Chọc phải người đàn ông nóng nảy - Chương 33

Tác giả: Tả Ninh


“Đây là tài khoản ngân hàng ở Thuỵ Sĩ của tôi. Điện hạ hãy gửi tiền vào đây, tôi có thể nhận được thông báo ngay lập tức.”
Wagner nhận lấy tờ giấy, đáy lòng âm thầm tính toán. “Tôi có được gọi điện thoại không?”


“Mời điện hạ tự nhiên.” Lạc Man lễ độ giơ tay đồng ý.
Wagner cầm điện thoại, vào danh bạ, tìm tên của một người, lập tức nhấn nút gọi.
Điện thoại kêu một hồi mới có người bắt máy.
“Nelson, xin lỗi vì quấy rầy anh và vị hôn thê âu yếm.” Điện thoại di động vừa kết nối, Wagner không thèm đợi đối phương mở miệng đáp đã lớn tiếng nạt luôn: “Tuy nhiên tôi chẳng có cách nào khác. Anh nghe cho kỹ đây, hiện tại tôi đang cần gấp ba tỷ đô la, anh lập tức chuyển ngay đến tài khoản này cho tôi.”
Tiếp theo anh đọc chuỗi số tài khoản trên tờ giấy trong tay.
Giờ đã gần rạng sáng nhưng điện thoại di động vừa kết nối là Wagner phủ đầu ngay, bởi anh biết chắc Nelson chưa hề ngủ mà còn đang cùng với vị hôn thê của anh ta âu yếm ngọt ngào, anh anh em em.
“Wagner, tự dưng cần nhiều tiền thế làm gì?” Ở đầu dây bên kia, Nelson giọng nói biếng nhác, ậm ậm ừ ừ, chẳng chắc là anh ta vừa tỉnh ngủ hay vừa làm tình xong nên mới thoả mãn, uể oải vậy nữa.
“Anh hỏi tôi vì sao cần nhiều tiền như vậy ư? Anh nghĩ đi! Tôi chỉ cần con số ba tỷ mà không phải bốn tỷ, hai tỷ hay một tỷ!” Wagner cắn răng nghiến lợi.

“Anh không biết mà!” Giọng Nelson nghe cực kỳ mờ mịt.
Wagner muốn đấm cho anh ta một cú thật đau… Không, một cú còn chưa đủ đâu! “Anh từng làm một băng đảng xã hội đen tổn thất ba tỷ, giờ không đền thì bao giờ đền hả?”
“Em trai yêu quý của anh ơi, anh nhớ không nhầm thì “một băng đảng” này là bọn buôn heroin, vũ khí, lừa bán phụ nữ. Anh chỉ thay trời hành đạo, đòi lại công lí thôi! Số tiền này anh không thể đền cho họ, mà dù anh có muốn đền thì ông Trời cũng chả cho.” Nelson lạnh nhạt đáp.
“Nelson! Nửa giờ sau mà tôi không nhận được tiền thì…” Wagner cắn chặt hai hàm răng. “… Anh chờ sau khi tôi về nước đại nghĩa diệt thân đi!” Hoạ là do anh ta gây nên, tiền phải là do anh ta đền!
“Ôi, em trai yêu quý của anh, đại nghĩa diệt thân á? Em quên là chúng ta đều từ cùng một bụng mẹ chui ra à? Em… em… em… dám giết anh trai sinh đôi của em? Em đây là đại nghịch bất đạo…”
“Anh chết quách đi!” Chẳng thèm đợi Nelson nói xong, Wagner đã điên tiết dập máy.
Dập máy xong, Wagner mới hối hận. Anh trước sau còn phải cần tới tiền của Nelson, không có tiền của anh ta thì đừng mong thoát thân, hơn nữa cũng đừng hy vọng chúng thả Chân Chân. Tất cả chỉ tại anh quá nóng nảy!
Đang tính gọi lại, bỗng điện thoại đã reo vang, là đối phương chủ động gọi tới.
Điện thoại vừa kết nối, anh lập tức nghe được giọng Nelson: “Wagner, không phải em bị bọn họ bắt chứ? Bằng không tự nhiên vô duyên vô cớ em đòi tiền làm gì? Em trai à, phong độ của em giảm sút từ bao giờ vậy? Thế mà để cho bọn họ bắt được… Thật làm anh thất vọng quá!”
“Anh đừng có ở đó mà châm chọc tôi nữa có được không?!” Wagner nổi trận lôi đình.
“Nếu anh không chuyển tiền thì bọn họ sẽ giết em ư?” Câu hỏi quan tâm lại được nói bằng chất giọng lạnh nhạt nên chẳng hề giống như quan tâm tí nào, ngược lại như đang chờ xem kịch vui thì hơn.
“Anh mong tôi chết lắm chứ gì?” Wagner cười lạnh.
“Em nói thế làm tổn thương tình cảm anh em của chúng ta quá!” Nelson ôm Chiêm Hiểu Đường nằm bên cạnh, cười với cô một cái, ngắm vị hôn thê của mình, trong mắt ngập tràn nhu tình mật ý.
“Wagner à, anh rất là thương em đó!” Vừa cọ cọ chóp mũi Chiêm Hiểu Đường, Nelson vừa nói chuyện điện thoại: “Làm sao anh nỡ để chúng giết em chứ?”
Vị hôn thê của Nelson là Chiêm Hiểu Đường và Chân Chân khá giống nhau. Chỉ cần Chiêm Hiểu Đường và Kiều Chân đứng cạnh nhau là thể nào cũng có nhiều người không hẹn mà cùng cảm thán: “Nelson và Wagner không hổ là anh em sinh đôi, ngay cả mắt nhìn vợ cũng tương đồng, đều yêu mấy bé Lolita ngây thơ, ngốc nghếch, vụng về. Quả nhiên là gene di truyền!”
“Ghê tởm!” Wagner gầm thét làm rung chuyển cả căn phòng: “Ba tỷ! Rốt cuộc anh có chịu chuyển không?” Anh lười phải đôi co với anh ta rồi.
“OK, ba tỷ! Dù sao ba tỷ để đổi lấy mạng nhỏ của em trai mình thì còn lời chán. Tuy nhiên ba tỷ cũng không phải số tiền nhỏ, trong một thời gian ngắn anh không thể gom góp ngay được. Em trai, em thương lượng với họ chút đi, cho anh trả góp được không?”
Wagner nắm chặt quả đấm, thật sự rất muốn đấm cho tên anh trai khốn nạn kia mấy cú. “Bất kể anh dùng cách gì, nửa giờ sau nhất định tôi phải nhận được ba tỷ, một đồng cũng không được thiếu. Nếu không, anh cứ phái người tới Bagdad nhặt xác tôi đi!”
“Em à, sao anh có thể nỡ thờ ơ nhìn em bị người ta đuổi giết rồi đến nhặt xác em chứ? Em cho anh là người nhẫn tâm như vậy ư? Chỉ là ba tỷ đô la thôi mà, em chờ anh, anh sẽ bảo người chuyển tiền ngay!” Thái độ của Nelson bỗng đột biến. “Haizzz… Em có biết rằng anh thương em biết bao nhiêu không?”
Đạt được mục đích, Wagner nhanh chóng dập máy, hoàn toàn chẳng thèm nghe mấy câu nhảm ruồi của ông anh tưng tửng kia.
“Tiền của anh nửa giờ sau sẽ được chuyển tới. Giờ có thể để tôi gặp Chân Chân chưa?”
“Đợi chúng tôi xác nhận tiền đã được chuyển xong thì mời điện hạ tự nhiên dẫn cô nhóc ấy về. Còn hiện tại chúng ta cứ chờ một lát đã.”
Chờ đợi thật phiền phức. Wagner đi đi lại lại liên tục quanh phòng, mấy lần lại định gọi cho Nelson, thúc giục anh ta.
Kết quả, nửa giờ sau, Lạc Man vẫn chưa nhận được ba tỷ đô la.
Wagner vội vàng lôi điện thoại di động ra toan gọi cho Nelson, nhưng chưa kịp bấm nút thì điện thoại của Lạc Man đã reo trước. Hắn liếc màn hình di động xem tên người gọi, cầm điện thoại lên ra hành lang nghe.
Bởi vì cách xa nên âm lượng của Lạc Man rất thấp. Wagner chỉ lõm bõm nghe được vài câu như “chắc chứ” hay “nếu đây là yêu cầu của cậu thì tôi đồng ý” v.v…
Lạc Man nói chuyện xong liền đi đến trước mặt Wagner, bảo: “Ngài không cần đền ba tỷ cho tôi nữa. Dù tiền có được chuyển tới thì tôi cũng sẽ trả về lại cho ngài. Cô nhóc kia đang ở hành lang phía tây, căn phòng thứ ba từ bên trái đếm qua, ngài đi tìm đi!”





Thử đọc