Chọc Giận Bảo Bối - Chương 483

Tác giả: Hề Yên

Trong khoảng thời gian chung ᴆụng này, cảm giác của cô với anh rất mầu nhiệm, mặc dù trước đây rất không thích Thi Ngạo Tước, nhưng sau đó cô chậm rãi thay đổi cái nhìn với anh, hơn nữa còn từng chút thích anh.
Chuyện tình cảm này chính là khiến người ta rất bất lực, nó như một cơn gió không bắt lấy được, mang theo sắc thái thần bí, không biết sẽ đến bao giờ, cũng không biết sẽ ngừng lại ở bên người bao lâu, sau đó lặng yên mai danh ẩn tích vào một ngày nào đó.
"Các vị khách mời tôn kính, xin hỏi tất cả mọi người chuẩn bị xong chưa?" Thấy nam nữ đứng hai bên gần như không sai biệt lắm, giọng nói người chủ trì đúng lúc vang lên, "Vậy chúng ta muốn chuẩn bị tắt đèn, mời sự phụ điều khiển đèn giúp một chút, ba, hai, một ...."
Ánh đèn bốn phía đều vụt tắt, khắp nơi đều là một mảnh tối đen, vươn tay không thấy năm ngón.
Đám người truyền đến một trận tiếng ồn ào như ong vỡ tổ.
"Mọi người im lặng một chút, hiện tại mời mọi người đi tới trước tìm kiếm bạn nhảy của mình, âm nhạc, mở lên!"
Người của hai bên đều dựa vào cảm giác của mình đi thẳng về phía trước, Tô Cửu Y sửa sang lại tóc của mình một chút, cũng đưa tay ra cùng đi với người bên cạnh, thị lực trong bóng tối của cô vốn cũng không phải là rất tốt, cho nên đối với tất cả trước mắt, vốn không hề có chút năng lực phán đoán nào.
Người ở trong hoàn cảnh bóng tối vô biên trong thiếu thốn nhất chính là cảm giác an toàn, cuối cùng cô cũng cảm nhận được gian khổ đi đường của những người mù kia.
Nhưng dưới hoàn cảnh như vậy, muốn tìm được Thi Ngạo Tước thật sự rất khó khăn, tuy rằng lúc tắt đèn anh đứng ở đối diện mình, nhưng hiện tại hoàn toàn không có năng lực phán đoán, không biết mình đi có phải là thẳng tắp hay không.
Tuy rằng trong lòng cũng có một chút khẩn trương khó hiểu, nhưng cô vẫn dứt khoát kiên quyết đi thẳng về phía trước, cô cũng không có lòng tin có thể tìm được Thi Ngạo Tước, dù đi một mình đến đối diện, đợi đến lúc người chủ trì kêu "Ngừng" còn chưa tìm được bạn nhảy, cũng không hy vọng bị người khác nắm tay.
Càng không hy vọng Thi Ngạo Tước sẽ nắm tay người khác.
Tìm kiếm một trận, bên cạnh có một đôi tay ᴆụng phải cánh tay của cô, cô sờ lên theo tay áo người nọ, nếu như cô nhớ không lầm, lúc Thi Ngạo Tước ra cửa có cài khuy áo, tay áo hắn là tương đối nhỏ, đây rõ ràng là lớn hơn một chút, hơn nữa lòng bàn tay Thi Ngạo Tước luôn hơi lạnh, cho nên cũng không phải là người cô muốn tìm.
May mắn lúc ra cửa mình chú ý cách ăn mặc của Thi Ngạo Tước một chút, cũng may mắn hai người nắm tay mấy lần, vì vậy cho cô có căn cứ phán đoán đối phương.
Sau khi Tô Cửu Y theo bản năng buông tay của đối phương ra, lại đi thẳng về phía trước.
Lúc Dạ Hàn đi đến sàn nhảy, vừa vặn gặp phải nội dung này, anh nghĩ thầm, xen vào bên trong vui đùa một chút cũng không tồi.
Tuy rằng anh cũng không phải là không có cô gái có quan hệ tốt cùng tham gia buổi tiệc với anh, nhưng anh cũng không thích sinh ra quan hệ quá mờ ám với bạn bè bình thường, cho nên lần này khi đến cũng là một thân một mình.
Lúc nghe được người chủ trì nói đến "Tình yêu chân thành" gì đó, thật ra anh cảm giác có chút ngây thơ, anh thân là người trưởng thành, đã sớm thoát ly loại tình tiết chỉ có trong truyện cổ tích này.
Nhưng khi nhìn thấy trong sàn nhảy đứng chỉnh tề một loạt danh viện, anh liền đột nhiên nhớ tới mẹ luôn ở trong nhà lải nhải hôn sự của anh.
Nếu như có thể mượn cơ hội này, giao tất cả cho duyên phận, thoạt nhìn cũng không tồi.
Dù sao mẹ muốn an bài hôn nhân thương mại gì đó, chỉ sợ cũng trốn không thoát một người trong này.
Sau khi tắt đèn, anh thử thăm dò đi về phía trước một chút, không ngờ thật đúng là ᴆụng phải tay một cô gái.
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
Bàn tay đó rất nhỏ cũng rất ấm áp, trong nháy mắt nắm tay đó, trong lòng của anh đột nhiên sinh ra một loại cảm giác kỳ diệu, nói không nên lời là cái gì.
Nhưng cô gái kia sau khi nắm lấy anh một lúc liền buông lỏng ra, xem ra chính mình cũng không phải bạn nhảy cô ấy muốn tìm được.
Thật tốt.
Anh đột nhiên có chút hâm mộ những người có mục tiêu theo đuổi trong lòng này.
Thật ra dáng dấp tướng mạo của Dạ Hàn cực kỳ đoan chính, cũng có không ít người truy tìm ngôi sao hoặc là người đại diện giới giải trí mời anh đi làm diễn viên, dù sao bây giờ nhân khí của anh cũng rất cao, cộng thêm bối cảnh cường đại của nhà họ Gia chống đỡ, chỉ cần anh đồng ý, nhất định sẽ đỏ rực nửa bầu trời.
Nhưng anh cũng không có hứng thú với giới giải trí, chỉ là muốn làm chuyện mình thích.
Thế giới này quá hỗn loạn, chấp niệm của con người chúng ta với tiền tài quá mức nặng nề, hiếm có loại người chỉ sống vì ước mơ như anh, có lẽ đây là chuyện rất nhiều người hâm mộ nhưng lại không làm theo được.
Bên tai quanh quẩn âm nhạc ưu nhã, Thi Ngạo Tước cũng không gấp, dù sao đưa tay đi về phía trước với anh mà nói quả thực là quá ngu ngốc, cho nên anh giấu tay trong túi, vẫn luôn đứng tại chỗ, trong lòng suy nghĩ, nếu thật sự có người nắm lấy anh, anh sẽ dùng cảm giác nhạy cảm của mình để xò xét thân phận người đó, nếu như không phải Tô Cửu Y, anh cũng không có hứng thú nói chuyện phiếm với đối phương, nếu như là Tô Cửu Y, vậy thì không thể tốt hơn rồi.
Tuy rằng anh tuyệt không tin tưởng truyền thuyết "Tình yêu chân thành" gì đó, hơn nữa cảm giác nhàm chán đến cực điểm, nhưng nhìn bộ dạng Tô Cửu Y có ý tham gia, anh liền không quan tâm vui đùa với cô một chút.
Về phần quan hệ của anh và Tô Cửu Y, chính anh cũng không rõ lắm.
Đại đa số người trong sàn nhảy đã nắm được tay của đối phương, nhưng về phần có phải là bạn nhảy mình muốn tìm hay không, còn cần nghiên cứu thêm.
Tô Cửu Y rất vội, không biết có phải là đã đi ra sân nhảy rồi không, vẫn luôn không có người đến nắm tay của cô, hơn nữa cô cũng không có gặp được ai ngoại trừ người đàn ông vừa rồi.
Thi Ngạo Tước có thể đã nắm tay người khác rồi không?
Cô có chút mất mát, cảm thấy mình đi thời gian đã đủ lâu rồi, nói không chừng vào lúc này đã ở trong vườn hoa nhỏ bên cạnh sàn nhảy, chỉ là chính cô cũng không biết mà thôi.
Ngay tại khi cô sắp muốn buông tay tìm kiếm Thi Ngạo Tước, tay rơi xuống đột nhiên chạm vào một vật thể.
Cô hoảng hồn, men theo phương hướng vật đó cẩn thận phân biệt, là vạt áo một người, sờ lên rất thoải mái, giá cả nhất định xa xỉ.
Người này đột nhiên duỗi tay tới, Tô Cửu Y thuận tiện nhẹ nhàng nắm xuống.
Bàn tay của đối phương rất lớn rất ấm áp, hơn nữa còn mang theo vết chai nhỏ, có lẽ là lưu lại do công việc.
Trong lòng Tô Cửu Y có chút đáp án, bởi vì lúc Thi Ngạo Tước thỉnh thoảng kéo tay cô, vết chai phía trên đó cũng là loại cảm giác này.
Cô cẩn thân từng ly từng tí mở miệng: "Là Tước thiếu sao?"
Thi Ngạo Tước nhíu mày, ung dung thản che giấu vui vẻ của mình lại, trầm giọng đáp: "Ừ."
Anh thật sự không ngờ Tô Cửu Y có thể tìm được anh, cho dù anh vẫn đứng bất động, Tô Cửu Y cũng rất khó tìm được anh, bởi vì người ở dưới tình huống tối đen rất ít có thể đi lại dọc theo đường thẳng, cộng thêm trên đường sẽ có nhiều người lướt qua cạnh cô, cô rất có thể sẽ coi một người trong đó như là anh, vì vậy anh có chút kinh ngạc.
"Quá tốt rồi!" Tô Cửu Y cười vui vẻ ra tiếng, có thể nghe được niềm vui vào giờ phút này của cô từ trong giọng nói.
Sau khi Thi Ngạo Tước nghe được, theo bản năng nhớ tới truyền thuyết "Tình yêu chân thành" kia.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc