Chọc Giận Bảo Bối - Chương 565

Tác giả: Hề Yên

Điện thoại của Thích Cảnh Nhân vang lên cực kỳ không đúng lúc, Tần Thiếu Bạch vừa đè cô ở trên bếp lò còn chưa kịp tiến hành một động tác càng sâu hơn, cô đã lấy điện thoại từ trong túi quần ra.
Tần Thiếu Bạch không thể không buông cô ra, dựa đến trên tường bên cạnh, mắt mang nóng rực nhìn cô ổn định hơi thở hổn hển, sau đó nhận điện thoại: "Alo."
"Tôi từng nói, em tốt nhất đừng nên quá thân thiết với người đàn ông khác, nếu không tôi sẽ muốn mạng của anh ta."
Người đầu kia điện thoại vừa mở miệng, Thích Cảnh Nhân liền nghe ra được anh ta là ai, ngoại trừ Bắc Mặc dám uy Hi*p cô, sợ rằng không tìm được người thứ hai dám bất kính với cô như vậy.
"Anh dám muốn mạng của anh ấy, tôi liền dám muốn mạng của anh." Thích Cảnh Nhân rất trấn định, không bị đối phương uy Hi*p.
"Muốn mạng của tôi?" Bắc Mặc cười lên ha hả: "Không thể nói quyền lợi của nhà họ Bắc chúng tôi có bao nhiêu, nhưng, Tổng thống đại nhân ít nhiều vẫn có chút kiêng kỵ."
"Nực cười." Thích Cảnh Nhân nói: "Ba tôi đường đường là tổng thống một nước, tay cầm thực quyền, sẽ sợ nhà họ Bắc các người ư?"
"Ông ta không sợ chúng tôi, nhưng ông ta cũng không dám ᴆụng đến bọn tôi. Biết tại sao không?" Bắc Mặc cười đến càng lớn tiếng, "Bởi vì ba của em thiếu ba tôi một cái mạng, năm đó lúc gặp phải nguy hiểm là ba tôi liều mình cứu giúp, nếu không có ba tôi, ba em đã sớm ૮ɦếƭ rồi, làm sao có thể có được như hôm nay?"
Thích Cảnh Nhân cũng không biết ba mình và nhà họ Bắc còn có một đoạn sâu xa như vậy, cho nên xưa nay cô đều tỏ vẻ không hiểu chuyện ba cô tỏ vẻ kiêng kỵ với nhà họ Bắc, cho đến hiện tại, cô mới hoàn toàn hiểu được nguyên do trong đó.
"Vậy thì thế nào?" Cô lạnh nhạt hỏi.
"Cũng chẳng có gì cả, tôi chỉ muốn cho em biết, dù tôi Gi*t người, cũng không có pháp luật có thể chế tài được tôi, bởi vì tôi có ba tôi làm chỗ dựa, mà ba tôi có ba em làm chỗ dựa. Cảnh Nhân, em hiểu ý tôi nói không?" Người đàn ông đầu kia điện thoại tràn đầy tự tin.
"Anh đại khái có thể thử xem." Thích Cảnh Nhân nói: "Anh Gi*t người sẽ có người bảo vệ, tôi Gi*t người cũng sẽ có người bảo vệ tôi như vậy. Mà sự khác biệt giữa tôi với anh chính là tôi có thể Gi*t anh, anh lại không thể làm tổn thương tôi chút nào."
"Đúng vậy." Bắc Mặc vẫn đang cười: "Cho nên hiện tại việc tôi cần phải làm là Gi*t người đàn ông ở cùng với em, sau đó chờ em tới Gi*t tôi, như vậy tôi mới có thể phân cao thấp với em. Loại cảm giác thua em này, tin tưởng sẽ cảm thấy rất vui sướng rất kích thích."
Sau khi nói xong, anh ta còn cố ý chậc chậc hai tiếng, âm thanh này đúng lúc rơi vào trong tai Tần Thiếu Bạch, anh nhíu nhíu mày, đưa tay liền đoạt lấy điện thoại của Thích Cảnh Nhân, thả đến bên tai lạnh lùng nói: "Là đàn ông thì đừng lén lén lút lút, như vậy chỉ sẽ khiến người ta xem thường. Không phải muốn Gi*t tôi sao, cho anh một cơ hội. Chín giờ tối kho hàng số 17 bến tàu Thành Tây."
Đúng lúc đó, Thích Cảnh Nhân đột nhiên lại đoạt di động trở về, cô cúp điện thoại rồi ném điện thoại đến bên cạnh, mới đối diện tầm mắt với Tần Thiếu Bạch, thản nhiên nói: "Anh ta điên khùng, anh chơi nổi với anh ta sao."
"Chơi nổi hay không cần phải thử một chút mới biết được." Tần Thiếu Bạch nhìn cô, vẻ mặt là nghiêm túc trước nay chưa từng có, anh im lặng mấy giây, mở miệng nói: "Thích Cảnh Nhân em nghe cho kỹ đây, anh tình nguyện ૮ɦếƭ, cũng không muốn em chịu một chút uất ức nào vì anh. Đàn ông nên có trách nhiệm của đàn ông, một người đàn ông cần phụ nữ bảo vệ, hoàn toàn không tính là đàn ông."
"Ai nói không tính." Thích Cảnh Nhân nhấn mạnh: "Em nói tính là tính, em nói anh phải là anh phải."
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
Lúc tám giờ tối, Thi Ngạo Tước nhận được điện thoại của Tần Thiếu Bạch.
"Tối nay tôi muốn đi gặp Bắc Mặc, mượn anh mười tên sát thủ dùng một lát, để cho bọn họ mai phục ở gần kho hàng số 17 ở bến tàu Thành Tây."
"Xảy ra chuyện gì." Thi Ngạo Tước hỏi.
"Trận đấu giữa một người đàn ông với một người đàn ông mà thôi, không tính là chuyện lớn gì." Tần Thiếu Bạch đang cười, bộ dáng giống như rất thản nhiên.
"Đã suy nghĩ kỹ chưa." Thi Ngạo Tước đại khái cũng đoán được đã xảy ra chuyện gì.
"Chuyện này cần gì suy tính." Tần Thiếu Bạch hỏi ngược lại anh, "Nếu có một người đàn ông khác cấu thành uy Hi*p với anh, có thể sẽ xúc phạm tới Tô Cửu Y bất cứ lúc nào, anh sẽ làm như thế nào?"
"Gi*t." Phun ra một chữ, chứng thực tâm của Thi Ngạo Tước, anh có thể cho phép người khác thương tổn tới mình, nhưng anh quyết không cho phép bất kỳ ai thương tổn người phụ nữ của anh một chút nào.
Nếu có người chạm vào người anh yêu thương cưng chiều nhất, anh không tiếc dùng tất cả thủ đoạn khiến cho đối phương trả giá thật nhiều.
Thi Ngạo Tước đứng bên cạnh cửa sổ sát đất, cúi đầu nhìn cả thành phố phồn hoa, ánh trăng chiếu ở trên người anh, phủ lên cho anh một tầng sáng bóng quyến rũ.
Tô Cửu Y đứng ở ngoài cửa một hồi lâu, trong tay bưng một bình giữ ấm, bên trong chứa canh gà vừa mới nấu xong.
Tuy rằng cô biết buổi tối ăn đồ nhiều đầu mỡ không tốt cho thân thể, nhưng buổi chiều lúc nghe được Thi Ngạo Tước nói muốn uống canh, trong đầu cô vẫn động ý nghĩ muốn nấu một bát canh cho anh trước khi đi ngủ.
Lúc cô đến vừa vặn nghe được Thi Ngạo Tước đang gọi điện thoại, cho nên liền đứng ở bên ngoài, cuối cùng đợi Thi Ngạo Tước nghe điện thoại xong, cô mới giơ tay lên gõ cửa.
"Vào đi." Thi Ngạo Tước cũng không quay đầu lại nói.
Thật ra lúc vừa nói điện thoại với Tần Thiếu Bạch, anh liền phát hiện cô ở bên ngoài, chỉ là cô không biết mà thôi.
Tô Cửu Y đẩy cửa đi vào, thuận tay đóng cửa phòng, cô mang theo bình giữ đi qua, đặt đến trên bàn cơm nhỏ bên giường, giống như bà nội trợ vừa mở nắp, vừa nói: "Canh gà nấu xong rồi, mau tới đây uống một chút."
Thi Ngạo Tước ừ một tiếng, xoay người đi trở về bên giường ngồi xuống, cười như không cười nhìn Tô Cửu Y, chờ cô múc canh gà ra.
"Có phải trên mặt em dính cái gì không?" Tô Cửu Y bị anh nhìn đến hơi mất tự nhiên, liền ngẩng đầu lên hỏi anh.
"Trên mặt không có." Anh nói: "Nhưng trong mắt có."
"Có sao?" Tô Cửu Y cho là anh nói thật, liền để bình giữ ấm xuống, định dùng tay dụi.
Nhưng tay của cô còn chưa kịp chạm vào mắt, đã bị Thi Ngạo Tước chộp ngay lấy, anh kéo cô đến trong иgự¢, bắt buộc cô ngồi trên đùi anh.
Tuy rằng đã từng ôm hôn, cũng từng ngủ qua, nhưng phương thức tiếp xúc ở khoảng cách gần này vẫn khiến cho Tô Cửu Y đỏ mặt lên một chút, cô chỉ cảm thấy tim đập rộn lên, giống như không thể thở nổi.
Cảm giác thân thể cô có chút cứng ngắc, Thi Ngạo Tước dùng tay ôm eo của cô, làm cô và anh dính chặt chẽ hơn, miệng anh chứa nụ cười nhạt nhìn cô thêm một lát, sau đó tiến đến cạnh tai cô nhỏ giọng nói: "Anh là nói, trong mắt của em có anh."
"Anh lại gạt em!" Nhìn khuôn mặt tuấn tú đến mức khiến người khác giận sôi kia, Tô Cửu Y bĩu môi, "Gần đây anh có vẻ rất thích đùa giỡn em."
"Anh chỉ là nói sự thật mà thôi, vừa rồi trong mắt của em quả thật có thứ gì đó." Thi Ngạo Tước vươn một tay từ trên eo cô ra, vuốt vuốt tóc của cô, môi mỏng khêu gợi vẫn luôn giơ lên, nhìn có vẻ tâm trạng giống như rất tốt.
"Anh là thứ gì đó sao?" Tô Cửu Y hỏi anh, đôi mắt sáng ngời nháy cũng không nháy nhìn anh chăm chú. Trong lòng tự nhủ: Xem anh trả lời như thế nào!
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc