể run lên, cảnh giác nhìn cô, "Cô sẽ có lòng tốt như vậy sao?"
Tô Thi Thi ánh mắt tối sầm lại, hung tợn trừng mắt nhìn anh ta: "Anh dám nói chuyện như vậy sao? Tôi ở trong mắt anh liền không hợp với đạo làm người như vậy sao? Cũng không ngẫm lại, là ai có ý đồ xấu muốn tiếp cận tôi."
"Tôi..." Hỗ Quân Nhạc đang muốn ngụy biện, chợt thấy từ trên tường nhảy xuống một người đàn ông, sợ tới mức roạt một phen từ trên mặt đất nhảy dựng lên.
"Bùi... Bùi tổng... Ha ha, thật khéo nha."
Hỗ Quân Nhạc thật sự muốn khóc, lần này là làm sao đây thật sự chạy không thoát rồi.
Mặt anh ta hoàn toàn sụp đổ, đáng thương tội nghiệp nhìn Tô Thi Thi: "Bà cô của tôi ơi, cô nói đi, cô tới cùng muốn thế nào?"
Tô Thi Thi híp híp mắt, cười nói: "Bồi thường cho anh thôi, anh yên tâm, anh sẽ không thiệt thòi."
"Bồi thường cái gì?"
Tô Thi Thi nhãn cầu xoay một vòng, hướng tới phía sau nhà chính đi đến, không nói nữa.
Dựa theo những gì anh ta biết về Tô Thi Thi, cái bồi thường nên là đạt đến một trình độ nào đó đi?
Bùi Dịch nhìn cô gái nhỏ của mình ánh mắt tinh quái như quỷ linh tinh, trong mắt ý cười chớp lóe rồi biến mất.
Anh cực kỳ chờ mong, đợi người của Hỗ gia nhìn thấy Hỗ Quân Nhạc thì sẽ phản ứng như thế nào.
Anh vừa đi tới vài bước, Tần Phong liền gọi điện thoại đến rồi.
"Bùi Dịch, cậu điên rồi phải không? Cho dù cậu yêu chiều người phụ nữ của mình như thế nào đi nữa cũng cần phải có giới hạn, cậu bây giờ còn sợ mọi chuyện quậy chưa đủ lớn sao?" Điện thoại vừa được kết nối, bên trong liền truyền đến tiếng gầm thét của Tần Phong.
Khóe miệng Bùi Dịch nhếch lên, chờ cậu bạn thân đem hỏa đều đã phát xong, mới chậm rãi nói: "Nuông chiều người phụ nữ của mình cũng cần có kỹ thuật. Cậu cho dù nghĩ muốn nuông chiều, cũng chưa chắc được cưng chiều người ta."
"Cậu..." Tần Phong tức muốn thổ huyết rồi.
Anh nhìn thấy Ôn Ngọc núp ở phía sau nhìn mình giống như đang nhìn thấy quái vật một dạng, đau đầu xoa xoa huyệt Thái Dương: "Cái này, phải nhờ cậu chỉ giáo tôi một phen... Không đúng!"
Tần Phong buồn bực: "Cậu đừng hòng nói sang chuyện khác. Cậu ngẫm lại xem, nếu để cho lão già kia của Hỗ gia biết cháu trai của chính mình đến Đoàn gia ở rể, sẽ không Gi*t ૮ɦếƭ các người à!"
Bùi Dịch đáp phi sở vấn*: "Cậu nói xem, Hỗ gia người nào sẽ đến?"
Đáp phi sở vấn: hỏi 1 đằng trả lời 1 nẻo
"Không phải Hỗ Sĩ Minh..." Tần Phong nói đến một nửa, não linh quang chớp lóe, hung hăng đến sợ run cả người, "Bùi Dịch, cậu thật sự quá âm hiểm rồi! Khó trách cậu lại cho Thi Thi làm loạn đến như vậy, quả thực âm hiểm cùng cực rồi!"
Hỗ Sĩ Minh nhận được một tấm mời rùa đen rút đầu, dựa theo tính tình của anh ta, tuyệt đối hẳn không vì chứng minh cái gì mà tự mình xuất hiện ở nghi thức đính hôn.
Như vậy Hỗ gia, người đủ khả năng tới tham gia cũng chỉ còn lại có một người - - người đứng đầu của Hỗ gia đương gia Hỗ Tấn Hoa, cũng chính là người mà bọn họ trong miệng luôn gọi Hỗ gia cái Lão Bất Tử kia
"Trước mặt nhiều khách khứa như vậy, Hỗ lão tuyệt đối không có khả năng đổi ý tại trận. Chậc chậc, cậu đây là đem Hỗ gia cùng Đoàn gia đều đã tính kế đi vào, thật sự quá tuyệt rồi." Tần Phong nói xong liền vui vẻ cúp điện thoại.
Anh bây giờ cảm thấy chính mình làm bạn của Bùi Dịch là điều vô cùng may mắn, bằng không thật sự không biết sẽ ૮ɦếƭ thế nào dưới tay thằng bạn tính khí bất thường này đây.
Đoàn gia chủ trạch bên trong hậu viện, đột nhiên bộc phát ra một tiếng hoảng sợ gào thét.
"Tô Thi Thi cô điên rồi! Để cho tôi cưới Đoàn Ngọc Tường? Cô đang nghĩ cái gì vậy?" Hỗ Quân Nhạc tròng mắt từng to đến nỗi muốn rớt ra ngoài rồi.
Tô Thi Thi cắn một miếng táo, vẻ mặt tỉnh bơ nói: "Anh có thể không làm theo, dù sao tôi không có tổn thất gì. Chỉ là..."
Mặt cô trầm xuống, nghiêm trang nói: "Tôi chỉ có thể nói cho vị anh trai kia của anh, là anh giúp tôi chạy trốn, tất cả mọi chuyện đều là chủ ý của anh."
"Cô... Anh trai tôi nhất định sẽ không tin tưởng lời cô nói! Cô như vậy là coi thường chỉ số thông minh của anh tôi!"
Tô Thi Thi mi mắt nhíu lại, cười đến giống hệt con hồ ly: "Anh trai của anh cũng đã bị tôi đùa giỡn một lần, chẳng thế thì tôi cũng không có khả năng nguyên vẹn mà trở về đến nơi đây. Anh cảm thấy được, tôi có không có năng lực để cho anh ta tin tưởng sao?"
"Anh có thể đánh cược một lần." Tô Thi Thi nói xong lại cắn thêm một miếng táo, không thèm quan tâm đến anh ta nữa.
"Cô... Cô..." Hỗ Quân Nhạc răng nanh va vào nhau kêu lộp cộp vang lên.
Anh thật sự rất nghĩ muốn đánh cái người phụ nữ đáng giận này!
Thật sự quá bực tức rồi!
Anh ta lại nhìn thấy cái người lúc nãy đánh anh ta một cái đến choáng quáng mới tỉnh lại, hận không thể đem người đó ra lột da băm vằn ném cho chó ăn, xong anh ta lại nhìn nhìn hai con chó kia, ăn hết một đống thức ăn của anh ta, ăn xong liền trở mặt...
Càng không cần phải nói, bên này còn có kẻ nguy hiểm hơn tất cả những người ở đây cộng lại -- Bùi Dịch.
"Coi như các người ngoan độc!" Hỗ Quân Nhạc che mặt, chỉ cảm thấy tiền đồ một mảnh hắc ám.
Tô Thi Thi đắc ý nhìn Bùi Dịch liếc mắt một cái: "Bên kia nếu bọn họ không chịu chú rể mà em đã chọn lựa, đưa đến một người khác thì làm sao đây?"
Bùi Dịch môi mỏng bĩu một cái, nâng cằm của cô lên, cúi xuống hôn một cái, gằn từng chữ hỏi: "Em là đang hoài nghi năng lực của anh?"
Anh hiển nhiên có 100 loại phương pháp để cho người kia không cách nào xuất hiện.
Tô Thi Thi nắm chắc ngón tay của anh, cười khan nói: "Em là muốn nói, Bùi tiên sinh anh thủ hạ lưu tình, mọi người kiếm sống cũng không dễ dàng."
Bùi Dịch yên lặng nhìn Tô Thi Thi liếc mắt một cái.
Cô gái này đều phải đem nơi này làm cho long trời lở đất, vậy mà còn có mặt mũi nói những lời này?
"Này... Các người khi dễ tôi thì thôi đi, lại còn để cho tôi nhìn các người ân âи áι ái, tới cùng có đạo đức công cộng hay không?" Hỗ Quân Nhạc nhìn không được rồi.
(Ryeo: có cái đạo đức công cộng à? Tui mới nghe à nhà
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc