Cho Anh Nhìn Về Em - Tâp 1 - Chương 21

Tác giả: Tân Di Ổ

Dược thành bích hải nan bôn
Từ miếu đến bờ sông giống như từ cõi hư vô trở về với trần gian vậy. Trên người 2 đứa trẻ không còn một xu dính túi, chẳng trốn được đến chân trời góc bể, rốt cuộc thì cũng phải quay trở về.
Cát Niên và Vu Vũ chạy xuyên qua đồng mía, băng qua con đường đất, qua trạm xe bus duy nhất ở gần đó, trên đường còn suýt chút nữa đâm vào một chiếc xe đạp đang phóng nhanh. Cậu thanh nhiên cầm lái quá sợ hãi đến nỗi quăng cả xe đi, cô gái ngồi đằng sau cũng suýt ngã nhào xuống đất.
Vu Vũ ngoái đầu lại nói với cô gái đó “tôi xin lỗi” rồi cả 2 lại tiếp tục chạy, nhưng dường như Cát Niên nghe thấy tiếng hét ở phía sau lưng cô: “Tạ Cát Niên, con bé thần kinh kia, có ma đuổi theo cậu à? Cậu chạy đến cái nơi quái quỷ nào thế hả?...”
Nghe giọng điệu và lời nói kia, Cát Niên nhớ ra anh chàng tay cầm vợt cầu lông, mặc bộ đồ thể thao đèo cô gái xinh đẹp trên chiếc xe đạp là ai rồi. đúng rồi, dạo này có một sân cầu lông vừa mới khai trương ở đây. Cô quay đầu nhìn lại nhưng bóng dáng anh ta đã trở nên nhỏ bé, nhìn chẳng rõ mặt lắm.
Cát Niên đã quên mất cuối cùng Vu Vũ hay cô là người dừng lại trước. Cả hai đều đã thấm mệt, không thể tiếp tục chạy nữa, hai người đều khom lưng xuống thở hồng hộc, miệng mở hớp lấy không khí như con cá sắp ૮ɦếƭ ở bờ sông hoang vu này. Đến bây giờ Cát Niên mới thấy sợ, cơ thể của Vu Vũ làm sao có thể chịu được sự ђàภђ ђạ như thế này chứ, ấy vậy mà lần này Vu Vũ lại không hề phát bệnh, không thể không gọi đây là một kỳ tích được, có lẽ việc tập luyện một cách phù hợp trong thời gian dài vừa qua đã thực sự có hiệu quả.
Vu Vũ đã bình thường trở lại, cậu học theo anh chàng không quen lúc nãy dùng một ngón tay chỉ vào Cát Niên đang thở hổn hển và nói: “Tạ Cát Niên, cậu đúng là đồ thần kinh...”
Cát Niên đáp lại một cách yếu ớt:
“Vu Vũ, cậu đúng là đồ thần kinh!”
Lúc này cô mới phát hiện ra, tay phải của mình vẫn nắm chặt chai nước cam ban nãy, trên vết chai không có vết máu, cái gì cũng không có, tuy vừa nãy nó chỉ cách tội ác trong gang tấc nhưng cái chai này vẫn trong suốt, tinh khiết và vẫn đẹp đẽ dưới ánh mặt trời.
Cát Niên xoay xoay cái chai thủy tinh nhỏ, trên đó, trừ nhãn hiệu nước giải khát ra còn có một hàng chữ nhỏ ở góc khuất: “Chai này chỉ dùng để chứa sản phẩm nước có gas hiệu XX”. Cô đột nhiên thấy thật buồn cười, đúng là một sự hài hước kín đáo. Sao trước đây cô không biết rằng chai này còn có công dụng khác nhỉ.
“Cậu có khát không, Vu Vũ?” cô giơ cao chai nước hỏi.
Vu Vũ ngay ra, cậu đón lấy chai nước, dùng răng cắn cái nắp chai, uống vài ngụm rồi trả lại cho Cát Niên.
Hai người đứng sánh vai nhau bên bờ sông dài trải sỏi, phía trước mặt là cánh đồng lau bao la bát ngát, nước sông lặng lẽ chảy qua. Hai người bọn họ cứ im lặng như thế, chẳng ai chịu mở lời nói trước. Lâm Hằng Quý ૮ɦếƭ rồi ư? Một phát liệu có đủ để lấy đi tính mạng của lão ta không? Bọn họ sẽ phải làm gì tiếp theo đây?
“Vu Vũ, cậu có tin vào số mệnh không?” cuối cùng Cát Niên cũng mở lời trước.
Vu Vũ gượng cười nói: “Bà nội tớ từng nói rằng, tin thì sẽ thấy linh mà không tin thì sẽ không thấy linh, chỉ cần tớ không tin thì điều ấy sẽ không bao giờ tồn tại, cậu đừng lôi những thứ đọc được trong sách ra dọa tớ.”
Cát Niên cũng cười, cô nói: “Nói cái gì thế, tớ chỉ muốn hỏi cậu là gần đây có miếu Quan Âm, cậu đã đến đó bao giờ chưa?”
“À, tớ biết.” Vu Vũ nói, “bà nội tớ đến đó rồi, tớ thì chưa.”
Cát Niên huých vào tay Vu Vũ, cô ngại không dám nắm lấy tay cậu một lần nữa, tuy chỉ trong chốc lát nhưng cô vẫn thầm ước cậu sẽ mãi mãi không bao giờ buông tay cô ra.
“Đi theo tớ chúng ta đến miếu đó xem sao.”
Miếu Quan Âm ở bên kia bờ sông, Cát Niên và Vu Vũ run rẩy bước qua chiếc cầu phao. Vào trong miếu, vì hôm nay chẳng phải là ngày lễ tết gì, hơn nữa miếu này cũng không phải là miếu to nên bên trong rất lạnh lẽo, chỉ có cụ già trông không giống nhà sư lắm đang ngủ gật bên cái bàn ở chính điện. chính điện có một bức tượng phật Quan Âm, ngoài bát nhang ra thì cái thu hút sự chú ý của người khác nhất chính là tấm bảng đen bằng gỗ to dựa ngay bên cạnh, dán đầy những mẩu giấy màu vàng.
“hòa thượng, cậu có biết kia là những cái gì không?” Cát Niên thì thầm hỏi cậu bạn bên cạnh.
Vu Vũ lắc đầu.
“Đó là thẻ Quan Âm đấy, tớ đã đọc qua ở thư viện về lịch sử nơi bọn mình sống, ngày xưa quẻ thẻ ở miếu quan âm này có tiếng là linh thiêng lắm đấy, người xin thẻ sau khi lắc được một quẻ thẻ nào đó thì sẽ xem số thẻ đó là bao nhiêu và đến tấm bảng xé lấy tờ giải thích về thẻ, người kia chắc là người giải thẻ đấy.”
“Có muốn thử một quẻ không?” Vu Vũ biết Cát Niên thích những thứ kỳ lạ cổ quái như thế.
Cát Niên nói: “cậu không biết đó thôi, giải quẻ phải mất tiền đấy, quẻ hạ là 2 tệ, quẻ trung là 5 tệ, quẻ thượng là 10 tệ. ngoài ra quẻ hạ hạ thì không mất tiền, quẻ thượng thượng phải mất 36 tệ cơ. Mấy cái này đều có quy định cụ thể cả đấy!”
Vu Vũ cười nói: “sao quẻ càng tốt thì lại càng đắt thế? Thà rút phải quẻ hạ hạ còn hơn, ít nhất thì cũng không phải mất tiền.”
“nói linh ta linh tinh.” Cát Niên không thích nghe những luận điệu kiểu như thế này, cô lại nói tiếp: “lần đầu tiên tớ nghe có người nói chỉ vì tiết kiệm chút tiền mà nguyện cả đời mình xui xẻo.”
“Hay là bọn mình thử xem sao!”
“Tớ chẳng còn một đồng nào cả.”
Vu Vũ cười nói: “không sao, ông lão này thể nào mà chẳng phải đi vệ sinh, đằng nào ở đây cũng không có người, chúng ta tranh thủ rút quẻ là được. Với lại, cũng chẳng cần người khác giải quẻ, không phải cậu chính là một đại sư xem bói đó sao!”
Cũng không cần phải đợi lâu, cụ già ngồi bên chiếc bàn quả thật phải đứng dậy đi vệ sinh, ở đây cũng chẳng có giá trị nào nên cũng chẳng phải đề phòng, hơn nữa ông ấy cũng không thể nào nghĩ được là lại có 2 đứa trẻ đến “trộm quẻ”, cái này thì có gì đáng để ăn trộm chứ, đa phần mọi người rút quẻ xong cũng có đọc hiểu được đâu.
Ông lão vừa đi, Cát Niên và Vu Vũ liền nhanh như chớp lao đến trước bàn thờ, Cát Niên thoắt một cái đã quỳ trên chiếc gối quỳ, cô nhìn thấy Vu Vũ vẫn còn đứng ngây ra đấy liền kéo ống tay áo của cậu, hai người cùng quỳ gối xuống.
“Nhanh xóc đi.” Vu Vũ đưa ống quẻ cho Cát Niên và nói.
Cát Niên lắc đầu: “cậu xóc trước đi!”
Động tác của Vu Vũ rất nhanh, chỉ mấy giây sau, một thẻ tre rớt xuống khỏi ống thẻ. Cát Niên nhặt quẻ tre lên hộ cậu, trên đó viết “quẻ thứ 54”
“đến lượt cậu đấy Cát Niên.”
Hai tay Cát Niên cầm lấy ống quẻ và xóc thật lực nhưng dường như ống quẻ cố ý không theo lời cô, xóc thế nào cũng chẳng rơi xuống.
“Nhanh lên đi, ông già sắp quay lại rồi!”
Vu Vũ càng giục, Cát Niên lại càng rối tung lên, tiếng hắng giọng của ông lão hình như đã vọng đến từ điện chính, cô lắc cái ống đựng quẻ mạnh đến nỗi lòng bàn tay đầy mồ hôi, tâm trí thúc giục cô phải nhanh lên, nếu thật sự có thần linh, xin hãy cho con một chút báo hiệu đi.
Thần linh dường như đã nghe thấy lời thỉnh cầu của cô, khó khăn lắm quẻ tre của Cát Niên cuối cùng cũng rơi xuống.
Thẻ thứ 12.
Cô vội vàng chạy đến trước bản thẻ tìm hai tờ giấy màu vàng tương ứng với 2 số quẻ.
“54, 54, 12, 12...”
Vu Vũ lo lắng trông trừng giúp Cát Niên.
Cát Niên tìm thấy số thẻ 12 của mình trước, là thẻ trung, sau đó mới nhìn thấy quẻ số 54, hàng đầu tiên của quẻ thẻ chính là – thẻ hạ hạ. Thẻ hạ hạ và thẻ thượng thượng giống nhau, đều là không dễ xóc phải. phần lớn mọi người đều là người bình thường, mà cuộc đời người bình thường thì có cả vui và buồn.
Cát Niên thở dài ngao ngán, cái cậu Vu Vũ thối mồm này, cái tốt thì không linh cái xấu sao mà linh thế.
“Xong chưa Cát Niên? Chúng ta phải đi rồi!” Vu Vũ vẫn không biết gì cả, nên cứ thúc giục cô.
Bỗng nhiên Cát Niên nảy ra một ý nghĩ, cô không muốn cho Vu Vũ biết về quẻ thẻ của cậu, thế là mỗi tờ thẻ cô chỉ xé lấy một nửa, để nửa có chữ thẻ hạ hạ lại trên bảng.
Tờ thẻ của Vu Vũ bị mất một nửa, phần còn lại chỉ vẻn vẻn có một câu “biển khổ quay đầu chẳng thấy bờ”.
Cát Niên xem xong cô lại thấy bất an đến khó tả, cô không muốn thấy một số mệnh như thế này! Liệu có cách nào tháo gỡ không nhỉ?
Thừa lúc Vu Vũ không chú ý, cô thuận tai xé bừa một quẻ thẻ khác rồi giấu tờ thẻ cũ vào trong túi quần, trước khi ông già quay lại, cô và Vu Vũ đã men theo con đường cũ rời khỏi đó như thể chưa hề có ai đến đây vậy.
Về đến bên bờ sông, quả nhiên Vu Vũ hỏi: “thẻ của tớ đâu rồi, xem cho tớ đi mau lên.”
Cát Niên móc tờ thẻ giả mà cô đã rút lần thứ 2 ra đưa cho Vu Vũ.
“Người ngu muội tỉnh mộng không biết... cái này là nói tớ đấy à? Có mỗi tí tẹo thế này thôi hả, sao tớ cứ cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó nhỉ, Cát Niên, thế này là thế nào?”
“Cậu cứ giục loạn hết cả lên, nửa trên lại dính chắc quá, tớ không xé suống được.” Cát Niên nói bừa, “Đây là thẻ thượng đấy. Ý nói là có chuyện tốt, có người tốt ở bên cạnh cậu mà cậu vẫn không biết. có ai ngốc như cậu không? Thế mới nói cậu là “người ngu muội”, có điều, đợi khi cậu mở mắt ra, cậu sẽ nhận ra tất cả.”
“Người tốt, chuyện tốt á?” Vu Vũ lắc đầu không hiểu. “Tớ chỉ mong lần thi lên cấp này không quá tệ, còn cậu nữa, Cát Niên, tớ mong cậu có thể thi đỗ vào trường Trung học số 7.”
Cát Niên mỉm cười, “cậu chỉ được mỗi cái thế, tớ xem thẻ của tớ nào... dược thành bích hải nan bôn.”
“Câu này nghĩa là sao?” Vu Vũ hỏi.
Cát Niên cũng không hiểu lắm, cô nhắc đi nhắc lại câu này.
Theo sự tích, hằng nga trộm thuốc bất tử của Hậu Nghệ, vì thế nàng mới có thể bay lên mặt trăng, ở trong cung Quảng Hàn nhìn trời xanh biển rộng mà trong lòng thấy cô đơn lẻ loi. Vậy câu “dược thành bích hải nan bôn” rốt cuộc có hàm ý gì? Điều gì khiến hằng nga có được thuốc bất tử rồi mà vẫn không nỡ bay đi chứ? Không lẽ mọi thứ đã chuẩn bị đẩy đủ rồi, nhưng cung trăng kia không còn gì khiến cô mong đợi nữa hay sao? chẳng lẽ cô ôm mãi nỗi cô đơn lạnh lẽo đến vô hạn trên cung trăng rồi cuối cùng lại nhớ đến một bóng dáng xưa ư?
“thôi, cái này cũng chỉ để cho vui ấy mà, thẻ của tớ là thẻ trung còn không tốt bằng thẻ của cậu.”
“Đợi một chút, Cát Niên, trong túi của cậu có cái gì thế, hình như vẫn còn một tờ thẻ nữa.”
Vu Vũ tinh mắt thật, Cát Niên thấy hối hận vì lúc đó vội quá nên chưa đút hẳn tờ thẻ số 54 vào túi quần, vẫn còn lộ một góc giấy màu vàng ra ngoài.
Cô chưa kịp nói gì thì Vu Vũ đã rút tờ thẻ từ túi quần của Cát Niên ra và đọc: “Biển khổ quay đầu chẳng thấy bờ, cái này có vẻ là tớ hiểu, hình như rất xấu thì phải?” cậu nhìn Cát Niên và nói tiếp: “đây mới đúng là thẻ của tớ phải không?”
Đôi mắt cậu trắng đen rõ ràng và trong veo đến vô cùng.
Trước đôi mắt ấy, Cát Niên lại bối rối nói dối thêm một lần nữa.
“Cái gì chứ, tớ, tớ muốn rút cho người tương lai của tớ nên xé bừa thêm một thẻ đấy chứ.”
“Người tương lai của cậu?”
Mặt Cát Niên đỏ bừng lên.
Vu Vũ cũng không đến nỗi ngốc lắm, cậu như chợt bừng tỉnh và nói: “Thì ra là vậy.”
“Ừ, một tờ là của cậu, một tờ là của... của... ‘người ấy’. Tớ đã cắt tờ đấy đi rồi, cậu còn cứ lấy ra xem bằng được.”
Vẻ mặt Vu Vũ rất ngộ nghĩnh: “Bọn con gái các cậu thật kỳ lạ!”
Cát Niên thở dài. Cuộc đời Vu Vũ vốn đã rất ít niềm vui rồi, nên cô không muốn cái trò chơi vớ vẩn này làm cho cậu thêm buồn, xem ra cuối cùng cô cũng giấu được chuyện này rồi.
Từ miếu đến bờ sông giống như từ cõi hư vô trở về với trần gian vậy. Trên người hai đứa trẻ không còn một xu dính túi, chẳng trốn được đến chân trời góc bể, rốt cuộc thì cũng phải quay về.
“Cát Niên, chúng ta đi đâu bây giờ?”
Cát Niên chùng mắt xuống, cô nói: “về nhà bác tớ, tớ sẽ kể hết chuyện này với bác. Vu Vũ, cậu cứ về nhà, đừng nói gì, cũng đừng nói là cậu đã nhìn thấy cái gì nhé. Nếu như tên xấu xa ấy ૮ɦếƭ rồi thì cũng là do tớ gây ra. là lão ta vô liêm sỉ, tớ, tớ không sợ!”
Cát Niên nói không sợ nhưng người cô lại đang run rẩy.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc