Chọc phải người đàn ông nóng nảy - Chương 34

Tác giả: Tả Ninh


Wagner không thèm đoán người vừa gọi cho Lạc Man là ai mà lại có lực ảnh hưởng tới vậy, gọi một cuộc điện thoại mà giải quyết sạch món nợ ba tỷ của anh! Bây giờ anh chỉ một lòng nghĩ đến Chân Chân, những chuyện khác anh đều không quan tâm. Chỉ một mình cô nhóc ấy đã quá đủ, anh cần gì phải để ý đến những thứ khác nữa.
Anh chạy thật nhanh tới căn phòng Lạc Man chỉ, hưng phấn đẩy cửa phòng ra.


Nháy mắt, anh trông thấy cô nhóc Chân Chân đang… thoải mái nằm ngửa mặt trên giường lớn, ngủ say như chết, chỉ kém không ngáy khò khò nữa thôi!
Wagner dở khóc dở cười đến bên cạnh cô. Anh vì cô mà gấp như kiến bò trên chảo nóng, tim nhảy ra khỏi lồng ngực, đầu óc rối như mớ bòng bong, còn cô thì vô tư nằm đây hưởng thụ giấc mộng ngọt ngào, an ổn.
Anh uất ức bóp chặt lỗ mũi cô làm cô khó thở. Thời điểm miệng cô cố mở thật to để hô hấp, anh nhanh lẹ hôn lên môi cô, đầu lưỡi trực tiếp dò vào trong, quấn lấy chiếc lưỡi trơn mềm của cô. Chân Chân mũi bị bóp, miệng bị bịt, không thở được, cuối cùng khó chịu đến nỗi phải tỉnh lại.
“Em ngủ ngon lắm à?” Wagner chọc chọc gương mặt cô. Cô nhóc không tim không phổi này sao có thể khiến anh yêu chết thế cơ chứ?! Chẳng dám tin nữa!
“Anh! Anh đến đón em về ư?” Chân Chân dù đã mở mắt nhưng đầu óc vẫn hơi mơ màng, vẻ mặt cũng ngây ngô.
“Ừ, chúng ta về nhà thôi.”
“Anh ơi, anh có trông thấy chú Lạc Man không?”
Wagner kinh ngạc, vội vàng kiểm tra toàn thân cô. “Bọn chúng có làm em bị thương không?” Mấy tên đó mà làm cô bị thương thì cô đâu thể nào yên ổn nằm đây ngủ ngon như vậy! Dù biết điều đó nhưng Wagner vẫn không yên lòng, phải bắt cô nói ra miệng mới yên tâm.

“Không có! Không có đâu! Sao có thể chứ? Chú Lạc Man đối xử với em rất tốt! Chú ấy mời em tới đây làm khách rồi bảo em ở dưới tầng hầm này đợi. Em thấy ở đây cũng an toàn, nghĩ chắc anh cũng không phản đối. Chú Lạc Man còn bảo anh sẽ nhanh chóng tới đón em về nữa. Chú sai người bưng quá trời trái cây cho em ăn. Em ăn mãi, ăn mãi, ăn mãi, chán quá chẳng biết làm gì bèn ngủ thiếp đi.”
“Anh ta mời em tới đây làm khách?” Wagner nổi điên, ngọn lửa trong lòng thiêu đốt. “Rõ ràng anh đã dặn em phải ngoan ngoãn chờ ở dưới tầng hầm, nửa bước cũng không được đi đâu, sao em dám không nghe lời hả?!”
Chết tiệt! Anh cứ tưởng cô bị người ta cưỡng ép bắt cóc đi, ai ngờ… cô được mời! Hoàn toàn là do cô tự nguyện, chả có ai ép buộc cả!
“Anh… em… em… mới đầu em cũng đâu có muốn đâu! Nhưng… chú Lạc Man là bạn của chú Mark… chú Mark lại là bạn của anh, em thấy cũng không nguy hiểm gì… nên… nên… em mới…” Chân Chân thấy mình càng ngày càng đuối lý nên giọng cứ thấp dần, thấp dần.
Đôi mắt Wagner híp lại thành một đường, ngón tay chọc mạnh vào mặt Chân Chân. “Nhóc con, sau này… không cho phép rời khỏi tầm mắt anh nữa, một giây cũng không cho phép!”
“Á?”
“Á cái gì mà á?! Em ngốc như vậy, dễ bị gạt như vậy, anh trước sau dù chỉ một giây cũng chẳng dám rời mắt khỏi em!” Khẩu khí của anh hoà hoãn lại, bàn tay vuốt ve gò má cô. “Anh sợ rằng chỉ cần lơ đễnh một chút thôi là em sẽ bị kẻ khác dụ dỗ, bị thằng nào lừa gạt, bị mấy đứa xấu xa bắt cóc. Anh lo, lo lắm!” Tựa như lúc này đây, khiến anh hãi hùng không thôi!
“Anh! Anh đừng có nói em ngốc mà!” Chân Chân uất ức làu bàu, không vui khi bị anh la mắng như một đứa con nít.
“Nhưng em ngốc thật mà! So với anh càng ngốc hơn nhiều!” Lại chọc vào mặt cô một cái.
“…” Môi Chân Chân mím chặt, khuôn mặt giận dỗi chuyển sang màu hồng.

Wagner ôm eo Chân Chân, bế cô rời khỏi căn phòng. Trước khi đi anh có lấy di động gọi cho Nelson một lần nữa: “Anh chuyển tiền chưa?”
“Chưa.”
Wagner chả thèm đôi co với anh ta tại sao không gửi tiền. Hừ, gì mà nửa giờ, đã quá một giờ rồi còn đâu! Bụng anh đầy lửa nhưng vẫn kiềm chế. “Chưa chuyển thì tốt rồi, khỏi cần chuyển nữa.”
“Từ đầu anh cũng đâu có định chuyển.” Nelson ở đầu dây bên kia cười hì hì.
“Nelson!!!” Trán Wagner nổi gân xanh.
“Không lễ phép nhé, phải gọi là “anh ơi” chứ.” Nelson tận tình chỉ ra chỗ sai.
“Anh…”
“Anh biết em có thể tự giải quyết mà hoàn toàn chẳng cần tới tiền của anh, hì hì hì… Sao? Anh dự đoán hay không? Nếu chuyển tiền thật thì bây giờ không phải rất rắc rối à?”
Wagner hít sâu n lần mới áp chế được xúc động muốn bóp gãy cổ Nelson, mặc dù lúc này bóp cũng bóp chẳng tới…
Mắt lại bị bịt kín, ánh sáng lại bị che lấp, Wagner và Chân Chân đi bộ được mấy phút thì bị nhét vào một chiếc xe. Ngồi xe mười mấy phút đồng hồ và đi thêm vài bước nữa, sau đó cả hai mới được bỏ khăn bịt mắt. Hai người trở về nơi Wagner đến lúc đầu, đó là trường học nơi có chiếc xe của anh đậu bên cạnh.

Wagner cũng không vội lên xe mà là chờ cho bọn tay chân đi xa mới mở cửa xe, giọng nói trầm thấp vang lên: “Chân Chân, về Dolly hi Mia rồi anh sẽ xin phụ vương và mẫu hậu cho phép chúng ta kết hôn.”
Trên đường từ hang ổ của bọn xã hội đen trở ra, thế giới quan tối đen, trong bóng tối, anh ngổn ngang với hàng trăm suy nghĩ. Đột nhiên anh cảm thấy lời Mark nói trước đây đúng lắm! Để Chân Chân làm nữ giúp việc nhà anh thực quá uổng phí!
Anh muốn cho cô một công việc mới. Mặc dù không có tiền lương nhưng toàn bộ tài sản của anh đều cho cô, cô có thể tự do dùng tiền của anh, dọn dẹp phòng anh, buổi tối còn có thể quang minh chính đại làm ấm giường cho anh, tên công việc này chính là… làm vợ anh!
“Dạ?! Sao… sao có thể ạ?!” Chân Chân nghe xong mặt liền khiếp sợ, không có vui mừng, chỉ có khiếp sợ.
“Vì sao không thể? Chân Chân, chẳng lẽ… em không muốn kết hôn với anh?” Anh có thể nhìn ra Chân Chân cũng thích mình, nhưng có lẽ cô vẫn chưa cảm nhận được. Bởi còn quá ngây thơ và ngờ nghệch nên đến cả chuyện thích một người cô cũng chẳng hiểu.
Không sao! Anh sẽ làm cho cô hiểu, cũng sẽ khiến cô biết cái gì gọi là “tình yêu”!





Thử đọc