Chọc phải người đàn ông nóng nảy - Chương 12

Tác giả: Tả Ninh


Ngặt nỗi càng về sau, cổ họng cô càng khàn, khí lực đều bốc hơi sạch sẽ, rốt cuộc mắng không thành tiếng nữa, chỉ có thể theo động tác thâm nhập mãnh liệt của anh mà phát ra những tiếng ậm ừ mơ hồ, nhỏ nhẹ ngâm nga.
Wagner phủ trên cơ thể cô, một bên thẳng tiến, một bên tự điều chỉnh hô hấp của mình.


Nơi riêng tư của cô sau sự thâm nhập của anh liền ri rỉ trào ra dòng máu đỏ tươi chói mắt. Theo thời gian, máu chảy xuôi theo hai mé đùi dần dần hoà lẫn với chất dịch trong suốt. Màu trong suốt của dịch cùng màu máu đỏ sẫm bắn tung toé trên tấm đệm màu vàng nhạt, dấu vết loang lổ ấy càng chứng minh rõ tình hình chiến đấu thảm thiết và kịch liệt hiện tại.
Miệng Chân Chân cứ ừ ừ a a không ngớt, thân mình cũng không cứng ngắc như lúc ban đầu bị anh đè nữa. Sau khi bị chà đạp hơn 20 phút, cơ thể cô giống như là đã chết rồi vậy, không hề nhúc nhích, mặc kệ anh đùa bỡn.
Kinh nghiệm giường chiếu của Wagner vô cùng phong phú, lập tức anh nhìn ra cô không phải đang đau đớn nữa, mà là bị một loại khoái cảm khác thay thế. Vì vậy, anh tức khắc gia tăng tốc độ thâm nhập, đồng thời cởi bỏ dây lưng, vải vụn, buông tha cho tứ chi của cô.
Tứ chi được thả, đáng lẽ Chân Chân nên tiếp tục dùng hết sức đánh anh, đuổi ngay anh đi, song giờ phút này cô chỉ có thể chết gục nằm trên giường, chân tay mặc dù đã tự do nhưng chúng lại mềm nhũn thả xuôi theo hai bên thân, hai chân quấn quanh thắt lưng anh, để anh tận tình phát tiết trên người mình.
Còn Wagner, anh chỉ cảm thấy hoa kính của cô đang rất mê hoặc cắn nuốt vật cứng của anh, mỗi lần ma sát đều hết sức đâm xuống đỉnh, gây cho anh khoái cảm tê dại không gì sánh bằng, làm anh không khỏi thèm thuồng mà điên cuồng tăng thêm gia tốc.
Lại qua hơn 10 phút nữa, người anh đầm đìa mồ hôi sung sướng thoả mãn đạt đến đỉnh cao trào.
Sau khi rút ra khỏi cơ thể cô, anh liền đi vào phòng tắm rửa ráy.
Thật ngạc nhiên, một cao thủ giường chiếu như anh mà trong thời gian ngắn trên có thể đạt được cao trào thoả mãn tới cỡ đó, đây là lần đầu tiên việc này xảy ra trong cuộc đời anh.

Tắm rửa xong, anh ra khỏi phòng tắm, thấy Chân Chân vẫn duy trì cái bộ dạng vất vưởng y hệt đã chết rồi lúc nãy, tuyệt không thay đổi dù chỉ là một chi tiết nhỏ nào.
Lòng anh không khỏi thầm nghĩ: có phải mình đã tàn nhẫn với cô ấy quá rồi không? Liệu có tính là hành vi cường bạo?
Mặc dù trên thực tế anh có hỏi ý kiến cô trước, được sự cho phép mới chạm vào cô, nhưng mà thái độ nóng nảy vừa rồi của anh có vẻ không đàng hoàng gì cho lắm.
Quả thực anh là một con đại sói xám đáng xấu hổ, lợi dụng sự ngây thơ thuần khiết của cô, xấu xa dụ dỗ một con thỏ nhỏ đáng thương không hiểu thế sự như cô làm chuyện đồi bại, dù không hẳn là do anh bắt buộc, tuy nhiên so với cưỡng ép thì cũng chẳng khác nhau là mấy.
Anh đến bên mép giường, muốn xem biểu cảm lúc này trên khuôn mặt cô…
Cô thiếp đi mất rồi!
Cô ngủ say trông giống hệt một đứa nhỏ, môi chúm chím còn khe khẽ hô hấp, nhẹ nhàng tràn ra hơi thở tinh khiết có quy luật. Mà thật ra, cô chính là một đứa nhỏ còn gì. Mới 17, 18 tuổi, quãng thời gian tuổi trẻ tốt đẹp và xán lạn nhất trong cuộc đời, anh lại giống như con dã thú tệ hại đói bụng ăn quàng, chiếm lấy cơ thể non nớt của cô.
Quan sát trên da thịt cô còn lưu rất nhiều vết xanh tím cùng tứ chi hằn rõ vệt dây trói sưng đỏ, cả trên sàn nhà cũng vương vãi vô số mảnh vụn quần áo bị anh xé nát, không còn khả năng mặc lại, anh đột nhiên… muốn làm gì đó bù đắp lại cho cô.
Nên làm gì đây? Quần áo của cô đều bị anh xé vụn hết rồi, chắc là anh nên mua cho cô bộ quần áo mới nhỉ?
Wagner bước ra khỏi cửa Huyền Nhật, lướt ánh mắt qua các gian hàng quần áo trên phố. Anh vào một cửa hàng chuyên bán quần áo nữ, lựa một bộ váy liền cùng một bộ nội y trắng thuần khiết cho cô.

Váy màu hồng cánh sen, ngực trễ, không tay, quanh hông có thắt một cái nơ đen huyền hình con bướm duyên dáng, trên nền váy còn điểm rất nhiều hoạ tiết đặc sắc, viền váy thả một lớp ren khoảng 10 cm càng làm tăng nét mềm mại. Chiếc váy đúng mode dành cho giới trẻ hiện nay, căng tràn sức sống cộng thêm chút gợi cảm của con gái.
Lúc tính tiền, người bán hàng luôn miệng liến thoắng hỏi: “Thưa anh, đây là anh muốn tặng bạn gái ư? Anh rất có mắt nhìn đấy! Chiếc váy này mới nhập hàng hôm nay, hoạ tiết mặt trước toàn bộ đều khâu thủ công, chẳng những giá trị xa xỉ, số lượng còn rất hiếm… Anh chắc chắn rất yêu bạn gái nhỉ?”
Wagner từ đầu đến cuối không đáp một lời, tính tiền xong liền cầm lấy túi quần áo rời đi. Mới bước ra khỏi cửa hàng, anh dừng lại.
Trước cửa, 20, 30 tên lực lưỡng vây quanh, toàn bộ đều đằng đằng sát khí. Liếc mắt một cái, anh liền biết chúng là lũ đầu đường xó chợ.
Thấy vậy, anh không khỏi cảm thán. Đám người này có nghị lực thật phi thường!
Giữa cái thời tiết nóng chảy mỡ này, ở trong phòng máy lạnh một bên thưởng thức chương trình TV thú vị, một bên ăn kem ngon lành có bao nhiêu sung sướng? Tội gì phải bỏ cuộc sống thoải mái như thế, lao đầu ra ngoài đường cho mặt trời phơi nắng để lùng sục, truy đuổi anh, khiến bọn họ chật vật và cả anh đều mệt mỏi?
Một gã mặc áo sơ-mi màu gỉ sét từ trong đám người bước ra, nói: “Mày đã bị tụi tao bao vây rồi, tao khuyên mày đừng nên chống cự vô ích nữa. Như vậy đều tốt cho tất cả mọi người.”
Giọng nói lạnh lùng của Wagner đáp trả: “Phải không? Tao chẳng hiểu mày nói tốt chỗ nào.”
“Tụi tao đã hao tổn biết bao thời gian cùng sức lực để tìm mày! Hôm nay vô luận thế nào đều phải đem mày lôi về tổng đàn để lão đại chúng tao xử lý!” Gã mặc áo sơ-mi màu gỉ sét kia thoạt nhìn có vẻ là tên cầm đầu của 20, 30 tên còn lại ở đây, lúc hắn đang nói những lời này thì mấy tên kia đều đồng loạt phụ hoạ theo.
Wagner nhàm chán lắc lắc đầu. “Muốn bắt sống tao thì không phải chỉ bằng cái miệng là có thể bắt được, còn phải xem xem tụi mày có bản lĩnh đến đâu.” Chỉ dựa vào 20, 30 tên tạp nham như chúng lại lớn gan đòi bắt anh? Vậy thì chúng đã đánh giá chính mình quá cao cũng như đánh giá anh quá thấp rồi!

Tên cầm đầu thấy Wagner một chút đều không có ý định đưa tay chịu trói, điên tiết muốn quặt tay anh về sau.
Kỳ thực Wagner sớm đã chán ghét kiểu đuổi đuổi bắt bắt, ngày qua ngày cứ phải trốn tránh thế này, thật mệt mỏi! Vậy nên vào lúc đối phương sắp bắt được tay mình thì anh đột nhiên cất tiếng: “Oan có đầu, nợ có chủ, dù tụi mày có bắt sống tao thì cũng chẳng bắt trúng người tụi mày đang tìm.”
Đối phương nghe vậy bèn sửng sốt dừng thế tấn công.





Thử đọc