Chờ Anh Đến Ngày Mai - Chương 17

Tác giả: Phi Yến

Uống thuốc

Lan Nguyệt một thân hàng hiệu, trang điểm cẩn thận, bước vào quán cà phê...Nhìn phía góc...môi đỏ nhếch nhẹ..
-" Cháu đến lâu chưa...xin lỗi đã để cháu đợi nhé "
-" Dạ..không sao đâu dì...dì à..dì có mua dùm cháu không?"
Sơ Linh...sốt ruột nhìn Lan Nguyệt chăm chú...
-" Đây..của cháu.. Mà Sơ Linh, cháu đã suy nghĩ kĩ chưa...Dì rất lo lắng cho cháu.."
Lan Nguyệt đẩy ra trước một túi nhỏ, tỏ vẻ lo lắng phiền muộn nhưng ánh mắt lại toát lên vẻ nham hiểm thích thú...
-" Dì...không phải lúc đầu dì chỉ cách cho cháu trả thù Tuyết Thanh sao...Sau bây giờ dì lại hỏi như vậy "
Lan Nguyệt cau mày nhìn cô ta...Thì ra Sơ Linh cũng không phải là đứa ngu ngốc..Bà chỉ nói bóng gió..và giúp cô ta mua Tђยốς קђá tђคเ...giờ cô ta lại kéo bà vô thành một hội...Nếu đã như vậy...bà cũng không cần diễn kịch làm gì...Môi nhếch nhẹ...nụ cười càng đậm....ánh mắt lóe sự ác độc..
-" Cháu thật là.... không phải vì dì thương cháu hay sao..Nhưng việc này cháu làm cho khéo..Nếu việc này vỡ lỡ, cháu biết hậu quả rồi đấy.."
-" Dì..không phải dì đã giúp cháu mua chuộc A Xuyến rồi sao...Còn nữa thuốc này không mùi, không vị, cháu nghĩ sẽ không ai phát hiện ra..Với lại dì cũng đã nói..Hiệu quả
của nó là sau một ngày mới phát huy..lúc đó đâu ai nghi ngờ là do Tuyết Thanh uống thuốc mà bị sảy thai..dì nói đúng không?"
Sơ Linh nhìn gói thuốc mỉm cười với Lan Nguyệt...
-" Ừ..nhưng dù sao..cẩn thận vẫn hơn....Hai ngày nữa sẽ có buổi họp cổ đông..Lúc đó Dương Phong sẽ ra ngoài...cháu lo mà thực hiện..."
Sơ Linh gật đầu..đôi mắt ngây thơ ngày nào giờ chỉ còn lửa hận tràn ngập..che lấp cả lí trí...và tâm hồn....
*******
Dương Phong nhìn cô vợ nhỏ đang ngủ say trên giường..Từ khi cô mang thai..Bà nội bắt hai người họ chuyển về Dương gia..để mọi người có thể chăm sóc tốt cho cô..Dù ở biệt thự của anh cũng có người giúp việc nhưng bà nội vẫn không yên tâm..Anh thấy như vậy cũng tốt..có nhiều người chăm sóc khi anh không ở nhà,anh cũng thấy yên tâm hơn...Mấy ngày qua anh đem công viêc về nhà xử lý....để còn chăm sóc cho cô..Riêng hôm nay tập đoàn có buổi họp nên anh phải đến công ty..
-" Phong...anh đến công ty à..?"
Tuyết Thanh thấy anh đang thắt cà vạt..cô ôm chăn ngồi dậy...đôi mắt còn lem nhem vẻ buồn ngủ...
-" Hôm nay..ngày họp cổ động..Họp xong anh sẽ về với em"
Dương Phong ngồi lên giường hôn nhẹ lên môi cô...
-" Có muốn ngủ tiếp hay xuống nhà ăn sáng với anh "
Bàn tay ôn nhu vuốt nhẹ mái tóc hơi rối của vợ...
-" Anh chờ em...em đánh răng đã "
-" Từ từ thôi..anh chờ "
Ôm cô đến cửa phòng tắm anh vẫn không yên tâm...dặn dò kĩ càng mới đóng cửa phòng lại...
*******
-" Bà nội....."
-" Tiểu Thanh..con dậy rồi sao...nào hôm nay bà có kêu Vú Trần hầm canh cho con..con ăn thử có vừa miệng không?"
-" Dạ...con cám ơn bà "
Nhìn cháu dâu ăn ngon miệng bà Dương vui vẻ hài lòng..Dương Phong yêu thương vén tóc cho cô vợ nhỏ...
-" Tiểu Phong..hôm nay con đến công ty à..?"
-"Dạ...hôm nay họp đại hội cổ đông của AKill "
-" Ừ...cháu cứ yên tâm đến công ty..bà sẽ chăm sóc cho Tiểu Thanh..."
Bà Dương quay sang nhìn A Xuyến, người phụ nữ tuổi trung niên sau lưng
-"Vú Trần đã nấu thuốc cho cô Thanh chưa? "
-" Dạ rồi..Vú Trần đi chợ sớm nhờ tôi canh chừng ạ..một chút thuốc nguội tôi sẽ đem lên cho Cô Thanh "
Bà Dương gật đầu xem như đã hiểu...
-" Dạ..Thôi trễ rồi cháu đi đây"
Dương phong đứng dậy hôn nhẹ lên chán Tuyết Thanh mặc sự có mặt của mọi người...
-" Anh đi nhé..."
-" Dạ.."
Cô nở nụ cười hạnh phúc...
*******
Chiếc Rolls-Royce Ghost màu đen, êm ả lướt trên đường phố...Dương Phong ngã lưng về phía sau..cầm tài liệu xem trước cuộc họp..đây là thói quen của anh...Nhìn tập tài liệu chân mày Dương Phong nhíu lại....Sao Lại thiếu tài liệu...Anh nhớ rõ ràng mình đã bỏ vào đây đủ rồi mà...Dương Phong bất đắc dĩ day day trán...Chắc là đi gấp quá đã để quên trên bàn làm việc rồi...Nhìn đồng hồ...bàn tay nhịp trên đùi như có gì đó suy tư...
-" Tiểu Trịnh cậu gọi điện bảo thư kí Lâm...giờ cuộc họp lại ba mươi phút...quay xe về..tôi lấy tài liệu.."
-" Vâng"...
*******
-" Tiểu Thanh...cháu coi xem..trong đây tên nào hay "
Bà Dương cầm quyển sách đặt tên đưa đến gần Tuyết Thanh...
-" Bà ơi...không biết trong bụng cháu là trai hay gái nữa...Đặt tên có sớm quá không bà "
Tuyết Thanh buồn cười...bà nội còn nôn nóng hơn cả cô nữa
-" À..cháu nói cũng đúng...Vậy chúng ta chọn một tên con trai, một tên con gái...Khi biết được là trai hay gái điều có thể dùng được..cháu thấy thế nào "
-" Dạ "
Hai người vui vẻ cùng nhau thảo luận tìm tên cho bé cưng còn hơn tám tháng nữa mới trào đời...
-" Cô Lam...thuốc nguội rồi...cô uống đi "
A Xuyến bưng chén nước thuốc có màu nâu sậm đưa đến Tuyết Thanh...
-" Vâng...cám ơn chị ".
Tuyết Thanh bưng lấy chén thuốc....mấy tháng nay ngày nào cô cũng phải uống loại thuốc khó uống này..nhưng vì bé con nên phải cố gắng...Hôm nay cầm chén thuốc trong tay không hiểu sao, Tuyết Thanh cảm thấy cả người nổi hết gai ốc...cái mùi và vị đắng của thuốc làm cô phát ngáy...
-" Cô Lam cô uống nhanh đi...để thuốc nguội quá sẽ mất công hiệu đấy.."
A Xuyến mắt thấy Tuyết Thanh nhìn chằm chằm chén thuốc mà trái tim của cô ta nhảy lên thình thịch....
-" Khó uống lắm hả con...A Xuyến sao không đem viên kẹo đường cho con bé...cô quên là lúc nào uống thuốc cũng phải có kẹo bên cạnh à?"
Bà Dương cau mày khó hiểu...Đây là chuyện hiển nhiên mà sao A Xuyến hôm nay không nhớ...
-" Dạ...Tôi quên...tôi sẽ đi lấy ngay "
A Xuyến vội vã chạy vào nhà lấy kẹo đường...Vì tâm trạng quá căng thẳng...nên cô ta quên mất...Cầm lấy hai viên kẹo trên tay...A Xuyến thở dài...
-"Thật xin lỗi cô Thanh...tôi không muốn làm vậy với cô đâu...Vì tôi đã đến đường cùng rồi "
Hiện giờ lòng bà rối như là tơ vò....
Tiến chẳng được mà lùi cũng chẳng xong..
Từ lúc bà làm người giúp việc ở đây..Bà Dương đối xử với bà vô cùng tốt...Giờ bà lấy oán trả ơn....bà cảm thấy lương tâm cắn rứt, dày vò lòng bà hàng đêm...Nhưng thật sự bà không có sự lựa chọn nào khác.
A Xuyến đau khổ...lắc đầu dặn lòng không cho phép mình được lui bước...vì nếu bà bỏ cuộc, con trai bà phải làm sao đây..
-" Cô Thanh kẹo của cô "
giấu đi sự khẩn trương A Xuyến đưa kẹo cho Tuyết Thanh...
-" Cám ơn chị..."
Tuyết Thanh cầm chén thuốc lên...chu môi thổi thổi.Tuy qua một thời gian, nhưng thuốc vẫn còn hơi nóng nhẹ...A Xuyến nhìn chén thuốc để cận kề đôi môi của Tuyết Thanh...mà lòng ngổn ngang trăm mối...Không biết nên vui hay nên buồn...hơi thở ngừng trệ...căng thẳng đến khó thở...
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc