Chọc phải người đàn ông nóng nảy - Chương 21

Tác giả: Tả Ninh


Suốt năm ngày sau, Wagner cảm thấy mình như đang tuột dốc không phanh!
Anh nhận ra mình càng ngày càng thích cảm giác cùng Chân Chân ân ái. Cô gái nhỏ này mặc dù biểu hiện còn trúc trắc, chẳng hề có chút kỹ thuật gì đáng nói nhưng mỗi khi anh tiến vào thì đều khiến anh vô cùng vui sướng. Phản ứng của cô rất tự nhiên, chẳng chút vờ vịt hay làm bộ động tình, điều này khiến cho anh thấy rất thoả mãn, mở cờ trong bụng, nở mày nở mặt.


Anh không gọi Mark tìm gái cho mình nữa. Có Chân Chân bên cạnh, anh thậm chí còn không muốn ra khỏi cửa, không muốn trở về nước, cứ thế sống mơ mơ màng màng… quả thực là đã biến thành một con dâm trùng to xác! Ngay cả chuyện anh hỏi Mark nhờ làm hộ chiếu cho Chân Chân, anh dường như cũng đã quên béng mất, không vội cũng không thúc giục.
Tên khốn Nelson kia có thể ở Dolly hi Mia bầu bạn với vị hôn thê, cả ngày tính phúc như thần tiên, ung dung sung sướng, vậy cớ sao anh không thể ở Bagdad ăn chơi trác táng, ngày ngày động phòng hoa chúc? Sống là phải hưởng thụ! Bằng không, anh sẽ thật cảm thấy có lỗi với chính mình!
*tính phúc: hạnh phúc có được nhờ con đường sex
Hiện tại nếu anh không có chuyện gì làm đều sẽ đè Chân Chân ra kịch chiến.
Ban đầu Chân Chân còn ỡm ờ kháng nghị, bảo anh đừng thế này đừng thế kia, về sau thì hoàn toàn bó tay đầu hàng. Chỉ cần một ánh mắt anh, cô cũng có thể hiểu rõ anh muốn cái gì, thậm chí rất tự giác mà cởi hết quần áo của mình ra, tránh để anh thú tính bùng phát lại xé rách quần áo của cô.
Ưu điểm của Chân Chân thì chưa nói, nhưng sở trường lớn nhất chính là nghe lời! Khi ông nội muốn cô đi theo Wagner, cô liền ngoan ngoãn đi theo anh, trước sau cũng chẳng thắc mắc gì nhiều cả, cứ vậy đi theo anh, chưa từng lo lắng cho tương lai. Cô chính là thuộc kiểu người “qua ngày nào hay ngày đó”, chẳng bao giờ đau đầu gì cho ngày mai. Suy nghĩ nhiều như thế rất mệt mỏi! Cô không đủ thông minh vậy đâu, chỉ có thể sống cho ngày hôm nay thôi.
Hồi xưa cô nghe lời ông nội, bây giờ cô nghe lời Wagner, tất cả dường như đã trở thành thói quen.
Ở dưới tầng hầm năm ngày qua, thực ra cô cũng rất vui vẻ! Ăn uống đều là đồ ngon trước đây chưa bao giờ thưởng thức qua, mỗi ngày dọn dẹp phòng ốc không đến một tiếng, sau đó thời gian còn lại, tất cả cô đều dành cho Wagner, mặc cho anh lăn qua lăn lại. Mặc dù cùng anh làm chuyện đó rất xấu hổ, rất ngượng, nhưng mà… đúng thực là vô cùng thoải mái!

Trên mặt đất tầng hầm, mỗi góc quanh đây đều từng bị hai người dùng để làm một lần, cho dù là trên ghế salon, góc cầu thang, góc tường hay trên bàn ăn… cuối cùng cả hai cũng đều trở về giường làm tiếp một lần. Mỗi khi yêu xong, anh sẽ ôm lấy cô nằm trên giường một lúc, đó là thời điểm ấm áp nhất giữa hai người. Họ sẽ nhân lúc nói qua nói lại mấy câu, có lúc lại không nói gì mà chỉ nhìn nhau, khiến cho khoảng ấm áp giữa hai người càng thêm nồng đậm, lắng đọng.
Wagner véo véo khuôn mặt Chân Chân. Người cô dù không có mấy lạng thịt nhưng trời sinh nét mặt trẻ con, ngũ quan tuy bình thường nhưng nhóm vào một chỗ cũng không đến nỗi. Chẳng qua là gương mặt này trông quá nhỏ so với tuổi thực tế của cô.
Tuổi thực của Chân Chân là 17, dáng dấp thì trông như mới 15, 16 tuổi, kiến thức ít ỏi về đời sống trong đầu ít nhất phải trừ bớt 10 tuổi, thêm tính tình đơn thuần lại trừ đi 5 tuổi, mà đối với người có tính cảnh giác cực cao như thì cô chỉ được coi như… một đứa bé 2 tuổi.
Cô nhóc này ngây ngô làm người ta lao đao, nhưng mà cũng lạ, kỳ quái là anh càng ngày càng thấy thích, cũng như càng ngày càng trầm mê ở trong cô. Bên cạnh cô, anh cũng thấy cuộc sống của mình đỡ phức tạp, đơn giản mỗi ngày chẳng thèm làm gì sất, cơm nước xong liền yêu, yêu xong liền ngủ.
Cuộc sống này… thanh thản đến nỗi làm người ta nghiện, làm anh thiếu chút nữa quên rằng mình là ai, tên gì, mang thân phận nào, thậm chí cũng nhanh quên tít mình hiện còn đang bị người đuổi đông giết tây.
Wagner bóp bóp gương mặt cô, lại hôn xuống chóp mũi hơi lạnh của cô.
“Chân Chân, từ nhỏ em và ông nội hai người vẫn sống nương tựa vào nhau à? Trong nhà chẳng lẽ không hề còn ai khác ư?” Cô là một cô bé mồ côi bị vứt bỏ được lão Kiều nhặt về nuôi. Nuôi cô lớn chừng này rồi, mà lão Kiều cũng hơn 70 tuổi, nói ra thì trong nhà cũng nên có thêm ai đỡ đần chứ, thật chỉ có mỗi cô nhóc này sao?
Wagner chưa bao giờ có ý nghĩ muốn cùng bạn giường của mình “tìm hiểu qua lại” nhau, nhưng duy chỉ với cô nhóc này, đột nhiên anh nảy ra mong muốn được hiểu cô hơn. Ôi, tất tần tật lần đầu tiên của anh, sao mà toàn là của cô nhóc này không!
Wagner càng suy tư thì càng cảm thấy không thể tin nổi.
Chóp mũi Chân Chân bị anh hôn nhồn nhột, cựa quậy một chút, cô đáp: “Ông nội nói với em, lúc còn trẻ bà nội thấy ông nghèo quá nên bỏ đi cùng người đàn ông khác. Lúc bà nội rời đi thì bố mới có 3 tuổi, ông nội cũng chỉ có thể ngậm đắng nuốt cay vừa làm bố kiêm làm mẹ nuôi con. Vất vả nuôi nấng rồi cũng đến lúc bố lấy vợ sinh con, tuy nhiên 15 năm trước lúc em mới chỉ có 1 tuổi rưỡi, bố và mẹ mất trong một vụ tai nạn giao thông! Từ khi em có trí nhớ nay, em và ông nội chỉ mỗi hai người cùng sống với nhau.”
Wagner dán bạc môi mình trên trán cô, đương lúc cô nói chuyện lại nhẹ nhàng hạ xuống hôn. Haizzz, lời nói dối sứt sẹo như vậy chắc cũng chỉ lừa được có mỗi cô nhóc ngây ngô này thôi.
“Thực ra thì… em đã sớm biết ông nội nói dối em. Từ trước tới nay ông chưa hề kết hôn gì cả, cũng không có con cái gì.” Chân Chân nhu thuận để cho anh hôn mình, giọng nói từ giữa hai kẽ răng trắng đều nhè nhẹ lọt ra ngoài. “Em cũng đã sớm biết, em thực không phải cháu gái ruột của ông.”
Wagner hơi khựng lại. “Làm sao em biết?” Anh không khỏi giật mình hô nhỏ.
Cô nhóc ngốc nghếch này thực ra cũng không ngốc lắm nhỉ, tự dưng thông minh đột xuất? Không phải đang đóng kịch chứ?
“Khi còn bé, lúc em đi học…” Giọng nói Chân Chân thật trầm và nhỏ, giống như đang thì thào thủ thỉ: “Các bạn trong lớp đều lấy chuyện này ra giễu cợt em, nói em không ai cần, ngay cả bố mẹ cũng vứt bỏ. Ở trường cũng có không ít giáo viên bởi vì biết xuất thân của em mà khinh thường, giống như em không xứng đứng một chỗ với họ vậy…” Dừng một chút, cô đột nhiên cười nhẹ: “Em chỉ sợ ông nội thương tâm, sợ ông đau lòng vì những chuyện trên trường em gặp nên cái gì cũng không dám hỏi ông, cái gì cũng không nói với ông, vờ như mình chẳng biết gì hết. Ông không muốn để cho em biết thân thế của mình, vậy thì em cái gì cũng không biết, chỉ cần em làm cho ông vui là được rồi.”
Wagner đột nhiên thấy lòng ê ẩm đau nhức, cảm thấy rất thương cô nhóc trước mặt này.
Trên đời sao còn có thể tồn tại một cô gái đáng yêu như Chân Chân đây? Biết rõ thân thế của mình nhưng vẫn chịu đựng để làm người thân vui lòng, thật thiện lương, thật ngây thơ!
Cô vẫn luôn sống trong hoàn cảnh thiếu thốn, khó khăn lớn lên, không những nó chẳng hề phá huỷ đi nét đơn thuần đáng quý của cô, ngược lại còn làm cô càng thêm tốt đẹp, thiện lương hơn gấp bội so với nhiều người. Nhưng đáng quý nhất là, cô vừa thiện lương mà lại còn vừa hiểu chuyện, dễ chọc người ta thương mến! Một cô gái như Chân Chân đây, quả thực là trên đời này là hiếm có khó tìm.





Thử đọc